MẸ
(Riêng
tặng
các bà
mẹ nhân
ngày
Hiền
Mẫu
11/5/2008)
Trần Mỹ
Duyệt
Trong
những
áng văn
chương,
những
vần
thơ,
những
nhạc
bản,
những
bức vẽ
tuyệt
tác
nhất
của
nhân
loại,
có lẽ
là
những
tác
phẩm,
thi
phẩm,
nhạc
phẩm,
họa
phẩm
dưới đề
tài
tình
yêu.
Tiếp
tới là
đề tài
về mẹ.
Vì qua
người
mẹ nẩy
sinh
tình
yêu và
sự hy
sinh.
Có thể
nói, mẹ
là một
thụ tạo
tuyệt
vời
nhất mà
Thượng
Đế ban
cho
nhân
loại.
Gần
đây,
trong
chiều
hướng
suy tư
mới và
với đà
tiến bộ
của
khoa
học,
của xã
hội,
người
ta bắt
đầu đặt
lại vai
trò,
thế
đứng và
vị thế
của phụ
nữ. Phụ
nữ,
theo đó
cần
được
nhiều
quyền
hơn,
cần
được
đối xử
ngang
hàng
với nam
giới,
và cũng
cần
phải
dấn
thân
hơn.
Kết quả
là ngày
nay đã
có
nhiều
nữ bác
sĩ, nữ
luật
sĩ, nữ
khoa
học
gia, nữ
giảng
sư đại
học, nữ
giáo sư
và giáo
viên.
Về mặt
xã hội
và
chính
trị, có
những
nữ dân
biểu,
nữ nghị
sĩ, nữ
tướng
lãnh,
nữ thủ
tướng,
nữ bộ
trưởng,
và nữ
tổng
thống
như tại
Phi
Luật
Tân,
hoặc
Nam
Dương,
hay như
nữ
hoàng
Anh
chẳng
hạn.
Vai trò
nữ giới
cũng
được
nhắc
tới
trong
những
sinh
hoạt
của
Giáo
Hội
Công
Giáo,
một
giáo
hội vốn
bị mang
tiếng
là bảo
thủ, và
không
mấy đề
cao vị
trí
người
phụ nữ.
Thí dụ,
không
cho nữ
giới
làm
linh
mục như
Giáo
Hội Anh
Giáo.
Nhưng
dù là ở
ngoài
xã hội
hay
trong
sinh
hoạt
tôn
giáo,
người
phụ nữ
có nắm
giữ vai
trò gì
đi nữa,
và dù
người
phụ nữ
có được
vinh
thăng
chức vụ
gì đi
nữa,
thì
cũng
không
bằng và
không
thể
vượt
qua
được
hai
chức vụ
mà
Thượng
Đế đã
ban
tặng
cho nữ
giới,
đó là
chức
làm vợ
và làm
mẹ.
Nhân
dịp
mừng
ngày
Hiền
Mẫu,
tôi đặc
biệt
nhấn
mạnh về
vai trò
làm mẹ
của phụ
nữ.
Tôi nhớ
lại
trong
thời
gian
còn là
sinh
viên,
một hôm
trong
buổi
thảo
luận về
vai trò
của phụ
nữ
trong
khóa
Tâm Lý
Phụ Nữ,
vị giáo
sư và
cũng là
một nữ
tâm lý
gia đã
không
úp mở
phát
biểu
rằng:
“Gì gì
đi nữa,
nữ giới
cũng
chỉ
rành rẽ
hơn nam
giới ở
cái xúc
cơm và
thay tã
lót cho
con”.
Thật
vậy,
Thượng
Đế đã
dành để
cho phụ
nữ vai
trò làm
mẹ rất
đặc
biệt.
Ngài đã
trang
điểm và
sáng
tạo nên
người
phụ nữ
với
những
đặc
biệt mà
không
ai
trong
nam
giới có
thể so
sánh
được.
Về
phương
diện
thể lý,
Ngài đã
chuẩn
bị cho
nữ giới
một bộ
nhũ hoa
không
những
đẹp,
hấp dẫn
đối với
nam
giới,
mà còn
là một
bầu sữa
thơm
ngon
đem lại
sức
sống
cho
con.
Người
con khi
uống
say sưa
những
dòng
sữa mẹ
chảy ra
không
những
được
hạnh
phúc vì
thấy
mình no
thỏa,
mà còn
được
hạnh
phúc vì
sự yêu
thương,
săn sóc
mà mẹ
dành
cho
mình.
