NHẢ
NGỌC
PHUN
CHÂU
(Ga
20:19-23)
Sau khi
Chúa về
trời,
một biến
cố vô
cùng
ngoạn
mục đã
diễn ra
và ảnh
hưởng
tới toàn
thể Giáo
Hội.
Những
ngày
quây
quần bên
Mẹ
Maria,
các tông
đồ cầu
nguyện
đón chờ
điều
Chúa
hứa. Khi
Thánh
Linh
hiện
xuống,
“ai nấy
đều được
tràn đầy
ơn Thánh
Thần, họ
bắt đầu
nói các
thứ
tiếng
khác,
tuỳ theo
khả năng
Thánh
Thần ban
cho, mà
loan báo
những kỳ
công của
Thiên
Chúa!”
(Cv
2:4.11)
Một cộng
đoàn
truyền
thông đã
ra đời !
Giờ đây,
chúng ta
thử nhìn
lại bản
chất,
cứu
cánh, sứ
vụ và
những
phương
tiện
truyền
thông
đang
thịnh
hành
ngày
nay. Ðã
đến lúc
cần phải
làm cho
linh hồn
của
truyền
thông
sống
lại. Ai
có thể
thổi
Thần Khí
vào
truyền
thông,
nếu
không
phải là
Ðức Kitô
?
Tại sao
? Câu
trả lời
có thể
tìm thấy
trong
ngày
Chúa ban
Thần Khí
cho cộng
đoàn
Tông đồ
và Giáo
Hội.
NGÔN
NGỮ TÌNH
YÊU
Lễ Hiện
Xuống
đúng vào
ngày lễ
Ngũ
Tuần.
Trong
lịch sử
Do thái,
Lễ Ngũ
Tuần
nguyên
là một
lễ hội
của nhà
nông.
Nhưng
vào thời
cuối
cùng của
Cựu Ước,
Lễ Ngũ
Tuần
biến
thành lễ
kỷ niệm
ông Môsê
nhận
Mười
Ðiều Răn
trên núi
Sinai.
Ðây là
một
trong
các lễ
lớn
nhất,
quy tụ
nhiều
người Do
thái từ
các xứ
thuộc
vùng Ðịa
Trung
Hải về
hành
hương
Giêrusalem.
“Chính
trong
ngày
tưởng
niệm
Thiên
Chúa ban
lề luật
trên núi
Xinai,
ngày
Thiên
Chúa ký
kết Giao
Ước với
dân
Israel,
mà hôm
nay
Thiên
Chúa ban
Thần Khí
của
Người
cho
‘Israel
của
Thiên
Chúa,’
(Gl
6:16),
nghĩa là
Hội
Thánh.”[i]
Khi nhận
được
“Thần
Khí Sự
Thật,”
(Ga
14:17)
cộng
đoàn
tông đồ
được
giải
thoát
khỏi sự
sợ hãi
và hoàn
toàn
bình an
như Chúa
Phục
Sinh đã
hứa (x.
Ga
20:19,
21).
“Thần
Khí Sự
Thật”
không
ngự đến,
rồi nằm
im bất
động.
Trái
lại,
Người sẽ
dùng các
ngài như
một khí
cụ đem
lại ơn
tha thứ
và giải
thoát
cho nhân
loại.
“Khả
năng tha
thứ là
sức mạnh
duy nhất
có thể
giải
quyết
hết
những
mối căng
thẳng
trong
thế giới
loài
người.
Cho dù
trái tim
chúng ta
không dễ
dàng
vươn tới
độ lượng
tha thứ,
nhưng
thái độ
dung thứ
là bí
quyết vô
cùng quý
giá mà
Giáo Hội
phải xem
là tài
sản độc
đáo của
mình.”[ii]
Sự tha
thứ nhằm
giải
thoát
con
người
khỏi
chính
thân
phận yếu
đuối và
dễ lầm
lạc của
mình.
Nhưng
nếu
không
được
“Thần
Khí Sự
Thật”
giải
thoát
trước,
làm sao
Giáo Hội
có thể
giải
thoát
nhân
loại ?
