Chuyện
phiếm
đạo-đời:
“Giờ
mình có
nhau
rồi, đời
đẹp vì
tiếng
anh
cười”
(Rm 8:
35)
Một ngày
nào, nếu
bần đệ
hầu
chuyện
với bầu
bạn mà
lại
thưa:
lâu nay
chỉ
phiếm
một
mình,
chắc hẳn
bạn cũng
như tôi,
chắc
chẳng ai
tin cả.
Quả
thật,
trong
phiếm
luận
tình
đời,
phiếm là
phiếm
với ai.
Phiếm
cho ai.
Không
thể nào,
có
chuyện
ngồi
phiếm
một mình
và chỉ
với mình
thôi.
Bần đạo
còn nhớ,
trong
đoạn
viết
“Thay
cho lời
tựa” ở
Chuyện
Phiếm
Đạo Đời
số 1,
tay
chuyên
gia
truyền
thông
phát
sóng Vũ
Nhuận đã
hơn một
lần bày
tỏ:
“Có thể
chỉ cần
một vài
độc giả
nào đó
-qua
những
chuyện
phiếm
rất gần
gũi với
ĐẠO, với
ĐỜI- có
thể bỗng
chốc
nhìn
thấy một
tia sáng
soi dọi
ĐỜI mình
và ĐỜI
người,
thì hẳn
sẽ là
niềm an
ủi lớn
cho tác
giả Trần
Ngọc
Mười
Hai.”
Và hôm
nay, đàn
em họ
Trần
này, lại
được
vinh dự
nhận
thêm
nguồn an
ủi lớn,
từ bầu
bạn
người
thân tuy
xa, mà
gần.
Gần,
trong
tình
thân
thương
trọn gói
với
giòng
chảy ở
đây:
“Vấn nạn
anh đưa
ra –dù
là
chuyển
ngữ hay
dịch
thuật tư
tưởng
của ai
đó- xem
ra vẫn
là ưu tư
vấn nạn,
rất gay
go. Gay,
như mình
trộm
nghĩ, là
dù cho
anh có
bị mang
tiếng là
cấp tiến
hay giỏi
viết và
lách
cách nào
đi nữa,
cũng
không
dám nói
hết
những
điều
mình
nghĩ.
Chính vì
thế, anh
mới phải
“mập mờ”
trong
mấy câu
ở cuối
bài
“Thôi
nhé em,
mình xa
nhau, từ
đây!”
Mình
không có
vấn đề
về
chuyện
này.
Chuyện
ấy là
chuyện
của mỗi
cá nhân.
Tôn
trọng
lòng ao
ước chân
thành
của
người
khác, là
điều
đáng
quý. Giả
như, đôi
khi lòng
ước ao
đó có
chút lạm
dụng,
cũng vẫn
tốt như
thường.
Bởi,
cũng chỉ
vì muốn
cho
thiên hạ
lạm
dụng,
nên
Thiên
Chúa mới
là Đức
Chúa của
chúng
mình.
Cho phép
kẻ khác
lạm
dụng,
ngõ hầu
dễ ban
phát
tình yêu
và giúp
cho họ
cảm nhận
được
Tình Yêu
“điên
rồ, khờ
dại” của
mình
cũng là
một phần
tâm tình
của
Chúa,
thôi.
Ấy chết,
đây chỉ
là những
ý mọn
mình đưa
ra để
nói lên
một điều
mà mình
nhớ mãi
về lời
thánh
An-Phong-Sô
từng dạy
dỗ con
cái
trong
dòng,
là: ngay
đến
những
quyết
định
trong
hoàn
cảnh bị
mù mờ
vẫn được
tôn
trọng
như
thường.
Thật
vậy, mấy
khi mình
đủ sáng
suốt.
Mấy khi
và mấy
ai trên
thế gian
này dám
nói là
mình
“xứng
đáng”.
Và, một
khi đã
nhận
mình là
kẻ bất
xứng thì
đừng đặt
điều này
điều kia
để trói
buộc
nhau
nữa, mà
làm chi.
Tóm lại,
ngang
tàng
không
phải là
cái tội.
Ngang
tàng, là
cơ hội
để nhìn
thấy rõ
tình
trạng
bướng
bỉnh của
mình,
rồi từ
đó mới
thấy
lòng
nhân hậu
của Cha
cao quí
biết
dường
nào.
