Chuyện phiếm đạo-đời:
Hãy hát lên đi
bạn ơi, bạn ơi
Để nụ cười sẽ luôn trên bờ môi.
Hãy hát lên đi bạn ơi, bạn ơi
Để cho cuộc sống thêm bao niềm vui.
(Sỹ Luân –
Sát cánh bên nhau)
(Xh 3: 14)
Với dân con nhà Đạo, thì thay vì ta
mời gọi mọi người hãy ca và hát, như người nghệ
sĩ viết nhạc mang tên Sỹ Luân ở bên dưới, có lẽ
bạn và tôi, ta cứ rủ nhau vui lên mà ca hát:
Chúa yêu trần thế!… Hallê – Hallêluyah
Đã chết cho đời, Hallê – Hallêluyah
và đà sống lại
Hát lên người ơi!
Hallêluyah!
(Thành Tâm – Hát lên người ơi!)
Cứ thông thường, khi hát xong lời ca
trên, có lẽ có người sẽ bảo: “Trí lớn gặp
nhau.” Vâng trí lớn trí nhỏ, với người đời
hay nhà Đạo, cứ như là gặp nhau. Gặp, trong câu
ca. Gặp, qua tiếng hát. Và tiếng hát đi vào lòng
người, để đến với nhau, sẽ không còn là câu ca
thuở trước, rất nức nở: “Từ vực sâu u tối,
con cầu xin Chúa, Chúa ơi!”. Vâng. Câu hát
nức nở này, bạn và tôi hãy dành để cho các cụ
cao niên chỉ nhớ đến ngày Chúa chịu nạn, rất Thứ
Sáu. Còn bây giờ, ta cứ sống và cứ hát câu vui
tươi, đầy nhiệt huyết. Mà thôi.
Và bạn cùng tôi, ta cố hát thêm điệp
khúc của Sỹ Luân, cứ hát tiếp lời ca sau
đây:
“Tình yêu sẽ luôn còn mãi
Tình bạn sẽ luôn còn hoài.
Để ta sẽ mãi mãi khắc ghi một thời thơ ấu, dấu
yêu.”
(Sỹ Luân – bđd)
Và với Lm Thành Tâm CssR, lời ca
hưng phấn sẽ không là gì khác ngoài giòng chảy,
như:
“Hát lên người ơi! Hallê.. Hallêluyah
Sáng tươi huyền diệu Hallê.. Hallêluyah
Là một kiếp người
Được Chúa thương yêu.”
(Thành Tâm – bđd)
Người nghệ sĩ ngoài Đạo kêu mời ”hát
lên… để cuộc sống thêm vui..”; trong khi đó,
người anh linh mục nhà Đạo cũng lại bảo: “hát
lên, người ơi!..” vì “kiếp người được Chúa
thương yêu”. Thế tức là, có yêu là có hát. Có
hát vui cuộc đời, thì “tình yêu luôn còn mãi”.
Nhạc và thơ phấn khởi và thúc giục
như thế, chắc chắn sẽ đi vào lòng người. Những
rao truyền Lời Ngài nơi câu thơ - bài hát, chắc
chắn không cần mời cũng có người biết đến. Chính
vì có ca và có hát, nên những lời như
Hal-lê-lu-ya, Abba.. đã trở thành thân quen, với
nhiều người.
Thế nhưng, sao ta lại chỉ hát tiếng
Hallêluyah vào mùa Phục Sinh, Chúa sống
lại mà thôi. Và chỉ hát ở nhà thờ? Đâu là nguồn
gốc/ ý nghĩa của từ ngữ này? vv… Âu cũng là
những thắc mắc của ít là một người. Một dân
thường nhà Đạo, ở
Sydney.
Người dân đi Đạo này đã gửi về tuần báo Công
giáo ở đây hôm 20/2/2008, và được giải thích như
sau:
“Cụm từ
“Alleluia”
hoặc bên tiếng Anh, đuợc gọi là
“Halleluia”, hay “Halleluya”,
mang ý nghĩa nguyên thuỷ là “Chúc tụng Thiên
Chúa”, hoặc “Kính mừng Đấng Có”. Từ
ngữ này, xuất xứ từ một động từ bên tiếng Hipri
- Do Thái “Allelu” và tên riêng của
Thiên
Chúa
“Đấng Có” (“ia”, tức Đấng còn
có tên là Gia-vê
Thiên
Chúa. Tên riêng Đức Gia-vê làm mọi người nhớ lời
Thiên
Chúa đã ứng đáp khi Môsê hỏi tên của Ngài để
thuật lại với con cái nhà
Israel.
Và,
Thiên
Chúa nói:
“Ta có sao Ta có vậy” (Xh 3: 14), tức Gia-vê
Hiện Hữu.
Thật ra, từ ngữ “ia”
không phải là tên thường gọi để chỉ định Thiên
Chúa. Đúng hơn, danh xưng đặc biệt để kêu tên
Chúa đã được chính Ngài tỏ lộ cho dân Do Thái,
qua câu
“Ta Có”.