Bởi đó,
trước
tiên cần
phải
tràn đầy
“Thần
Khí Sự
Thật,”
Giáo hội
mới có
thể thi
hành sứ
vụ Chúa
đã trao
phó
trước
khi về
trời (x.
Mt
28:19-20).
Ở đây
không
bàn đến
bí tích
giải tội
dành cho
các thừa
tác
viên,
nhưng
chỉ muốn
đề cập
đến sức
mạnh
giải
thoát
của Giáo
Hội nói
chung
trong
công
cuộc cứu
độ nhân
loại mà
thôi. Dù
thuộc
bất cứ
Giáo Hội
nào, một
khi đón
nhận
được
“Thần
Khí Sự
Thật,”
ai cũng
có thể
đem Tin
Mừng
giải
thoát
đến cho
nhân
loại. Ðó
là điều
cần
thiết để
thiết
lập Nước
Thiên
Chúa ở
trần
gian,
nơi các
thần dữ
đang
hoành
hành và
giam hãm
con
người.
Nếu
không
được
giải
thoát,
làm sao
con
người có
thể
hưởng
“sự công
chính,
bình an
và hoan
lạc
trong
Thánh
Thần”
(Rm
14:17) ?
Bởi vậy,
ngày
“Thần
Khí Sự
Thật”
hiện
xuống,
tất cả
Giáo hội
vô cùng
hân
hoan.
Các môn
đệ Chúa
Kitô
biến
thành
khí cụ
đem bình
an của
Chúa đến
toàn thể
nhân
loại.
Chúa ban
cho họ
khả năng
đặc biệt
để rao
giảng
Tin Mừng
cho mọi
người
thuộc
mọi nền
văn hóa
và dân
tộc.
Thật
vậy, khi
nghe các
tông đồ
giảng,
“ai nấy
đều nghe
các ông
nói
tiếng
bản xứ
của
mình.”
(Cv 2:6)
Tin Mừng
đã trở
thành
tiếng
nói
chung
của toàn
thể nhân
loại.
Bởi thế,
“những
người
được kêu
gọi đón
nhận đức
tin
không bị
buộc
phải từ
bỏ ngôn
ngữ hay
văn hóa
của mình
để gia
nhập Hội
Thánh,
như các
tân tòng
Do thái
giáo.
Trái
lại,
Thiên
Chúa
muốn
được tôn
vinh và
chúc
tụng
bằng mọi
thứ ngôn
ngữ, mọi
nền văn
hóa. Như
thế mới
hiển thị
rõ nét
sự đa
dạng đa
năng
giữa các
chi thể
trong
Thân Thể
Chúa
Kitô (1
Cr
12:12-13)
cũng như
hiển thị
rõ nét
công
trình
của Chúa
Giêsu và
Thần Khí
của
Người là
quy tụ
về một
mối
những
con cái
Thiên
Chúa
đang tản
mác khắp
nơi.”[iii]
Nói
khác,
Giáo Hội
duy nhất
nhưng
vẫn có
những
khác
biệt.
Ðó là
công
trình kỳ
diệu của
Thiên
Chúa.
Chính vì
thế,
Giáo hội
không sợ
sự thật
đến từ
bất cứ
nơi đâu.
Khi được
gieo tới
nền văn
hóa nào,
hạt
giống
Tin Mừng
luôn gặp
những
mảnh đất
màu mỡ.
Dĩ nhiên
cũng
không
thiếu
những
gai góc
và sỏi
đá,
nhưng
không
phải vì
Tin Mừng
xa lạ
với các
dân tộc.
Tin Mừng
là ngôn
ngữ của
tình
yêu. Một
khi đã
đón nhận
được Tin
Mừng
giải
thoát,
họ sẽ
nhận ra
sự thật
và không
sợ phải
đối đầu
với
những
lực
lượng
thần ác
đang rắc
gieo
kinh hãi
khắp
nơi.
THẦN
CHÂN LÝ
Giữa thế
giới
đang
khủng
hoảng về
tình
yêu, con
người
cần lắng
nghe
ngôn ngữ
sự thật
và tình
yêu, đó
là Tin
Mừng.