Có thể
nói,
mỗi
giọt
sữa là
một
giọt ân
tình và
hy sinh
của mẹ
dành
cho
con.
Trong
lòng
người
phụ nữ,
Thượng
Đế đã
dọn sẵn
một cái
nôi êm
ái, một
thửa
đất mầu
mỡ để
ươm mầm
sự
sống,
và để
cho cái
mầm ấy
phát
triển
và lớn
lên.
Chín
tháng
trong
bụng
mẹ,
người
con đã
được sự
che chở
của mẹ,
được
tiếp
nhận
từng
sức
sống và
từng
hơi thở
của mẹ.
Chính
bà đã
ban cho
con bà
những
tháng
năm đầu
đời ấy
sự sống
và
truyền
vào con
tất cả
tình
yêu và
lòng
thương
cảm của
bà.
Theo
tâm lý
học,
Thượng
Đế còn
ban cho
phụ nữ
một bản
năng
rất bén
nhậy về
những
nhu cầu
và ước
muốn
của con
bà. Bà
không
bị đánh
động
bởi
những
tiếng
ồn ào
bên
ngoài,
nhưng
chỉ một
tiếng
ho,
tiếng
cựa
mình
của
con, bà
cũng
cảm
được và
thức
tỉnh
ngay dù
bà đang
ngủ
say.
Điều
này đã
được
ghi
nhận và
giải
thích
bằng
tâm lý
học.
Mỗi lần
một đứa
con ra
đời, là
nhan
sắc mẹ
tàn
phai đi
một tí.
Những
nét đẹp
dịu
dàng
của bà.
Những
đường
cong
hấp dẫn
của bà
bị xoi
mòn vì
những
năm
tháng
thai
nghén,
sinh
nở. Bài
xấu đi,
già đi,
và kém
phần
gợi cảm
đi vì
những
đứa con
của bà.
Đến đây
tôi
chợt
nhớ lại
một
hình
ảnh mà
tôi
không
thể nào
quên
được,
đó là
hình
ảnh một
bà mẹ
trẻ ôm
đứa con
chậm
phát
triển
về cả
tâm lý
lẫn thể
lý hôm
đó. Lúc
đầu tôi
không
nhìn rõ
đứa trẻ
trong
lòng bà
mà chỉ
nghe
những
tiếng
rên rỉ
của em,
vì em
đã bị
biến
dạng
bởi
bệnh
tật.
Người
mẹ trẻ
này mỗi
lần
nghe
tiếng
rên rỉ
của
con, bà
ghì sâu
con vào
lòng,
rồi rất
nhẫn
nại,
rất tha
thiết
nhỏ
từng
giọt
nước
cho con
bà
uống.
Vì em
đã
không
ăn uống
được
một
cách
bình
thường
như các
trẻ em
khác.
Không
những
thế, em
còn
không
nói
được,
hoặc
diễn tả
nhu cầu
của em.
Nhưng
lạ
lùng,
tình
thương
của một
người
mẹ đã
làm cho
bà hiểu
và biết
rõ nhu
cầu con
bà. Tôi
đã thao
thức
suốt
đêm hôm
đó về
hình
ảnh
này.
Tôi
thực sự
không
hiểu
nổi mà
chỉ còn
cảm
phục
tình
thương
và sự
hy sinh
có thể
nói là
vô bờ
bến của
người
mẹ trẻ
mà tôi
gặp hôm
ấy tại
văn
phòng.
Hình
ảnh của
người
mẹ trẻ
hôm đó
cũng
như
nhiều
nhiều
lắm
hình
ảnh
những
bà mẹ
mà phải
làm mẹ
những
đứa con
tật
nguyền.
Những
em này
mang
những
hội
chứng
Down
Syndrome,
Autism,
ADHD,
Cerebral
Palsy
và
Mental
Retardation.
Hoặc
những
em mang
những
hội
chứng
về tâm
bệnh mà
tôi vẫn
thường
ngày
gặp gỡ.
Thỉnh
thoảng
tôi
cũng đã
gặp một
vài bà
mẹ
không
những
có 1 mà
còn 2
hoặc 3
con ở
vào
những
trường
hợp như
thế.
Đã có
lần tôi
thăm
một gia
đình 3
người
con với
những
triệu
chứng
Autism
và
ADHD,
tôi
thấy
người
mẹ này
nguyên
một
việc
chịu
đựng 3
đứa trẻ
đó cũng
đủ điểm
mà lên
Thiên
Đàng
rồi,
chứ
chưa
nói đến
việc bà
còn
chịu
đựng
một ông
chồng
mà suốt
ngày
không
làm gì
cả, chỉ
nhậu
nhẹt và
say
sưa.
