Chuyện
phiếm
đạo-đời:
“Thôi
nhé nghe
em, mình
xa nhau
từ
đây..”
“thôi
nhé nghe
em, mình
xa nhau
mãi mãi
em về
cuối
chân
mây, tôi
một mình
ở lại
ân tình
này, tôi
nhận hết
đắng
cay”
(Nguyễn
Ánh 9)
(Hiến
Chế Công
Đồng
“Hội
Thánh
Trong
Thế Giới
Hiện
Đại”
đ.16)
Lời lẽ
trên, ca
sĩ Thế
Sơn từng
hát trên
băng
dĩa, vẫn
rất mới.
Nhạc bản
này,
nhạc sĩ
Nguyễn
Ánh 9
từng
viết
trước
1975,
còn nghe
quen.
Lời ca
và ý
nhạc của
người
viết,
nghe qua
như có
giọng
buồn
rười
rượi,
day dứt.
Khó diễn
tả. Buồn
và day
dứt, vẫn
là tâm
trạng
của các
cặp tình
nhân hơn
một lần
thề non
hẹn
biển,
cuối
cùng vẫn
chia
tay.
Chia tay
hay ở
lại, có
lẽ là
vấn đề
bức xúc
của mọi
thời
đại.
Buổi xa
xưa. Hay
thời rất
mới, lúc
nào
chẳng có
những
chuyện
buồn vui
của
nhiều
mái ấm.
Kể cả
những
mái rất
ấm như
truyện
vui Ngày
Tạ Ơn ở
Hoa Kỳ:
Hôm ấy,
cặp vợ
chồng
cao niên
chờ mãi
không
thấy con
cái đứa
nào gọi
về nhắn
nhủ hỏi
han,
thấy
cũng
chán.
Các cụ
bèn nghĩ
cách gọi
người
con đang
làm việc
ở Nữu
Ước,
nói:
-Ba
không
muốn phá
đám ngày
vui của
các con.
Nhưng ba
báo cho
con một
tin quan
trọng
trong
đời, là:
ba má đã
quyết
định
chia tay
nhau,
sau 45
năm ăn
đời ở
kiếp với
nhau.
Anh con
trai
nghe
thế, vội
gào thét
ở bên
kia đầu
giây
điện
thoại:
-Trời
đất! Ba
nói gì
con nghe
không
rõ? Ba
má cũng
biết nói
chữ ly
thân/ly
dị sao?
-Ba má
không
thể nhìn
mặt nhau
thêm
ngày nào
nữa. Ba
chán cái
bản mặt
của má
mày.
Không
muốn nói
chuyện
với nhau
nữa.
Thôi,
con gọi
em con ở
Cali,
báo cho
nó biết
chuyện
này…
Và ông
cúp máy,
cái rụp.
Cuống
lên, anh
con trai
gọi ngay
cho em
mình. Cô
em nghe
chuyện,
bèn trả
lời:
-Chuyện
lạ hà!
Chắc ông
bô bà
via lại
bắt
chước
bạn già
mình mất
rồi.
Thôi để
em lo.
Cô gọi
cho
người
cha của
mình và
gào ngay
trên
máy:
-Ba má
KHÔNG
được làm
gì hết,
nghen.
Chờ tụi
con về
rồi giải
quyết,
ba nghe
kịp
chưa?
Con sẽ
gọi cho
anh Hai
và hai
đứa con
sẽ về
tới nhà,
nội nhật
sáng
mai. Con
nhắc
lại: từ
giờ đến
sáng
mai, Ba
Má không
được làm
gì hết.
BA NGHE
CON NÓI
GÌ
KHÔNG?
Nói
xong, cô
gác mạnh
chiếc
máy. Rất
bực.
Và, ông
cụ lẳng
lặng
gác
máy, mỉm
cười rồi
nói với
người vợ
già:
-Thế là
chúng sẽ
về dự Lễ
Tạ Ơn
với bọn
mình. Kỳ
này,
khỏi kêu
gào năn
nỉ, cũng
chẳng
phải trả
tiền vé
cho
chúng
nó.
Chuyện ở
trên,
xem ra
có vẻ
khôi
hài.
Nhưng,
chắc chỉ
khôi hài
với
những
cặp giả
vờ ly
dị,
thôi.
Trong
đời
thường,
nhiều vợ
chồng
chẳng
bao giờ
thấy
khôi hài
khi nghe
hai chữ
“ly dị”,
phát ra
từ ai
đó.
