TÌNH
YÊU NÀO
CHO EM
(Ga
6:51-58)
Nhân dịp
Italy kỷ
niệm 30
năm công
nhận
quyền
phá
thai,
Đức
Thánh
Cha
Bênêđictô
đã đón
tiếp
Phong
Trào
Italy
phò sự
sống.
ÐTC
khẳng
định :
“Thực tế
chúng ta
phải
nhìn
nhận
ngày nay
bảo vệ
sự sống
con
người
thật là
khó
khăn, vì
đã dần
dần phát
sinh một
não
trạng
coi
thường
sự sống
con
người và
giao phó
sự sống
đó cho
cá nhân
toàn
quyền
định
đoạt.”
Thế
nhưng
việc phá
thai
“không
những
không
giải
quyết
các vấn
đề đang
làm cho
nhiều
phụ nữ
và gia
đình đau
buồn,
nhưng
còn khơi
sâu một
vết
thương
khác
trong xã
hội
chúng
ta. Cần
phải làm
chứng
một cách
cụ thể
rằng
việc tôn
trọng sự
sống là
hình
thức
công
bình và
phải
được áp
dụng
trước
tiên.
Ðối với
những
người có
đức tin,
điều này
trở
thành
một mệnh
lệnh
không
thể trì
hoãn […]
Chỉ
Thiên
Chúa mới
là Chủ
sự sống.
Người
hiểu
biết,
yêu
thương,
đòi hỏi
và hướng
dẫn từng
người
[…] và
mỗi
người
đều từ
trong
chương
trình
tạo dựng
của
Thiên
Chúa mà
ra. ”[i]
Giữa lúc
xã hội
coi
thường
mạng
sống con
người,
chúng ta
lại được
chính
Chúa
Giêsu
Thánh
Thể mạc
khải giá
trị cao
cả của
sự sống.
Sư sống
cao cả
đến nỗi
Chúa đã
phải hy
sinh
chính
mạng
sống và
còn để
lại Mình
Máu Chúa
hiện
diện
sống
động
giữa
chúng
ta. Lễ
Mình Máu
Thánh
Chúa là
cơ hội
lớn nhất
cho
chúng ta
tìm hiểu
giá trị
sự sống
và vai
trò Giáo
hội
trong
việc bảo
vệ sự
sống ấy.
BÍ
TÍCH
TRUYỀN
SINH
Sau khi
nuôi
sống
hàng
ngàn
dân,
Chúa
Giêsu
muốn mọi
người
thấy
phép lạ
đó như
một lời
mời gọi
con
người
vượt qua
của ăn
vật chất
mà tìm
kiếm
lương
thực
thiêng
liêng
nơi
Thiên
Chúa.
Chúa
Giêsu
ban tặng
“thịt
tôi cho
thế gian
được
sống.”
(Ga
6:51) Sự
sống quả
là một
tặng
phẩm
tuyệt
vời của
Thiên
Chúa !
“Những
gì Chúa
Giêsu
nói
(trong
đêm lập
Bí Tích
Thánh
Thể)
không
phải là
lời nói
suông,
nhưng là
một biến
cố, một
biến cố
nằm giữa
trung
tâm lịch
sử thế
giới và
cuộc
sống mỗi
người
chúng
ta.”[ii]
Chúa
hiện
diện
thực sự
và
thường
trực để
bảo vệ
giá trị
cao cả
của sự
sống con
người.
Dù đã hạ
mình làm
thân bèo
bọt mỏng
mảnh của
kiếp
người,
Chúa còn
hạ mình
thấp hơn
nữa
trong
tấm bánh
và giọt
rượu để
hóa thân
làm
người
lần nữa
trong
các tín
hữu. Ðể
thực
hiện
được
biến cố
vĩ đại
này,
Chúa đã
phải huy
động tất
cả sức
mạnh
Thần Khí
để thực
sự biến
đổi bánh
rượu, mà
không
tiêu hủy
chúng.
Bởi đó,
Thánh
Thể là
trung
tâm
phụng vụ
của cộng
đoàn
Kitô
hữu.
Thánh
Thể nói
cho biết
Thiên
Chúa là
ai trong
cuộc đời
chúng
ta.
