CHÚA
NHẬT I
MV (Nam
B):
Marc 13,
33-37
BÂY GIỜ
THÁNG
MẤY RỒI?
Có lẽ do
Mùa Vọng
khởi đầu
vào
những
ngày
cuối thu
tàn, cho
nên dễ
làm liên
tưởng
tới bài
thơ
“Ngày
khai
trường”
bất hủ
của
Thanh
Tịnh:
“Hằng
năm cứ
vào cuối
thu, là
ngoài
đường
rụng
nhiều và
trên
không có
những
đám mây
bàng
bạc,
lòng tôi
lại nao
nức kỷ
niệm
hoang
mang của
buổi tựu
trường”.
Rồi lại
nhớ đến
bộ phim
tài liệu
nổi
tiếng
của điện
ảnh Pháp
“Đàn
chim di
trú” (Le
Peuple
Migrateur –
Winged
Migration),
một bộ
phim
ngập
tràn
hình ảnh
những
cánh
chim di
trú từ phương
Bắc lạnh
lẽo về
phương
Nam ấm
áp, với
những
cảnh đẹp
đến nao
lòng của
mọi vùng
mọi miền
trên
trái đất
xinh đẹp
này,
được
những
tay máy
lão
luyện
khắp thế
giới ghi
lại.
Xem Đàn
chim di
trú, ta
như muốn
thành
một cánh
chim bé
nhỏ
trong
đàn chim
to lớn
ấy để
được bay
- bay đi
tìm tình
yêu đầy
ấm áp
của
thiên
nhiên.
Nhạc
phim “To
be by
your
side”
(Được ở
bên em)
làm cho
bộ phim
không
còn
giống
một phim
tài liệu
nữa, mà
như một
chuyện
tình
buồn.
Bây giờ
tháng
mấy rồi?
Mùa Vọng
nhắc nhở
mỗi
Kitô-hữu
“di
trú”,
rời khỏi
miền tội
lỗi lạnh
lẽo, có
nguy cơ
gây chết
chóc vì
giá rét
và vì
thiếu
lương
thực.
Đây
không
chỉ là
tiếng
gọi của
bản năng
như ở
các loài
chim,
không
phải
cuộn
mình ngủ
đông như
loài gấu
bắc cực,
mà di
trú về
miền
nắng ấm
Tình Yêu
Thiên
Chúa,
cùng với
Giáo
Hội.
Rất
nhiều
nến sáng
lãng
mạn, ấm
áp trong
sách
báo,
trong
phim
ảnh,
dùng để
dàn
những
cảnh đẹp
hoặc để
tượng
trưng
những
mối tình
nồng nàn
hay là
giới
thiệu
những
nhân
vật,
những
nghệ sĩ
tài năng
như phim
tài liệu
“36
Chandelles”
năm 1957
của Pháp
hoặc bộ
phim
Việt-Nam
dài 45
tập
“Ngọn
Nến
Hoàng
Cung”
năm
2004.
Nhiều
nến
sáng, đủ
màu mè
như thế,
cũng chỉ
là những
trang
trí,
cũng chỉ
là những
hình
ảnh,
không
dẫn con
người
tới mục
đích cao
cả nào
khác
hơn.
Trong
mấy
tháng
qua, ở
Hà Nội,
ở nhiều
giáo xứ
miền Bắc
(Tổng
giáo
phận Hà
Nội) và
một vài
giáo xứ
miền
Trung,
miền Nam
(Tổng
giáo
phận Huế
và Tổng
giáo
phận
Sàigòn),
kẻ được
thấy tận
mắt
(hoặc
tham dự
vào),
người
được
nhìn qua
hình
chụp,
những
vùng
rộng lớn
rực sáng
lung
linh ánh
nến,
thắp lên
như muốn
xua đi,
phá tan
bóng đêm
còn dầy
đặc bao
phủ
“Công Lý
và Hoà
Bình”.
Vẫn là
những
ngọn
nến,
được
thắp
lên,
nhưng
không
phải để
tạo nên
một cảnh
đẹp,
không
phải để
biểu
dương
lực
lượng,
mà để
chia cho
nhau,
truyền
cho nhau
ngọn lửa
chân lý
mà mọi
tấm lòng
hướng về
và ước
ao cầu
xin:
công lý
và hoà
bình.