Chỉ có
thứ ngôn
ngữ này
mới có
thể quy
tụ mọi
người và
mở ra
một
hướng
giải
thoát
đích
thực cho
nhân
loại.
Muốn có
ích cho
nhân
loại,
truyền
thông
hôm nay
cũng cần
đi theo
đường
hướng
đó. Quả
thực,
trong
Ngày
Truyền
Thông
Thế Giới
năm nay,
ÐGH
Bênêđictô
XVI nói,
sứ mệnh
của
truyền
thông là
“Tìm
kiếm Sự
Thật để
Chia sẻ
với
Người
khác.
Chủ đề
này cho
thấy rõ
vai trò
của
truyền
thông
trong
đời sống
cá nhân
và xã
hội.”
[iv]
Nhưng
thực tế,
truyền
thông có
tìm kiếm
Sự Thật
để phục
vụ nhu
cầu đích
thực của
con
người
không ?
Nếu cứ
ồn ào
chạy
theo thị
hiếu và
lợi
nhuận,
truyền
thông sẽ
đánh mất
mục tiêu
và trở
thành
một
phương
tiện phá
hoại
cuộc
sống con
người và
xã hội.
“Thật
thế, nói
chung,
truyền
thông
không
những là
những
phương
tiện
quảng bá
tư
tưởng,
nhưng có
thể và
nên là
những
phương
tiện
phục vụ
cho một
thế giới
công
bình và
liên đới
hơn.
Tiếc
thay,
truyền
thông
đang có
nguy cơ
biến
thành
các hệ
thống
nhằm bắt
nhân
loại
phải làm
những
việc do
những sở
thích
ngày nay
áp chế.
Hiện tại
người ta
đang xử
dụng
truyền
thông
cho
những
mục tiêu
ý thức
hệ hay
để quảng
các các
sản phẩm
tiêu
thụ.”[v]
Chính vì
thế,
nhiều
quyền
lợi
chính
đáng và
cần
thiết
cho cuộc
sống bị
lãng
quên và
sự rạn
nứt giữa
cộng
đồng
nhân
loại
ngày
càng mở
rộng.
Ðể cứu
vãn tình
thế,
trước
hết nên
nhớ “tin
tức do
truyền
thông
cung cấp
phải
phục vụ
công
ích. Xã
hội có
quyền
đòi hỏi
tin tức
dựa trên
sự thật,
tự do,
công lý
và liên
đới.”[vi]
Xem thế,
muốn có
khả năng
làm
truyền
thông,
ngoài
phần kỹ
thuật,
các nhà
chuyên
môn cần
phải có
lương
tâm và
trách
nhiệm.
Càng
chạy
theo lợi
nhuận
hay theo
các
khuynh
hướng xã
hội,
càng lạc
xa chân
lý.
Không
thể nào
nói sự
thật
dưới một
cơ chế
đàn áp
nhân
quyền.
Khi hoàn
toàn nằm
trong
tay tài
phiệt
hay độc
tài, các
phương
tiện
truyền
thông có
thể loan
truyền
sự thật
trái với
quyền
lợi của
họ được
không ?
Kết quả
con
người
lâm vào
tình
trạng ấu
trĩ và
xã hội
không
thể phát
triển.
“Vấn đề
chủ yếu
là xem
hệ thống
thông
tin hiện
thời có
góp phần
thăng
tiến con
người
không.
Nghĩa
là, liệu
hệ thống
đó có
làm cho
dân
chúng
trưởng
thành về
tinh
thần, ý
thức hơn
về nhân
phẩm,
trách
nhiệm
hay cởi
mở hơn
với tha
nhân,
đặc biệt
với
những
người
nghèo
đói và
yếu kém
nhất
không ?”[vii]
Như thế,
rõ ràng
con
người
phải là
đối
tượng
cho
truyền
thông
phục vụ.
Nếu gạt
con
người
sang một
bên, tất
cả cơ
chế và
phương
tiện đều
trở
thành vô
nghĩa và
vô ích.