Thánh
Thể cũng
mạc khải
về bản
chất con
người và
trách
nhiệm
chúng ta
trong
cuộc
sống
chung
với tha
nhân.
Thánh
Thể cũng
là trung
tâm của
niềm
tin.
Thánh
Thể đề
cao việc
Thiên
Chúa yêu
thương
chúng ta
đến nỗi
đã sai
Ðức
Giêsu
đến cứu
sống
chúng
ta.
Thánh
Thể tán
dương
việc
Thiên
Chúa để
cho thân
thể Chúa
Giêsu bị
bẻ ra và
máu
Người đổ
ra cho
chúng
ta.
Thánh
Thể nhắc
lại việc
Thiên
Chúa yêu
thương
chúng ta
đến nỗi
Thần Khí
đã làm
cho Ðức
Giêsu
trỗi dậy
từ cõi
chết để
chúng ta
có thể
chia sẻ
quyền
năng và
thừa
hưởng sự
sống
vĩnh cửu
như lời
Chúa đã
hứa.
Thánh
Thể mạc
khải
chúng
ta được
kêu gọi
hành
động hơn
là chỉ
rước
Mình và
Máu Chúa
Kitô.
Thánh
Thể làm
sáng tỏ
sự thật
chúng ta
là –
phải là
– Mình
Máu Chúa
Kitô hy
sinh cho
nhau.
Thánh
Thể cho
thấy rõ
chúng ta
được kêu
gọi để
trở
thành
tấm bánh
bẻ ra và
chén máu
đổ ra
cho tha
nhân, hy
sinh
cuộc đời
để theo
đuổi
công lý,
hòa
bình,
hòa
giải,
hòa hợp,
tự do,
sự sống
và tình
yêu. Khi
công bố
cái chết
của Chúa
trong Bí
Tích
Thánh
Thể,
chúng ta
phải
quyết
chí hy
sinh cả
cuộc
đời, tài
năng và
nỗ lực
tiếp nối
công
cuộc cứu
độ của
Chúa.
Chúng ta
được mời
gọi
chứng tỏ
cho mọi
người
thấy
chân giá
trị của
Bí Tích
Thánh
Thể khi
tuân
hành
mệnh
lệnh
Chúa
Giêsu
bảo
chúng ta
“làm
việc này
để nhớ
đến”
Người.
Không
phải chỉ
cử hành
Thánh
Thể vào
ngày thứ
nhất
trong
tuần,
nhưng
còn cung
cấp,
nuôi
dưỡng và
tha thứ
cho nhau
để trở
thành
Thánh
Thể cho
nhau mỗi
ngày
trong
tuần
nữa.
Trong
bài đọc
hai,
thánh
Phaolô
loan báo
cho cộng
đoàn
Côrintô
biết
Thánh
Thể là
nguồn
suối và
là trung
tâm của
đời
sống. Họ
là một
trong
thân thể
Chúa
Kitô.
Nếu biết
đề cao
chân lý
này, họ
nắm vững
chìa
khóa để
nối các
khác
biệt lại
với
nhau.Thánh
Phaolô
làm việc
cực nhọc
để quy
tụ một
cộng
đoàn đã
bị xâu
xé vì
các lực
lượng xa
lạ với
Thiên
Chúa.
Trước
công
đồng
Vatican
II, lòng
tôn sùng
Thánh
Thể chủ
yếu tập
trung
vào “sự
hiện
diện
đích
thực của
Chúa
Giêsu
trong Bí
Tích
Thánh
Thể.
Phần lớn
lòng đạo
đức hệ
tại
những
lần thăm
viếng,
chầu,
rước
kiệu
Thánh
Thể và
làm “giờ
thánh,”
nơi Chúa
Giêsu
“đang
chờ đợi,
kêu gọi
và đón
chào
những ai
đến
viếng
thăm
Ngài.”[iii]
Từ công
đồng
Vatican
II, có
một sự
hiểu
biết sâu
xa hơn
về lòng
tôn sùng
Bí Tích
Thánh
Thể gắn
liền với
Thánh
Thể
trong
Thánh
Lễ. Giáo
dân hiểu
sâu xa
hơn về
Thánh Lễ
với Hội
Thánh
như
nhiệm
thể Chúa
Kitô.
