Chuyện
phiếm
đạo-đời:
“Mẹ ngồi
trăm năm
như thân
tượng
buồn để
lại quê
hương”
(Ga 19:
27)
Có thể
bảo: Mẹ
vẫn ngồi
đó, nỗi
buồn. Mẹ
đây, bạn
chắc sẽ
hiểu là
Mẹ Việt
Nam
hiền,
rất đáng
yêu. Còn
tôi, tôi
sẽ nghĩ:
là Đức
Maria,
Mẹ của
Chúa. Mẹ
Việt Nam
hay Mẹ
Đức Chúa
cũng vẫn
còn đó,
nỗi
buồn.
Nỗi buồn
trăm
năm. Nỗi
buồn
ngàn
năm. Như
nhiều
người
nhận
định.
Nỗi buồn
nơi Mẹ
Việt Nam
hay Mẹ
của Chúa
vẫn là
nỗi buồn
muôn
thuở. Mẹ
buồn
chẳng
phải vì
mẹ nói
mà đàn
con
chẳng
buồn
nghe. Mẹ
buồn, có
lẽ, vì
Mẹ vẫn
muốn
nghe, mà
đàn con
chẳng
buồn
nói.
Chẳng
biết
nói. Dù,
lời nói
ấy có là
lời kinh
chiều
hôm, ban
sớm.
Hay, chỉ
là lời
than
vãn, với
thở
than.
Than thở
hay than
vãn, vẫn
là
chuyện
của đàn
con nhớ
mẹ.
Thương
Mẹ. Vì
thương
Mẹ, nên
mới
than. Vì
nhớ Mẹ,
nên mới
nói.
Nói, hệt
như kể
lể. Kể
lể, cũng
hệt như
nói
chuyện.
Những
chuyện
kể lể,
như câu
truyện
“chiếc
ghế
trống
của Mẹ”,
ngay bên
dưới:
Bữa nọ,
người
con độc
nhất
trong
nhà vừa
phát
hiện ra
chuyện
khó hiểu
xảy đến
với mẹ
mình. Cô
bèn ra
nhà thờ,
vời một
thừa tác
viên đến
xem mẹ
mình có
khùng
điên,
hay
không.
Thừa tác
viên
nhận
lời. Đến
nhà,
thấy mẹ
của cô
cứ gục
đầu vào
gối,
chẳng
nói lấy
một câu.
Nhưng,
có chiếc
ghế bành
đong
đưa, ở
cạnh
giường.
Thừa tác
viên lên
tiếng
hỏi:
-Chào
bác, có
phải bác
đang chờ
con đến
thăm,
không?
-Không.
Tôi
chẳng
chờ ai
hết. Mà,
anh là
ai cơ
chứ?
-Con làm
việc ở
nhà thờ,
hôm nay
thấy bác
không
được
khoẻ,
nên mới
đến
thăm.
Thế, bác
để chiếc
ghế ở
cạnh đây
là có ý
chờ ai
vậy?
Ghế ấy
hả? Có
chờ ai
đâu!
Này, cậu
xem con
gái tôi
có ở
quanh
đây
không?
Nếu
không,
phiền
cậu đóng
cửa lại,
tôi kể
cậu nghe
câu
chuyện
bí mật
tôi chưa
nói với
ai hết.
Con
tôi,
cũng
không.
Thú thật
với cậu,
là: suốt
đời, tôi
chẳng
biết cầu
nguyện
sao cho
đúng
cách,
hết đó.
Hồi xưa,
tôi đều
đi lễ
mỗi
tuần,
vẫn nghe
ông cha
già
giảng
giải,
nhưng
nghe tại
này lọt
tai kia,
lễ xong
là quên
tiệt.
Bởi thế,
tôi đành
bỏ,
không
tìm cách
cầu
nguyện
sao cho
hay cho
dễ, nữa.
Nhưng,
cách đây
bốn năm
vào ngày
đẹp
trời,
người
bạn rất
thân
thuộc
giới tu
xuất
biết
tánh
tôi, mới
đến bày
cho tôi
biết
cách cầu
nguyện
theo
kiểu tân
kỳ. Cô
ta nói:
Cầu
nguyện
đơn giản
lắm, bồ
ạ. Cũng
giống
như mình
đang
tiếp
chuyện
với
người
nào đó,
thôi.
Thế là,
cô ta
bảo tôi
đi lấy
cái ghế
để
trống,
thành
ghế quay
về phía
mình,
như có
người
bạn đang
ngồi
nghe
mình kể
chuyện.
Và, cô
bảo: Bồ
cứ dùng
đức tin
mà tưởng
tượng là
có Chúa
ngồi ở
đó –mà
cũng
đúng
thôi, vì
Chúa vẫn
nói:
Thầy ở
với các
con mọi
ngày cho
đến tận
thế, mà!
