HIẾN
THÂN HAY
TIẾN
THÂN?
Cũng như
đồng
tiền,
vấn đề
hiến
thân
trong
đời sống
tu trì
cũng có
hai mặt.
Nếu
không
khéo ta
sẽ nhầm
lẫn với
cái mục
đích
cũng như
ý nghĩa
tinh
tuyền
cao đẹp
của nó.
Do ảnh
hưởng
của xã
hội để
rồi bất
cứ một
vấn đề
nào đó
trong xã
hội cũng
bị tác
động,
cũng bị
biến
dạng
theo.
Con
người
sống
trong xã
hội chắc
chắn là
nhân tố
chịu tác
động một
cách
trực
tiếp của
nền văn
hóa,
chính
trị, tôn
giáo,
kinh tế
của xã
hội mà
mình
đang
sống.
Với nét
đặc thù
riêng
biệt,
hiếm có
của Việt
Nam
trong
nhiều
biến
động xã
hội đã
gây
không ít
tác động
nơi con
người.
Chỉ tạm
xét vấn
đề hiến
thân
trong
đời sống
ơn gọi
thôi thì
ta sẽ
thấy nó
có một
tác động
hết sức
là kinh
khủng.
Ngày
xưa, cái
ngày mà
người ta
vẫn nôm
na nói
với nhau
rằng
“đêm
trước
đổi mới”
đấy đời
hiến
thân
cũng có
vấn đề
của nó
nhưng
vấn đề
của nó
khác
ngày hôm
nay
nhiều.
Chỉ cần
quay lại
một chút
thời
gian của
“đêm
trước
đổi mới”
ta sẽ
thấy
cuộc
sống nó
khác.
Những
cái ngày
“đêm
trước
đổi mới”
người ta
phải đối
diện với
một cuộc
sống quá
khó khăn
từ kinh
tế,
chính
trị, tôn
giáo ...
Thế
nhưng
với
những
cái khó
khăn,
những
cái áp
lực của
cuộc
sống đấy
hình như
ta thấy
có một
cái gì
đó trân
trọng
dành cho
giới tu
sĩ. Chắc
có lẽ
các bậc
cao niên
trong
các hội
dòng đã
thấm vào
trong
máu của
mình một
cuộc
sống quá
khó
khăn.
Đơn cử
như “cái
ngày xa
xưa” đấy
đi tu
thì làm
gì biết
được cái
ngày
lãnh sứ
vụ linh
mục? Ra
vào nhà
dòng còn
phải
“ngó
trước
dòm sau”
kẻo bị
mời lên
“học
tập”.
Thế
nhưng mà
lạ thay!
Trong
cái hoàn
cảnh khó
khăn đấy
hình như
là đời
hiến
thân nó
mang đậm
chất của
một đời
hiến
thân
thật sự.
Những
lúc phải
co cụm
lại với
nhau để
mà gìn
giữ tu
viện,
gìn giữ
cơ sở
vật chất
của nhà
dòng ...
thì hình
như sao
mà yêu
thương
nhau
quá!
Chẳng ai
bảo ai
để rồi
cùng nắm
chặt tay
nhau để
mà sống
đời hiến
thân
thật
tốt.
Và rồi,
cuộc đời
nó có
nhiều
thay đổi
để nó có
những
đổi thay
của nó.
Ngày hôm
nay, tạm
gọi là
đời sống
tôn giáo
có “nới”
ra được
một
chút,
tạm gọi
là đời
sống
kinh tế
có
“nhỉnh”
lên một
chút để
rồi
nhiều
người
hiến
thân đã
đánh mất
đi cái
“thuở
ban đầu
lưu
luyến
ấy”.
Đến lúc
phải
ngồi lại
với nhau
để đặt
lại vấn
đề, đặt
lại mục
đích của
đời hiến
thân chứ
không
thì
chẳng
chóng
thì chày
đời hiến
thân nó
lại biến
thành
tiến
thân.
Chuyện
là có
hai anh
chị nọ ở
ngoài
miền Bắc
đã dắt
díu vào
Nam tá
túc
trong
một dòng
nam và
một dòng
nữ. Họ
dung
dăng
dung dẻ
vào nhà
dòng để
mà tìm
hiểu đời
hiến
thân
nhưng ai
ngờ được
bên
dưới,
bên
trong,
tận sâu
thẳm
lòng của
họ là
hiến
dâng.
Sau khi
ăn học
thành
tại,
chẳng bề
trên nào
gợi ý
chuyển
hướng
hay cho
về cả
thì hai
anh chị
tự xin
rút lui
để thực
hiện mục
đích của
mình
trong
bậc sống
hôn
nhân.
Chuyện
là có
bốn
chàng
thanh
niên
trai
tráng đã
lặn lội
từ miền
ngược để
vào tu
học ở
một nhà
dòng nọ
ở miền
xuôi.