Thánh
Thể tạo
tác nên
Hội
Thánh,
chứ Hội
Thánh
không
tạo tác
nên
Thánh
Thể. Quả
thế,
trong
đêm bị
trao
nộp, Đức
Giêsu đã
nói với
các môn
đệ :
“Đây là
máu
Thầy,
máu Giao
Ước, đổ
ra cho
muôn
người”
(Mc
14:22-24)
quy tụ
trong
Nước
Thiên
Chúa.
Máu
người vô
tội đã
đổ ra
cho tội
nhân
được tái
sinh làm
con
Thiên
Chúa
trong
lòng
Giáo
Hội.
Thánh
Thể đem
lại cho
chúng ta
sự sống
mới và
tăng
cường
sức mạnh
cho
Nhiệm
thể Chúa
Kitô là
Giáo
hội.
SỰ
SỐNG :
MỘT GIÁ
TRỊ CAO
CẢ
Mỗi
Thánh Lễ
là một
cuộc
thánh
hiến
trọn vẹn
của Chúa
Kitô cho
sự sống
nhân
loại, vì
Chúa
hiện
diện
đích
thực,
thường
tại và
hành
động để
thăng
hoa cuộc
sống và
đổ tràn
niềm vui
từ cuộc
sống
vĩnh cửu
cho muôn
dân. ÐHY
Alfonso
López-Trujillo
nói :
“Bí Tích
Thánh
Thể là
Bí Tích
của Sự
Sống.
‘Ta là
Bánh
Hằng
Sống.
Ai ăn
bánh này
sẽ sống
đời
đời. Ta
sẽ cho
người ấy
sống lại
trong
ngày sau
hết.’(x.
Ga
6:47-58)[iv]
Máu Giao
Ước của
Người có
sức mạnh
cứu độ
muôn
người.
Chúa đã
phải
chết để
giành
lại sự
sống cho
con
người.
Sự sống
thực sự
là một
giá trị
vô cùng
cao cả.
Thực
vậy,
“trong
Ðức
Kitô,
chính
Thiên
Chúa đã
được mạc
khải là
Cha và
là Ðấng
ban sự
sống.
Cũng
trong
Ðức
Kitô,
con
người
đón nhận
mọi sự
như tặng
phẩm từ
tay
Thiên
Chúa một
cách
khiêm
tốn và
tự do.
Họ thực
sự chiếm
hữu vạn
vật khi
nhận
biết và
cảm
nghiệm
rằng mọi
sự đều
thuộc về
Thiên
Chúa,
phát
xuất từ
Thiên
Chúa và
hướng về
Thiên
Chúa.”[v]
Thiên
Chúa là
nền tảng
và lý do
hiện hữu
của vạn
vật.
“Không
có Tạo
Hóa, tạo
vật sẽ
biến
tan.”[vi]
Nơi
Thánh
Thể,
chúng ta
gặp thấy
Ðấng tạo
thành
vạn vật
(x. Ga
1:3).
Ðỉnh cao
trong
công
cuộc tạo
dựng
chính là
sự sống
con
người.
Bởi thế,
Người đã
không
ngần
ngại hy
sinh
mạng
sống để
dành lại
tất cả
cho con
người.
Ðến ngày
tận thế,
“Chúa
Kitô sẽ
trình
lên Chúa
Cha
Vương
quốc sự
thật và
sự sống,
thánh
thiện và
ân sủng,
công lý,
tình yêu
và hòa
bình.”[vii]
Nhưng
làm sao
có thể
có một
Vương
quốc lý
tưởng
như thế,
nếu Chúa
không
tiếp tục
hiện
diện và
hoạt
động nơi
trần
gian ?
Ðó là lý
do tại
sao
Người
lập Bí
Tích
Thánh
Thể.
Không có
Thánh
Thể,
Giáo Hội
không
thể có
sức sống
để hoàn
thành sứ
mệnh cứu
độ nhân
loại.
Giáo hội
hiện
diện
trên mặt
đất như
một nhắc
nhở con
người
nhớ tới
trách
nhiệm
đối với
Thiên
Chúa. Lý
do vì
“giống
Thiên
Chúa tận
yếu tính
và sự
sống,
con
người có
liên hệ
với
Thiên
Chúa một
cách sâu
xa nhất.