Nhớ nhé.
Hãy cứ
tìm lúc
nào nhà
không có
người,
là bồ
quay về
phía ghế
trông mà
nói
chuyện
như đang
hầu
chuyện
với
Chúa. Đó
là cầu
nguyện
cách hay
nhất…
Thế là,
tôi áp
dụng
ngay.
Mỗi ngày
làm thế
chừng
một, hai
tiếng.
Tôi cũng
khôn,
không
bao giờ
để cho
con gái
nó biết,
kẻo nó
tưởng
tôi dở
điên dở
khùng
rồi đem
gửi về
nông
trại của
cô em,
thì có
mà chết.
Thừa tác
viên
nghe
chuyện,
rất cảm
động.
Ngồi
lại, cầu
nguyện
như thế
với bà
một hồi.
Rồi, bôi
dầu vào
đầu bà
và trở
về cất
đồ ở nhà
thờ, hẹn
sẽ trở
lại. Hai
đêm sau,
cô con
gái gọi
điện cho
thừa tác
viên,
cho biết
mẹ mình
đã về
nhà Cha,
ngay hồi
chiều.
Nghe
gọi,
thừa tác
viên bèn
hỏi:
-Cụ Bà
ra đi
nhẹ
nhàng và
tốt lành
chứ?
-Vâng.
Nhưng
trước đó
hai
tiếng,
tôi sắp
đi làm,
thì bà
gọi phắt
tôi lại,
ôm và
hôn tôi
vào cổ,
còn nói:
Mẹ
thương
con lắm.
Mẹ sẽ
trông
chừng
cho
con…
Và, trên
đường về
từ buổi
chợ
chiều,
tôi vào
phòng
thấy cụ
đã đi.
Nhưng có
điều lạ,
là: cụ
đi êm ả
trong tư
thế đầu
gục vào
thành
ghế để ở
cạnh
giường.
Nét mặt
rất
tươi…
Hôm rồi,
có
chuyện
gì xảy
ra giữa
bác và
mẹ tôi
không,
thế?
Thừa tác
viên vội
chùi
giọt
nước mắt
đang lăn
trên má,
vội bảo:
-Bác
nghĩ mai
kia có
ra đi,
bác cũng
chỉ mong
được đi
nhẹ
nhàng
như thế…
Câu
chuyện
“Mẹ vẫn
ngồi đó,
nỗi
buồn”, ở
đây nghe
qua cứ
tưởng
chỉ là
truyện
kể, thời
xa xưa.
Không
mấy xác
thực.
Vâng.
Cũng có
thể, là
như thế.
Nhưng,
đã là
“còn đó
nỗi buồn
của Mẹ”,
thì có
lẽ câu
truyện
dưới đây
sẽ xác
đáng và
đích
thực hơn
chăng?
Cũng là
hỏi –
đáp, khá
xác
thực. Ở
đời
thường.
Đời
thường
nhật
trên báo
chí, rất
nhật
trình:
“Là cựu
nữ tu
chân
chất
nguyện
cầu với
Đức Mẹ,
nhiều
lúc tôi
vẫn thấy
rất khó
mỗi khi
lần
chuỗi
Mân Côi.
Đặc
biệt, là
lúc suy
ngắm các
mầu
nhiệm
Vui,
Thương,
Mừng,
Sáng vào
nhiều
buổi.
Mới đây,
đọc hạnh
thánh
Tê-rê-xa
hài
Đồng,
thấy Chị
thánh
công
nhận là
ngắm
tràng
hạt Mân
Côi còn
khó hơn
mặc áo
nhặm,
hành
tội. Vì
như Chị
nói: mỗi
lần suy
ngắm các
mầu
nhiệm
khi lần
chuỗi,
Chị cầm
lòng trí
không
đặng…
Xin linh
mục ban
lời
khuyên
nào giúp
ích bản
thân và
nhiều
ngưòi
khác
đang
thắc
mắc.
Ký: Một
người ẩn
danh.
“Nỗi
buồn còn
đó” ở
trên, đã
được gửi
đến tuần
báo Công
Giáo ở
Sydney
hôm
09/03/2008,
và được
đáp ứng
bằng lời
giải mã
như sau:
“Thắc
mắc của
chị về
những
khó khăn
khi ngắm
chuỗi
Mân Côi,
có lẽ
cũng là
nỗi ưu
tư của
nhiều
người
trong
nhóm
“Đọc
kinh Tôn
Vương”
hoặc như
vị tiến
sĩ của
Hội
thánh là
thánh
Tê-re-xa
Hài
Đồng,
từng
gặp. Âu
đó là
kinh
nghiệm
của
nhiều
người.
Thật ra,
chúng ta
đều có
vấn đề
khi tập
trung
nguyện
cầu. Lo
ra –
chia
trí, là
mẫu số
chung ta
vẫn gặp
trong
hành
trình
cầu
nguyện.
