(Mt
7:21-27)
Vừa qua,
trận
động đất
Bên
Trung
Hoa đã
làm tiêu
tan bao
công
trình
con
người.
Gần trăm
ngàn
người bị
chôn vùi
dưới
đống
gạch.
Trong số
đó, có
cả 900
học sinh
trung
học đã
mất mạng
cùng với
thày cô
dưới mái
nhà
trường.
Nghe tin
ấy, có
lẽ ai
cũng cảm
thấy
cuộc
sống
thật
mong
manh.
Phải
chăng
đây là
lúc“địa
cầu bị
lung lay
tận gốc”
?
Thực ra,
khi đặt
vấn đề
về nền
tảng địa
cầu bị
lung
lay,
Kinh
Thánh
muốn ám
chỉ đến
tình
trạng
đạo đức
suy đồi
của con
người.
(Xin nói
ngay,
động đất
không có
liên
quan gì
tới việc
đạo đức
cả !)
Tình
trạng
xuống
cấp đó
không
chỉ có
nơi
những
người
tầm
thường,
nhưng
ngay
trong
những
hàng đạo
đức nữa.
Bởi đó,
Chúa mới
nói :
“Không
phải bất
cứ ai
thưa với
Thày :
‘Lạy
Chúa !
Lạy Chúa
!’ là
được vào
Nước
trời cả
đâu.”
(Mt
7:21)
Tại sao
Chúa đặt
vấn đề
tận căn
như vậy
? Ðâu là
cái nhìn
xác thực
của Chúa
về người
môn đệ
chân
chính ?
Sự công
chính
bản thân
có liên
hệ gì
tới sự
công
chính
hóa nhân
loại
không ?
VỠ
MỘNG
Cuộc
sống
luôn có
những
biến
động.
Nhờ vậy,
nhiều sự
thật mới
được
tiết lộ.
Ðáng lý
cuộc
động đất
bên Tàu
đã không
gây tổn
hại về
nhân
mạng
nhiều
như thế,
nếu con
người
biết
sống
theo
lương
tâm và
lẽ công
bình.
Chỉ vì
bọn tham
nhũng đã
đục
khoét xi
măng,
công
trình
không
còn đủ
tiêu
chuẩn
xây
dựng.
Nền móng
và kèo
cột
không đủ
sức chịu
đựng
trước
cơn chấn
động.
Ðúng là
“người
ngu dại
xây nhà
trên cát
... nhà
ấy sẽ
sụp đổ,
sụp đổ
tan
tành.”
(Mt
7:27)
Ngu dại
chỉ vì
tham
lam, ích
kỷ, chỉ
lo vinh
thân phì
da,
sống
chết mặc
bay ...
!
Ðó là
thái độ
của
những kẻ
ở xa
Nước
Trời.
Vậy ai
gần Nước
Trời ?
Phải
chăng đó
là những
người
siêng
năng đi
lễ, chầu
Thánh
Thể, lần
hạt, làm
tuần
chín
ngày
v.v. ?
Phải
chăng đó
là những
người
tưởng
mình
thực
hành Lời
Chúa khi
tham gia
đủ thứ
hội
đoàn,
hoạt
động bác
ái hay
dạy giáo
lý ?
Biết bao
người đã
bị lọt
ra ngoài
sổ hằng
sống,
mặc dù
suốt
ngày lẩm
bẩm “Lạy
Chúa !
Lạy
Chúa”
hay
“nhân
danh
Chúa mà
nói tiên
tri, trừ
quỷ, làm
phép
lạ.” (x.
Mt
7:21-22)
Như vậy,
phụng vụ
và phục
vụ đều
có thể
có vấn
đề. Nếu
còn lấn
cấn với
những
công kia
việc nọ,
chúng ta
vẫn chưa
biết đâu
là con
đường
cứu độ
của
Chúa.
Vấn đề
chính
yếu là
phải cố
gắng
“vào
Nước
Trời,”
(Mt
7:21)
nghĩa là
sống
công
chính để
được cứu
độ. Dù
phải vật
lộn với
cuộc
sống,
chúng ta
“phải
tìm Nước
Thiên
Chúa và
sự công
chính
của
Người
trước đã
!” Ðó
là “ý
muốn của
Cha
Thày.”
(Mt
7:21)
Còn ai
biết rõ
ý Chúa
bằng Ðức
Giêsu
Kitô ?
Thế nên,
muốn
biết ý
Chúa,
cần phải
đích
thân đào
sâu mối
liên hệ
thân
tình với
Người.
Có kết
hiệp sâu
xa với
Người,
mới có
cái nhìn
và tấm
lòng như
Người.