Chúc anh
cứ thế
mà ngang
tàng như
sự ngang
tàng của
người
cha
trong
bài
phiếm mà
anh đặt
cho đầu
đề rất
nổ chậm
“Thảm cỏ
tình yêu
dưới
chân
mình”.
Thân.
Trong
cảnh
tình “cứ
tiếp tục
mà ngang
tàng” để
có được
tình yêu
thương
từ người
Cha nhân
hậu, hôm
nay bần
đạo lại
nhận
thêm
giòng
chảy
“phản
hồi”, từ
một đàn
anh
khác,
bên trời
Âu. Anh
viết:
“Mình
ngỡ
ngàng
đến
thích
thú khi
nhận
được quà
bất ngờ
là sách
“Chuyện
Phiếm
Đạo-đời
I” và bộ
CD bạn
dành cho
mình sự
nhớ
tưởng và
tình
thân quá
đặc
biệt…
Mình rất
xúc
động, và
không
biết nói
sao để
cảm ơn
bạn đúng
với lòng
mình
mong
muốn.
Chỉ nói
được là
mình rất
vui được
biết có
người
anh em ở
phương
trời nào
đó vẫn
tiếp tục
sứ mạng
của Dòng
trong
hoàn
cảnh đặc
biệt của
mình.
Như nhà
văn St
Exupéry
viết
trong
Petit
Prince:
mình
nhìn lên
bầu trời
và cảm
thấy các
vì sao
thân
thương
gần gũi
làm sao
ấy. Vì
biết
rằng,
trên đó
có một
tình bạn
đang
chiếu
sáng…
Nhiều
thành
phố trên
thế giới
cũng cho
mình cảm
thấy cái
ấm áp
tình
người
ấy.
Cảm ơn
bạn và
xin Chúa
chúc
lành
trên
những
bước
tiến của
bạn.
Người
anh em
nơi bầu
trời
Thuỵ Sỹ.
Hai bức
thư tâm
tình, từ
những
người
anh ở
rất xa,
rất tình
và rất
thân
khiến
bần đạo
tưởng
nhớ đến
“bài
Tango
cho em”,
nơi đó
cũng có
những
giòng
chảy rất
dễ
thương,
đậm đà
tình
thân,
qua câu:
Từ
ngày có
em về
Nhà mình
toàn ánh
trăng
thề.
Giòng
nhạc
tình
đang tắt
lâu,
Tuôn
trào
ngọt
ngào như
giòng
suối.
Quả là,
khi về
bằng
giòng
chảy
điện thư
hay bằng
nhịp
Tango
cho ai
đó, cũng
đã làm:
Anh
yêu phút
ban đầu,
Đẹp
nghiêng
nghiêng
dáng em
sầu.
Trong
mắt em
buồn về
mau,
Em ơi có
khi nào
lần gặp
đây cho
mai sau.
(Lam
Phương –
Bài
Tango
cho em)
Đích
thực,
“lần gặp
đây cho
mai sau
ấy”,
chừng
như đã
thấy
nhắn nhủ
ở đâu
đó, nơi
trình
thuật:
“Ai
có thể
tách ta
ra khỏi
tình yêu
của Đức
Ki-tô?
Phải
chăng là
gian
truân,
khốn
khổ, đói
rách,
hiểm
nguy,
bắt bớ,
gươm
giáo?”
(Rm 8:
35)
Thật ra,
có là
gươm
giáo hay
bách hại
cũng
chẳng
thể nào
làm cho
tình
thân
giữa em
và tôi,
nên xa
cách.
Hoạ
chăng là
cảnh
nghèo.
Bởi vì,
như kinh
thánh
vẫn nói:
“Thiên
Chúa
dùng cái
nghèo
để giải
thoát
người
nghèo,
dùng khổ
đau mà
mở mắt
họ.”
(Jb 36:
15)
Ngài
dùng cái
nghèo là
bởi Ngài
chính là
sự nghèo
hèn. Là
người
nghèo:
“Quả
thật,
anh em
biết Đức
Giê-su
Kitô,
Chúa
chúng
ta, đã
có lòng
quảng
đại như
thế nào;
Ngài vốn
giàu
sang phú
quý,
Nhưng đã
tự ý trở
nên
nghèo
khó vì
anh em,
Để lấy
cái
nghèo
của mình
mà làm
cho anh
em trở
nên giàu
có.”
