Chuyện
phiếm
đạo-đời
“Nếu,
ngày mai
lỡ chúng
mình xa
nhau,
Anh xin
muôn
kiếp yêu
em mà
thôi.”
(Nguyễn
Vũ)
(Giáo
luật số
1125)
Lời ca
trên,
người
nghệ sĩ
lâu nay
vẫn hát
lên, một
lời hứa.
Và đôi
khi, còn
là lời
thề. Thề
hay hứa,
vẫn là
lời của
những
đường -
mật, rất
ngọt
ngào.
Ngọt như
mía,
không có
nghĩa đó
là sự
thật.
Mía lùi
như mật,
chưa
chắc
điều đó
đã thật
tâm.
Trong
hành
trình
sống Đạo
ở đời,
và với
đời, có
những
tình
huống
thoạt
nhìn cứ
tưởng
như mật
ngọt,
rất êm
xuôi.
Nhưng
xét kỹ,
mới thấy
lời thề
hứa
nhiều
lúc cũng
chẳng êm
như
nhiều
người
vẫn
tưởng.
Nhất
thứ, lại
là
chuyện
thề hứa
trong
Đạo. Và
với Đạo.
Phải thú
thật với
bầu bạn
ngay đây
rằng:
bần đạo
chưa đạt
chức
năm/chức
sáu,
cũng
chưa
lĩnh
chức
linh
mục/thày
cả,
nhưng dù
thế có
bạn vẫn
chạy đến
hỏi han.
Hỏi
những
câu “hóc
búa”, mà
đến đức
thầy/linh
mục cũng
phải hẹn
sẽ trả
lời khi
đã
nghiên
cứu
thêm, mà
thôi.
Thật ra,
người
trẻ hôm
nay chỉ
thắc mắc
hỏi han
những gì
có liên
quan đến
cuộc
sống lứa
đôi.
Thắc
mắc, vì
họ vẫn
quan tâm
đến
chuyện
Đạo.
Hỏi, vì
còn muốn
làm
người
công
chính,
thích
hợp với
Đạo. Đạo
của tình
thương.
Đạo làm
người.
Hôm nay,
vì
thương
bạn trẻ
có những
hỏi han
lan man
ấy, bần
đạo bèn
vời đến
đức thầy
John
Flader ở
Úc, với
câu hỏi
như sau:
“Trong
đám
cưới,
nếu một
bên là
người
Công
giáo
chính
gốc, đạo
giòng.
Bên kia,
là người
ngoại,
chẳng
bao giờ
biết đến
lễ lạc,
nhà thờ.
Vậy xin
hỏi:
Giáo hội
ta có
qui định
gì cho
phép
hoặc cấm
hai bên
ăn đời ở
kiếp hát
câu “xin
muôn
kiếp yêu
nhau mà
thôi”,
không?
Theo
thói
thường,
đức thầy
John
Flader ở
Sydney
vẫn có
câu đáp
tỉ mỉ,
đúng
luật và
rất theo
... án
lệ. Nên,
xin tóm
gọn bằng
mấy điểm
chính
như sau:
“Như các
cuộc hôn
nhân
giữa
người
Công
giáo và
người đi
Đạo Chúa
mà không
phải là
Công
giáo,
hôn nhân
này muốn
thành,
phải có
phép
“chuẩn”.
Phép
chuẩn
này,
Giáo
luật số
1125 có
liệt kê
các điểm
chính
sau đây:
Trước
nhất,
người
theo đạo
Công
giáo
phải cam
kết mình
đã chuẩn
bị để
trút bỏ
các hiểm
nguy khả
dĩ ngăn
cản gia
đình đến
với niềm
tin. Vì
thế,
phải
quyết
hứa làm
mọi việc
trong
quyền
hạn của
mình cho
phép, để
khi con
cái sinh
ra, bảo
đảm
chúng sẽ
chịu
phép rửa
và được
nuôi
dưỡng
theo
truyền
thống
của Hội
thánh
Công
giáo.
Đôi lúc,
người
chồng
lâu nay
theo
truyền
thống
văn hoá
có xung
khắc với
truyền
thống
Đạo
Chúa,
thì Hội
thánh
chỉ đòi
người
phối
ngẫu
theo
Công
Giáo,
làm hết
mình để
nuôi
dưỡng
con sao
cho đúng
với niềm
tin
người đi
Đạo, là
được.
Nếu Hội
thánh
buộc
lòng
phải từ
chối
phép
“chuẩn”
cho
người
Công
Giáo
được lấy
người
ngoài
đạo Công
giáo,
khi biết
là con
của hai
người sẽ
không
được
nuôi
dưỡng
giáo dục
theo
truyền
thống
của
người đi
Đạo, thì
Hội
thánh
cương
quyết
hạn chế
quyền
của
người
Công
giáo, mà
thiết
lập hôn
nhân.