Từ đó,
mới thấu
hiểu ý
nghĩa
của ơn
cứu độ
vĩnh
cửu. Nếu
không,
những
lời
giảng
dạy và
các việc
bác ái
đều
trống
rỗng và
vô
nghĩa.
Nói
khác,
cần phải
lấy ý
Chúa làm
ý nghĩa
và động
lực cho
mọi việc
cầu
nguyện
và hy
sinh.
Thánh ý
Chúa quả
là động
lực mạnh
mẽ nhất
bảo đảm
cho mọi
công
trình
tồn tại
giữa
những
thử
thách
lớn lao.
Người ta
có thể
dành
nhiều
thời giờ
hy sinh
cho Giáo
hội,
nhưng
cuối
cùng
phải
ngỡ
ngàng vì
thấy mọi
công
trình
của mình
rỗng
tuếch,
vì đã
không
xây dựng
trên nền
tảng là
Chúa
Kitô.
Muốn
đứng
vững qua
cơn bão
táp,
chúng ta
phải
“xây nhà
trên đá”
(Mt
7:24) là
Ðức
Kitô.
Chỉ có
Người
mới là
nền tảng
vững
chắc, vì
Người là
chân lý
và tình
yêu.
Trong
Người
chúng ta
mới có
thể
phóng
tầm nhìn
về tương
lai giữa
bóng đêm
đầy
giông
tố.
Chúng ta
chỉ trở
nên công
chính
trước
Thiên
Chúa khi
hoàn
toàn tin
tưởng
vào Chúa
Kitô.
Chúng ta
có thể
mắc ảo
tưởng
sống
trong ơn
nghĩa
Chúa,
khi có
biệt tài
giảng
dạy và
làm phép
lạ,
nhưng
lại coi
thường
công lý,
bác ái
và lòng
trung
tín.
Con
đường
sống
phải
được xây
dựng
trên
chân lý,
công lý
và tình
yêu. Chỉ
khi nào
tin
tưởng và
xác tín
vào Chúa
Giêsu,
chúng ta
mới có
thể trở
nên công
chính.
Có trở
nên công
chính,
chúng ta
mới có
thể đem
lại công
lý và tự
do cho
con
người.
ÐƯỜNG
LỐI
THIÊN
CHÚA
Tất cả
mọi nẻo
đường
Chúa
Kitô đều
nhằm
công
chính
hóa trần
gian.
Nói
khác,
Người có
sứ mệnh
mạc khải
tình yêu
cứu độ
của
Thiên
Chúa.
Quả
thực,
“tình
yêu thúc
đẩy Chúa
Giêsu
hoạt
động
giữa
loài
người là
tình yêu
Chúa đã
kinh
nghiệm
trong
mối tình
hiệp
nhất sâu
xa với
Chúa
Cha. Tân
Ước cho
ta đi
sâu vào
kinh
nghiệm
về tình
yêu Chúa
Cha mà
chính
Chúa
Giêsu
đang
sống và
thông
chia cho
ta –
‘Abba’ –
Bởi đó,
kinh
nghiệm
ấy cho
phép ta
đi vào
tận
trung
tâm của
đời sống
Thiên
Chúa.
Chúa
Giêsu
loan báo
Thiên
Chúa đầy
lòng
thương
xót và
giải
thoát
những ai
Người
gặp trên
đường
đời, bắt
đầu là
người
nghèo,
người
ngoài lề
xã hội,
người
tội lỗi.
Người
mời gọi
tất cả
bước
theo
Người,
vì Người
là người
đầu tiên
tuân
theo kế
hoạch
tình yêu
của
Thiên
Chúa.”[i]
Người đi
sâu vào
cuộc
sống
trần
gian để
đưa con
người
vào tận
cung
lòng
Thiên
Chúa.
Càng
thâm
nhập vào
sự sống
Thiên
Chúa,
càng
được
công
chính
hóa.
Chỉ khi
lên cao
tới mức
tuyệt
đối đó,
con
người
mới có
thể nhận
ra sự
thật sau
đây.
“Nơi Ðức
Giêsu,
Thiên
Chúa Cha
đã có
sáng
kiến ban
ơn cứu
độ toàn
vẹn cho
con
người,
và đã
được
Chúa
Thánh
Thần
hoạt
động để
tác sinh
và
chuyển
giao. Ðó
là ơn
cứu độ
dành cho
mọi
người và
cho toàn
thể con
người.