(2Cr 8:
9)
Vì thế:
“Tôi
cảm thấy
vui
sướng
khi mình
yếu đuối
khi bị
sỉ nhục,
hoạn
nạn, bắt
bớ, ngặt
nghèo
vì Đức
Kitô.”
(2 Cr
12: 10)
Cũng
thế,
người
nghệ sĩ
ngoài
đời cũng
hát lên
lời ca
tương
tự:
“Xin
cám ơn
đời còn
nhau,
xin ghi
phút ban
đầu bằng
bài
Tango
cho em.
(Lam
Phương –
bđd)
Viết đến
đây, bần
đạo lại
nhớ đến
tâm tình
thân
thương
của một
chị khác
đã thổ
lộ, là
chị ấy
ao ước
được gần
gũi Chúa
và đã
rước
Chúa vào
lòng dù
lúc đó
chị chưa
rửa tội,
vào Đạo.
(Chắc
chị chưa
bị bảo
ban: hãy
ngồi im
một chỗ.
Và, việc
lên rước
Mình
Thánh
Chúa chỉ
dành
riêng
cho
người
Công
giáo mà
thôi…
một câu
nói mà
nhiều
người
vẫn được
nghe ở
một vài
nơi!).
Chị tâm
sự rằng:
chị cảm
thấy
được
Chúa
chấp
nhận vô
điều
kiện, và
Chúa
chẳng
đặt điều
kiện/luật
lệ với
những
người
như chị.
Chị còn
nói:
chính
điều này
đã đem
lại cho
chị một
niềm hy
vọng để
vươn
lên, để
ngồi
dậy, mỗi
khi bị
đời đánh
ngã. Chị
nay có
lòng
đạo, rất
sốt
sắng.
Như vậy
thì, ai
bảo là
lòng ước
muốn
không
lôi kéo,
không có
sức thu
hút
người ta
đến gần
với Chúa
hơn? Hôm
nay, bầu
bạn có
thương
người em
còn
nghèo và
vẫn hèn
như độ
nào, thì
cũng xin
cho hơi
ấm tình
thân
thương
giữ nhau
mãi mãi,
chứ đừng
cho lời
khen.
Giữ nhau
trong
tình
thương
yêu đậm
tính
nghèo
nhưng
không
hèn, như
truyện
kể bên
dưới:
“Tôi chỉ
là người
mẹ nghèo
có ba
người
con nhỏ:
đứa 14,
đứa 12.
Và, Út
cưng của
tôi mới
lên 3.
Và, tôi
vừa tốt
nghiệp
cao
đẳng,
mới đây
thôi.
Nhưng,
để tôi
kể cho
bạn nghe
chuyện
đời mài
đũng
quần ở
nhà
trường,
vào buổi
cuối.
Buổi học
cuối
cùng, là
môn xã
hội học.
Bà thầy
ra lệnh
cho học
sinh
muốn tốt
nghiệp
phải
viết một
luận án
vài
nghìn
chữ hoặc
nói về
một “kế
hoạch
nhỏ”
đánh
động
tình
người.
Tình
nhân
loại.
Với chủ
đề “Nụ
cười”.
Bà thầy
của tôi,
yêu cầu
mỗi học
sinh
trong
lớp phải
ra ngoài
gặp mọi
người và
nhoẻn
một nụ
cười với
họ. Khi
về, nhớ
ghi phản
ứng của
mấy
người
ấy.
Với tôi,
đó là
chuyện
nhỏ. Bởi
lẽ, tôi
vẫn có
tính la
cà, hàn
huyên
với mọi
người,
bất kể
lạ hay
quen.
Thành
thử,
chuyện
này cũng
dễ thôi.
Xem thế,
sau khi
đồng ý
sẽ thực
hiện kế
hoạch bà
thầy bày
ra, ông
xã, và
tôi cùng
đứa con
út quyết
định đến
quán
McDonald’s
để ăn
sáng và
tiến
hành dự
án. Cũng
để chia
sẻ niềm
vui cuộc
đời với
đứa con
còn nhỏ.
Lúc ấy,
bọn tôi
đang xếp
hàng chờ
đến
phiên
mình ra
đơn đặt
hàng,
bỗng
thấy mọi
người
chung
quanh
đang
đứng đó
tự nhiên
dạt ra
một bên,
chẳng
duyên
cớ. Ông
chồng
tôi cũng
làm thế.
Còn tôi,
thì
không.
Bất
chợt,
trong
tôi dấy
lên tâm
tình hãi
sợ, một
chút
thôi.