Nơi đâu
có con
người,
truyền
thông
đều có
mặt.
“Thực
vậy,
không có
một lãnh
vực nào
trong
đời sống
con
người,
nhất là
giữa
hiện
tượng
toàn cầu
hóa rộng
lớn hôm
nay, mà
truyền
thông
không
góp phần
làm hoàn
hảo các
mối liên
hệ giữa
con
người và
tăng
triển
các lãnh
vực xã
hội,
kinh tế,
chính
trị và
tôn
giáo.
Ðặc
biệt, vì
có tiềm
năng
giáo
dục, các
phương
tiện
truyền
thông xã
hội có
một
trách
nhiệm
đặc biệt
trong
việc cổ
võ lòng
tôn
trọng
gia
đình,
làm sáng
tỏ các
ước vọng
và quyền
lợi, và
trình
bày tất
cả nét
đẹp của
gia
đình.”[viii]
Phạm vi
phục vụ
của
truyền
thông
thật
rộng
lớn.
Như Chúa
Kitô,
những
người
làm
truyền
thông
được sai
đi để
“phục vụ
con
người và
công
ích, đào
tạo tinh
thần con
người …
tăng
trưởng
nội tâm
con
người.
Phải
nhìn
nhận tầm
ảnh
hưởng
của
truyền
thông
trên đời
sống cá
nhân và
xã hội.
Hiện
nay,
càng
ngày
không
những
truyền
thông
hình như
đòi diễn
tả thực
tại,
nhưng
còn đòi
quyết
định về
thực tại
đó, vì
có khả
năng đề
xuất ý
kiến. Ví
dụ, rõ
ràng
trong
một vài
hoàn
cảnh,
truyền
thông
được xử
dụng
không
phải để
loan
truyền
tin tức,
nhưng để
‘tạo ra’
các biến
cố.”[ix]
Làm sao
có thể
tin
tưởng
giới
truyền
thông vô
trách
nhiệm
như vậy
? Truyền
thông đã
không
đóng
đúng vai
trò, vì
quá lệ
thuộc
vào
những
lợi
nhuận
hay bị
kềm kẹp
trong
chế độ
độc tài.
Khi
không
dám nói
lên sự
thật,
truyền
thông đã
đánh mất
linh
hồn.
“Trong
thế giới
truyền
thông,
những
khó khăn
nội tại
của
truyền
thông
thường
bị tồi
tệ thêm
vì ý
thức hệ,
lòng ham
lợi
nhuận và
kiểm
soát
chính
trị, sự
cạnh
tranh và
xung đột
giữa các
phe
nhóm, và
những
tai hại
về mặt
xã hội
khác.
Các giá
trị và
các
nguyên
tắc đạo
đức cũng
phải áp
dụng vào
các
phương
tiện
truyền
thông.
Một
nguyên
tắc đạo
đức căn
bản luôn
áp dụng
trong cả
ba lãnh
vực
truyền
thông
(sứ
điệp,
phương
pháp và
cấu
trúc) :
cá nhân
và cộng
đoàn con
ngươi là
cứu cánh
và tiêu
chuẩn
đánh giá
việc xử
dụng
truyền
thông.
Nguyên
tắc thứ
hai bổ
túc cho
nguyên
tắc thứ
nhất :
lợi ích
của con
người
không
thể đạt
được nếu
tách rời
khỏi
công ích
của cộng
đoàn họ
đang
sống.”[x]
Khi công
ích
không
được
nhắm
tới,
chắc
chắn
truyền
thông
chỉ còn
là công
cụ để
đàn áp
con
người và
bảo vệ
chế độ
mà thôi.
Truyền
thông
đang cố
sức bịt
mắt, bịt
tai
người
dân
trước
những
vấn đề
liên
quan tới
vận mệnh
đất
nước,
như vụ
Trường
Sa,
Hoàng Sa
v.v.
Thay vì
giải
thoát,
truyền
thông cố
tình
giam hãm
con
người
trong sự
sợ hãi
và u mê.
Kết quả
cuộc
sống
ngày
càng
ngộp
thở.