Ðó là ơn
cứu độ
phổ quát
và toàn
vẹn. Ơn
cứu độ
đó liên
quan tới
con
người
trong
mọi
chiều
kích :
cá nhân
và xã
hội,
thiêng
liêng và
vật
chất,
lịch sử
và siêu
việt.”[ii]
Nói
khác, sự
công
chính
phải ăn
sâu vào
mọi ngõ
ngách
cuộc đời
Sự công
chính
toàn
diện đó
là lòng
đạo đức
cần
thiết để
thực
hiện mọi
công
cuộc
công
chính
hóa trần
gian.
Nếu chỉ
chú tâm
một
chiều,
ngay cả
trong
chiều
cạnh cao
trọng
nhất là
phụng
vụ, con
người dễ
rơi vào
thế mất
quân
bình.
Chạy
đàng nào
cũng
không
khỏi con
mắt tinh
tường và
bén nhạy
của
Chúa.
Ngay cả
khi nhân
danh
Chúa mà
trừ quỷ,
làm phép
lạ, nói
tiên
tri,
chưa
chắc đã
bảo đảm
mình
đang
thực
hiện
những
việc của
Chúa.
Biết bao
người
nhân
danh
Chúa để
làm
những
việc bất
chính.
Thật là
căng
thẳng !
Làm sao
bây giờ
?! “Thực
ra, đạo
đức chân
chính là
đáp trả
và đón
nhận lời
mời gọi
của Chúa
một cách
tự do.
Tất cả
niềm tin
và việc
đạo đức
thực sự
đều hệ
tại việc
“hiến
toàn
thân cho
Thiên
Chúa,
đáp trả
tình yêu
Chúa đã
dành cho
chúng ta
một cách
sung mãn
(x. 1 Ga
4:10)
bằng
cách yêu
thương
anh chị
em một
cách cụ
thể.”[iii]
Nếu chỉ
làm việc
bác ái
như phát
chẩn hay
bố thí,
mà làm
lơ trước
cảnh anh
chị em
đang bị
đàn áp
bất
công,
chúng ta
đã yêu
người
một cụ
thể chưa
?
Giữa
dòng đời
hôm nay,
“dù là
nam hay
nữ, con
người
cũng
phải đáp
trả lại
hồng ân
cứu độ,
không
phải
bằng
việc đón
nhận
phiến
diện,
trừu
tượng
hay
thuần
túy lý
thuyết,
nhưng
bằng cả
cuộc
sống –
trong
mọi
tương
quan làm
nên cuộc
đời –
sao cho
đừng thờ
ơ trước
bất cứ
điều gì,
đừng để
cuộc
sống
nhuốm
mùi trần
tục,
không
còn liên
hệ hay
xa lạ
với ơn
cứu độ.
Vì thế,
Giáo hội
có quyền
công bố
Tin Mừng
trong
bối cảnh
xã hội,
làm cho
lời giải
thoát
của Tin
Mừng
vang dội
trong
những
thế giới
phức tạp
con
người
đang
sống :
sản
xuất,
lao
động,
kinh
doanh,
tài
chánh,
thương
mại,
chính
trị,
luật
pháp,
văn hóa,
truyền
thông xã
hội.”[iv]
Làm sao
có thể
công bố
Tin Mừng
giải
thoát,
nếu Giáo
Hội đứng
ngoài
cuộc
tranh
đấu cho
công lý
và nhân
quyền ?
ÐỐI
THOẠI
NHƯ MỘT
PHÉP MẦU
Giữa xã
hội đầy
bất
công,
Kitô hữu
càng
phải
quan tâm
tới việc
rao
giảng
Tin Mừng
dưới mọi
hình
thức. Dù
sống
giữa
những
khó khăn
và chống
đối, họ
phải đảm
trách và
hoàn
thành sứ
mệnh
Giáo
hội.
Suốt
đời, họ
dồn mọi
nỗ lực
vào việc
“bảo vệ
và đề
cao nhân
phẩm,
cũng như
xây dựng
một trật
tự xã
hội dựa
trên các
giá trị
công lý,
chân lý,
tự do và
tình
yêu.”[v]
Hành
động như
thế có
bị Chúa
nguyền
rủa và
loại bỏ
hay bị
kết án
là hoạt
động
chính
trị
không ?
Thưa
không !
Vì “được
Thiên
Chúa kêu
gọi
hưởng ơn
cứu độ
và đặt
vào cõi
đời, con
người có
thể làm
việc để
sống
hạnh
phúc
trong
một xã
hội an
bình.”[vi]
Nhưng
làm sao
bình an,
nếu nhân
quyền
không
được tôn
trọng
trong
một xã
hội công
bình và
tự do ?
Ðó là
quyền
lợi
chính
đáng và
tự nhiên
của con
người và
xã hội.