Và, vấn
đề đặt
ra hôm
nay, là:
Hội
thánh
ngày nay
có
buồn/vui
chăng
khi nghe
con cái
nhà Đạo
cứ hay
đem
chuyện
ly dị
của họ
ra mà
bàn, mà
hỏi,
không?
Câu trả
lời,
tưởng
cũng nên
qui về
tập sách
do Hội
Đồng
Giám Mục
Úc phát
hành,
hồi đầu
năm. Tập
sách
này, có
thừa
những
lời
hỏi-đáp
gọn gàng
và đầy
đủ, như
sau:
Có
sự nối
kết nào
không
giữa Hôn
Nhân và
Tiệc
Thánh
Thể?
Khi rước
Mình
Thánh
Chúa,
người
Công
Giáo
chúng ta
vẫn thưa
“Amen”,
là để tỏ
ý tin
tưởng
rằng
mình
đang
nhận đón
Mình Đức
Kitô vào
người.
Amen,
lời diễn
tả một
đồng
thuận
rằng
mình nay
thuộc
Thân
Mình
Chúa.
Và, còn
là lời
cam kết
trung
thành
phục vụ
Thánh
Thể Ngài
bằng cả
hành vi
và ngôn
ngữ. Hôn
Nhân và
Thánh
Thể có
liên hệ
đặc
biệt,
coi như
“Bí Tích
của Mình
Thánh
Chúa”.
Trong
hai bí
tích, ta
có kinh
nghiệm
sống
tình yêu
“lứa
đôi” mà
Đức Kitô
trao
tặng Hội
thánh;
và qua
đó, Ngài
trao ban
chính
mình
trong
yêu
thương.
Đổi lại,
ai rước
Mình
Chúa vào
lòng, là
trao
tặng
chính
mình cho
Chúa.
Cũng một
trật như
thế, khi
hai
người
đồng ý
sống đời
ở kiếp
với nhau
tức là
chấp
thuận
tặng
chính
mình
trao cho
nhau.
Hôn nhân
là nhiệm
tích nối
kết vợ
chồng
(và họ
hàng đôi
bên) với
nhau.
Việc Nối
kết giúp
họ lĩnh
nhận ân
sủng hầu
duy trì
khế ước
cùng
nhau
sống đời
thuỷ
chung.
Và,
Thánh
Thể hợp
nhất món
quà quý
giá ấy
và củng
cố tình
vợ chồng
để họ ăn
ở với
nhau
theo
tiếng
gọi của
Thiên
Chúa.
Ly dị có
làm cho
người
phối
ngẫu
tách rời
Bí tích
Thánh
Thể
không?
Câu trả
lời dĩ
nhiên
là:
không.
Ly dị,
tự bản
chất,
không
tách rời
hoặc cấm
cản
người
phối
ngẫu
được
phép
rước
Mình
Thánh
Chúa vào
lòng.
Trong
trường
hợp nào
cũng
thế,
rước
Chúa là
quyền
của mỗi
người
tuỳ lòng
thành và
thiện ý
của họ.
Tuỳ họ,
có sống
theo lời
dạy của
Chúa và
sẻ san
sứ vụ
tông đồ
của Hội
thánh
không,
thôi.
Điều này
có
nghĩa:
ai ly
thân/ly
dị
-hoặc
người
Công
giáo độc
thân-
vẫn được
kêu gọi
kềm chế
hành
động gần
gũi dục
tình và
chu toàn
trọng
trách
của
người
giáo dân
hoặc bậc
cha mẹ
có ý
thức
trách
nhiệm.
Ai không
làm thế,
Bí tích
Hoà giải
(gọi là
Giải
tội) vẫn
đem đến
cho họ
ơn tha
thứ của
Chúa,
kèm theo
đó là
lợi ích
thiêng
liêng
qua việc
rước
Chúa vào
lòng.
Ai đã ly
dị hoặc
tiến
thêm
bước nữa
có được
phép
rước
Chúa
không?
Trừ phi
Toà án
Giáo hội
tuyên bố
là họ
được tự
do tái
giá,
người ly
dị được
hiểu là
họ vẫn
bị ràng
buộc bởi
hôn nhân
có
trước.
Nếu hai
vợ
chồng
-hoặc ít
nhất là
một
trong
hai
người
phối
ngẫu đã
ly dị
nhưng
chưa
được
giải toả
để tái
giá- mà
lại tiến
tới hôn
nhân,
thì cả
hai đều
không
được
phép
rước
Chúa.
