Truyện
ngắn
ĐIỆU RU
NGÚT
NGÀN
“Sắc Đỏ
nhuộm
đầm
trong
Máu
Thánh,
xin chỉ
vì dâng,
mừng
kính
(i-hi)
Đức
Bà, giúp
Chúa Con
cứu
chuộc
(i-hi-hi)
người
ta. Công
phúc
trọng
(i-hi-hi)…
Công
phúc
trọng
hơn là,
hơn là
thủ tiết
(i-hi-hi).
Hơn
ngọc
(í)
hơn ngà.
Nguyên
tuyền
hơn ngọc
(i-hi-hi)
hơn
(í)
ngà
(i-hi-hi)…”.
Giọng ca
trong
vắt của
Lan vút
cao
trong
bầu
không
khí lắng
đọng của
thánh
đường.
Hôm nay
là buổi
dâng hoa
mở đầu
cho
Tháng
Hoa, nên
mọi
người
tới nhà
thờ thật
đông.
Đông,
nhưng
rất
trang
nghiêm.
Và bầu
khí đó
càng làm
tăng
thêm cảm
xúc của
cộng
đoàn
theo
từng âm
điệu của
lời ca
tiếng
hát mà
đội dâng
hoa dâng
lên Đức
Mẹ.
Trong số
gần 20
chị em
dâng hoa
lứa tuổi
thiếu
niên, có
lẽ Lan
lớn tuổi
hơn cả.
Nàng năm
nay đang
trong
tuổi ‘bẻ
gẫy sừng
trâu’.
Từ 3 năm
nay, Lan
phụ bán
tạp hoá
cho mẹ,
rồi dần
dần được
mẹ trao
cho trực
tiếp
trông
coi cửa
hàng, vì
mẹ già
nay đã
yếu lắm.
Tuy nổi
tiếng là
một cô
hàng xén
chanh
chua ở
chợ
làng,
nhưng
ngoài
việc
buôn bán
ra, thì
nàng lại
là một
cô gái
rất hồn
nhiên
vui tính
đối với
mọi
người.
“Nhất
là giọng
ca của
nàng thì
thật
tuyệt !”,
Dũng
thường
nghĩ vậy
và còn
nói ra
miệng
nữa, mỗi
khi nghe
ai đó
chê
trách
Lan. Và
mỗi lần
như thế,
Dũng lại
thầm
nhủ :
“Ai cậy
mà bênh.
Rõ
đoảng !”.
Nhưng mà
… ô kìa
… hình
như Dũng
cứ rất
thích
được
bênh vực
người
bạn gái
nhỏ,
cũng là
bạn học
hồi cùng
học
chung
trường
làng. Cứ
mỗi khi
hết hè,
phải ra
Hà Nội
vào năm
học mới,
là y như
rằng
Dũng lại
thấy
thiêu
thiếu,
văng
vắng,
nhơ nhớ
… làm
sao ấy,
không
thể tả
được…
“Rõ
đoảng !”.
Năm nay,
trường
cho nghỉ
sớm hơn
mọi năm
vì cái
hội nghị
Giơ-neo
thả neo
gì đó
(Genève),
Dũng
cũng
chẳng
thèm để
ý. Chàng
vù ngay
về quê,
để lại
được
thấy Lan
thật
chanh
chua khi
bán
hàng,
rất hồn
nhiên
khi vui
chơi với
ban, và
thật
trong
trẻo
thánh
thót khi
hát
thánh
ca, nhất
là khi
dâng hoa
:
“Sắc
trắng
chỉ
nhiệm
màu
trinh
khiết.
Mừng
(i-hi)
Đức
Bà,
thật
là
(i-hi)
khiêm
nhường…”,
thì thật
tuyệt !
Thế rồi
… chưa
hết 3
tháng
hè, Dũng
theo gia
đình di
cư. Gia
đình Lan
không đi
cùng dịp
với gia
đình
Dũng. Có
lẽ họ ở
lại.