Bằng
vào
kinh
nghiệm
nghề
nghiệp
của
tôi,
tôi
không
nói ra
nhưng
cũng
hiểu
ngay
nạn
nhân
trong
gia
đình đó
là ai
và ai
là
nguyên
nhân
gây ra
những
đau khổ
kia.
Cũng có
những
trường
hợp tôi
đã nêu
lên ý
kiến
chữa
trị,
nhưng
một vài
ông
chồng
rất
ngang
bướng
và cố
chấp.
Đại
khái đã
có lần
tôi
được
nghe
phản
ứng của
một
thanh
niên
với 6
người
con lóc
nhóc mà
người
mẹ
không
biết
phải
làm gì
hơn là
nhiều
lúc
ngồi
khóc.
Khi đưa
ra
những
gợi ý
tìm một
phương
pháp
trị
liệu,
phòng
ngừa
thai
nghén,
anh đã
tỉnh bơ
trả
lời:
“Chúa
ban cho
em bao
nhiêu,
em nhận
hết. Bố
mẹ em
đẻ 10
đứa, em
mới có
6 đứa
đâu
nhằm
nhò
gì”.
Oại!
Thượng
Đế thật
cao cả
và đáng
yêu khi
dựng
nên
những
tấm
lòng
của
người
mẹ.
Chính
vì thế
khi vừa
lọt
lòng
mẹ, hơi
thở của
mẹ,
tiếng
nói của
mẹ là
những
gì
người
con cảm
được,
nghe
được và
tiếp
nhận
được
đầu
tiên.
Người
con lúc
đó chưa
nhìn rõ
mặt mẹ,
chưa
biết mẹ
mình
như thế
nào,
nhưng
lại
hiểu và
nghe
được
tiếng
nói,
cảm
được
hơi thở
của mẹ.
Tâm lý
học gọi
đây là
những
giao
cảm đầu
tiên
theo
bản
năng
nối kết
giữa
người
con và
người
mẹ. Tâm
lý này
cũng
thấy
xuất
hiện
ngay cả
trong
thế
giới
loài
vật
nữa.
Thí dụ,
con gà
hay con
vịt vừa
chui ra
khỏi vỏ
trứng
là tự
nhiên
chúng
chạy
tìm và
đi theo
vịt mẹ
hay gà
mẹ
ngay.
Lạ lùng
hơn nữa
là
chúng
không
hề đi
theo
con gà
hay con
vịt nào
không
phải là
mẹ của
chúng.
Rồi khi
đã nhìn
thấy
mẹ, đã
quen
với
tiếng
mẹ, và
cảm
được
tình
mẹ, thì
gối mẹ
lại trở
thành
một học
đường
hết sức
quan
trọng
cho con
vỡ lòng
và học
được
những
kinh
nghiệm
đầu
đời.
Hình
ảnh
người
con
ngồi
trên
gối mẹ,
trong
lòng mẹ
để nghe
mẹ kể
truyện
hoặc
vuốt
tóc vào
mỗi
buổi
chiều
hay
những
phút
trước
khi đi
ngủ là
hình
ảnh của
một lớp
học đầu
đời
trong
đó mẹ
dậy con
tất cả
về
nghĩa
yêu
thương.
Khi ôn
lại
tuổi
thơ của
mình,
Thánh
Anphongsô,
vị Sáng
Lập
Dòng
Chúa
Cứu Thế
đã nói:
“Tất cả
những
gì tôi
có đều
do mẹ
tôi ban
cho”.
Ngay
trong
những
bệnh
viện
tâm
thần,
các
bệnh
nhân
khi
tỉnh
táo
cũng
gọi mẹ,
nhắc
đến mẹ,
Trong
nhiều
trường
hợp chỉ
cần
nghe
nhắc
đến chữ
mẹ là
tự
nhiên
các
bệnh
nhân ấy
bớt
căng
thẳng,
và trở
thành
dễ dãi
ngay.
Điều
này
giải
thích
thêm
rằng
tình
thương
của
người
mẹ đã
đem lại
cho con
bà sự
sống
thể lý
mà còn
cả về
tâm lý
nữa.