Đau đớn
thay là
khi tốt
nghiệp
Đại học,
bề trên
mời vào
tập viện
thì cả
bốn
chàng
trai
thưa với
bề trên
rằng các
chú thấy
“không
thích
hợp với
nhà
dòng”.
Đau quá!
Vị bề
trên giờ
đây mới
ngậm
ngùi vì
suốt 5
năm trời
ròng rã
nhà dòng
đã nuôi
cho ăn
cho học
để rồi
sau khi
học xong
họ ra đi
một cách
vô tư.
Chẳng
phải là
hết mọi
người
hiến
thân đều
toan
tính như
thế đâu
nhưng vì
hoàn
cảnh, vì
môi
trường,
vì não
trạng
của một
đất nước
đang
phát
triển đã
lôi kéo
họ không
còn giữ
cho mình
cái ý
tưởng
thánh
thiện
lúc ban
đầu.
Dẫu sao
vài
trường
hợp trên
đây tạm
gọi là
không
tốt
nhưng
xét cho
cùng thì
họ vẫn
còn tốt
hơn
nhiều
người cứ
mãi ở lỳ
trong
các hội
dòng mà
chẳng
hiến
thân gì
cả. Vì
sai mục
đích là
tiến
thân nên
họ bằng
mọi cách
đạp trên
vai
người
khác để
hoàn
thành
mục đích
của họ.
Cũng
đúng
thôi khi
mà người
ta vịn
cớ, biện
minh
rằng
mình cần
trang bị
những
phương
tiện
phục vụ
cho công
việc mục
vụ.
Nhưng
thử
nghiêm
túc
thẳng
thắn
nhìn vấn
đề thì
ta sẽ
thấy
giật
mình.
Vẫn
thường
nói với
nhau
rằng đời
tu là
sống khó
nghèo
nhưng
thật sự
cái khó
nghèo mà
nhiều tu
sĩ ngày
nay sống
“khó mà
nghèo”.
Mỉa mai
thay là
biện
minh cho
cơ sở
vật chất
cần phải
trang bị
thế này
thế kia
mới đúng
để phục
vụ cho
giới nhà
tu nhưng
thật sự
mà nói
nhiều
người
nghèo
khi bước
vào các
nhà tu
thì
không
dám bước
vào bởi
cái lộng
lẫy,
hoành
tráng mà
các nhà
tu đã
trang
điểm cho
mình. Ai
nào đó
vào nhà
tu thì
cũng mơ
ước lắm
để sống
cái “khó
nghèo”
mà các
bậc tu
trì thề
hứa. Nói
đúng ra
thì họ
có nằm
mơ để
được
sống khó
nghèo
như các
bậc tu
sĩ thì
cũng
chẳng mơ
được.
Giá như
mơ để
được cái
khó
nghèo
của các
tu sĩ
ngày nay
thì họ
cũng
ráng mơ
rồi!
Mỗi tu
sĩ cứ
thử nhìn
lại hành
trình
mình đã
đi thì
sẽ thấy.
Ngày nào
ngây thơ
bước vào
nhà dòng
sao mà
đơn sơ
quá,
thánh
thiện
quá.
Hành
trang
vào nhà
tu chỉ
là một
cái giỏ
xách với
vài ba
bộ quần
áo che
thân.
Vậy mà
đến cái
ngày
vĩnh
khấn,
cái ngày
“lên
hàng
khanh
tướng”
sao mà
nó khác
quá!
Ngày mới
vào nhà
tu chỉ
cọc cà
cọc cạch
trên
chiếc xe
đạp cà
tàng
nhưng
nay sao
mà có
chiếc xe
xịn quá,
sang
quá!
Ngày mới
vào dòng
mơ cũng
chẳng có
chiếc
máy tính
để bàn
vậy mà
giờ đây
sau vài
năm nhìn
lại
chẳng
cần mơ
cũng có
chiếc
laptop
ngàn đô
rủng
rỉnh
trong
tay.
Ngày mới
vào dòng
phải
dùng
chung
một cái
điện
thoại
thật khó
chịu vậy
mà ngày
nay lại
có một
con dế
bé bé
con con
đầy đủ
chức
năng
chẳng
thua kém
ai. Hình
như càng
tu lâu
thì càng
trang bị
cho mình
những
vật dụng
mà người
nghèo
nằm mơ
cũng
chẳng
có.
Còn nữa,
thêm
chuyện
học
hành. Có
người
may mắn
hơn anh
chị em
khác
trong
cộng
đoàn để
rồi được
gửi đi
học thêm
cái này
thêm cái
kia.
Nhưng
đáng
tiếc
thay là
phần lớn
sau khi
đi học
về rồi
thì rất
ít người
sống hòa
hợp với
anh chị
em trong
cộng
đoàn.
Khi ấy
họ cho
mình là
người
“học cao
hiểu
rộng”,
chẳng
cần biện
minh thì
nhiều
người
thấy họ
sống
khác cái
ngày xưa
khi chưa
được đi
ra “nước
ngoài,
nước
trong”
để tu
học. Hóa
ra là
những cơ
may đi
tu học
để làm
thăng
tiến cho
đời sống
tri thức
trong
cộng
đoàn,
thăng
tiến hơn
cho đời
hiến
thân thì
họ lại
tiến
thân nhờ
cái suất
du học
do “ơn
trên” đã
ban cho
họ.