Hôn nhân
mới
thành
lập theo
bậc đời,
được coi
là xung
khắc với
khế ước
hiện
hành của
bí tích.
Và, từ
đó, cũng
kéo theo
xung
khắc với
ý nghĩa
huyền
nhiệm
của Bí
tích
Thánh
Thể,
nữa.
Giáo
huấn Hội
thánh
dạy
rằng: ai
lập hôn
thú
ngoài
Giáo
hội,
không
được
phép
rước
Chúa.
Điều
này,
không có
nghĩa đó
là phán
xét về
một lầm
lỡ cá
nhân
hoặc tội
lỗi đầy
tràn. Đó
là quyết
đoán về
hành vi
cần phải
có đối
với giáo
huấn của
Hội
thánh và
về tình
trạng
sống sao
cho phù
hợp với
ý nghĩa
của
Thánh
Thể, tức
Bí tích
hiệp
thông
cùng
sống với
Hội
thánh.
Hiểu
được ý
nghĩa
của Hôn
nhân và
Thánh
Thể dành
cho đời
sống
người
tín hữu,
Hội
thánh
vẫn kiên
trì tuân
thủ giáo
luật,
không
chấp
nhận cho
phép
rước
Chúa,
những ai
ly dị
hoặc tái
giá kết
hôn
không có
phép
chuẩn
của Giáo
hội.
Về việc
này,
người
phối
ngẫu có
thể theo
“lương
tâm” mà
xử sự
được
không?
Đối với
người
Công
giáo,
lương
tâm bao
gồm cả
việc tìm
cách am
tường
vấn đề
có ánh
sáng chỉ
đường là
giáo
huấn của
Hội
thánh.
Thêm vào
đó, hôn
nhân
không là
chuyện
riêng tư
cá nhân.
Hôn nhân
có ý
nghĩa
đối với
cả hai,
xã hội
nới rộng
và -ở
hoàn
cảnh của
người
Công
giáo-
đối với
cộng
đoàn
Giáo
hội,
nữa.
Chính vì
thế,
không
bên nào,
kể cả
Giáo
hội, có
khả năng
phán
đoán lỗi
phạm cá
nhân
hoặc sự
vô tội
của
người
khác.
Thật là
sai, nếu
có ai
nghĩ
rằng hôn
nhân và
việc
tham dự
Tiệc
Thánh
Thể của
họ chỉ
là vấn
đề
“riêng
tư”, và
họ có
quyền tự
mình
kiểm
soát
chuyện
của
mình.
Người
tái giá
đã được
phép
chuẩn có
bị chối
từ không
cho dự
Tiệc
Thánh
không?
Như nói
ở trên,
phán
quyết
của Toà
án Giáo
hội là
cơ quan
có thẩm
quyền
chuẩn
chước để
người ly
dị có
được tái
giá nữa
hay
không.
Và cũng
thế, nếu
tái giá
bước nữa
có được
rước
Chúa vào
lòng,
không.
Đó là
vấn đề.
Có nhiều
trường
hợp hai
người
phối
ngẫu đều
từ chối
không
chịu ra
toà hôn
nhân của
Giáo hội
hoặc
cũng có
làm,
nhưng
không
thành,
lại tin
rằng họ
có lý do
chính
đáng
không
thể xa
nhau
hoặc tự
kềm chế
chuyện
gần gũi
tính dục
được,
những
cặp như
thế, có
lẽ đang
sống
trong
tình
trạng có
xung đột
nội tâm
hoặc
lương
tâm mình
đang
trong
tình
trạng
bối rối
vì giáo
huấn của
Hội
thánh đã
nói rõ
một
phần, và
phần
khác, họ
vẫn uớc
ao được
rước
Chúa vào
lòng.
Trong
trường
hợp đó,
vị linh
mục hoặc
cố vấn
linh hồn
nên giáp
mặt giúp
giải
quyết
cảnh rối
rắm hơn
là để họ
ngang
nhiên
làm bừa.
Vai trò
của linh
mục
trong
việc
giải
quyết
các nố
lương
tâm ở
lĩnh vực
này ra
sao?
Dù linh
mục
không
thể
quyết
định về
các nố
lương
tâm giùm
cho
người
khác;
cũng
không
thể áp
đặt quả
quyết
gây xung
đột với
quyết
định của
Hội
thánh,
nhưng
vẫn có
thể giúp
hai vợ
chồng
hiểu rõ
giáo
huấn của
Hội
thánh.