Con
người là
một nhân
vị được
Thiên
Chúa tạo
dựng để
sống
trong
tương
quan với
Người.
Chỉ khi
sống
trong
tương
quan và
hướng về
Thiên
Chúa,
con
người
mới tìm
thấy sự
sống
đích
thực.”[viii]
Chính
trên nền
tảng đó,
con
người
mới hiểu
tại sao
mình có
trách
nhiệm
với sự
sống của
mình và
người
khác.
Thật
vậy,
“tương
quan với
Thiên
Chúa đòi
phải coi
sự sống
con
người là
thánh
thiêng
và bất
khả xâm
phạm.”[ix]
Khi mất
ý thức
và xác
tín đó,
con
người
khinh
thường
và hủy
diệt sự
sống tha
nhân và
xúc phạm
đến
Thiên
Chúa .
Ngày
nay, tội
ác tràn
ngập
trong xã
hội đến
mức đã
ăn sâu
vào
truyền
thống và
các cơ
chế.
Thực tế
đó là
những
tội xã
hội.
“Tội xã
hội là
mọi tội
chống
lại công
lý đòi
phải có
trong
tương
quan
giữa các
cá nhân,
giữa cá
nhân với
cộng
đoàn, và
giữa
cộng
đoàn với
cá nhân
nữa. Mọi
hành
động
chống
lại
quyền
con
người,
bắt đầu
là quyền
sống,
gồm cả
sự sống
trong
bào
thai,
chống
lại sự
toàn vẹn
thân xác
của cá
nhân,
hay
chống
lại sự
tự do
của tha
nhân,
đều được
gọi là
tội xã
hội.”[x]
Tham gia
vào các
tội xã
hội đó
có nhiều
cách
khác
nhau và
mức độ
vi phạm
cũng
không
giống
nhau.
Trong
phạm vi
gia
đình,
tội phá
thai dẫn
đầu.
Ngoài xã
hội, tồi
tệ và
quái đản
nhất là
tội diệt
chủng và
đàn áp
tự do
tôn
giáo.
Thực ra,
trong
gia đình
cũng như
ngoài xã
hội, con
người
đều được
kêu gọi
và có
bổn phận
phục vụ,
chứ
không
phải hủy
diệt sự
sống.[xi]
ÐGH
Gioan
Phaolô
II từng
nói :
“Quyền
sống là
quyền
trẻ em
phát
triển
trong
lòng mẹ
từ lúc
mới thụ
thai;
quyền
sống
trong
một gia
đình
hiệp
nhất và
môi
trường
đạo đức
để có
thể
tăng
trưởng
nhân
cách.”[xii]
Nhưng
hình như
cả gia
đình và
xã hội
cấu kết
với nhau
để phá
hủy sự
sống từ
trong
phôi
thai.
Phá thai
“là một
tội ác
khủng
khiếp và
đặc biệt
làm xáo
trộn
trầm
trọng
trật tự
luân lý.
Ðó không
phải là
một
quyền,
nhưng là
một hiện
tượng
đau buồn
góp phần
nghiêm
trọng
vào việc
gieo rắc
não
trạng
chống
lại sự
sống, và
cho thấy
một mối
đe dọa
nguy
hiểm
chống
lại một
cuộc
sống
chung
của xã
hội
trong
công
bình và
dân
chủ.”[xiii]
Làm sao
có thể
chữa trị
não
trạng
chống
lại sự
sống đó,
nếu
không
nhờ tới
Thánh
Thể ?
Quả
thực,“Bí
Tích
Thánh
Thể dạy
các gia
đình và
thúc đẩy
họ bảo
vệ sự
sống.”[xiv]
Nếu biết
quy tụ
bên
Thánh
Thể, gia
đình sẽ
hăng say
bảo vệ
cũng như
tôn
trọng sự
sống vì
khám phá
ra Thánh
Thể là
nguồn
mạch và
thành
trì bảo
vệ sự
sống. Ðó
là lý do
tại sao
ÐHY
Alfonso
López-Trujillo
khẳng
quyết :
“Hy tế
Thánh
Thể là
chính
hành
động của
Đức Kitô
tiêu
diệt sự
chết và
phục hồi
sự sống
cho
chúng
ta. Mỗi
khi họp
nhau để
tham dự
Hy lễ
này,
chúng ta
mừng sự
sống
chiến
thắng sự
chết, và
như thế
cũng
chiến
thắng
phong
trào phá
thai.