Theo
tôi, Y
Vân là
người
đã được
cái cảm
nhận
xuất
thần
khi ông
khai
triển
đề tài
mẹ qua
nhạc
phẩm
bất hủ
“Lòng
Mẹ”:
“Lòng
mẹ bao
la như
biển
thái
bình
dạt
dào.
Tình mẹ
tha
thiết
như
dòng
suối
hiền
ngọt
ngào.
Lời ru
êm ái
như
đồng
lúa
chiều
rì rào”
Và Nhất
Hạnh
cũng
rất
thổn
thức
khi
viết:
“mẹ là
dòng
suối
dịu
hiền”.
Thiếu
dòng
suối
ấy,
thiếu
đại
dương
tình
thương
ấy,
người
con
không
thể nào
hạnh
phúc.
Chính
vì vậy,
người
con dù
sau này
như thế
nào đi
nữa
cũng
không
quên
được
mẹ, và
vẫn
không
muốn
rời xa
vòng
tay mẹ.
Tôi cảm
nghiệm
được
phần
nào cái
nức nở,
cái
thổn
thức
của Y
Vân và
Nhất
Hạnh
trong
lần về
thăm mẹ
gần
đây. Mẹ
tôi như
đứng
ngây
ra,
không
biết
làm gì
khi gặp
mặt tôi
mà chỉ
để một
vài
dòng
nước
mắt lăn
dài
trên gò
má. Tôi
dù đã
trên 50
tuổi
đời,
nhưng
cũng đã
không
cầm
được
xúc
động và
khi ồm
ghì mẹ
tôi
trong
vòng
tay,
thì
những
giọt
nước
mắt đã
mặn
đắng bờ
môi.
Tôi
không
còn
biết
nói gì
hơn, mà
chỉ còn
để cho
những
giây
phút
yêu
thương
ấy chạy
khắp
thân
mình
tôi, và
những
giọt lệ
thân ái
làm mờ
đôi
mắt.
Các con
tôi
chúng
đứng
nhìn bố
khóc mà
không
hiểu
tại sao
bố
khóc.
Nhưng
theo
tôi,
đến một
tuổi
nào đó,
các
chúng
cũng
cảm
thấy
những
nụ hôn,
những
cái
vuốt
trán,
những
lời nói
mà
chúng
nghe
quen
lúc này
trở
thành
nhớ
nhung
và thật
sự cần
thiết
đối với
chúng.
Cũng có
thể là
lúc đó
tôi
không
còn
hiện
diện
trên
con đời
này
nữa.
Đến đây
tôi mới
thấm
thía
được
thế nào
là tình
mẹ
thương
con, và
thế nào
là cái
ảnh
hưởng
chi
phối
đời
sống
tâm lý
và tình
cảm của
người
con
phát
xuất từ
tình
thương
của
người
mẹ.
Tóm
lại,
chỉ một
thiên
chức
làm mẹ
cũng đủ
để
người
phụ nữ
trở nên
cao cả
và hết
sức
quan
trọng.
Họ
chính
là
những
đại ân
nhân
của
nhân
loại.
Là
những
người
xây
dựng và
cấu
trúc
nhân
loại
bằng
chính
tình
thương,
hy
sinh,
và sự
cảm
nhận
hết sức
bén
nhậy
đối với
những
đứa con
là
những
thành
phần
của thế
hệ
tương
lai. Do
đó, con
cái
phải
biết ơn
mẹ,
nhân
loại
phải
biết
quí
trọng
và yêu
kính
thiên
chức
làm mẹ
của nữ
giới.
Riêng
với các
bạn còn
có mẹ ở
bên,
chúng
ta hãy
cảm ơn
Thượng
Đế, cảm
ơn mẹ
về hạnh
phúc
này.
Bầu
trời sẽ
sụp đổ,
và
những
đêm
thanh
sẽ mất
ánh sao
khi mẹ
hiền
qua đi.
Bởi vì
sẽ
không
còn
thấy
bóng
hình và
tình
thương
mẹ
quanh
mình
nữa.
Và tôi
cũng
muốn
qua
những
tâm tư
chia sẻ
này để
thưa
với mẹ
tôi một
câu như
Anphongsô
đã nói
về mẹ
Ngài:
“Thưa
mẹ, con
cảm ơn
mẹ về
tất cả
những
gì mẹ
đã làm
và đã
hy sinh
cho
con.
Con sẽ
không
bao giờ
được
như
ngày
nay nếu
con
thiếu
tình
thương
và sự
hy sinh
của mẹ.
Con yêu
và mến
mẹ”.