Người Mẹ
Của Tôi
“Ai được
làm
người mà
không
một lần
được
sinh ra
từ lòng
mẹ….”
câu hát
này vẫn
mãi ngân
vang
trong
cuộc
sống của
chúng
ta, như
nhắc
từng
người
con hãy
nghĩ về
người đã
cưu
mang,
sinh
thành và
dưỡng
dục.
Nói về
mẹ, thì
không
trang
sách nào
diễn hết
ý, ghi
cạn lời.
Mỗi con
người
chúng ta
được
sinh ra,
được ấp
ủ và lớn
lên
trong
vòng tay
mẹ. Được
nuôi
dưỡng,
bảo bọc,
chở che…
mẹ là
người
luôn
dành cho
con mình
những gì
là hạnh
phúc,
niềm vui
trong
cuộc
đời.
Tình mẹ
rộng lớn
và bao
dung hơn
thứ tình
nào của
con
người.
Xin mượn
lại hình
ảnh của
người mẹ
mà tôi
hằng ghi
nhớ
trong
tim
trong
cuộc đời
này để
nói về
mẹ :
Được
sinh ra
và lớn
lên
trong
một gia
đình
đông anh
chị em,
đó là
một phần
nguyên
nhân đã
làm cho
cuộc
sống của
gia đình
tôi có
nhiều
biến
chuyển
về kinh
tế. Hơn
thế, từ
khi
người
cha trụ
cột
trong
gia đình
ra đi
mãi mãi,
thì mọi
gánh
nặng đều
chồng
chất lên
đôi vai
của mẹ.
Thế
nhưng,
mẹ không
để cho
thời
gian che
lấp,
không để
cho hoàn
cảnh neo
đơn làm
vùi dập
đời sống
gia
đình.
Khi cha
mất, mẹ
ngày đêm
lao động
vất vả
với
những
điều
kiện có
thể, để
lo kiếm
từng bát
cơm manh
áo nuôi
các con.
Cho dù
lao đao,
vẩt vả
nhưng mẹ
không
gục ngã
trước
mọi khó
khăn,
thách đố
nào
trong
cuộc
sống,
trong
quan hệ
xã hội.
Mẹ đóng
vai trò
của một
người mẹ
hiền từ
mẫu mực,
yêu
thương,
quan tâm
lo lắng,
chia sẻ
với các
con và
đồng
thời
cũng
mang
trong
mình
trọng
trách
của một
người
cha –
nghiêm
khắc,
vững
vàng, để
mỗi khi
con lỗi
lầm,
biết
nhìn
đường
đúng mà
đi, mà
bước,
mỗi khi
con vấp
ngã, thì
có chỗ
vững
vàng cho
con cậy
nhờ.
Cuộc
sống đã
làm cho
nước mắt
của mẹ
bao lần
tuôn rơi
vì hai
trọng
trách
nặng nề
đó đặt
trên đôi
vai gầy
yếu của
mẹ.
Rồi thời
gian làm
thay đổi
cuộc
sống,
con
người.
Nay, mẹ
đã không
còn vất
vả,
không
còn gian
nan dầm
mưa dãi
nắng để
chạy lo
cho con
từng bữa
cơm manh
áo,
nhưng mẹ
vẫn lao
đao, vẫn
vất vả
vì sự
trưởng
thành
của các
con. Vất
vả vì lo
lắng, vì
sợ con
va chạm
cảnh đời
; sợ con
chạy
theo
danh
vọng,
bán rẻ
cuộc đời
; sợ con
sống
không
chân
chính,
trái với
đạo lý ;
sợ con
thua kém
hơn
người ;
sợ con
sa đọa
đánh mất
tương
lai ; lo
sợ cho
sự an
toàn mỗi
khi con
bước
chân ra
khỏi nhà
; lo
lắng cho
sức khỏe
của con,
sợ con
mắc bệnh
nguy
hiểm ;
lo lắng
cho việc
học hành
của con,
cùng
thức với
con mỗi
lần con
thức
trắng
bên đèn
sách ;
lo lắng
khi các
con đi
xây dựng
gia đình
; lo
lắng khi
con sống
xa gia
đình, xa
quê
hương…..
biết bao
nhiêu
nỗi lo
lắng vì
con vẫn
hằng
ngày in
trong
lòng mẹ.
Không
ngày nào
mẹ cảm
thấy
được
bình
yên,
được
thanh
thản,
được nhẹ
bớt đi
trách
nhiệm
một
người
mẹ,
người
cha
trong
gia
đình.
Mỗi khi
ai tiếp
xúc với
mẹ, đều
cảm nhận
mẹ đang
được
bình an,
mẹ đang
được
sống với
những
ngày
tháng
vui vẻ
của tuổi
già, và
nghĩ
rằng mẹ
đã hoàn
thành
trách
nhiệm
của mẹ
đối với
các con.
Nhưng
không,
mẹ vẫn
đang
nặng tâm
nhọc trí
khi nghĩ
về các
con, mẹ
vẫn đang
buồn mỗi
khi các
con lầm
lỗi, mẹ
vẫn hằng
khóc
thầm khi
cảm thấy
cuộc đời
tạo ra
sự vất
vả cho
các con
mẹ. Mẹ
vẫn là
người mẹ
ngày
nào, dù
các con
đã khôn
lớn,
nhưng
trong
mắt mẹ,
trong
lòng mẹ,
các con
vẫn là
những
đứa con
thơ dại,
những
đứa con
đang cần
sự che
chở, dạy
bảo của
mẹ, và
từng
ngày mẹ
cảm thấy
trách
nhiệm
của mẹ
càng cao
hơn, và
nặng nề
hơn.
Giờ đây,
tôi cũng
như anh
chị của
tôi
không
sống
cùng với
mẹ trong
một căn
nhà,
nhưng
lúc nào
trong
tâm
thức, mẹ
vẫn bên
cạnh
chúng
tôi,
những
lời dạy
bảo vẫn
vang
vọng bên
tai,
những
lời
khuyên
răn vẫn
in sâu
trong
lòng, mẹ
tôi vẫn
luôn
đồng
hành
cùng với
anh chị
em chúng
tôi,
chúng
tôi
không
muốn làm
cho mẹ
phải
buồn,
không
muốn mẹ
phải lo
lắng và
nhất là
không
muốn cho
nước mắt
của mẹ
lại tiếp
tục rơi
trên đôi
má đã
hao gầy
với thời
gian với
cuộc
đời.
Tháng
hoa lại
về. Hội
thánh
kêu mời
mỗi
người
chúng ta
hãy tôn
vinh Đức
Maria,
hãy tặng
cho Đức
Maria
những
bông hoa
tươi
thắm
nhất,
nhưng
cũng kêu
mời mỗi
người
chúng ta
hãy nghĩ
về mẹ
của mình
và cũng
hãy dành
tặng cho
mẹ mình
những
bông hoa
của tấm
lòng
hiếu
thảo,
bông hoa
của sự
trưởng
thành,
bông hoa
của sự
thành
công
trong
đời, có
như vậy
không
chỉ mỗi
khi
tháng
hoa về,
chúng ta
mới nhớ
đến mẹ,
nghĩ về
mẹ, mà
mãi mãi
trong
cuộc đời
này,
hình ảnh
của mẹ
luôn
khắc
ghi,
luôn in
đậm vào
trong
lòng và
chúng ta
luôn
cùng
sống với
mẹ,
người mẹ
đầy yêu
thương -
người mẹ
của tôi.
Duy Linh