Hội
thánh,
thay vì
đưa ra
điều lý
tưởng xa
vời hoặc
chỉ hoàn
thành
một cách
chầm
chậm,
vẫn có
cái nhìn
về cuộc
sống chu
toàn
trách
nhiệm.
Bởi thế
nên, Hội
thánh
mới đưa
ra giải
pháp tự
thân, có
dụng
đích rất
mực, để
giúp đôi
bên cố
gắng
thích
ứng với
cuộc
sống của
mình.
Linh mục
đóng vai
trò then
chốt
trong
việc hỗ
trợ mục
vụ và
hướng
dẫn các
cặp phối
ngẫu đã
ly dị và
tái giá.
Tuy
nhiên,
cũng nên
nhấn
mạnh
rằng:
lương
tâm con
người là
“cốt lõi
của phần
sâu kín
thánh
thiêng”,
mà trước
mặt
Chúa,
người ấy
lãnh
trách
nhiệm về
các
quyết
định có
tính
luân lý
của mình
(x. Hiến
chế Hội
thánh
trong
thế giới
hiện
đại).
Thành
thử,
không
linh mục
nào dám
nhận
trách
nhiệm
giùm
người
phối
ngẫu, để
ra quyết
định
mang
tính
luân lý,
trong
địa hạt
này. Và,
Hội
thánh
có thể
giúp
đỡ cách
hay nhất
là làm
cho mỗi
người
sống
thích
ứng
lương
tâm của
họ; sống
phù hợp
với chân
lý. Chỉ
lương
tâm của
người có
kinh
nghiệm
sống và
hiểu
biết rõ
các
nguyên
tắc khôn
ngoan/thận
trọng,
mới có
thể
hướng
dẫn để
đối diện
với
trường
hợp mang
tính xúc
cảm và
khó khăn
đó.
Linh mục
hoặc cố
vấn giáo
luật
cũng có
thể giúp
mọi
người
đưa ra
quyết
định có
ý thức
trách
nhiệm:
thứ
nhất,
bằng
cách
lắng tai
nghe hầu
am tường
tình
cảnh
riêng tư
của
đương sự
về mặt
luân lý,
cho họ.
Thứ đến,
qua việc
giúp cho
đương sự
làm sáng
tỏ tình
cảnh của
mình và
phản ảnh
những
vấn đề
có liên
quan,
đang gặp
trắc
trở.
Cuối
hết,
bằng vào
việc đảm
bảo
rằng:họ
am tường
tín lý
cũng như
qui tắc
tựa như
giáo
huấn của
Hội
thánh về
tính khả
phân ly
của hôn
nhân;và
về tương
quan
giữa Hôn
nhân và
Thánh
Thể.
Mục tiêu
đối
thoại
với linh
mục hoặc
cố vấn
linh hồn
là để
người
phối
ngẫu
thẩm
định cho
chính
mình đâu
là “bước
kế
tiếp”,
dù đó
không
phải là
bước
cuối,
cũng
phải dấn
thân để
rồi mình
mới có
thể hoà
hợp với
tương
quan mật
thiết
với Chúa
và Hội
thánh.
Làm cách
nào để
người ly
dị và
tái giá
vẫn san
sẻ đời
sống của
Hội
thánh?
Giải đáp
mục vụ
của Hội
thánh
dành cho
những
người đã
ly dị và
tiến tới
trong
hôn nhân
lần nữa,
không
buộc
phải dẫn
đến việc
chối từ
quyền
được
phép
rước
Chúa.
Chính
Đức
Gio-an
Phao-lô
Đệ Nhị
khi
trước,
có viết:
“Người
đã ly dị
và tiến
thêm
bước
nữa,
không
nên tự
coi mình
như “đã
tách rời
Hội
thánh,
bởi vì
họ vẫn
là người
đã được
thanh
tẩy, nên
họ có
thể, và
thật ra
phải
được,
san sẻ
cuộc
sống Hội
Thánh,
mới
đúng”.
Chẳng
một hoàn
cảnh nào
của con
người,
lại ra
ngoài ân
sủng của
Thiên
Chúa.
Và, sự
lành
thánh
luôn nằm
trong
cảnh
tình cụ
thể của
đời sống
mỗi
người
trong
chúng
ta.