Giảng
dạy và
lãnh đạo
cộng
đoàn
cũng
vậy.
Người
thì có
cái may
mắn là
ăn nói
lưu
loát,
người
thì có
cái may
mắn
nhanh
nhẹn để
mà giúp
anh chị
em trong
cộng
đoàn.
Thế
nhưng,
tưởng
chừng
như
những
cái tài
ấy là
phục vụ
cho đời
hiến
thân thì
họ lại
lấy cái
đó làm
bàn đạp
cho sự
tiến
thân của
họ. Họ
đâu có
biết
rằng
những
thành
công,
những
kết quả
mà họ có
đều là
nhờ sự
cầu
nguyện,
nhờ sự
cộng tác
của anh
chị em
trong
cộng
đoàn mà
họ đang
sống.
Thế thì
không
khéo anh
chị em
trong
cộng
đoàn lại
trở
thành
cái bàn
đạp cho
họ tiến
thân ở
trong
cộng
đoàn
thay vì
phải bon
chen ở
ngoài xã
hội phải
vất vả
hơn
nhiều.
Tưởng
chừng
giữa một
giáo hội
tạm gọi
là thanh
bình thì
bỗng
dưng lại
nảy sinh
ra nhiều
vị tử
đạo. Vì
sao? Vì
lẽ cả
cộng
đoàn
phải
sống
trong
tâm
trạng
“tử đạo”
để cho
những
bậc
“hiển
thánh”
được
tiến
thân hơn
trong
một cộng
đoàn
hiến
thân.
Giữa cái
xã hội
phát
triển
tột bậc
về kinh
tế, văn
hóa, xã
hội quả
là điều
rất tốt
cho mọi
người
nhưng
chính
cái sự
phát
triển
đấy đôi
khi vô
tình lại
trở nên
rào cản,
trở nên
cái khó
cho đời
tu ngày
nay. Vì
lẽ ngày
nay để
sống
trọn ba
lời
khuyên
tin mừng
cũng như
hiến
pháp của
hội dòng
mà người
tu tận
hiến
không
đơn giản
chút
nào.
Giữa một
xã hội
thăng
tiến về
vật chất
thì bảo
sống
đúng lời
khuyên
khó
nghèo
hơi bị
khó.
Giữa một
xã hội
tự do về
tình dục
thì bảo
sống
khiết
tịnh hơi
bị khó.
Giữa một
xã hội
tự do
dân chủ
thì bảo
sống một
đời vâng
phục
nghiêm
chỉnh
hơi bị
khó.
Giữa một
xã hội
phát
triển về
con
người
thì bảo
rằng
sống
khiêm hạ
bình dị
trong
bốn bức
tường
của nhà
tu hơi
bị khó.
Nói như
thế chứ
vẫn còn
và còn
rất
nhiều
bậc tu
sĩ sống
cả đời
tận hiến
cho
Thiên
Chúa.
Chỉ lợn
cợn đâu
đó vài
vị thay
vì hiến
thân thì
lại tiến
thân.
Thôi thì
cũng
chẳng
dám kết
án ai,
chẳng
dám ném
đá ai.
Trước
tiên
phải đấm
ngực và
xét
duyệt
lại đời
hiến
thân của
mình.
Mình
luôn xin
với Chúa
nhắc nhớ
cho mình
biết
rằng
mình
đang ở
đâu,
đang làm
gì, đang
hiến
thân hay
tiến
thân để
mình
chỉnh
sửa đời
tận hiến
sao cho
đẹp. Nếu
như nhằm
mục để
tiến
thân thì
thôi, ra
khỏi bốn
bức vách
của tu
viện để
tiến
thân chứ
ai mà
chơi cái
trò hai
mặt núp
trong
tường tu
viện để
mà tiến
thân
dưới cái
danh
nghĩa
hiến
thân?
Lâu lâu,
người
sống
trong
nhà tu
cũng cần
duyệt
xét lại
xem là
mình
đang
hiến
thân hay
tiến
thân.
Nếu như
tiến
thân thì
hoàn
toàn sai
mục đích
và tôn
chỉ của
đời tu.
Trong
bất kỳ
xã hội
nào
người ta
vẫn
mong,
vẫn chờ
những
ánh sáng
le lói
của một
cuộc đời
từ bỏ
giữa
ngàn
ngàn
cuộc đời
bon
chen,
giành
giật.
Quý lắm
khi
trong
hội
dòng,
trong
cộng
đoàn tu
trì có
những
con
người
hiến
thân
thật sự
chứ
không
phải chỉ
núp bóng
trong
nhà tu
để mà
tiến
thân.
Anmai,
C.Ss.R.
Nguoitinhuu.com