Định
thần
nhìn
quanh,
tôi đánh
hơi ngửi
thấy một
mùi hôi
khủng
khiếp,
ngay sau
lưng
mình.
Mùi này,
phát từ
hai
người
đàn ông
chừng
như
thuộc
giới
“sống vô
gia cư,
chết vô
địa
táng”,
thì
phải.
Tôi nhìn
về phía
một
người
khá
thấp,
đứng sát
sau
lưng,
thấy hắn
ta nhoẻn
một nụ
cười
mỉm,
chào
thân
thiện.
Nụ cười
kèm theo
ánh mắt
đầy
những
sao trời
xanh
biếc.
Chừng
như, anh
đang mải
đếm các
đồng
tiền kẽm
còn sót,
rất
chậm.
Người
đàn ông
kế bên,
lóng
ngóng
lục tìm
nơi túi
quần có
lỗ lủng
để coi
xem có
đủ tiền
không.
Tôi đoán
chừng
người
này bị
chứng
chậm
phát
triển
hay tâm
thần
phân
liệt gì
đó,
không
chừng.
Anh mải
nhìn vào
người
bạn phía
trước
bằng đôi
mắt
trông
chờ, một
cứu bồ.
Tôi vội
nén giọt
nước mắt
trong
xanh e
chừng
đang
muốn lăn
từ khoé
mắt. May
thay, cô
bé bán
hàng kịp
đến vội
hỏi xem
hai
người
muốn thứ
gì. Bèn
nhận
được câu
trả lời
cụt
ngủn:
-Chỉ một
ly đen
thôi, cô
ạ. Tôi
đoán, họ
cũng chỉ
còn
nhiêu đó
để trả.
Vì theo
luật,
muốn
ngồi chỗ
ấm,
người
nào cũng
phải mua
thứ gì
tối
thiểu.
Tôi chợt
nhận ra
như có
lực đẩy
nào dồn
lên tận
cổ báo
hiệu tôi
phải làm
việc gì,
tựa như
chạy đến
ôm cổ
người
bạn mới
gặp có
cặp mắt
trong
xanh,
nhưng
hơi
nghèo.
Bất
chợt,
tôi thấy
như mọi
cặp mắt
đang đổ
dồn cả
về phía
tôi, chờ
đợi một
phản
ứng.
Tôi bắt
chước
nhoẻn nụ
cười đáp
trả, và
bảo cô
bé nơi
quầy cho
thêm hai
phần ăn,
để riêng
khay.
Xong
rồi, tôi
mang lại
chỗ hai
người
khách lạ
đang xì
xụp hớp
ngụm
cà-phê
nóng.
Tôi để
khay
bánh
xuống
trước
mặt từng
người,
và tôi
đưa tay
đặt nhẹ
lên bàn
tay
người
khách lạ
có cặp
mắt xanh
thiên
thần.
Anh ta
ngẩng
đầu nhìn
tôi, rồi
nói:
“cảm ơn
chị rất
nhiều.”
Tôi đập
mạnh vào
tay anh,
bảo: Tôi
làm việc
này
không
phải cho
anh đâu.
Nhưng
chính
Đức Chúa
hành
động qua
tôi, đem
đến cho
anh một
hy vọng.
Bước
chân rời
khỏi cửa
tiệm,
gặp ông
chồng và
con đang
đứng
chờ, tôi
chợt
thấy
mình như
đang
khóc.
Khi ngồi
vào xe,
chồng
tôi bảo
nhỏ: “Em
cưng,
anh cũng
thấy
Chúa gửi
em đến
với anh
là để vợ
chồng
mình
trao cho
nhau
niềm hy
vọng.”
Chúng
tôi nắm
tay nhau
một chốc
lát,
biết
rằng đó
là giây
phút quý
báu. Là,
ân huệ
Trời cho
để chúng
tôi có
thể cho
đi những
gì mình
có, ít
ra là
niềm hy
vọng.
Bọn tôi
không có
thói
quen đi
nhà thờ,
nhưng
vẫn tin
có Chúa
hoạt
động
trong
mỗi
người
chúng
ta. Và,
bữa hôm
đó đích
thực là
tôi đã
nhận ra
được ánh
sáng
tình yêu
thương
ngọt
ngào của
Thiên
Chúa.