*
* *
Bốn năm
sau,
Dũng đi
quân
dịch,
đồn trú
tại
Kontum.
Một lần
quá vui
với bạn
bè, Dũng
vào …
‘nhà cho
thuê’ và
bất ngờ
gặp lại
Lan !
Cuộc hội
ngộ đầy
éo le và
nghịch
lý,
khiến
hai
người
như chết
đứng.
Tiếp
theo là
nuớc
mắt, và
một
chuỗi
dài tâm
sự trong
thổn
thức…
Thì ra
khi Dũng
rời khỏi
làng
chưa
được bao
lâu thì
bà mẹ
của Lan
qua đời.
Mồ côi
bố, nay
lại mồ
côi mẹ,
cộng
thêm một
bầu khí
thời
cuộc
nghẹt
thở mới,
khiến
tính
tình Lan
thay đổi
hẳn. Sự
hồn
nhiên
vui vẻ,
kể cả
chanh
chua
nữa,
không
còn
trong
nàng.
Hình như
mãi tới
chuyến
tàu thủy
cuối
cùng chở
những
người di
cư, mới
có mặt
Lan.
Nàng
được ông
chú ruột
mang
đi ;
nhưng
vào miền
Nam được
khoảng
một năm
thì chú
nàng
cũng
theo bố
mẹ nốt,
bỏ nàng
ở lại
với bà
thím khó
tính.
Thế rồi
cuộc đời
đưa đẩy,
trải qua
đủ thứ
nghề,
Lan trôi
giạt ra
miền
Trung,
và …
định cư
tại
Kontum.
Sau cái
đêm
nghịch
lữ đầy
nước mắt
ấy một
khoảng
thời
gian
dài, thì
cái
nghịch
cảnh trớ
trêu lại
trở nên
… có
hậu :
Dũng và
Lan lấy
nhau.
Hết thời
hạn quân
dịch, họ
đưa nhau
về
Saigon
sinh
sống.
Rồi 5
tác phẩm
nối đuôi
nhau
chào
đời : 2
trai + 3
gái. Một
gia đình
đầm ấm,
hạnh
phúc,
khiến
nhiều
người
phát
thèm và
ganh tị.
Trong
đám bạn
bè hay
ghen tị
với cái
hạnh
phúc ấy
của
Lan-Dũng,
có một
anh
chàng có
máu ưa
“bôi nhọ
giấy
trắng”,
tập tễnh
viết
báo,
được bạn
bè gán
cho biệt
hiệu
“chàng
phóng
viên
nghiệp
dư”. Một
lần,
chàng
phóng
viên
nghiệp
dư tò mò
phỏng
vấn bí
quyết
sống của
Lan-Dũng,
họ cùng
cười
vang
lên :
-
Chẳng có
bí quyết
gì đâu,
chỉ tại
chúng
tôi yêu
nhau,
rất yêu
nhau, mà
thôi.
- Thế
nhưng …
vì sao
anh lại
… vượt
qua được
…
- Nào
biết vì
sao hay
vì
trăng.
Yêu nhau
thì “tam
tứ núi
cũng
trèo,
thất bát
sông
cũng
lội, cửu
thập đèo
cũng
qua” cái
vù !
- Vậy
anh yêu
chị ấy
từ hồi
nào ?
- Từ hồi
tóc còn
để chỏm
cơ. Cái
hồi tôi
mê giọng
hát cô
Lan
chuyên
solo
‘Sắc Đỏ’
khi dâng
hoa ấy.
Trả lời
xong,
Dũng
thầm
nghĩ
“mình
cũng lém
lỉnh ra
trò đấy
chứ !”
Và
chẳng để
cho hỏi
thêm,
Dũng-Lan
cùng
song
ca :
“Sắc Đỏ
nhuộm
đầm
trong
Máu
Thánh
…”.
Căn
phòng
nhỏ vui
nhộn hẳn
lên.