Đây là
trường
hợp xảy
đến tại
các
nước,
trong đó
số người
Công
giáo đếm
được rất
ít. Mà
nếu,
những
người
Công
giáo này
muốn lập
gia
đình,
thì họ
chẳng
còn chọn
lựa cách
nào khác
ngoài
việc
cưới/hỏi
người
ngoài
Đạo.
Thứ đến,
người
phối
ngẫu
không đi
Đạo Công
giáo
phải
được
giải
thích về
lời hứa
mà người
Công
giáo đã
tuyên
thệ, ngõ
hầu đôi
bên biết
rõ điều
mình đã
hứa,
cũng như
am tường
các ràng
buộc mà
người đi
Đạo theo
đuổi.
Khi xưa,
cả những
người
phối
ngẫu nào
không đi
Công
giáo
cũng
phải hứa
sẽ nuôi
dưỡng
con cái
mình về
sau, hứa
cùng một
kiểu như
người đi
Đạo. Tuy
nhiên,
khi đó
điều này
bị nhiều
người
coi như
vi phạm
quyền tự
do tín
ngưỡng
của
người
trong
cuộc,
nên Hội
thánh
không
còn đòi
họ phải
làm thế,
nữa.
Cuối
cùng,
hai bên
phối
ngẫu
phải
được
giảng
giải về
mục đích
và đặc
điểm cần
thiết
của hôn
nhân.
Điều
này, cả
hai
người
đều
không
được
phép
loại bỏ
các yếu
tố ấy.
Thêm
nữa, và
đây là
chuyện
thường
tình:
nếu một
trong
hai
người
phối
ngẫu
loại bỏ
các đặc
điểm/đặc
trưng
cần
thiết
–như:
đức tính
ăn ở với
nhau bền
đỗ đến
cùng,
không
muốn có
sự đổ vỡ
ly tan,
biết cởi
mở với
đời sống
chung và
có sự
thuỷ
chung
lâu dài
- nếu
không
như thế
thì hôn
nhân ấy
sẽ không
thành.
Một khi,
ba điều
kiện kể
trên
được
nhận
biết rõ
và chấp
thuận,
thì lúc
ấy Hội
thánh sẽ
cho phép
hai bên
tiến đến
hôn
nhân.
Về hôn
lễ,
trường
hợp
người
Công
giáo lấy
người
cùng Đạo
Chúa
nhưng
không
thuộc
Công
giáo La
Mã, lại
đã rửa
tội rồi,
thì Nghi
thức
Phụng vụ
đề nghị
là hôn
lễ phải
được cử
hành bên
ngoài
nhà thờ.
Tuy
nhiên,
nếu tình
hình cho
phép và
được Đức
Giám Mục
sở tại
ban phép
chuẩn,
thì đôi
bên có
thể được
tổ chức
thánh lễ
hôn
phối.
Luật
“chữ đỏ”
phụng vụ
còn nhắc
nhớ, là:
người
ngoài
Đạo Chúa
sẽ không
được
rước
phép
Mình
Thánh,
vì luật
Giáo hội
không
chấp
thuận
làm thế.
(x. Nghi
thức Hôn
nhân số
8)
Nếu
người
Công
giáo kết
hôn với
một
người
không
chịu rửa
tội theo
Đạo
Chúa,
thì đám
cưới
phải
được tổ
chức
ngoài
thánh
lễ.
(John
Flader,
the
Catholic
Weekly
27/4/2008)
Đúng như
bần đạo
vừa nói,
trong
sống Đạo
ở đời và
với đời,
có những
lời thề
và hứa
khó đi
vào hiện
thực.
Bởi,
ngay lúc
thề
nguyền,
người
tuyên
thệ nào
đâu đã
biết
hư/thực,
đời
mình.
Nên, đôi
bạn đời
sẽ chẳng
thể hát
câu “xin
muôn
kiếp,
yêu nhau
mà
thôi”.
Ai có
kinh
nghiệm
từng
trải
cũng rồi
sẽ hiểu.
Hiểu,
như
nhiều
người
thường
bảo:
“sống
trước
đã,
triết lý
sau”, là
thế.
Thành
thử, nếu
cả hai
người
đều thấy
khó
trong
thực
hiện lời
nguyền,
thì càng
khó hơn
khi họ
hát tiếp
ý/lời mà
ca sĩ
Elvis
Phương
vẫn
nghêu
ngao
thuở
trước:
“Em,
anh xin
em, một
lần
cuối.
đừng
trách
anh,
đừng
giận anh
nhé em.
Em, anh
van em,
em nói
đi
Em nói
sẽ,
không
bao giờ
buồn.”
(Nguyễn
Vũ –
Lời cuối
cho em)
Thì ra,
đàn ông
nào mà
chẳng
nói “anh
đâu muốn
người em
gái anh
yêu,
thêm
buồn”.