Phong
trào phò
sự sống
không
phải
hoạt
động cho
chiến
thắng mà
hoạt
động từ
chiến
thắng.
Như Đức
Thánh
Cha
Gioan
Phaolô
II đã
nói ở
Denver
năm
1993,
“Đừng
sợ. Kết
quả của
cuộc
chiến
phò sự
sống đã
được
định
đoạt.”
Công
việc của
chúng ta
là áp
dụng
chiến
thắng đã
được
thiết
lập vào
mọi
phương
diện của
xã hội
chúng
ta. Cử
hành Bí
Tích
Thánh
Thể là
nguồn
mạch và
tột đỉnh
của công
việc
ấy.”[xv]
Thực tế,
phong
trào phò
sự sống
gặp rất
nhiều
khó
khăn, có
lẽ vì
chúng ta
còn
thiếu
đức tin
vào Bí
Tích
Thánh
Thể,
nguồn
mạch sự
sống ?
LÒNG
MẸ HAY
PHÁP
TRƯỜNG ?
Không có
điều gì
chống
lại con
người
cho bằng
hủy diệt
sự sống
con
người
ngay từ
trong
lòng mẹ.
Lòng mẹ
trở
thành
pháp
trường.
Nhìn vào
tình
hình phá
thai
trên thế
giới hôm
nay,
chúng ta
phải
bàng
hoàng
kinh sợ.
Trên
toàn thế
giới
hàng năm
có tới
42 triệu
trẻ em
bị giết
trong
bụng mẹ.
Trung
bình một
ngày
khoảng
115.000
vụ phá
thai.
Hầu hết
các vụ
phá thai
xảy ra ở
các nước
nghèo
(83%).
Nơi các
nước
phát
triển
chỉ đạt
tỷ lệ
17%. Thế
nhưng
riêng
tại Hoa
Kỳ, mỗi
năm cũng
có
khoảng
1.370.000
vụ phá
thai
(1996).
Từ năm
1973 đến
2002,
Hoa Kỳ
có 42
triệu vụ
phá thai
hợp
pháp.
Tại Việt
Nam càng
ngày
càng có
nhiều
phụ nữ
tìm cách
phá
thai, vì
phá thai
được nhà
nước coi
như sách
lược
hàng đầu
để kiểm
soát
sinh
sản. Bởi
thế,
Giáo Hội
càng
phải cam
go chiến
đấu với
não
trạng
chống sự
sống
đang
thịnh
hành tại
Việt
Nam.
Tỷ lệ
phá thai
tại Việt
Nam cao
nhất thế
giới.
Công
khai có
83 vụ
phá thai
trong
1000
người
mang
thai.
Nếu tính
cả việc
phá thai
lén lút,
con số
lên tới
khoảng 2
triệu
trong
một năm
vụ phá
thai, tỷ
lệ 111
phần
ngàn.
Năm 1996
có
1.520.000
vụ phá
thai.[xvi]
Con số
phá thai
công
khai có
khuynh
hướng
tăng cao
trong
vòng hai
thập
niên
qua. Tỉ
lệ phá
thai cao
nhất từ
năm 1976
và 1987,
khi số
phá thai
công
khai
tăng gấp
10 lần,
từ
70.281
đến
811.176
vụ
(Goodkind,
1996).
Theo
thống kê
mới
nhất, có
1/3
những
phụ nữ
mang
thai đã
phá
thai.[xvii]
Còn phụ
nữ Việt
Nam tại
Hải
ngoại
thì sao
? Chưa
có một
thống kê
chính
xác và
khoa học
về vấn
đề này.
