Chúa
nhật I
Mùa Vọng
TỈNH
THỨC VÀ
CẦU
NGUYỆN
(Mc
13,33-37)
I.
TẤM BÁNH
LỜI CHÚA
Khi
ấy Chúa
Giêsu
nói với
các môn
đệ: "Anh
em phải
coi
chừng,
phải
tỉnh
thức, vì
anh em
không
biết khi
nào thời
ấy đến.
Cũng như
người
kia trẩy
phương
xa, để
nhà lại,
trao
quyền
cho các
đầy tớ
của
mình,
chỉ định
cho mỗi
người
một
việc, và
ra lệnh
cho
người
giữ cửa
phải
canh
thức.
Vậy anh
em phải
canh
thức, vì
anh em
không
biết khi
nào chủ
nhà đến:
Lúc chập
tối hay
nửa đêm,
lúc gà
gáy hay
tảng
sáng.
Anh em
phải
canh
thức,
kẻo lỡ
ra ông
chủ đến
bất
thần,
bắt gặp
anh em
đang
ngủ.
Ðiều
Thầy nói
với anh
em đây,
Thầy
cũng nói
với hết
thảy mọi
người
là: phải
canh
thức!"
II.
TẤM BÁNH
CHIA SẺ
Mùa Vọng
là mùa
chờ đón
Chúa
đến.
Chúa sẽ
đến
nhưng ta
không
chắc gặp
được
Người.
Vì Người
đến rất
bất ngờ
và rất
âm thầm.
Muốn gặp
được
Chúa ta
phải
tỉnh
thức.
Tỉnh
thức có
nghĩa là
đừng mê
ngủ.
Chúa
thường
hay đến
vào ban
đêm
nghĩa là
vào lúc
ta không
ngờ. Đời
sống có
những
bóng đêm
ru ta
ngủ say
mê khiến
ta không
gặp được
Người.
Có những
bóng đêm
của tội
lỗi giam
cầm hồn
ta trong
giấc ngủ
bạc
nhược
khiến ta
không
còn đủ
sức
thoát
ra. Tội
lỗi lôi
kéo tội
lỗi. Tội
lỗi
chồng
chất
giống
như
những
tảng đá
gìm ta
xuống
vực sâu
vô tận.
Có những
bóng đêm
của danh
vọng ru
hồn ta
ngủ quên
trên
vinh
quang
chói
lọi.
Vinh
quang
giống
như ngọn
đèn đốt
cháy
biết bao
đời
thiêu
thân. Có
những
bóng đêm
của xác
thịt
cuốn hồn
ta vào
giấc
mộng lạc
thú. Lạc
thú
giống
như
chiếc
lưới rất
mềm mại,
rất nhẹ
nhàng,
nhưng
rất hiểm
độc.
Linh hồn
đã sa
vào khó
có thể
thoát
ra. Có
những
bóng đêm
của thói
ích kỷ
chỉ biết
sống cho
bản thân
mình.
ích kỷ
giống
như một
hang
sâu,
càng đi
vào càng
thấy tối
tăm. Có
những
bóng đêm
của tiền
tài bao
phủ ta
trong
giấc
mộng
giàu
sang phú
quí.
Chìm đắm
trong
giấc
mộng, ta
sẽ chẳng
nghe
được
bước
chân
Chúa đi
qua.
Tỉnh
thức
cũng có
nghĩa là
tỉnh táo
phân
định.
Chúa đến
rất âm
thầm và
rất bé
nhỏ.
Người
không
đến với
cờ quạt
trống
phách
tưng
bừng,
nhưng
đến
trong âm
thầm
lặng lẽ.
Người
không
đến
trong uy
nghi lẫm
liệt của
những vị
vương
đế,
nhưng
Người
đến
trong
hiền
lành
khiêm
nhường
như một
người
phục vụ.
Người
không
mặc gấm
vóc lụa
là,
nhưng
đơn sơ
trong y
phục dân
dã.
Người
không
đến như
vị quan
toà
nghiêm
khắc,
nhưng
như một
người
cha nhân
hậu, một
người
bạn dễ
thương
dễ mến.
Người
đang đến
qua
những
con
người
hiền
lành bé
nhỏ
quanh
ta.
Người
đang đến
trong
những
con
người
khốn khổ
túng
cùng.
Người
đang đến
qua
những
khuôn
mặt xanh
xao hốc
hác.
Người
đang đến
trong
những
tấm thân
gầy
guộc.