Trở về
trường
nộp bài
viết về
“kế
hoạch
nhỏ” của
mình,
tôi thấy
bà thầy
cúi
xuống
nhìn vào
bài làm
của tôi
và hỏi
xem tôi
có bằng
lòng cho
cô đọc
lớn
tiếng để
các bạn
học cùng
chia sẻ
không.
Tôi đồng
ý và
nghe cô
đọc lớn
tiếng
“kế
hoạch
nhỏ” của
tôi.Trong
lúc bà
thầy
đọc,
trong
tôi bất
chợt nảy
sinh một
cảm
nghiệm:
làm
người
phàm
nhưng
tôi vẫn
là thành
viên
được san
sẻ Tình
thương
yêu của
Đức
Chúa.
Và,
chính
tình
thương
đã giúp
những
người
như tôi
chữa
lành
được
nhiều và
tôi cũng
được mọi
người
chữa cho
mình
lành
lặn.
Và, theo
cách
thức
riêng tư
của
mình,
tôi đã
đánh
động tâm
can
nhiều
người có
mặt ở
tiệm bán
bánh,
hôm ấy.
Đánh
động con
út, cũng
như bà
thầy và
các bạn
học vẫn
cùng san
sẻ với
tôi
khung
trời
tuổi
nhỏ,
chốn học
đường.
Và, tôi
đã tốt
nghiệp
cao đẳng
với
thành
tích đạt
được, có
ghi
trong
học bạ:
Chấp
nhận vô
điều
kiện.
Đó là ý
nghĩa
của tình
yêu. Và,
của cuộc
sống.
Cũng từ
đó, tôi
phát
giác ra
được bài
học để
đời, đó
là:
yêu
thương
mọi
người và
sử dụng
mọi đồ
vật, chứ
không
phải yêu
thương
đồ vật
mà sử
dụng mọi
người.
Và, cũng
từ đó,
trong
tôi nảy
sinh
thêm
nhiều
điều mới
lạ khác.
Những
chuyện
như:
Rất
nhiều
điều đi
vào và
rồi rời
khỏi
cuộc đời
mình,
nhưng
chỉ mỗi
bạn hiền
đích
thật mới
để lại
các dấu
ấn nơi
tâm can
mình,
thôi.
Thành
ra, tôi
đã quyết
tâm từ
nay:
muốn kềm
chế
chính
mình,
hãy sử
dụng bộ
óc. Muốn
kềm chế
người
khác,
hãy sử
dụng con
tim.
Thiên
Chúa ban
tặng
loài
chim
thực
phẩm
thích
hợp với
chúng,
nhưng
Ngài
không
bao giờ
ném thức
ăn vào
tổ của
chúng.
Thực
phẩm
nuôi
dưỡng
tình
thân
thương
bạn bè
cũng
thế,
không
phải cứ
ngồi chờ
nơi tổ
ấm riêng
tư của
mình là
có người
đi qua
ném vào
đó,
nhưng
vẫn là
một hành
trình,
cần dựng
xây.
Trong
kiên
nhẫn.
Cũng
thế,
trong
hành
trình
dựng xây
sự thân
thương
cùng
khắp,
bạn cũng
như tôi,
ta chỉ
thấy
“đời đẹp
vì tiếng
anh
cười”.
Anh đã
cười, và
sẽ cười
mãi vì
“giờ
mình có
nhau
rồi.”
Và, như
nghệ sĩ
khi xưa
vẫn
thường
hát:
“Giờ
mình có
nhau rồi
đời đẹp
vì tiếng
em cười
Vượt
ngàn
trùng
qua bể
khơi,
Dắt dìu
cùng về
căn nhà
mới.
Ta xây
vách
chung
tình,
Nhiều
chông
gai có
tay
mình.
Xin cảm
ơn đời
còn
nhau,
Xin ghi
phút ban
đầu bằng
bài
TANGO
cho em.”
(Lam
Phương –
bđd)
Cho dù
người em
hay
người
anh có
bất
xứng,
hôi hám
hoặc
nghèo
hèn, thì
bạn và
tôi, ta
vẫn cứ
luôn
hát
“Bài
Tango
cho em”
nhé. Hát
cho
nhau.
Cho vui
cuộc
đời.
Trần
Ngọc
Mười
Hai
vẫn muốn
hát bài
Tango
cho bạn
và cho
tôi
cho vui
cuộc
đời.
Rất đáng
vui.
(xem
thêm bài
cũ, xin
mời vào
“tranngocmuoihai.blogspot.com”)