GIỮ ĐẠO
Sáng
nay, một
học sinh
cũ của
tôi đang
chuẩn bị
viết
luận văn
Cao học,
đến nhờ
tôi giúp
ý kiến
cho đề
tài em
chọn :
“Chữ
NGHĨA
trong ca
dao, tục
ngữ Việt
Nam”.
Tôi phì
cười :
“Thầy
chưa
thi,
chưa có
bằng Cao
học, thì
làm sao
giúp con
nổi”.
Cậu học
sinh năn
nỉ :
“Nhưng
thầy đọc
nhiều,
viết
nhiều,
kinh
nghiệm
nhiều,
vả lại
thầy lại
ở trong
ngành
giáo dục
nhiều
năm, con
tin
tưởng và
hy vọng
thầy sẽ
giúp
con”.
Tôi cười
lớn hơn
“Sao
nhiều
cái
‘nhiều’
quá vậy
? Con
còn quên
: mắt
thầy mờ
đi
nhiều,
tóc thầy
bạc rất
nhiều,
da thầy
nhăn
nheo
nhiều,
đầu óc
thầy mụ
đi
nhiều,
nhiều…
nhiều vô
kể…
Nhưng
thôi
được,
thầy
biết
được cái
gì thì
sẽ cố
gắng
giúp con
cái đó”.
Thế là
tôi trở
thành
một thứ
adjoint
“quân sư
quạt mo”
rất ư là
vô tích
sự.
Nói đến
chữ
NGHĨA
cũng tức
là nói
đến cái
ĐẠO
NGHĨA
(hoặc cụ
thể hơn
: ĐẠO
NHÂN
NGHĨA),
tức là
cái ĐẠO
làm
người
của
truyền
thống
Việt
Nam. Về
từ
nguyên,
“đạo”
chỉ có
nghĩa là
“đường,
con
đường”
(vd :
“hướng
đạo” :
dẫn
đường);
nhưng
trên
thực tế
ứng dụng
ở Việt
Nam, thì
“đạo” đã
được coi
như là
một thứ
tôn giáo
(vd :
đạo
Phật,
đạo
Thiên
Chúa,
đạo
Lão...).
Thậm chí
còn dùng
từ “Đạo”
(viết
hoa) để
chỉ
riêng
một tôn
giáo
(vd :
theo
Đạo, bên
Đạo (ý
muốn nói
đạo Công
Giáo)
khác với
bên
Lương,
không có
Đạo
(không
phải đạo
CG). Vì
thế “Đạo
làm
người”,
nếu chỉ
hiểu
theo
nghĩa từ
nguyên,
thì chỉ
có
nghĩa :
Con
đường
làm
người ;
nhưng
nếu đặt
vào bối
cảnh xã
hội Việt
Nam, thì
có nghĩa
sâu rộng
hơn và
mang
tính
chất cao
trọng
hơn, bao
phủ một
màu sắc
tôn
giáo. Mà
hiểu
theo
nghĩa
tôn
giáo,
thì
chúng ta
lại thấy
nó hàm
chứa một
phạm trù
giáo dục
(dạy dỗ)
con
người
một đời
sống tâm
linh
hướng
thiện
(theo
thần
minh).
Có thể
khẳng
định
Việt Nam
là một
dân tộc
rất coi
trọng
“Đạo
nghĩa
làm
người”,
nên mới
khuyên
dạy
muốn nên
người
thì
phải
biết
học và
giữ đạo
làm
người,
mà điều
tiên
quyết là
phải
biết
thờ
cúng,
thờ
phụng
kính nhớ
tổ
tiên,
ông bà,
cha mẹ.
Nói đến
thờ
cúng,
thờ
phụng
tức
là đã
nói đến
tôn giáo
(đạo ông
bà) rồi
vậy.
Nghĩ sự
nọ nhảy
sang sự
kia, tôi
lại nhớ
tới một
câu nói
của các
cụ hồi
xưa mà
đã hơn
một lần
tôi được
nghe :
“Cái
làng ấy
bây giờ
thì Đạo
toàn
tòng
rồi” (ý
muốn nòi
: cả
làng
theo
Đạo –
Công
Giáo –
hết
rồi).
