CHÚA
NHẬT
XXXIV :
ĐỨC
GIÊSU
KITÔ,
VUA VŨ
TRỤ
Mt 25,
31 – 46
CHẲNG
CÒN GÌ
ĐỂ NÓI!
Cụm từ
nầy có
hai ý
nghĩa
rất rõ
ràng:
những gì
cần nói,
cần làm
thì đã
nói và
đã làm
rồi, nay
chỉ còn
chờ phán
quyết,
chứ
không
còn thay
đổi gì
được
nữa, dù
là một
chấm một
phẩy;
thứ đến,
sự lì
lợm đến
lúc nầy
vẫn
chẳng
thay
đổi,
chứng tỏ
sự trơ
tráo tột
cùng,
trong
ngôn ngữ
bình dân
ngày nay
gọi là
“hết
thuốc”,
còn
trong
Anh ngữ
thì
người ta
vắn gọn
hơn: “no
comment!”.
Cả hai ý
nghĩa
của câu
nói nầy
thể hiện
chính
xác và
rõ ràng
trong
bài Tin
Mừng
phụng vụ
ngày hôm
nay:
Ngày
Phán Xét
Chung.
Theo
định
nghĩa
của từ
điển,
“trơ
tráo” là
trơ lì,
ngang
ngược,
không hề
biết hổ
thẹn. Ví
dụ: đã
phạm lỗi
mà còn
trơ tráo
cãi lại.
Những
người bê
trọn
nhiều
trang
sách của
người
khác vào
tác phẩm
của
mình,
những
người
lấy
nguyên
cả nhạc
và thậm
chí cả
nhạc và
lời của
người
khác,
ghi tên
mình là
tác giả,
và cho
ra CD,
DVD với
tên tuổi
của
mình.
Tất
nhiên
cũng bỏ
túi toàn
bộ tìên
thu
được.
Khi bị
phát
hiện,
lại một
mực cho
mình là
tác giả.
“Trơ
tráo”
đến gây
buồn
nôn, ấy
là
trường
hợp tay
khủng bố
đặt bom
giết
hàng mấy
trăm
nhân
mạng ở
Bali:
khi bị
bắt, khi
ra toà,
khi nhận
án tử, y
đều giữ
nụ cười
bệnh
hoạn,
khoái
trá và
tỏ thái
độ không
hề hối
tiếc.
“Trơ
tráo”
còn phải
kể đến
một ví
dụ mới
đây của
vị quan
chức nhà
nước
trong vụ
sữa có
mélamine:
hôm
trước
tuyên bố
không hề
nhập sữa
nước
ngoài,
hôm sau
khi bị
đưa ra
bằng
chứng đã
cho nhập
số lượng
rất lớn,
thì mặt
mày tỉnh
rụi nói
là
…quên.
”Trơ
tráo”
cũng để
chỉ
những
quyết
định,
những
hành vi
ngang
nhiên và
trắng
trợn của
những
người
không
còn sỉ
diện,
“chịu
đấm ăn
xôi”,
coi luật
pháp như
trò đùa,
muốn cho
người vô
tội trở
thành
phạm
nhân
không
khó và
làm cho
những
tội phạm
tham ô
sa đoạ
và bị
kết án
(dù án
phạt vốn
đã rất
“tượng
trưng)
trở
thành vô
tội (xem
báo Dân
Trí
28.03.2008)
dễ “như
trở bàn
tay.
“Trơ
tráo”
còn là
“ném đá
dấu
tay”,
xúi giục
và lợi
dụng
những
bọn côn
đồ, say
sưa,
nghiện
ngập để
phá rối,
bôi nhọ
danh dự
hoặc gây
thiệt
hại cho
người
khác,
tập thể
hoặc cá
nhân. Nó
nguy
hiểm và
bào mòn
niềm tin
của
những
người
dân
lương
thiện,
vì các
hành vi
trơ tráo
như thế
được dàn
cảnh,
chỉ đạo
và bao
che từ
cấp cao
nhất
xuống
đến cấp
thấp
nhất.
Thái độ
trơ tráo
ấy, hôm
nay
chúng ta
gặp lại
nơi
những
người bị
xếp vào
“đám dê
ở bên
trái”.