Sử hạnh
các
thánh có
kể câu
truyện
thánh
Bê-na-đô
một ngày
kia cưỡi
ngựa về
thăm một
nông
trại
nhỏ.
Thánh
nhân đến
để bàn
luận với
người
bạn đang
làm trại
chủ, về
chuyện
cầu
nguyện
sao cho
tốt.
Người
trại chủ
mới nói
với
thánh
nhân, là
anh
chẳng
bao giờ
bị phân
tâm hay
chia
trí, lúc
nguyện
cầu.
Thánh
nhân rất
ngạc
nhiên,
bèn đề
nghị
đánh
cuộc với
người
bạn nhà
nông,
rằng:
nếu anh
ta đọc
chỉ một
Kinh Lạy
Cha
thôi, mà
không bị
lo ra –
chia
trí,
thánh
nhân sẽ
tặng
ngay
ngựa con
đang
cỡi. Anh
bạn nông
gia nhận
lời ngay
tức
khắc,
vào cuộc
bằng một
khởi
xướng,
rất oang
oang.
Nhưng
chỉ vài
câu sau
đó, anh
đã quay
về phía
người
bạn
thánh,
hỏi vặn:
“Bạn có
ý định
cho tớ
cả bộ
yên
cương và
giây
đai, nữa
chứ
hả?”…
Ở đây,
có lẽ
cũng nên
nhắc lời
của
thánh An
Phong,
vị thánh
được
Giáo hội
tặng
phong
tước
hiệu “tiến
sĩ của
nguyện
cầu”,
đã bình
luận về
chuyện
lo ra –
chia
trí,
trong
cuốn
sách mà
thánh
nhân
viết
nhan đề
“Luận
thuyết
về
Nguyện
cầu”,
như:
“Nếu quý
vị thấy
lo
ra/chia
trí khi
nguyện
cầu, lời
cầu ấy
sẽ làm
cho ác
thần/sự
dữ phải
điên
tiết lên
ghê
lắm.”
Thánh
Louis
thành
Monfort,
trong
“Bí Mật
Chuỗi
Mân Côi”,
cũng căn
dặn ta
đừng quá
câu chấp
về
chuyện
chia trí
hoặc có
được sự
ủi an
linh
đạo, như
sau:
“Mọi
người
chớ nên
nhìn vào
lòng
sùng
kính bén
nhạy và
sự ủi an
thiêng
liêng
linh đạo
khi đọc
kinh lần
chuỗi
Mân Côi.
Cũng
đừng bỏ
mất thói
quen tốt
lành
này, chỉ
vì đầu
óc ngập
tràn
những lo
ra và
chia
trí, đếm
không
xuể;
hoặc, hễ
thấy có
cảm giác
chán
ngấy nơi
tâm hồn,
cùng
những
mệt mỏi
liên tu
bất tận
dồn cục
nơi thân
xác. Tất
cả những
kinh
nghiệm
ấy, kể
cả tâm
tình
được ủi
an, hoặc
những
thở dài
ngao
ngán,
những
khó khăn
di
chuyển
và cả
đến việc
không
thể tập
trung tư
tưởng
như phải
có, mà
chỉ cần
niềm tin
và lòng
muốn tốt
lành là
đủ. “Chỉ
mỗi niềm
tin
tưởng là
cần
thiết,
mà
thôi.”
Tôi
nghĩ,
Chúa
không
nhìn vào
tâm
trạng
hài lòng
ta cảm
thấy,
nhưng
đúng
hơn,
Ngài chỉ
quan tâm
đến cố
gắng ta
khắc
phục và
đưa vào
nguyện
cầu, cả
khi ta
chẳng
thấy có
điều gì
ích lợi
tìm
được, từ
những cố
gắng
quyết
cầu
nguyện,
đi nữa.
Bằng vào
cố gắng
phấn đấu
tiếp tục
nguyện
cầu
thôi,
cũng đã
xứng
đáng
được
tuyên
dương
rồi.
Ngay cả
khi ta
thấy mệt
mỏi hoặc
lo
ra/chia
trí mà
vẫn cố
gắng còn
tốt hơn
là thấy
mình cầu
nguyện
quá dễ
dàng,
cũng như
đã thấy
hài lòng
khích
lệ, về
mặt
thiêng
liêng
sùng
kính.
Để có
được
phương
cách cụ
thể và
đặc biệt
khi suy
ngắm các
mầu
nhiệm
lúc lần
chuỗi
mân Côi,
thiết
tưởng
cũng nên
để tâm
đến các
đề nghị
thiết
thực của
thánh
Jose
Maria
Escriva
trong
cuốn
sách mà
thánh
nhân
viết về
Lần
Chuỗi
Thánh,
như sau:
“Hãy tạm
nghỉ một
chốc
chừng
vài giây
– 3 hay
4 giây
là được-
để suy
tưởng
trong
thinh
lặng về
mỗi mầu
nhiệm
của
chuỗi
Mân Côi
trước
khi ta
đọc kinh
Lạy Cha
và các
kinh
Kính
Mừng
trong
chục
kinh ấy.