Rồi đến
những
lời giáo
huấn của
cha xứ
tôi (hồi
tôi còn
nhỏ, ở
miền
Bắc) mà
thân phụ
tôi cũng
rất hay
nhắc nhở
: “Đã
theo Đạo
thì phải
quyết
một lòng
giữ Đạo
cho
nên”.
Đặt giả
thử viết
bằng từ
thuần
Việt như
thế này
: “Đã
theo
Đường
thì phải
quyết
một lòng
giữ
Đường
cho
nên”,
thì thấy
không
được ổn,
nhưng
nếu thêm
từ vào
thì nghe
cũng
được lắm
“Đã theo
Đường
Chúa đi
thì phải
quyết
một lòng
giữ
Đường
cho ngay
thẳng,
phẳng
phiu,
thoáng
đãng,
sạch sẽ
chông
gai”. Và
đó chính
là cái
đặc sắc
của ngôn
ngữ Việt
Nam khi
đã biến
nghĩa từ
Đạo
thành
tôn
giáo,
nhất là
lại ám
chỉ vào
một tôn
giáo cụ
thể :
Kitô
Giáo.
Và thế
là tôi
lại nhớ
đến Lời
Chúa
trong
bài Tin
Mừng
Chúa
nhật II
Mùa Vọng
(Năm B)
: “Trong
sách
ngôn sứ
I-sai-a
có chép
rằng :
‘Này Ta
sai sứ
giả của
Ta đi
trước
mặt Con,
người sẽ
dọn
đường
cho
Con’.
Có tiếng
người hô
trong
hoang
địa :
‘Hãy dọn
sẵn con
đường
của Đức
Chúa,
sửa lối
cho
thẳng để
Người
đi’.
Đúng
theo lời
đó, ông
Gio-an
Tẩy Giả
đã xuất
hiện
trong
hoang
địa, rao
giảng
kêu gọi
người ta
chịu
phép
rửa, tỏ
lòng sám
hối để
được ơn
tha tội.
Mọi
người từ
khắp
miền
Giu-đê
và thành
Giê-ru-sa-lem
kéo đến
với ông.
Họ thú
tội, và
ông làm
phép rửa
cho họ
trong
sông
Gio-đan.
Ông
Gio-an
mặc áo
lông lạc
đà, thắt
lưng
bằng dây
da, ăn
châu
chấu và
mật ong
rừng.
Ông rao
giảng
rằng :
"Có
Đấng
quyền
thế hơn
tôi đang
đến sau
tôi, tôi
không
đáng cúi
xuống
cởi quai
dép cho
Người.
Tôi thì
tôi làm
phép rửa
cho anh
em trong
nước,
còn
Người,
Người sẽ
làm phép
rửa cho
anh em
trong
Thánh
Thần."
(Mc
1, 3-8).
Sách
ngôn sứ
Isaia có
từ hơn 5
thế kỷ
trước
công
nguyên,
tức là
lời tiên
báo về
Gioan
Tẩy Giả
cũng
cùng lúc
xuất
hiện với
lời tiên
báo về
Ngôi Lời
nhập
thể,
cách nay
hơn 2500
năm.
Tôi đã
hơi dài
dòng về
“con
đường”,
đến bài
Tin Mừng
nêu
trên,
cũng lại
thấy
nhắc đến
‘Hãy
dọn sẵn
con
đường…”.
Vậy thì
“đạo”
hay “con
đường”
ấy có
phải là
cái lối
đi, cái
lộ trình
dẫn tôi
đi từ
Saigon
tới Biên
Hoà, từ
Saigon
ra Hà
Nội, từ
Hà Nội
đi Lạng
Sơn, Cao
Bằng
chăng ?
Hẳn
nhiên là
vậy rồi,
và cái
con
đường
mang tên
“đạo”
hay con
đường
nhắc đến
trong
Thánh
Kinh
chính là
lối đi
của Kitô
Giáo, là
lộ trình
dẫn
người ta
từ trần
gian tới
Thiên
quốc, là
hành
trình
dẫn con
người
đến với
Thiên
Chúa, từ
tối tăm
tiến về
nơi sáng
lạn.