Sách Giáo lý Hội thánh Công giáo, có đoạn bình
luận về tên gọi của
Thiên
Chúa, như sau: khi mặc khải tên gọi huyền nhiệm
của Ngài, YHWH (tức “TA
LÀ ĐẤNG CÓ”, hoặc “TA CÓ SAO TA CÓ VẬY”),
Thiên
Chúa nói Ngài là ai, và Ngài muốn được gọi như
thế. Quả thật, tên gọi thánh thiêng của Ngài
cũng huyền bí như chính Ngài là Đức Chúa Huyền
Nhiệm. Ngài từng tỏ bày Ngài là Đấng
“TA CÓ”, ngõ hầu bộc lộ cho thấy Ngài chính
là
Thiên
Chúa Đấng luôn Có ở đây, bây giờ. Ngài Có là để
cho dân Ngài được biết và để cứu rỗi họ.”
(Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo , đ 206-207).
Thành ngữ
“Alleluia”
hàm ngụ tính thánh thiêng nơi tên gọi này, vốn
được tìm thấy tại nhiều đoạn ở Cựu Ước. Chẳng
hạn như, sách Tôbia có đoạn viết: “Các cửa thành
Giê-ru-sa-lem rân lên ca vãn hân hoan, nhà nhà
vang dội:
"Al-lê-lu-ya! Chúc tụng
Thiên
Chúa của
Israel!
Và các kẻ được chúc lành sẽ Thánh Danh mãi mãi
chẳng cùng."
(Tb 13: 18).
Bản dịch bên tiếng Anh dùng từ “ia”
để chỉ về “Thiên
Chúa của
Israel”.
Và rõ ràng là, “Hallêluyah” là tiếng chúc
tụng ngợi ca , rất vui. Và là tiếng chúc tụng
Danh thánh của
Thiên
Chúa.
Một lần nữa, thành ngữ này lại thấy xuất hiện ở
đầu bài và đoạn kết Thánh vịnh 113, hoặc tại các
ấn bản khác của Kinh thánh như ấn bản phổ thông
Vul-ga-ta hoặc Bản Bẩy Mươi, nơi câu đầu của
thánh vịnh 114. Vào cuối thánh vịnh 113, ta có
câu: “
Đấng gầy dựng cho người son sẻ, nên mẹ hiền sung
sướng đông con. Alleluia!” (Tv 113: 9).
Một lần nữa, thành ngữ “Alleluia”,
hoặc “Chúc tụng Đức Chúa”, đến vào lúc
mọi người có niềm vui riêng biệt, niềm vui của
người mẹ hiền cưu mang con mình.
Thành ngữ
“Chúa tụng Đức Chúa” còn được nhắc đến vào
câu cuối của thánh vịnh mang tên “Hallel”
, hoặc thánh vịnh chúc tụng ngơi khen: số
113-118. Đồng thời, thành ngữ vui mừng chúc tụng
này còn được gặp nhiều lần ở các thánh vịnh số
146-150, vào cuối câu.
Trong Tân Ước, cụm từ
“Halleluyah” chỉ thấy xuất hiện nơi sách Khải
huyền, ở bối cảnh trong đó tác giả viết lời chúc
tụng ngợi khen dâng lên
Thiên
Chúa trong buổi phụng vụ Nước Trời. Chẳng hạn
như, câu “Sau
đó, tôi đã nghe như có tiếng lớn của một đoàn
người đông đảo ở trên trời tung hô “Hallêluya!”
Vạn thắng, vinh quang và quyền phép thuộc về
Thiên Chúa chúng ta! Vì chân thật công minh, các
án xử của Người!” (Kh 19: 1-2)
Thành ngữ này còn được lập lại nhiều lần khác
trong cùng một chương sách, nơi đó có câu:
“Và tôi đã nghe như có tiếng đoàn người đông đảo
và như tiếng bàng đà thác lũ, và như tiếng sấm
mạnh rằng: Hallêluya! Vì Người đã làm vua, Chúa,
Thiên
Chúa Toàn Năng. Ta hãy vui mừng hoan hỉ, hãy
chúc vinh Người! Vì này đã đến rồi, tiệc cưới
Chiên-Con, và hiền thê của Ngài đã trang phục
sẵn sàng.”
(Kh 19: 6-7)
Xem như thế, cả từ “Alleluia” lẫn “Hallêluyah”
luôn được dùng như một bài vịnh để chúc tụng
Thiên
Chúa toàn năng, trong bối cảnh phụng thờ và vui
mừng hoan hỉ. Cụm từ này được dùng trong phụng
vụ của người Do Thái, và được để nguyên chữ
trong các bản văn phụng vụ Hội thánh Công giáo
thời tiên khởi. Đối với tín hữu Đức Kitô, đặc
biệt là vào thời Chúa Phục Sinh, cụm từ này được
dùng để tăng thêm ý nghĩa chúc tụng ngợi khen
Thiên
Chúa về sự Phục Sinh hiển thắng của Đức Giê-su
Kitô, Con
Thiên
Chúa.