Chàng
phóng
viên
nghiệp
dư buông
cả bút,
hát theo
hai vợ
chồng
bạn
“Quỳ lạy
Mẹ trinh
khiết
không ai
người
sánh
tầy. Toà
cao cực
sáng
láng
trên
tầng
mây.
Ngày hôm
nay khắp
chúng
con cả
lòng
(mà)
dâng Mẹ.
Mấy đoá
hoa tiến
Nữ Vương
Đồng
Trinh,
mấy đoá
hoa tiến
Nữ Vương
Thiên
Đình…
Mấy đoá
hoa tiến
Nữ Vương
Đồng
Trinh,
mấy đoá
hoa tiến
Nữ Vương
Thiên
Đình”
(theo
điệu bài
thánh ca
“Euge
sobole
Sanctorum”).
Thời
gian
trôi
thật
nhanh,
thấm
thoát mà
… đã 21
năm kể
từ cái
hội nghị
giơ neo
thả neo
vô duyên
ấy.
Nhưng
cái mối
tình
“chuyên
solo ‘sắc
Đỏ nhuộm
đầm
trong
Máu
Thánh’
…”
thì hình
như
không
theo
thời
gian mà
phai
nhạt đi,
mà ngược
lại,
ngày một
đằm thắm
hơn,
hạnh
phúc
hơn… Và
cũng
hình như
cái bản
trường
ca “sáng
bo bo
hấp,
trưa
khoai
lang
luộc,
chiều
khoai
lang
nướng”
cũng rất
hấp dẫn
với cái
gia đình
của đôi
vợ chồng
xấp xỉ
“tứ thập
nhi bất
hoặc”
(tuổi 40
không
còn điều
gì phải
nghi nan
nữa), có
tới
những “5
cái tàu
há mồm”
! Tàu há
mồm ?
Dân “Bắc
di cư”
vẫn quen
gọi con
tàu nhỏ
chở bà
con từ
Hải
Phòng ra
tàu lớn
đậu
ngoài
khơi
(vịnh Hạ
Long) là
tàu há
mồm, vì
được
đóng kín
(không
để lộ
thiên)
và chỉ
có một
cửa duy
nhất để
đưa hàng
hoá,
hành
khách
vào
trong
boong.
Cửa này
lớn bằng
cả đầu
tàu và
cánh cửa
là một
tấm bửng
được kéo
dựng
đứng lên
khi tàu
chạy, và
hạ xuống
thành
cầu nối
ở bến
tàu. Quả
thực ở
vào thời
điểm
này,
“năm cái
tàu há
mồm” (5
đứa con
của
Lan-Dũng
đấy) vẫn
thích
nghi
được và
không hề
“há mồm”
kêu khóc
bao giờ,
cũng là
một điều
lạ lùng.
Mỗi khi
đi làm
về, chưa
tới bữa
nạp năng
lượng
“bo bo,
khoai
lang”,
đói quá,
cùng lắm
thì Dũng
cũng chỉ
nhìn
thấy 5
cái tàu
thân yêu
“không
hề há
mồm”
ngồi ủ
rũ mỗi
đứa một
xó nhà,
mà thôi.
*
* *
Ông phải
kề tai
sát
miệng bà
mới nghe
được
giọng
thều
thào đã
hơi
ngọng của
bà :
“Ông
này, nhớ
đeo
tràng
hạt vào
cổ cho
tôi đấy,
nhé !
”.
Hình như
bà lẫn
mất rồi,
vì ông
đã mang
cỗ tràng
hạt vào
cổ theo
yêu cầu
cuối
cùng của
bà, từ
ba hôm
nay. Và
đã ba
hôm
liền,
ông hằng
ngày áp
sát vào
khuôn
mặt nhăn
nheo mất
hết sinh
khí ấy,
để cùng
bà đoc
kinh.
Những
lúc như
thế, đôi
tay run
rẩy của
bà luôn
ôm lấy
cây
thánh
giá nhỏ
đặt trên
đôi môi
khô héo.