Những
ánh nến
không
còn
“câm”
nữa, mà
nói lên
sự “tỉnh
thức và
sẵn
sàng”,
với niềm
tin được
khẳng
định,
rằng
công lý
và hoà
bình sẽ
được
thực
thi. Ở
trong
một thế
giới đầy
dẫy hận
thù, bạo
lực từ
đủ
nguyên
do,
nhưng
trên hết
là lòng
tham, sự
vô đạo,
chủ
nghĩa vô
thần và
chủ
nghĩa
hưởng
thụ ích
kỷ, ở
trong
một đất
nước
khắp nơi
chỉ thấy
gian
dối, sa
đoạ, bất
công và
lạm dụng
quyền
bính thế
lực
trong
hành xử,
thì công
lý và
hoà bình
như là
những mơ
ước thần
thoại và
ở một số
người
thì đó
chỉ là
câu
chuyện
và ước
mơ hoang
đường!
Công Lý
và Hoà
Bình là
những
món quà
Thiên
Chúa
ban,
nhưng
con
người
với tội
bất tuân
đã phá
vỡ thế
quân
bằng vốn
rất mong
manh.
Mọi
người
đều có
tự do
như
nhau,
mọi
người
đều có
quyền
hưởng
thụ như
nhau, về
vật
chất, về
tinh
thần, về
tình
yêu, về
hạnh
phúc bây
giờ và
mãi mãi,
nhưng do
ích kỷ,
kiêu
căng,
tham
vọng
thống
trị, con
người đã
tìm mọi
cách làm
cho cán
cân có
lợi
nghiêng
về phía
mình,
bất kể
lương
tâm,
không sá
gì đến
Lời
Chúa.
Nay con
người
phải xét
mình,
đấm ngực
ăn năn
(đấm
ngục
mình,
không
đấm ngực
người
khác) và
dùng
thời
gian
Chúa ban
trong
cuộc
sống như
một Mùa
Vọng, mà
“tỉnh
thức và
cầu
nguyện
luôn, để có thể thoát
khỏi
những
việc sắp
xảy đến
và đứng vững trước mặt
Con Người!"
(Lc
21,36).
Đây là
sự khác
biệt
giữa
những
ngọn nến
chỉ có
chức
năng
trang
trí và
những
ngọn nến
hiệp
nhất trí
lòng
những
con
người
khát
khao
Công Lý
và Hoà
Bình.
Ngọn nến
thắp
sáng
tham
vọng,
hận thù,
ích kỷ
có thể
bùng
cháy rực
rỡ,
nhưng là
để tự
thiêu
đốt mình
và chóng
lụi tàn.
Ngọn nến
hiệp
nhất
trong
một đức
tin và
một tình
yêu phải
khó nhọc
gian nan
mới nhen
nhúm và
bén cháy
được,
nhưng sẽ
không có
sức mạnh
gì làm
cho tắt
được
nữa.
Ngọn nến
đó xuất
phát từ
Chúa
Kitô –
Ánh Sáng
– và đến
lượt nó
sẽ là
ánh sáng
để soi
cho mọi
người.
Con
người -
những
con
người -
Hội
Thánh -
phải
luôn
tỉnh
thưc và
sẵn sàng
để giữ
cho ngọn
nến cháy
sáng
mãi.
Jacques
Cluzaud,
đồng đạo
diễn bộ
phim Le
Peuple
Migrateur
(Đàn
Chim Di
Trú)
diễn tả
cảm nhận
của ông
về sự di
trú nầy:
“Đó
là cả
một quá
trình
khó khăn.
Bay tìm
nơi di
trú không
phải là
một
chuyến
bay nhàn
hạ từ
nơi này
sang nơi
khác, mà
là cả
một vấn
đề sinh
tồn đối
với
chúng!".
Cuộc
sống của
mỗi
Kitô-hữu
luôn
cảnh
giác,
luôn xét
mình.
Luôn
tỉnh
thức và
luôn sẵn
sàng để
không tự
mãn và
ngủ quên
trong ấm
áp tinh
thần và
vật
chất, mà
quên đi
hiểm
nguy
những
ngày
tháng
đông dài
đe doạ
đên sự
sống.