Vì thế, “Alleluia”
đã trở thành cụm từ tuyệt vời, giúp ta hân hoan
mà chúc tụng. Hân hoan mà cảm tạ. Khi cất tiếng
Hallêluyah như thế, ta cũng nên hiệp thông lòng
– trí khi thốt lên lời ca chúc tụng và nâng lòng
lên trong tư thế vui tươi ngợi ca
Thiên
Chúa.
(Lm John Flader, the Catholic Weekly
20/4/2008,
tr14)
Dài dòng văn tự như trên, đức ngài
linh mục ở đây chỉ muốn tầm nguyên ngôn ngữ cho
đúng kinh điển, thế thôi. Nói nôm na, ta gọi là
“nói có sách mách có chứng”. Sách ở đây là sách
thánh, và chứng ở đây là chứng cứ lịch sử, với
Giáo lý nhà Đạo, hẳn hòi.
Chứng cứ ở đâu không biết, chứ như
chuyện dân gian, đôi khi cũng đáng lưu tâm.
Chuyện dân gian là những chuyện vui không mang
tính chúc tụng ngợi ca, nhưng vẫn chứa đựng
những nụ cười. Nhiều nụ cười còn mang dấu ấn nhà
Đạo, những trăm phần. Chẳng hạn như, mẩu chuyện
vui xóm đạo bên trời Tây dưới đây, là một chứng
cứ minh hoạ, để vui thôi:
“Vợ chồng vì phó tế/thầy giảng có thói quen ngồi
chung dùng bữa sáng ngoài trời ngày của Chúa,
rất thú vị. Bỗng dưng, người vợ sực nhớ ra điều
gì, bèn đứng dậy vào bên trong, sửa soạn khăn áo
tề chỉnh, để đi nhà thờ. Xong xuôi quay lại, chị
vẫn thấy anh chồng ngồi ung dung trong chiếc áo
ngủ, rất vô tư. Bèn hỏi:
-Bộ, hôm nay anh không ra nhà thờ dự lễ sao?
-Có lẽ không đâu, em ạ. Thật ra, anh chẳng còn
muốn đi nhà thờ nhà thánh nữa đâu em à. Đi riết,
rồi cũng chán. Chẳng có gì hấp dẫn hết.
-Anh nói gì kỳ vậy? Đi nhà thờ xem lễ mà anh kêu
là chán, không hấp dẫn, nghĩa là làm sao?
-Tức là… Đấy kìa, em coi! Có những cụ cứ nhìn
thấy anh đến nhà thờ, là không thích. Tình thật,
anh cũng chẳng ưa mấy người ở nhà thờ. Cái gì
mà, lúc nào cũng ê a, cứ hát tiếng Al-lê-lu-a,
để cung nghinh Phúc Âm
tung
hô Tin Mừng Tin Vui mà mặt mày cứ chầu bậu,
chẳng vui tí nào. Dứt khoát, kỳ này anh tự tha
cho mình một bữa, đó em.
-Anh đừng có mà dài dòng lý lẽ lý sự. Em cho anh
mười phút để sửa soạn quần áo và có hai lý do để
ta đi nhà thờ dự lễ hôm nay, đó là: Năm nay, anh
cũng đã tròm trèm xấp xỉ 60 mươi rồi còn nít nôi
gì nữa, phải làm gương cho bọn nhỏ. Hai nữa, là:
anh phải ra nhà thờ mà giải thích ý nghĩa phụng
vụ ngày lễ. Nếu không, thì làm thừa tác
viên/thầy tư thầy sáu, để làm gì. Anh nghe rõ
chưa? Hallêluyah!
Trộm nghĩ, xứ đạo nào mà có các bà các cô vừa ca
bài “Hallêluyah” như vị phu nhân thầy tư/chức
sáu trên đây, ắt hẳn nhà thờ mình lúc nào cũng
đông vui. Có nhiều tiếng hát ca không chỉ để
phục vụ và phụng tự, mà thôi; nhưng còn để cho
đời thêm vui.
Có lần, bần đạo được một số bạn trẻ
tỏ bày tâm sự niềm ao ước được nghe nhiều, nghe
mãi và nghe hoài những bài thánh ca vui tươi
chúc tụng
Thiên Chúa như bài “Hát lên người ơi!” như trên
vào các buổi lễ, hầu đem tinh thần yêu thương và
mừng vui đến với cộng đoàn. Vì, có tươi vui,
người người sẽ yêu người, yêu đời. Suốt cuộc
đời.
Thành thử, cho dù có hiểu hay chẳng
rõ Hallêluyah là gì đi nữa, bà con anh em
mình vẫn cứ “Hát lên người hỡi!” Bởi lẽ,
“sáng tươi huyền diệu, là một kiếp người được
Chúa thương yêu.”
Trần Ngọc Mười Hai
Vẫn mong muốn
bạn và mình luôn hát
những tiếng để đời:
Hallêluya!
(xem
thêm bài cũ, xin mời vào
“tranngocmuoihai.blogspot.com”)