Căng
thẳng đủ
mặt,
nhất là
về kinh
tế,
chính
trị,
giáo
dục, tôn
giáo
v.v.
Hiện
nay, qua
những
phương
tiện
truyền
thông,
nhiều
người hô
hào quên
đi những
chuyện
chính
trị để
hòa hợp
và hòa
giải dân
tộc.
Nhưng
chính
khi hô
hào quên
những
chuyện
chính
trị cũng
là một
lựa chọn
chính
trị rồi.
Muốn phá
vỡ vòng
luẩn
quẩn ấy,
truyền
thông
cần phải
có một
thái độ
trung
thực và
tìm lại
cho mình
một linh
hồn.
Linh hồn
ấy các
nhà
truyền
thông có
thể tìm
thấy,
khi nhìn
vào cộng
đoàn
truyền
thông
Chúa đã
thiết
lập
trong
ngày lễ
Ngũ
Tuần. Từ
đó, họ
có thể
rút ra
những
bài học
cần
thiết
cho sứ
mệnh đặc
biệt
của mình
giữa
cộng
đồng
nhân
loại và
dân tộc.
SỨ MỆNH
PHỤC
SINH
Sau khi
Chúa
chịu khổ
hình,
cộng
đoàn
Tông đồ
tan tác.
Dù có tụ
hội một
nơi,
tinh
thần các
ông cũng
chưa ổn
định và
còn đầy
sợ hãi
(x.Ga
20:19).
Sinh khí
đã lụn
bại.
Tinh
thần đã
chết.
Bởi thế,
sau khi
phục
sinh,
Chúa đã
tìm mọi
cách để
phục hồi
tinh
thần của
các tông
đồ để họ
rao
truyền
sứ điệp
Tin Mừng
cho muôn
dân. Ðó
là một
cộng
đoàn
truyền
thông
đầu tiên
Chúa
thiết
lập để
chinh
phục các
linh
hồn.
Ðể có
thể lên
đường
thi hành
nhiệm vụ
truyền
thông
Tin Mừng
khắp
nơi,
trước
tiên họ
cần phải
tìm lại
được sự
bình an
trong
tâm hồn
và xác
tín về
nội dung
Tin
Mừng.
Bởi đó,
sau phục
sinh,
lần nào
hiện ra
với các
tông đồ,
Chúa
cũng cầu
chúc :
“Bình an
cho anh
em !”
(Ga
20:19,
21) Khi
đã thắng
vượt
được sự
sợ hãi
và xác
tín sự
kiện
Chúa
Phục
sinh, họ
mới có
thể đón
nhận
Thần Khí
và sứ
mệnh
giải
thoát
nhân
loại (x.
Ga 20:
19-22).
Họ đã
hoàn
thành sứ
mệnh và
để lại
một mẫu
gương
truyền
thông
tuyệt
vời cho
hậu thế.
Quả
thực,
muốn thi
hành sứ
mệnh của
mình,
truyền
thông
cũng cần
thắng
vượt sự
sợ hãi
và phải
xác tín
về vai
trò của
mình
giữa
nhân
loại.
Bao lâu
còn bị
kìm kẹp,
truyền
thông
không
thể nói
lên điều
trung
thực.
Nếu chỉ
là cái
loa
phóng
thanh,
truyền
thông
không có
nghĩa gì
cả.
Truyền
thông
luôn
mang
tính con
người,
chứ
không
chỉ là
bộ máy
vô hồn
hay chỉ
là
phương
tiện
thuần
túy. Nếu
chỉ là
phương
tiện,
truyền
thông dễ
biến
thành
công cụ
đàn áp
và phá
hoại.
Không
còn gì
phi lý
và trơ
trẽn hơn
loại
truyền
thông vô
hồn như
thế. Một
sư kiện
điển
hình vừa
xảy ra
tại Việt
Nam.
“Công
việc đưa
tin buổi
lễ rước
đuốc
Olympics
Bắc Kinh
tại Sài
Gòn ngày
29 tháng
Tư vừa
qua là
một ví
dụ về sự
kiểm
soát báo
chí Việt
Nam. Gần
như
không
một tờ
báo nào
của Việt
Nam đưa
tin về
việc
rước
đuốc.