Làm cách
nào đạt
tới mục
tiêu
thực
tiễn và
khó khăn
đó ? -
Ðối
thoại !
Ðó là
việc
Giáo Hội
đang
thực
hiện với
các
chính
quyền ở
Trung
hoa,
Việt
Nam, Ả
rập
Saudi.
“Cuộc
đối
thoại có
tổ chức
giữa
Giáo hội
và chính
quyền
nhằm đem
lại phúc
lợi của
dân
chúng và
cộng
đồng
nhân
loại.
Cuộc đối
thoại
này nhằm
thiết
lập hay
củng cố
sự hiểu
biết và
hợp tác
với
nhau.,
và cũng
nhằm
ngăn
ngừa hay
giải
quyết
rốt ráo
những ý
kiến bất
đồng.
Mục đích
cuộc đối
thoại
nhằm góp
phần
thăng
tiến mỗi
dân tộc
và toàn
thể nhân
loại
trong
công lý
và hòa
bình.”[vii]
Ðối
thoại đã
trở
thành
phương
tiện
ngoại
giao hữu
hiệu
trên bàn
cờ quốc
tế. Thực
vậy,
trước
các đại
biểu 174
quốc gia
và các
tổ chức
có liên
hệ chính
thức với
Tòa
Thánh,
ÐGH
Bênêđictô
XVI đã
xác
quyết :
“Xin quý
vị hiểu
cho
rằng,
đặc biệt
tôi rất
nhạy
cảm với
việc đối
thoại
giữa các
dân tộc.
Ðối
thoại là
con
đường
vượt qua
mọi hình
thức
xung đột
và căng
thẳng và
làm cho
thế giới
trở
thành
một miền
đất hòa
bình và
đầy tình
huynh
đệ.”[viii]
Ði từ
một ý
thức và
xác tín
đó, phái
đoàn Tòa
Thánh
Vatican
đã viếng
thăm
Việt Nam
lần thứ
14 với
những
kết quả
tích
cực.
Trong
suốt một
tuần
viếng
thăm
Việt Nam
vừa qua,
phái
đoàn Tòa
Thánh
Vatican
đã bàn
thảo với
phái
đoàn
Việt Nam
về các
mối liên
hệ ngoại
giao, tự
do tôn
giáo, bổ
nhiệm
Giám
mục. Giờ
đây tín
hữu có
thể hy
vọng
trong
tương
lai ÐGH
sẽ viếng
thăm
Việt
Nam. Các
cuộc hội
thảo đã
diễn ra
trong
bầu khí
thân
thiện,
thành
thực và
tương
kính …
Phái
đoàn nhà
nước nêu
bật vai
trò của
cộng
đoàn
Công
giáo
trong
đất
nước.
Phái
đoàn Tòa
Thánh hy
vọng các
người
Công
giáo có
thể
truyền
bá các
giá trị
đạo đức,
nhất là
trong
việc
giáo dục
giới trẻ
và liên
đới với
những
nhóm xã
hội yếu
kém
nhất,
trong
một xã
hội đang
thay đổi
nhanh
chóng về
xã hội
và kinh
tế. Cả
hai phía
đều chú
tâm “đề
cập đến
những
vấn đề
chưa
được
giải
quyết và
có thể
tìm thấy
sự đồng
thuận về
một giải
pháp qua
cuộc đối
thoại
kiên
nhẫn và
xây
dựng.”[ix]
Nếu đúng
như thế,
Giáo Hội
Việt Nam
có quyền
hy vọng
về một
ngày mai
tốt đẹp.
Tuy
nhiên,
thực tế
vẫn cần
nhiều
kiên
nhẫn và
cầu
nguyện
cho niềm
hy vọng
sớm
thành sự
thật.
Nhìn
chung
tình
hình thế
giới,
ÐGH
Bênêđictô
XVI nói
công lý,
tình
liên
đới, hòa
bình
phải
hướng
dẫn các
quốc
gia.
Người
nói :
“Cộng
đồng
quốc tế
nên tỉnh
thức
trước
việc
phân
chia tài
sản
trong
hành
tinh
này. Ðó
là một
bổn phận
do công
lý đòi
buộc …
Thực
vậy,
công lý
và tình
liên
đới,
việc
loại bỏ
bạo lực,
và tình
huynh đệ
phải
hướng
dẫn các
mối liên
hệ quốc
tế.”[x]
Công lý
cần
thiết
hơn bao
giờ. Ðó
là đòi
hỏi căn
bản nhất
nhưng
không
phải là
điều duy
nhất chi
phối
cộng
đồng
nhân
loại.
