THÁNH NỮ MONICA (331-387)
Người phụ nữ luôn kiên vững trong Niềm Tin và Cầu
Nguyện giữa bao gian khó trong đời sống Gia Đình.
(Lm. Anphong Trần Đức Phương sưu tầm và tổng
lược)
Thánh Nữ Monica
sinh năm 331 tại thành phố Tagaste, Phi Châu (bây giờ thuộc nước Algeria), trong
một gia đình Công Giáo. Khi cò là một thiếu nữ, vâng lời cha mẹ, Monica lập gia
đình với Ông Patricius, một người không công giáo. Ông Patricius là một viên
chức hành chánh ở Tagaste. Monica sốgn với chồng và mẹ chồng. Ông Patricius
hơn Thánh nữ nhiều tuổi. Hai ông bà sinh được ba người con: Augustinô, Navigio,
và Perpetua. Mặc dầu thánh nữ muốn các con được chịu phép Thánh Tẩy theo lễ
nghi Công Giáo, nhưng Patricius nhất định không chịu. Ông là một người tốt
bụng, nhưng tính tình nóng nảy và thích sống đời sống ăn chơi phóng khoáng. Vì
thế, mặc dầu vẫn kính nể đời sống tốt lành của Monica, những lại không thích lối
sống mà ông cho là quá đạo đức, nhiệm nhạt. Hơn nữa mẹ của Patricius cũng bênh
vực chủ trương không tôn giáo và đời sống phóng khoáng, tự do của Patricius, con
bà. Vì những lý do đó, cuộc sống gia đình của Monica gặp rất nhiều khó khăn,
đau khổ. Tuy nhiên, vì có đời sống đức tin minh và luông sống theo tinh thần
Phúc Âm tình thương của Chúa Kitô, Monica vẫn kiên trì chịu đựng mọi sự khó hằng
ngày theo thánh ýchúa. Monica vẫn một lòng yêu mến và kính trọng chồng và mẹ
chồng; lại luôn sống làm gươong sáng cho các con và giáo dục các con theo tinh
thần Phúc Âm của Chúa, dậy các con biết làm Dấu Thánh Giá, đọc kinh và cầu
nguyện. Vì có lòng thương người và hay giúp đõ những nười nghèo khó, Monica
được mọi người trong vùng yêu mến; hơn nữa, mọi người lại nể phục Monica như
một người vợ và người mẹ rất gương mẫu.
Trong đau khổ tinh
thần và thể xác, trong nước mắt và cầu nguyện tha thiết với Chúa, sau cùng,
chính Ông Patricius và bà Mẹ cũng ăn năn hối hận và xin lãnh nhận bí tích Thánh
Tẩy và trở nên người Công Giáo vào năm 371. Ít lâu sau trong năm 371, ông
Patricius qua đời trong niềm tin nơi Chúa Giêsu Kitô. Hai người con là navigio
và Perpetua cũng xin chịu phép Thanh Tẩy và gia nhập giáo hội Chúa. Sau này cả
hai đã đi tu dòng.
Nhũng Chúa vẫn để
Monica tiếp tục vác Thánh Giá theo chân Chúa. Thánh Giá đó là chính người con
trưởng củ bà, ông Augustinô. Augustinô là một người rất thông minh, lanh lợi và
hoạt bát, lại thách giao du bạn bè và thích sống đời sống tựd do, phóng khoáng
như người bố trước đó. Vì thế, dù mẹ nói mấy mặc lòng, Augustinô nhất định
khnôg chịu gia nhập đạo thánh Chúa, vì ông không thích lối sống theo lề luật của
Chúa và Giáo Hội. Trái lại ông thích sống theo các quan niệm của các triết
thuyết và giáo phái có quan điểm sống tự do và buông thả hơn.
Sau khi học xong,
Augustinô trở nên một Giáo Sư ngày càng nổi tiếng tại quê hương Tagaste của
ông. Sau một thời gian Augustinô di chuyển đến thành phố phồn thịch lúc đó
Carthage (Bắc Phi), cũng là nơi Augustinô đã theo học trước đó (Carthage là phần
đất gần thủ đô Tunis của nước Tunnisia bấy giờ). Tuy nhiên, vào năm 383, lúc
Augustinô 29 tuổi, vì muốn mở rọng cuộc sống để “thỏa chí tang bồng” và để thăng
tiến trên đường công danh sự nghiệp, cũng để nghiên cứ học hỏi thêm và muốn được
nổi danh hơn, lại muốn xa cách người mẹ cúc lúc nào cũng theo sát bên mình để
khuyên nhủ, Augustinô quyết định rời bỏ quê hương Phi Châu để đi Rôma (thủ đô
của Đế Quốc Rôma rộng bao la thời đó, cũng là thủ đô của nước Ý bấy giờ, và là
thành đô nổi danh qua các thời đại, cnũg là trong tâm nền văn minh của thế giới
đương thời).
Nhưng dù đi đâu xa
xôi mặc lòng, Augustinô cũng không thể xa được người mẹ quyết tâm đi theo con
mình đến bất cứ chân trời gó biển nào. Vừa đi theo tìm con, vừa khóc lóc, cầu
xin Chúa cho con mình hồi tâm ăn năn trở về với chúa và Giáo Hội. Khi Augustinô
rời bỏ Rôma để đến Milan (ở miền Bắc nước Ý và là một Thành Phố cũng nổi tiếng
thời đó về văn chương và nghệ thuật), Monica cũng đi theo.