Nhiều
trường
hợp,
phán
quyết
của toà
án Giáo
Hội còn
hỗ trợ
cho hôn
nhân bất
thường
này nọ
trở
thành
hiệu
lực, nữa
là đằng
khác.
Thành
thử, khi
hôn nhân
mới trở
hiệu
lực,
nhiều
người đã
trải qua
đau khổ
thật
tình;
bởi, ở
hoàn
cảnh ly
dị, hoặc
tái giá,
họ đều
thấy
không
thoải
mái mà
bước lên
rước
Chúa vào
lòng.
Những
người ý
thức
được
rằng:
hoàn
cảnh của
họ,
trong
hiện
tại,
đang bị
cấm rước
Chúa vào
lòng,
không
thích
đáng để
rước
Chúa, có
thế được
hiểu là
để chứng
tỏ họ
trung
thành
quả cảm
nhận ra
sự hiện
diện của
Chúa nơi
hoàn
cảnh
riêng
của
mình.
Giáo Hội
nhận
rằng là
cộng
đoàn
chung
sống, ta
cũng nên
tỏ ra
nhạy bén
với tình
cảnh của
những
người đã
ly thân,
ly dị
hoặc
tiến
thêm
bước
nữa. Nên
kiếm
cách mà
hỗ trợ
và nâng
đỡ họ
theo
cách nào
thích
hợp. Và,
nhiều
trường
hợp, họ
cũng
lĩnh hội
được
nhiều
bài học
quý giá,
từ đó.
Rất
thường,
hoàn
cảnh của
những
người bị
đổ vỡ
trong
tương
quan vợ
chồng,
đều
chứng tỏ
lòng quả
cảm và
quyết
tâm của
họ đối
với
người
khác
trong
cộng
đồng dân
Chúa.
Chúng ta
cũng
khích lệ
những
người
anh em
này hãy
bền đỗ
trong
nguyện
cầu, sám
hối và
tình
thương
của Chúa
và yêu
người
đồng
loại, để
họ có
thể đến
dự Thánh
lễ và
các buổi
chầu
Thánh
Thể,
đồng
thời
tham gia
sinh
hoạt với
cộng
đồng
giáo xứ
của họ.
Hội Đồng
Giám Mục
chúng
tôi cũng
khuyến
khích
các vị
chủ chăn
và giáo
dân hãy
nâng đỡ
mục vụ
những
người ly
dị, và
khích lệ
họ nên
tham gia
vào đời
sống của
Hội
thánh
trong
mọi hoàn
cảnh của
đời
sống.
Hội
thánh
bảo đảm
với họ
về tình
yêu
thương
liên tục
của Đức
Kitô.
Bảo đảm
rằng,
Chúa vẫn
mong
hiệp
thông
đậm sâu
với mọi
người
như họ.”
Quả
thật,
cảnh
tình
người
phối
ngẫu
nam/nữ,
vẫn là
chuyện
dễ bàn
hơn đi
vào hiện
thực.
Triết lý
dông
dài, vẫn
dễ hơn
sống
từng
trải. Có
nên
chăng,
một cái
nhìn
thông
thoáng
về vấn
đề này.
Vì, nói
gì thì
nói, ly
thân/ly
dị hay
tái giá,
đâu có
nghĩa
mình
đang
trong
tình
trạng
phạm
pháp.
Nhất
thứ, đó
lại
không là
những
pháp và
luật của
đời
thường.
Mà, chỉ
là đời
sống
thân
thương
của cộng
đoàn dân
Chúa.
Cộng
đoàn dân
con Đức
Chúa,
vẫn sống
bằng
tình
thương
yêu, đùm
bọc. Bất
kể người
anh hay
người
chị ấy
có vấn
đề, hay
không.
Bất kể,
người
anh
người
chị,
người em
của mình
có là
giáo dân
hạng
thứ, hay
có chức
có
quyền.
Bất kể,
anh/chị
hay em
ấy có
quá
trình
sống
trong
tăm tối
từ một
cộng
đoàn
khác nay
chuyển
đến,
không.
Năm châu
bốn
biển,
tất cả
chung
một nhà.
Nhất
thứ, là
nhà Đạo
của Đức
Chúa.
Là, Hội
thánh,
hoặc còn
gọi là
Nước
Trời ở
trần
gian.
Rất
thân. Và
rất đáng
thương.
Trần
Ngọc
Mười hai
vẫn ao
ước được
đón tiếp
anh chị
người
thân
đi vào
vòng tay
ôm
thân
thương
của Hội
thánh.