Thực
vậy,
theo
ÐGH,
“tiêu
chuẩn
nền tảng
trong
lãnh vực
chính
trị là
tìm kiếm
chân lý,
để phẩm
giá và
quyền
lợi của
mọi
người
luôn
được tôn
trọng,
và để
mọi
người cư
ngụ
trong
một nước
có thể
chia sẻ
tài sản
quốc
gia.
Nhưng
cộng
đồng
nhân
loại
không
được
dừng lại
ở công
lý mà
thôi, họ
nên “tỏ
tình
liên đới
với các
dân tộc
nghèo
đói
nhất.
Tình
huynh đệ
cũng
phải
đươc
khai
triển,
để có
thể “xây
dựng
những xã
hội hài
hòa và
bình an,”
và
để rốt
ráo giải
quyết
những
vấn đề
“qua
cuộc đối
thoại và
thương
thảo,
chứ
không
qua bạo
lực dưới
mọi hình
thức.”[xi]
Bạo lực
bắt
nguồn sự
bất
chính
trong
lòng
người.
Chỉ có
sự công
chính
mới đem
con
người
xích lại
gần
nhau.
Nói
khác,
đối
thoại
phải có
nền tảng
và nguồn
gốc từ
sự công
chính
của
Chúa.
Như thế,
có thể
coi đối
thoại
như một
phép mầu
giúp
giải
quyết
mọi vấn
đề về
công lý
và nhân
quyền.
Làm cách
nào để
có thể
có khả
năng đối
thoại ?
Có lẽ
trong
“Lời Chủ
Chăn
tháng
7.2008,”
khi đề
cập đến
“những
thể thức
Chúa
Giêsu
thực
hành
giáo
dục,”
ÐHY Phạm
Minh Mẫn
muốn
giới
thiệu
đường
lối dẫn
tới đối
thoại :
giảng
truyền
lời
Chúa,
nêu
gương
sống yêu
thương
và dạy
yêu
thương,
thể thức
cầu
nguyện.[xii]
Hy vọng
ÐHY có ý
nói sống
yêu
thương
là sống
công
chính.
Nếu
không,
tuyệt
đối thể
thức nêu
gương
công
chính và
công lý
của Chúa
Giêsu
không
được đề
cập tới
trong
“Lời Chủ
Chăn”
đó. Vấn
đề lớn
nhất ở
Việt Nam
hôm nay
không
phải là
tình
yêu,
nhưng là
công lý.
Vả lại,
Chúa
Giêsu
cũng nói
: “Trước
hết hãy
tìm Nước
Thiên
Chúa và
sự công
chính
của
Người,”
chứ
không
phải
tình
yêu.
Chính vì
mất ý
thức về
công lý,
nên
nhiều
người
đang đau
khổ vì
sự gian
trá, lừa
đảo,
tham
nhũng,
hối lộ,
trộm
cướp
tràn lan
khắp
nơi.Bởi
vậy,
công
việc
giáo dục
lương
tâm về
công lý
quan
trọng và
cần
thiết
hơn bao
giờ !
Tóm lại,
Chúa
Giêsu
muốn
thanh
lọc tất
cả mọi
hình
thức
khiến
con
người có
thể xa
Chúa.
Ngay cả
khi cầu
nguyện
hay làm
việc bác
ái nhân
danh
Chúa,
Kitô hữu
cũng
phải
tỉnh
thức.
Chỉ có
thánh ý
Chúa nơi
Chúa
Kitô mới
cho
chúng ta
thấy
mình
phải bắt
đầu từ
đâu và
kết thúc
chỗ nào.
Một lòng
đạo đức
đích
thực
phải bắt
nguồn và
quy
chiếu về
thánh ý
Chúa,
nhưng
đồng
thời
cũng
phải
được xây
trên nền
đá là
Ðức
Kitô. Từ
đó, con
người có
thể mở
rộng tấm
lòng đón
nhận và
đối
thoại
với tha
nhân.
Ðối
thoại
như một
con
đường
đưa con
người
vượt qua
mọi hình
thức
xung đột
và căng
thẳng,
để cộng
đồng
nhân
loại
thành
nơi
chung
sống hòa
bình và
đầy tình
anh em.
Lạy
Chúa,
xin ban
cho
chúng
con ánh
sáng
Thần Khí
để có
thể khám
phá ra
thánh ý
Chúa
trong
cuộc đời
chúng
con. Xin
cho
chúng
con luôn
can đảm
xây dựng
mọi công
trình
trên
tảng đá
vững
chắc là
Ðức
Kitô.
Amen.
đỗ lực
01.06.2008
[i]
Toát
Yếu
Học
Thuyết
Xã hội
của
Giáo
Hội,
29.