Thái độ
câng
câng và
câu đáp
trả trơ
tráo chỉ
có thể
tóm gọn
trong
câu:
chẳng
còn gì
để nói!
May thay
có một
tiêu
chuẩn để
nhận
diện và
đáng giá
những
hạng
người
nầy: tất
cả những
kẻ trơ
tráo đều
là ngừơi
xấu và
bất
lương!
Cảnh
tượng
Ngày
Phán Xét
thật
đáng
kinh
ngạc:
thứ nhất
vì một
sự kiện
vô cùng
trọng
đại,
liên
quan đến
sự sống
cũng như
cái chết
muôn
đời,
phúc
vinh
hoặc khổ
hình
muôn
kiếp,
lại chỉ
diễn ra
chóng
vánh;
thứ đến,
cuộc
sống con
người ở
thế
trần, dù
ngắn
ngủi đấn
đâu,
cũng đầy
dẫy
những
lỗi lầm,
sa phạm.
Kẻ độc
ác, tà
dâm, vô
thần còn
bao
nhiêu
tội, mà
chỉ cần
nêu ra
một
trong
các tội
ấy, cũng
đủ để họ
“tâm
phục
khẩu
phục”
nhận
những
hình
phạt
trầm
luân
muôn đời
. Vậy mà
“Đấng
Xét Xử
rất
nghiêm
nhặt”
(x. Dies
irae,
dies
illa,
thánh lễ
an táng)
dường
như
chẳng
đoái
hoài, mà
chỉ đưa
ra một
tội duy
nhất:
đối xử
ích kỷ
và thiếu
tình
người
với tha
nhân! Lý
do để
những
thứ lơ
là, sai
sót,
khinh
mạn
trong
hành xử
với
những
người
nghèo
đói, cô
thân có
thế, bị
bỏ rơi
coi
thường
“biến”
thành
tội chịu
án phạt
ngàn
thu, lại
hoàn
toàn
trái với
mọi dự
đoán,
mọi
“lô-gic”,
khiến
cho cả
người
lành lẫn
kẻ dữ
đều
không
kịp trở
tay.
Không có
bộ luật
tố tụng
nào trên
trần
gian -
kể cả Bộ
Giáo
Luật
nghiêm
khắc tỉ
mỉ -
minh
nhiên
kết án
những
“tội”
nầy.
Những
quốc gia
giàu có
lợi dụng
các nước
nghèo để
tuồn bán
vũ khí,
kích
động
chiến
tranh
đẫm máu
và vô
nhân đạo
khắp
nơi,
những kẻ
ích kỷ,
theo chủ
nghĩa
hưởng
thụ và
ăn chơi
xa xỉ
trác
táng mà
không
đếm xỉa
hoàn
cảnh
nghèo
đói bệnh
tật khốn
cùng và
bất công
của anh
em đồng
loại còn
không bị
định
tội, thì
những
thiếu
sót “nhỏ
như con
thỏ”
được nêu
ra để
luận
phạt với
bản án
chung
thân
trong
Ngày
Phán Xét
Chung
liệu có
quá bất
công
chăng?
Giả sử
luật
pháp thế
tục của
các quốc
gia –
hay là
một điều
khoản
nào
trong Bộ
Giáo
Luật -
có khung
hình
phạt, dù
là án
treo rất
nhẹ, đối
với
“tội” xa
xỉ của
các diễn
viên,
của các
siêu sao
bóng đá,
của các
tay tài
phiệt,
của
những
quan
chức
tham
nhũng,
v…v…,
thì hẳn
cuộc
diện hôm
nay -
Ngày
Phán Xét
Chung –
đã khác
hẳn,
không
trớ trêu
và dở
khóc dở
cười cho
cả người
lành lẫn
kẻ dữ.
Hôm nay,
trong
ngày
Phán Xét
Chung,
Chúa
Thẩm
Phán
thực
hiện
điều
Ngừơi đã
nói:
“một
chấm một
phẩy
cũng
không bỏ
qua” (Mt
5,18);
hơn thế
nữa, lại
sùng
“cái
chấm cái
phẩy bị
bỏ qua”
để luận
tội! Nét
khôi hài
trong
Ngày
Phán Xét
Chung là
cả kẻ
được
thưởng
lẫn
người bị
phạt
đều…chối
các hành
vi của
mình.