Nhưng
“hiện
nay tại
Orange
County,
thủ phủ
người
Việt tỵ
nạn tại
Hoa Kỳ,
có ít
nhất 2
chương
trình
phá thai
miễn phí
được
quảng
cáo trên
báo chí
Việt
ngữ. Và
tính
trung
bình chỉ
1 trung
tâm thôi
con số
những
phụ nữ
Việt Nam
đến để
phá thai
có
khoảng
chừng
500 vụ
mỗi
tháng.”[xviii]
Theo một
bác sỹ
sản phụ
khoa
hành
nghề lâu
năm tại
Bệnh
Viện
Fountain
Valley,
nơi có
nhiều
sản phụ
Việt Nam
nhất
Orange
County,
California,
“người
Việt Nam
phá thai
nhiều
hơn đẻ.”[xix]
Trước sự
thật ấy,
ai còn
dám hãnh
diện về
văn hóa
dân tộc
nữa
không ?
Ai là
người
chịu
trách
nhiệm
trực
tiếp
trong
việc sát
nhân từ
trong
lòng mẹ,
nếu
không
phải là
chính
người mẹ
? Còn
đâu hình
ảnh
“lòng mẹ
bao la
như biển
Thái
bình”?
Truyền
thống
đạo đức
gia đình
tới đâu
?
Nhìn vào
số phá
thai
trên thế
giới, có
lẽ nhiều
người
càng bi
quan hơn
khi thấy
35,4%
phụ nữ
là Tin
Lành,
31,3% là
Công
Giáo.
Nói
chung
phụ nữ
phá thai
theo
Kitô
giáo
chiếm
gần 70%.
Trong
khi đó,
các phụ
nữ không
có đạo
chiếm
23,7% mà
thôi.[xx]
Những sự
kiện đó
cho thấy
giáo dân
còn ít
dấn thân
theo
Chúa
Kitô tới
mức nào.
Tới đây,
cần tìm
hiểu tại
sao phụ
nữ phá
thai.
Chỉ có
1% phá
thai vì
bị hãm
hiếp hay
loạn
luân, 6%
vì vấn
đề sức
khỏe của
mẹ hay
con, và
93% vì
những lý
do xã
hội
(nghĩa
là có
con
ngoài ý
muốn hay
không
thuận
tiện).[xxi]
Nói
chung
phụ nữ
đưa ra
ít nhất
3 lý do
phá thai
: 3/4
nói có
con làm
cản trở
công
việc,
học hành
hay
những
trách
nhiệm
khác.
Khoảng
2/3 nói
không
thể nuôi
con. Và
1/2 nói
không
muốn làm
mẹ neo
đơn hay
đang có
vấn đề
với
chồng
hoặc bạn
tình.[xxii]
Nói tóm,
phụ nữ
phá thai
chỉ vì
không
muốn hy
sinh.
Tính ích
kỷ đã
chiếm
trọn con
người và
ảnh
hưởng
tới
quyết
định của
họ.
Phải
chăng
đặt vấn
đề như
thế đã
lỗi thời
? Ðây là
câu trả
lời của
ÐGH
Bênêđictô
XVI :
“Trên
phương
diện
luân lý,
đánh giá
của Giáo
Hội về
vấn đề
ly dị và
phá thai
là phân
minh và
thấu
đáo: đó
là tội
nặng, vi
phạm
phẩm giá
con
người,
kéo theo
sự bất
công sâu
sắc
trong
quan hệ
con
người và
xã hội,
xúc phạm
đến
Thiên
Chúa,
Ðấng đảm
bảo cho
kết ước
vợ chồng
và Đấng
tác
thành sự
sống.”[xxiii]
Nếu ý
thức
được
việc phá
thai
nặng nề
và nguy
hại như
thế,
chắc
chắn sẽ
không
còn ai
dám phá
thai
nữa.
Khốn nỗi
dù biết
là tội
nặng,
nhiều
Kitô hữu
vẫn phá
thai,
bất chấp
tiếng
nói
lương
tâm.
Chắc
chắn
chẳng
phụ nữ
nào vui
sướng
phải đi
đến
quyết
định phá
thai.
Thật
vậy,
theo
ÐGH, “ly
dị và
phá thai
là những
chọn lựa
(…)
trong
những
tình thế
khó khăn
và nguy
kịch. Ðó
là nguồn
mạch
sinh ra
đau đớn
sâu thẳm
nơi
những
người
phải đưa
ra quyết
định đó.