Người
lẫn vào
giữa đám
đông vô
danh.
Người
chìm mất
trong số
những kẻ
bị loại
ra ngoài
lề xã
hội.
Người ẩn
mình
giữa đám
người ăn
xin đang
lê bước
khắp các
nẻo
đường
cát bụi.
Người
đang rét
run với
cặp mắt
ngơ ngác
thất
thần ở
giữa
những
nạn nhân
bão lụt
miền
Trung.
Phải
tỉnh táo
lắm mới
nhận ra
Người.
Phải
tỉnh
thức lắm
mới gặp
được
Người.
Tỉnh
thức
không có
nghĩa là
cứ ngồi
đó mà
chờ đợi.
Tỉnh
thức là
bắt tay
vào hành
động.
Chúa như
ông chủ
đi vắng.
Người
cho ta
được
toàn
quyền
khi
Người
vắng
nhà.
Người
giao
trách
nhiệm
cho ta
trông
coi gia
đình ta,
giáo xứ
ta, địa
phương
ta, đất
nước ta
và cả
thế giới
nơi ta
đang
sống. Ta
được tự
do hành
động. Ta
có trách
nhiệm
làm cho
gia
đình, xứ
đạo, địa
phương,
đất
nước, và
cả thế
giới
được
phát
triển về
mọi mặt.
Vì thế,
tỉnh
thức là
nhìn
thấy
những
nhu cầu
của anh
em, và
đáp ứng
những
nhu cầu
đó. Tỉnh
thức là
nhìn
thấy ý
Chúa
trong
những
trào lưu
thời
đại.
Tỉnh
thức là
nhận
biết
Chúa
hành
động
trong
những
tâm hồn
thiện
chí
thuộc
các niềm
tin, mầu
da, quan
điểm
khác
nhau để
biết
cộng tác
trong
việc xây
dựng xã
hội.
Tỉnh
thức là
dấn thân
hy sinh
phục vụ
anh em
trong
quên
mình.
Ngay từ
đầu mùa
Vọng,
Chúa mời
gọi ta
hãy tỉnh
thức.
Hãy bước
ra khỏi
giấc ngủ
miệt
mài,
lười
biếng.
Hãy đoạn
tuyệt
với
những
giấc
mộng phù
hoa. Hãy
thôi
đuổi
theo
những
đam mê
dục
vọng.
Hãy nói
không
với
những
đồng
tiền bất
chính.
Hãy tỉnh
táo phân
định để
nhận ra
dung mạo
thực sự
của Đức
Kitô.
Đừng
chạy
theo
những
khuôn
mặt mang
dáng vẻ
cao sang
quyền
quý.
Đừng
chạy
theo
những
khuôn
mặt nặng
về quyền
lực.
Đừng
chạy
theo
những
lời hứa
hẹn giàu
sang.
Dung mạo
đích
thực của
Đức Kitô
là nghèo
hèn, là
khiêm
nhường,
là bé
nhỏ.
Hãy tỉnh
thức để
làm việc
không
ngừng,
để quên
mình, hi
sinh
phục vụ
cho lợi
ích của
đồng
loại.
Như thế,
tỉnh
thức
không
phải là
việc dễ
dàng. Tự
sức ta
sẽ khó
mà tỉnh
thức.
Nên ta
phải tha
thiết
cầu
nguyện
xin ơn
Chúa trợ
giúp. Có
ơn Chúa
thúc
đẩy, ta
mới có
thể dứt
bỏ con
đường
tội lỗi
xưa cũ.
Có ơn
Chúa soi
sáng, ta
mới đủ
tỉnh táo
nhận ra
dung mạo
đích
thực của
Chúa
Giêsu.
Có ơn
Chúa trợ
giúp, ta
mới đủ
hăng hái
ra đi
phục vụ
trong
quên
mình.
III.
TẤM BÁNH
HÓA
NHIỀU
1. Tỉnh
thức là
đừng mê
ngủ. Hãy
kể ra
những
bóng tối
khiến ta
mê ngủ ?
2. Tỉnh
thức là
tỉnh táo
phân
định.
Làm thế
nào để
nhận ra
khi Chúa
đến ?
3. Tỉnh
thức là
phải
hành
động.
Muốn
tỉnh
thức,
bạn phải
làm
những
gì?
4. Mùa
Vọng
này, bạn
quyết
tâm làm
gì để
tỉnh
thức ?
+
Giuse
Ngô
Quang
Kiệt
Tổng
Giám mục
Hà Nội