Nếu bản
năng duy
nhất
đúng
nghĩa ở
con
người là
bú, nếu
bản năng
của loài
chim hay
muông
thú là
“đến hẹn
lại
lên”, đi
tìm miền
năng ấm
hứa hẹn
an bình
và no
đủ, dù
phải
trải qua
những
chặng
được rất
dài rất
xa, gần
như vô
định,
thì bản
năng của
người đã
nhận bí
tích
Thánh
Tẩy là
tìm về
với
Thiên
Chúa. Để
đạt tới
đích,
không
chỉ phải
hy sinh
gian khổ
- thậm
chí có
thể mất
mạng
sống -
mà phải
luôn
“tỉnh
thức và
sẵn
sàng”.
Người
Kitô-hữu
không
phải
thỉnh
thoảng
sực nhớ
và hỏi
“bây giờ
tháng
mấy
rồi”,
máy móc
chờ đến
Mùa Vọng
mới tìm
lại “cảm
giác”
tỉnh
thức, mà
phải
sống
tinh
thần
“cảnh
giác”,
“sẵn
sàng”,
cả ở thế
thủ lẫn
thế
công, để
tiến vào
hành
trình
tìm về
bên
Chúa, về
miền
nắng ấm
Tình
Yêu.
Những
ngày nầy
ở miến
Nam Châu
Úc các
đợt
tuyết
trái mùa
rơi phủ
chẳng
khác mùa
đông,
nhưng ai
cũng
biết là
mùa hè
đang đến
và sẽ là
những
ngày hạ
oi ả
ngột
ngạt,
trong
khi khí
hậu Bắc
bán cầu
đang hạ
thấp mau
chóng,
hứa hẹn
có những
vùng
miền sẽ
đông
lạnh ở
hàng
nhiều
chục độ
âm.
Những
đàn chim
di trú
bay về
miền
năng ấm
bán cầu
nam, để
rồi sau
một thời
gian
nữa,
lại
tiếp tục
cuộc di
cư, tìm
ánh
sáng,
tìm sức
nóng,
tìm sự
sống.
Quy
trình
nầy tiếp
diễn mãi
suốt đời
chúng.
Quy
trình
“tỉnh
thức và
sẵn
sàng”
cũng
không
được
khinh
súât,
ngơi
nghỉ
trong
đời sống
đức tin
một
Kitô-hữu.
Hội
Thánh
luôn
trong tư
thế “di
trú”.
Kitô-hữu
cũng
phải
luôn sẵn
sàng để
nhập
đàn,
không
thể do
dự,
không
được
chậm
trễ,
không
thể
thoái
thác,
nếu vẫn
muốn tồn
tại. Vì
thế,
tỉnh
thức
thôi,
chưa đủ,
mà phải
luôn sẵn
sàng, để
xuất
phát
ngay khi
có hiệu
lệnh.
Trong
khi
nghiên
cứu chim
di trú,
người ta
thấy
chim
luôn giữ
đội hình
chữ “V”:
tuyệt
nhiên
không
phải
tình cờ,
mà với
cách bay
như thế
không
chỉ sẽ
bớt lực
cản, mà
còn tạo
lực kéo
cho
những
con bay
ở giữa
và ở
cuối đội
hình,
thường
là những
con kém
sức hơn
do còn
non hoặc
do ốm
yếu. Cả
đội hình
sẵn sàng
sà
xuống,
đậu lại
để nâng
đỡ những
con bị
đuối. Đó
là hình
ảnh về
Hội
Thánh
Công
Giáo
trong
cuộc lữ
hành về
Nước
Trời,
với đầy
đủ các
Bí Tích
bổi
bổ,chữa
lành, đỡ
nâng,
giúp mỗi
con cái
trên
hành
trình
lâu dài
và tới
đích
bình
yên..
Đó cũng
là lời
hướng
dẫn,
nhắc
nhở,
cảnh cáo
mỗi
Kitô-hữu,
để luôn
hiệp
nhất và
đồng tâm
nhất trí
trên con
đường
tiên về
quê
hương
trên
trời. Ai
cũng
biết chữ
“V” chỉ
“chiến
thắng”.
Có chiến
thằng
nào dễ
dàng
đâu!
CVK
Nguyễn-Thế
Bài