Trên đường đi theo
con, Monica gặp các Linh mục và tu sĩ bất cứ ở đâu cũng xin các Ngài cầu nguyện
người con “cứng lòng” của mình; nhưng nhiều người lúc đó coi như ước vọng của
Monica là không bao giờ thành và Augustinô, kể như “hết thuốc chữa”. Nhưng
Monica thì không bao giờ thất vọng, luôn vững tin chúa sẽ cứu với con mình. Một
ngày kia, Bà gặp một linh mục để xin cầu nguyện. Cha này đã nói với Monica:
“Khnôg thể nào có một ngưòi con mà bà mẹ đã đổ ra bao nước mắt để khó thương và
cầu nguyện cho lại có thể hư mất được!” Nhờ lời khuyến khíc của Cha đó, Monica
càng vững lòng trông cậy nơi chúa và cứ cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện với
nước mắt và hy sinh hãm mình.
Cuối cùng sau 17
năm, vâng chỉ sau 17 naă trường trong khóc thương, hy sinh, hãm mình, làm việc
bác ái và cầu nguyện nhiệt tình với Chúa, Monica đã cứu được người con “vô hy
vọng” của mình. Vào nam 386, lúc 33 tuổi, Augustinô đã nhận ra “chân lý vĩnh
cửu” và tin vào Phúc Âm tình thương của Chúa là chân thật và là con đường cứu
rỗi.
Augustino đã từ bỏ
tất cả chủ trương sai lạc, quyết tâm gia nhập GiáoHội Chúa và xin chịu phép
Thánh Tẩy do chính tay Đức Tổng Giám Mục thành Milan lúc đó là Ambrosio, cũng là
một người gia nhập đạo Thánh Chúa lúc 34 tuổi, ngay khi đươọc bầu lên làm Tổng
Giám Mục Milan và là Thánh Ambrosio, một vị Thánh Giáo Phụ thời danh của Giáo
Hội, mà chúng ta mưùng kính Ngài vào ngày 7 tháng 12.
Sau khi gia nhập
Giáo Hội Chúa, Augustinô đã từ bỏ mọi tham vọng và vui thú trần gian, trở về quê
hương Phi Châu, bước vào cuộc đời tu trì khổ hạnh, rồi được chọn làm Giáo Mục
tại thành phố Hippo. Sau 34 năm tận tụy chăn dắt đòan chiên Chúa, Ngài đã được
Chúa gọi về Nước Chúa vào năm 430, lúc Ngài 76 tuổi. Thánh Augustinô cũng viết
nhiều tác phẩm về thần học và triết học. Thánh Augustinô được kính như một
Thánh Giáo Phụ thời danh và là Thánh Tiến Sĩ (Doctor of Grace) trong Giáo Hội.
Chúng ta kính lễ Ngài vào ngày 28 tháng 8 hằng năm (ngay sau lễ kính Thánh
Monica 27 tháng 8). Thánh Augustinô cũng nổi danh như một nhà triết học nhân
bản, mà các tác phẩm có tính cách triết học của Ngài vẫn được các Giáo sư và
sinh viên trong các trường đại học ngày nay trên thế giới nghiên cứu. Ôi sự kỳ
diệu của ơn Thánh Chúa!
Riêng Monica, sau
khi con mình trở về với Chúa và Giáo Hội, bà vô cùng vui mừng tạ ơn Chúa và đã
cùng các con trở về Phi Châu. Nhưng thánh ý Chúa nhiệm màu, trên đường trở về
quê hương, Chúa đã cất Monica về vỡi Chúa tại Ostia (hải cảng nổi danh thời đó,
cửa sông Tibre), vào năm 387 (chỉ ít lâu sau khi Augustinô trở về với Chúa và
được lãnh nhận bí tính Thánh Tẩy), thọ 56 tuổi, sau cả một cuộc đời luôn trung
thành giữ vững Đức Tin nơi Chúa và Giáo Hội, cả một cuộc đời hy sinh, chịu đựng
mọi khổ đau để cầu nguyện trong nước mắt cho chồng, cho con. Cuối cùng, sau
những thử thách thật dài, thật lâu, Thánh Nữ Monica đã được Chúa thương thực
hiện những gì Thánh Nữ cầu xin mà nhiều người cứ tưởng là vô vọng. Thật là một
tấm gương tuyệt dịu cho mọi người chnúg ta, nhất là các Bà Mẹ, để cúng ta luôn
biết kiên trì ham mình cầu nguyện trong niềm tin tưởng và tuyệt đối phó thác mọi
sự trong tình thương và sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa là Cha nhân từ của
mọi người chúng ta.
(Xin gửi bài này đặc biệt đến các Bà Mẹ trong Hội
các Bà Mẹ Công Giáo mà Thánh Nữ Monica là Thánh Bổn Mạng, nhất là các Bà Mẹ đang
đau khổ trong nước mắt để cầu nguyện cho chồng và cho con... Lm. Anphong Trần
Đức Phương)