Rồi bỗng
nhiên,
đến ngày
29 tháng
Tư, tất
cả các
báo cùng
đưa tin,
với nội
dung và
mức độ
gần như
giống
hệt
nhau.
Cũng
trong
ngày hôm
đó, tại
Hà Nội,
một số
người
Việt Nam
tổ chức
biểu
tình
chống
Trung
Quốc. Họ
bị bắt,
bị đánh
đập,
nhưng
không hề
thấy báo
chí lên
tiếng.”[xi]
Truyền
thông
như thế
còn có
nghĩa gì
không ?
Sứ mệnh
truyền
thông là
gì trong
chế độ
độc tài
đảng trị
? Truyền
thông
chỉ còn
là công
cụ đàn
áp chứ
không
thể giải
thoát
con
người.
Truyền
thông
không
phải là
tiếng
nói của
con
người
nữa !
Ðiểm
chung
của các
nhà độc
tài là
tìm mọi
cách
ngăn cản
người
dân tiếp
xúc với
những
nguồn
thông
tin khác
nhau.
Càng
bưng bít
tin tức,
chế độ
càng bền
vững.
“Tổ chức
Freedom
House
vừa công
bố bản
phúc
trình
thường
niên về
tự do
báo chí
trên
toàn thế
giới năm
2007.
Nhận
định
chung là
mức độ
tự do
báo chí
toàn cầu
giảm dần
trong 6
năm
liền.
Theo
phúc
trình
này,
Việt Nam
xếp hạng
178 trên
195 quốc
gia được
khảo
sát, và
thuộc
vào nhóm
‘không
có tự
do.’
Trong
khu vực
Châu Á
Thái
Bình
Dương
với 40
quốc
gia, Tân
Tây Lan
được xếp
đầu bản
và Bắc
Hàn xếp
cuối
bản.
Việt Nam
thuộc
nhóm
“không
có tự
do,”
đứng
hàng thứ
36, ngay
trên
nước Lào
và dưới
Brunei.”[xii]
Không
biết căn
cứ vào
đâu,
Việt Nam
còn đứng
trên một
vài nước
về tự do
báo chí
?! Lạ
nhỉ !
Tóm lại,
sau khi
phục
sinh,
Chúa
Giêsu đã
đến đem
bình an
và Thần
Khí cho
các tông
đồ. Tới
ngày
Chúa
Thánh
Thần
hiện
xuống,
Chúa đã
ban cho
ông tất
cả sức
mạnh cần
thiết để
loan báo
Tin Mừng
và làm
chứng
cho Chúa
Phục
sinh.
Các tông
đồ đã
hoàn
thành sứ
mệnh cao
cả và hy
sinh cả
tính
mạng để
rao
truyền
Tin Mừng
cho muôn
dân. Các
ngài đã
phải trả
một giá
rất mắc
để lưu
lại cho
hậu thế
tấm
gương
lớn cho
những ai
đang
lãnh
trách
nhiệm
truyền
thông,
nhất là
truyền
thông
Lời Chúa
trong
Giáo
hội.
Lạy
Chúa,
xin ban
Thần Khí
cho giới
truyền
thông
hôm nay
để họ
dám nói
lên sự
thật cho
nhân
loại
được
giải
thoát và
tự do.
Amen.
đỗ lực
11.05.2008
[i]
Nhóm
Phiên
Dịch
Các
Giờ
Kinh
Phụng
Vụ,
Kinh
Thánh
Tân
Ước :
Lời
Chúa
Cho
Mọi
Người,
2005:528.
[vi]
Giáo
Lý
Công
Giáo,
2494;
x.
Công
Ðồng
Vatican
II,
Hiến
Chế
InterMirifica,
11:
AAS
56(1964),
148-9.
[vii]
Toát
Yếu
Học
Thuyết
Xã Hội
của
Giáo
Hội,
415.
[x]
Toát
Yếu
Học
Thuyết
Xã Hội
của
Giáo
Hội,
416.