Nó tác
động đến
những
nạn nhân
vô tội:
đứa trẻ
bị giết
trong
lòng mẹ
khi
chúng
chưa
chào
đời, trẻ
em bị
ảnh
hưởng
bởi ly
dị.”[xxiv]
Trước
tình
hình phá
thai
trên thế
giới,
Giáo Hội
có thể
làm được
gì để
chữa
những
vết
thương
trong
tâm hồn
phụ nữ
và cứu
những
trẻ em
vô tội ?
ÐGH cam
đoan
:“Giáo
Hội có
bổn phận
gần gũi,
yêu
thương
và khéo
léo đối
với
những
người
như
vậy.”[xxv]
Giáo Hội
đây là
ai, nếu
không
phải là
các Kitô
hữu ?
Bởi vậy,
tình
trạng
phá thai
cũng
nhắc
Kitô hữu
ý thức
trách
nhiệm
dấn thân
vào
phong
trào phò
sự sống
của Giáo
Hội.
Hiện
nay, có
thể tìm
thấy một
mẫu dấn
thân như
thế nơi
anh Tống
Phước
Phúc,
một nhà
thầu
Công
giáo
sống ở
Nha
Trang.
Ngày
13.07.2004,
anh
thuyết
phục một
cô gái
từ bỏ ý
định phá
thai chỉ
vì cô
muốn giữ
thể diện
gia
đình.
Thế là
anh đã
cứu được
một mạng
người.
Trong
mấy năm
trời,
tổng
cộng anh
đã cứu
sống 60
trẻ em
thoát
cảnh phá
thai.
Mặc dù
găp
nhiều
khó khăn
cả vật
chất lẫn
tinh
thần,
anh vẫn
luôn phó
thác mọi
sự trong
tay Chúa
quan
phòng.
Hàng
ngày anh
đi lễ
tại nhà
thờ
chánh
tòa Nha
Trang
lúc 5:00
sáng.[xxvi]
Thánh
Thể trở
thành
sức mạnh
cho anh
vượt qua
tất cả
trở
ngại. Sở
dĩ trở
thành
anh hùng
cứu sống
nhiều
sinh
mạng trẻ
thơ, vì
anh đã
tìm được
nguồn
mạch
tình yêu
nơi Chúa
Giêsu
Thánh
Thể.
Khi chú
giải
Kinh
thánh về
Bí tích
Thánh
thể, tác
giả
Hurault
viết :
“Lịch sử
không
thể dừng
lại.
Không
phải chỉ
có tiến
bộ kỹ
thuật
đẩy ta
về phía
trước,
mà thật
ra là
những
đòi hỏi
công lý
– phát
sinh từ
cái chết
của một
người vô
tội (và
Thiên
Chúa là
Ðấng Vô
Tội) –
không
ngừng
bắt ta
phải
xét lại
trật tự
hiện
hành.
Cái chết
của Chúa
Kitô
không
cho phép
chúng ta
được yên
ổn,
không
được
nghỉ
ngơi.”[xxvii]
Trong
Thánh Lễ
hàng
ngày,
Chúa
Giêsu
vẫn hy
sinh để
đẩy mạnh
công
cuộc tạo
dựng nền
văn hóa
sự sống
cho nhân
loại.
Tóm lại,
Thánh
Thể đã
đem lại
sức sống
cho nhân
loại.
Càng kết
hiệp với
Chúa
Giêsu
Thánh
Thể, tâm
hồn càng
tràn đầy
nhựa
sống và
niềm hy
vọng.
Hơn khi
nào, gia
đình cần
phải đến
với
Thánh
Thể để
học hỏi
cách
sống
hạnh
phúc và
bảo vệ
sự sống
cho mình
và tha
nhân.
Lạy
Chúa
Giêsu
Thánh
Thể, xin
cho
chúng
con luôn
kết hiệp
mật
thiết
với Chúa
để chúng
con có
đủ sức
mạnh
chống
lại nền
văn hóa
sự chết
và làm
cho nhân
loại
phục
sinh
trong
tình yêu
Chúa.
Amen.
đỗ lực
25.05.2008