Đôi môi
bà lại
mấp máy,
ông cố
hết sức
lắng
nghe
giọng
nói đứt
quãng
của
người
bạn đời
:
“Anh …
D…ũng,
a…a…nh
có
y…ê…u
e…m
khơ… khơ…
kh…ông ?
”.
Tiếng bà
nhỏ dần
và tắt
lịm. Ông
khàn
khàn
giọng,
muốn gào
to
lên mà
không
được :
“Anh
yêu em
vô cùng,
Lan ơi !
Đừng bỏ
anh …”.
Sau đám
ma của
bà,
người ta
cứ thấy
trong
căn nhà
trống
trải ấy,
một bóng
người
lưng đã
còng gập
xuống,
lủi thủi
ra vào
và cứ
đến giấc
trưa là
lại thấy
phủ phục
trước
bức ảnh
Đức Mẹ
Mân Côi.
Con
cháu,
đứa thì
ở riêng,
đứa thì
đi làm,
đi học…
và ông
đã thực
sự trở
thành
một bóng
ma âm
thầm
trong
căn nhà
hoang
vắng, để
… nuối
tiếc dĩ
vãng …
Bao giờ
cho ông
quên
được
người
bạn đầu
gối tay
ấp, hơn
40 năm
qua
không
một đêm
nào quên
đọc kinh
Mân Côi.
Bà đã
tâm sự
với ông
rằng, kể
cả quãng
thời
gian sa
vòng
truỵ
lạc, bà
vẫn
không
quên đọc
kinh Mân
Côi, dù
có nhiều
đêm bà
chỉ đọc
được vài
kinh rồi
khóc nấc
lên và
ngủ
thiếp
đi. Thời
gian làm
bạn với
ông thì
khỏi
nói,
nhiều
khi ông
cứ phải
nại cớ
chuyện
này
chuyện
khác về
muộn, để
tránh
giờ đọc
kinh mà
bà chỉ
muốn hai
vợ chồng
cùng
đọc. Ông
cũng
phải
công
nhận một
điều là
ảnh
hưởng
của bà
rất lớn,
đã khiến
ông dần
dần chăm
đọc kinh
hơn,
nhất là
khi ông
bà tuổi
ngoài
năm
mươi, đã
cùng gia
nhập Gia
đình Đa
Minh,
thì hằng
đêm, giờ
kinh tối
đã trở
thành
nhu cầu
không
thể
thiếu.
Và,
“hình
như đời
sống tâm
linh của
mình
ngày một
thăng
tiến,
dồi dào
hơn”
– ông
nghĩ
thế.
Một buổi
chiều êm
ả giữa
tháng
5/1999,
đi lễ
chiều
sớm hơn
thường
lệ, anh
chàng
phóng
viên
nghiệp
dư ngày
nào, giờ
đây tóc
đã bạc
trắng.
bắt gặp
ông già
ngồi
trên ghế
đá trước
đài Đức
Me ở
cuối nhà
thờ.
Thói
quen này
của ông
cũng
diễn ra
đã khá
lâu,
nhưng
hôm nay
hình như
ông
không
đọc kinh
mà đang
hát thì
phải.
Lại gần,
thì ra
ông hát
thật. Và
không
hẹn mà
nên, hai
mái đầu
bạc cùng
hoà
chung
một nhịp
dù giọng
đã khan
đục cả :
“Một
tràng
Hoa Mân
Côi
hương
thơm
ngào
ngạt
thắm ân
tình.
Một lời
kinh sám
hối, xin
dâng về
Nữ Vương
hiển
vinh…”;
đến TK 2
:
“Khi đau
thương
ấp đầy
như vườn
loang
máu mồ
hôi, như
gai đâm,
như chịu
nát đòn,
như khi
nhận
thập tự
hy tế,
kết hoa
kinh để
dâng Mẹ”,
thì hai
lão già
ôm lấy
nhau,
không
hát được
nữa, mà
khóc nức
nở như
trẻ thơ
…
JM.
LamThy
Đinh Văn
Diệm