Tôi dám
chắc,
lối thực
hành này
sẽ làm
gia tăng
việc suy
tư và
gặt hái
được
nhiều
hoa quả
cho công
việc
nguyện
cầu của
người
đọc
kinh.”
Càng có
lợi hơn,
trong
giây
phút
ngưng
nghỉ
này, ta
chú tâm
đến vài
khía
cạnh của
mầu
nhiệm mà
ta muốn
cầu, ngõ
hầu lời
cầu của
ta sẽ
trở nên
đặc
biệt,
rất thực
tiễn.
Tỉ như:
khi suy
gẫm về
mầu
nhiệm
thứ nhất
trong
Năm Sự
Vui, nơi
trình
thuật có
đoạn
thiên
thần
loan báo
tin vui
cho Đức
Mẹ, ta
có thể
suy về
lòng
hăng say
tận tâm,
tận tình
của
thánh
thiên
thần,
hoặc
tính
ngoan
hiền
chiều
theo
thánh ý
của
Thiên
Chúa,
hoặc
tính
khiết
tịnh, Vô
Nhiễm
nơi Đức
Maria…
Tất cả
các mẩu
suy tư
ấy đều
qui về
cảnh trí
diễn ra
sự kiện
Loan báo
Tin Vui
và tâm
tình Mẹ
đáp lại
lời
thông
chuyển
của
thiên
thần
Chúa.
Nên nhớ,
suy ngắm
về các
mầu
nhiệm
diễn ra
nơi
chuỗi
Mân Côi,
không
chỉ là
phương
cách duy
nhất
giúp ta
làm việc
này,
nhưng ta
cũng có
thể suy
nghĩ về
lời lẽ
trong
câu
kinh,
nữa.
Chẳng
hạn,
trong
kinh
Kính
Mừng ta
có thể
tập
trung
vào cụm
từ “Đầy
ơn
phúc”,
hoặc “Bà
có phúc
hơn mọi
người
nữ”,
hoặc
“Giê-su
con lòng
Bà”,
hoặc “
Thánh
Ma-ri-a,
Đức Mẹ
Đức Chúa
Trời”,
hoặc cả
đến câu
“Cầu cho
chúng
tôi là
kẻ có
tội”,
vv.
Thay vì
đọc
nhiều
kinh, ta
có thể
đọc một
đoạn
ngắn
trong
Tin Mừng
có liên
quan đến
mỗi mầu
nhiệm và
suy niệm
về ý
nghĩa
của đoạn
Sách
Thánh
vừa đọc,
cũng
tốt.
Hoặc
giả, ta
cũng có
thể cầu
nguyện
về các
dự tính
ta sắp
thực
hiện khi
liên
tưởng
đến mầu
nhiệm
vừa đọc.
Nói tóm,
có nhiều
cách
giúp ta
lần
chuỗi
Mân Côi,
chứ
không
chỉ đọc
và đọc.
Điều
quan
trọng
hơn, là
đừng bỏ
cuộc
không
suy ngắm
nữa, chỉ
vì ta bị
lo
ra/chia
trí khi
đọc
kinh.
Hệt như
Chân
Phước
Gio-an
XXIII đã
có lần
nói:
Điều tệ
hại về
chuỗi
Mân Côi
là không
ai còn
lần
chuỗi
này
nữa.”
(Lm John
Flader,
the
Catholic
Weekly)
Vâng.
Đúng
thế.
Cũng có
thể nói
theo và
nói dựa
với lời
của Đức
Giáo
Hoàng,
Mẹ “ngồi
trăm năm
như thân
tượng
buồn”,
vì chẳng
thấy ai
về cùng
Mẹ thân
thương
mà thưa
gửi. Mẹ
thân
thương
buồn,
chẳng
phải vì
Mẹ đã
thành
“tượng
trăm
năm”
ngồi đó,
nỗi
buồn.
Nhưng,
buồn một
nỗi, còn
đó tâm
tình và
tư duy
của đám
con gần
xa, mải
phân tâm
chia
trí, chỉ
lo
chuyện
một năm.
Chuyện
một
ngày, mà
quên lời
cầu
nguyện
với Mẹ.
Trần
Ngọc
Mười Hai
không
ngại
nguyện
cầu
những sự
mân Côi
mà chỉ
ngại Mẹ
buồn
thành
tượng
trăm
năm.
(xem
thêm bài
cũ, xin
mời vào
www.tranngocmuoihai.blogspot.com)