Và bi
đát hơn,
khi chưa
có được
lời thề
và
nguyền,
ắt hẳn
anh sẽ
thêm:
”Đừng,
đừng
nhìn
anh bằng
đôi mắt
buồn vời
vợi
thà em
nói, thà
em trách
rằng anh
dối gian
thật
nhiều…”
(Nguyễn
Vũ -
bđd)
Và, nếu
là
“người
phối
ngẫu”
chưa đi
Đạo,
chắc anh
sẽ còn
hát:
“Con
quỳ lạy
Chúa
trên
trời,
sao cho
con lấy
được
người
con yêu.
Đời con
đau khổ
đã
nhiều,
từ khi
thơ dại
đủ điều
đắng
cay.”
(Phạm
Duy –
Con quỳ
lạy Chúa
trên
trời).
Giả như,
anh/chị
ấy đích
thị là
người có
trắc
trở, thì
cả hai
sẽ không
còn ca
bài “con
cá” như
thế, mà
đã trở
về với
Thánh
Kinh, để
nguyện
cầu.
Nguyện
và cầu,
rằng
anh/chị
sẽ bắt
gặp Lời
Chúa nói
trong
Kinh,
như:
“Quả
thế,
trong
ngày
sống
lại,
người ta
chẳng
lấy vợ
lấy
chồng,
nhưng sẽ
giống
như các
thiên
thần
trên
trời.”
(Mt 22:
30)
Hoặc:
"Con
cái đời
này cưới
vợ lấy
chồng,
chứ
những ai
được xét
là đáng
hưởng
phúc đời
sau
và sống
lại từ
cõi
chết,
thì
không
cưới vợ
cũng
chẳng
lấy
chồng.”
(Lc 20:
34-36)
Vấn đề ở
đây -
hôm nay,
là:
trong
các
trường
hợp
tương
tự, ta
sẽ phải
sống làm
sao? Có
yêu nhau
mãi,
không?
Vẫn áp
dụng Lời
Chúa, mà
sống?
Để trả
lời, xin
mời bầu
bạn nghe
truyện
kể ngắn,
áp dụng
cho
nhiều
người. Ở
đời.
Truyện
rằng:
“Hôm ấy,
một buổi
sáng
trời
quang
đãng.
Rất đẹp.
Mọi
người
trong
làng đều
dậy sớm,
mà chuẩn
bị đi
nhà
thờ/nhà
thánh,
đủ lệ
bộ. Vào
lúc
thánh lễ
chưa bắt
đầu, các
cụ
ông/cụ
bà tụm
năm tụm
ba, ngồi
kể cho
nhau
nghe
những
chuyện
trong
đời vợ
chồng.
Vui có,
buồn
cũng có.
Nhưng
chắc,
buồn
nhiều
hơn vui.
Bỗng,
xuất
hiện một
thứ
người -
ngợm,
rất
Xa-tăng.
Mọi
người tỏ
vẻ hãi
sợ, chạy
vụt khỏi
nhà thờ,
tìm nơi
lánh.
Duy, có
lão ông
còn nán
lại,
đương
đầu với
tay dữ
lừng
lẫy, rất
Xa-tăng.
Lão ông
biết hắn
là quỷ
dữ thứ
thiệt,
nhưng
không tỏ
dấu sợ
sệt.
Trùm
Xa-tăng
thấy lạ,
đến gần
hỏi:
-Này,
đằng ấy
biết ta
là ai
không?
-Ai mà
chẳng
biết.
Nhiều
lắm chỉ
là đồ đệ
của thần
dữ, chứ
có gì mà
khoe!
-Đúng.
Thế,
ngươi
không
biết sợ
là gì
sao?
-Cái đó
thì
không.
Nhất
định
không.
Vì, ta
đây đã
25 năm
lấy chị
của
ngươi
làm vợ,
này còn
sợ chi
ai.
Trong
phiếm
luận
Đạo-đời,
ghi lại
giòng
chảy ở
trên,
không có
ý để
thuyết
phục bạn
và tôi,
ta hãy
quyết
tâm thề
nguyền.
Cũng
chẳng để
thuyết
phục mọi
người đi
vào cuộc
đời có
đôi có
lứa;
hoặc,
hãy cứ ở
vậy, như
trẻ nhỏ.
Phiếm ở
đây, là
phiếm
cho vui.
Cho thư
giãn,
tháng
ngày
căng
thẳng,
những
chuyện
đời. Để
rồi, về
“dấu
giáo
đường”,
ta có
Đạo. Đạo
trong
đời. Của
một
người.
Trần
Ngọc
Mười
Hai,
vẫn còn
muốn
phiếm
phiếm về
Đạo
phiếm cả
về đời.