Nhưng
cũng
“trơ
tráo”
thay
những kẻ
bị luận
phạt:
chúng đã
nghe
những gì
Đấng Xét
Xử nói
trước đó
với
“cánh
chiên
cừu bên
tay
hữu”, mà
vẫn
không
thể liên
kết các
sự kiện
đơn giản
như thế,
để rồi
vẫn cứ
gân cổ
cãi cối
cãi
chày!
Nơi đây,
lúc nầy,
chẳng
còn gì
để nói!
Tri nhân
tri kỷ,
không
phải để
bách
chiến
bách
thắng,
mà để
thấy
rằng
trong
cuộc
sống làm
con cái
Chúa,
xét ra
và so
ra,
chúng ta
cũng
“trơ
tráo”
không
kém -
nếu
không
muốn nói
là vượt
hơn và
vượt xa
- những
người bị
xếp vào
“cánh dê
bên
trái”
trong
Ngày
Phán Xét
Chung.
Hay là
chúng ta
phủ nhận
Tứ
Chung,
coi đoạn
Tin Mừng
hôm nay
chỉ là
lời hù
doạ kiểu
Ông Ba
Bị?
Chúng ta
nói
nhiều,
rất
nhiều,
quá
nhiều,
về bác
ái, yêu
người,
nhưng
làm
chẳng
bao
nhiêu.
Không ít
tín hữu
Công
giáo mỉa
mai “sư
sãi và
mục sư
Tin Lành
thích
làm việc
từ thiện
để lên
ti-vi”.
Người
Công
giáo
không
theo
thói giả
hình và
hám danh
ấy!
Người
Công
gíao
không
hám
danh.
Người
Công
giáo -
nhiều
lắm –
chẳng
làm gì
cho
những
đối
tượng mà
Chúa
Thẩm
Phán nêu
ra trong
Ngày
Phán Xét
Chung.
Cũng sẽ
”chẳng
còn gì
để nói”,
vì trong
một đời
người
tín hữu
Công
giáo, ít
nhất
cũng cả
trăm lần
nghe,
đọc,
được
giảng
dạy,
khuyên
giục
thực
hành nội
dung bài
Tin Mừng
hôm nay.
”Giật mình mình lại thương mình xót xa"
(Kiều,
Nguyễn
Du). Chỉ
còn lại
“xót
xa”:
Chúa xót
xa thay
cho
chúng
ta, cây
vả không
sinh hoa
trái mà
Chúa năn
nỉ Chúa
Cha gia
hạn cho
Ngừơi
chăm
sóc!
Những
người
lành xót
xa thay
cho
chúng
ta! Biết
bao tín
hữu suy
gẫm, tìm
kiếm,
giảng
dạy
những
điều cao
siêu
trên
trời,
bay bỗng
trên
không
trung,
ở
“ngoài
hành
tinh”,
mà bỏ
qua, mà
bỏ quên
– vô
tình thì
ít, mà
chủ yếu
là coi
nhẹ -
những
điều đơn
sơ, dễ
thấy, dễ
gặp và
dễ làm
nhất:
sống
tình
người và
tình con
Chúa với
những
người
bất
hạnh.
Lạy Chúa
Giêsu,
nếu được
cho
phép,
thì con
sẽ xin
gọi tất
cả 26
quyển
Tân Ước
là “lý
thuyết”
và quyển
thứ 27 -
Thư
Thánh
Giacôbê
Tông Đồ
- là
tóm lược
và là
“kim chỉ
nam thực
hành Lời
Chúa”:
Chúa
Thẩm
Phán
dùng đề
cương
“kim chỉ
nam” nầy
để phán
xét!
Viễn
cảnh
Ngày
Phán Xét
Chung
đáng hãi
hùng và
không ai
thoát
được là
thế, hóa
ra lại
quá đơn
giản và
dễ thưc
hành. Vì
quá đơn
giản, mà
với
nhiều
người,
nó đã
thành
cái bẫy
chết
người.
Sẽ chẳng
còn gì
để nói,
chẳng
còn lý
do gì để
tự biện
hộ và
chẳng
còn ai
xót
thương
chúng
con lúc
bấy giờ
nữa, vì
chúng
con đã
chẳng hề
biết xót
thương
ai!
CVK
Nguyễn
Thế Bài