Những
“con
đường”
do con
người
làm
bằng
đất,
bằng đá,
hoặc
bằng
bêtông
nhựa,
ngay từ
khi mới
khởi
công đã
bị rút
ruột, đã
làm gian
làm dối,
rồi khi
sử dụng
thì bừa
bãi bất
chấp
luật lệ,
đào tới
đào lui,
bới lên
đắp
xuống,
tạo
thành
những ổ
gà, ổ
voi,
nắng bụi
mưa lầy
; thì
chính
con
đường
Kitô
Giáo –
con
đường
Giêsu
Kitô vĩ
đại
nhất,
thánh
thiêng
nhất ("Chính
Thầy là
con
đường,
là sự
thật và
là sự
sống
– Ga 14,
6) –
cũng đã
và đang
bị những
đòn roi
chia rẽ,
những
gai nhọn
hằn thù,
những
lưỡi
đòng bất
nghĩa…
của cái
thế giới
tội lỗi
này ngày
đêm xâu
xé tan
hoang.
Chính vì
thế, nên
cách đây
2500
năm,
ngôn sứ
Isaia đã
tiên báo
một nhân
vật vào
trong
hoang
địa
(cách
đây 20
thế kỷ)
để hô
hào
“Hãy dọn
sẵn con
đường
của Đức
Chúa,
sửa lối
cho
thẳng để
Người
đi”.
Và Gioan
Tẩy Giả
cho đến
hiện
tại, đến
bây giờ
vẫn
“mặc áo
lông lạc
đà, thắt
lưng
bằng dây
da, ăn
châu
chấu và
mật ong
rừng”,
tiếp tục
vào
trong
hoang
địa hô
đến khan
cả giọng
“Hãy
dọn sẵn
con
đường
của Đức
Chúa,
sửa lối
cho
thẳng để
Người
đi”.
Đến như
thế mà
chúng ta
vẫn còn
chìm đắm
trong
cơn mê,
vẫn chưa
tỉnh
thức ư ?
Vâng, dù
muộn vẫn
còn hơn
không,
xin hãy
tỉnh
thức ("Vậy
anh em
hãy canh
thức, vì
anh em
không
biết
ngày nào
Chúa của
anh em
đến”
– Mt 24,
42), và
đáp lại
lời
Thánh
Gioan
Tiền Hô
mà sửa
lối, dọn
đường
chờ mong
Chúa
đến.
Bằng
cách nào
ư ? Thì
bằng
chính
lời dạy
của
Thánh
Gioan
"Anh em
hãy sám
hối, vì
Nước
Trời đã
đến
gần."
(Mt
3,2).
Vâng,
xin hãy
– nhân
dịp cuối
năm –
nhìn lại
mình mà
tổng kết
xem
trong
một năm
qua,
trong
những
năm đã
qua,
trong cả
quãng
đời đã
qua,
mình đã
làm được
những gì
cho Đạo,
cho đời
? Rồi
kiểm
điểm xem
trong
những
cái đã
làm được
cũng như
chưa làm
được ấy,
mình đã
vướng
phải
những
sai lầm
nào,
những
khiếm
khuyết
nào –
tắt một
lời,
những
tội lỗi
(dù nặng
hay nhẹ)
nào –
rồi đặt
tất cả
lên đĩa
thánh
dâng lên
Chúa
(như xưa
Chúa đã
yêu cầu
Thánh
Giêrônimô
làm), mà
xin ơn
tha thứ,
ơn hoà
giải, ơn
an bình.
Thánh
Gioan
Tẩy giả
đã và
đang kêu
gọi
chúng ta
dọn
đuờng
bằng
cách sám
hối, mà
sám hối
chính là
nhìn lại
mình, là
xét
mình, là
“lột
trần
chính
con
người
của mình
ra”
(Thánh
Inhaxiô
– “Những
bài linh
thao”).
Chỉ còn
duy nhất
một cách
đó để
“dọn
đường”
cho
thông
thoáng,
cho ngay
thẳng,
mà chờ
đón ngày
Chúa
đến.
Tôi tự
nhủ
mình, và
rất muốn
được
nhắn nhủ
con cháu
của tôi,
học sinh
của tôi,
anh em
của tôi,
với tất
cả rằng
: Đã
theo Đạo
vì tin
Đạo,
phải hoc
Đạo và
sống Đạo
làm sao
để “giữ
Đạo cho
nên”,
hầu
“mong
ngày sau
được
phúc vô
cùng
trên
Thiên
đàng.
Amen”
(Kinh
bản
hỏi).
JM. Lam
Thy Đinh
Văn Diệm