“Anh vẫn
đợi
hoàng
hôn lịm
chết”
Để ánh
bình
minh gợi
thức tâm
hồn
Là ốc
đảo trơ
mình mùa
sóng vỗ
Là cuối
chân
trời ước
nguyện
vòng tay
(dẫn từ
thơ Cát
Biển)
Mc 13:
33-37
Kìa, sao
anh vẫn
đợi
hoàng
hôn đang
lịm
chết.
Lại
không
đợi,
Đấng vực
dậy có
bình
minh gợi
thức tâm
hồn.
Bình
minh gợi
thức, là
những
điều
trình
thuật đề
cập đến,
hôm nay.
Trình
thuật
hôm nay,
ngày đầu
mùa
Phụng vụ
mới, có
lời dặn
dân con
“phải
tỉnh
thức”.
Tỉnh
thức, vì
không
biết
ngày
nào, giờ
nào sự
việc xảy
đến.
Tỉnh và
thức, mà
đón chào
Đấng
Mêsia,
đến lại.
Ngài đến
lại,
không
phải
trong
huy
hoàng,
ầm ĩ.
Nhưng,
âm thầm
bé nhỏ
một Hài
Nhi,
thật dễ
thương.
“Đến
lại”, là
cụm từ
mà Hội
thánh
lâu nay
vẫn gọi
đó là
“mùa
vọng”.
Cụm từ
Mùa
vọng
xuất từ
tiếng
Latinh
adventus,
là
chỉ việc
Chúa
Quang
Lâm,
Ngài
đang
đến.
Thật sự,
thì
Mùa Vọng
còn là
thời
gian bốn
tuần,
cần gói
ghém để
chuẩn bị
ngày
Chúa hạ
mình
chấp
nhận
thân
phận của
phàm
nhân.
Ý tứ của
Chủ nhật
thứ I
Mùa
Vọng,
nối kết
với
phụng vụ
Chúa
Nhật
cuối
năm, ở
tuần
trước.
Bởi,
tuần
rồi, các
bài đọc
đều nói
về việc
Chúa
‘đến
lại’,
trong
lai
thời.
Phụng vụ
hôm nay,
có nói
đến thái
độ mà
mọi
người
phải có,
đó là:
chuẩn bị
trực
diện Đức
Chúa.
Trực
diện
Đấng là
Vua. Là,
Chúa các
chúa.
Trước
tiên,
chuẩn bị
là thu
xếp mọi
việc
thường
ngày,
chỉ liên
tưởng
đến sám
hối,
quyết
hồi
hướng
trở về.
Sám hối
trở về,
tượng
trưng
bằng mầu
tím, áo
ta mặc.
Chuẩn
bị, còn
là chỉnh
đốn con
người và
tâm
trạng
của
mình,
hầu sẵn
sàng
tiếp
nhận Đức
Chúa
giáng
hạ, làm
người.
Như tạo
vật.
Chuẩn
bị, là
nhớ đến
lý do
khiến
Thiên
Chúa
Đấng Tạo
nên muôn
vật, nay
chấp
nhận làm
tạo vật,
để cứu
độ trần
gian.
Chuẩn
bị, là
sửa soạn
hành
trang
lên
đường,
mà gặp
gỡ. Gặp
gỡ, chấp
nhận
thời kết
tận có
phán
quyết
“lên án
kẻ sống
cũng như
người
chết”.
Từ
đó, nghe
biết
những
lời thân
thương,
như:
“Nào
những kẻ
Cha Ta
chúc
phúc,
hãy đến
mà thừa
hưởng
Vương
Quốc dọn
sẵn cho
các
ngươi,
ngay từ
thuở tạo
thiên
lập
địa.”
(Mt
25:
34-35).
Chuẩn bị
chào
đón, là
mở cửa
lòng hầu
để Chúa
bước vào
cuộc
sống mỗi
ngày,
của
riêng
ta. Chúa
vào,
Ngài gọi
mời ta
ra đi.
Gọi mời
ta đồng
hành với
Ngài,
qua các
chặng
đường
đầy
những
khổ đau.
Nhọc
nhằn.
Chúa
bước
vào,
Ngài
không
chỉ tạm
thời trú
ngụ ở
Bét-lem.
Cũng
chẳng
phải,
vào ngày
cuối
đời,
thời sau
hết khi
có tiếng
kèn, tập
họp mọi
người.
Có, thần
linh
thiên sứ
vây
quanh.
Mà là,
những
gặp gỡ
rất đời
thường.
Bởi,
Ngài là
Emmanuel,
Đấng ở
với ta
“mọi
ngày,
đến tận
thế”
(Mt 28:
20)
Chúa đến
trú ngụ
ở
Bét-lem,
làm nền
tảng cho
đời sống
hiện tại
và lai
thời,
sống với
Ngài.
Chúa
quang
lâm, là
ý nghĩa
của cuộc
sống
trọn vẹn
ta vẫn
có.
Sống,
trong
chuẩn bị
chờ ngày
Ngài lại
đến.
Sống, để
chấp
nhận lời
gọi mời
kết hợp
với
Ngài, là
Thiên
Chúa
Đấng Hoá
Công.
Có nhận
thức như
thế, mới
biết
rằng
chính đó
là hồng
ân ta
vẫn cầu
mong,
hoặc đã
nhận
lĩnh.
Chúa
quang
lâm, là
sự việc
đang
diễn
tiến mỗi
ngày.
Diễn
tiến, đi
thẳng
vào cuộc
sống của
chính
ta. Qua
tiến
trình
nhận
thức sự
đợi chờ,
ta mới
biết Đức
Giê-su,
Ngài là
ai. Và
có thế,
mới nhận
ra ý
nghĩa
cuộc
đời. Và,
đó là ý
nghĩa
của
thánh
vịnh 42
vẫn được
hát:
“Như nai
rừng
mong mỏi
tìm về
suối
nước
trong,
hồn con
cũng
trông
mong
được gần
Ngài,
lạy
Chúa.”
Một khi
đã khắc
ghi
trong
đầu ý
nghĩa
của việc
Chúa
quang
lâm, ta
sẽ mừng
Giáng
Sinh,
đúng ý
nghĩa.
Bởi,
Giáng
Sinh nay
đã bị
tục hoá.
Đã xa
rời lời
Chúa.
Bởi,
Giáng
Sinh
không là
tưởng
niệm
những gì
đã xảy
ra trong
quá khứ.
Nhưng,
Giáng
Sinh chỉ
có
nghĩa,
khi mọi
người
nhận
biết
những
điều mặc
khải về
cuộc
sống
hiện
tại, và
lai
thời.
Của ta
thôi.
Đúng như
lời
thánh
Máccô
viết:
“Anh em
phải coi
chừng và
tỉnh
thức, vì
không
biết khi
nào thời
ấy đến.”
(Mc
13: 33)
Coi
chừng và
tỉnh
thức,
như
thánh
Mát-thêu
đã viết:
“Vậy anh
em hãy
tỉnh
thức, vì
anh em
không
biết
ngày nào
Chúa của
anh em
đến. Hãy
sẵn
sàng, vì
vào
chính
giờ phút
anh em
không
ngờ, thì
Con
Người sẽ
đến.”
(Mt
24:42)
Xem như
thế,
tỉnh
thức
không
chỉ vào
giây
phút kết
cục của
thời
gian. Mà
vào,
giai
đoạn
cuối hết
của thời
mình.
Tỉnh và
thức,
không vì
hệ thái
dương,
hoặc vũ
trụ bao
la của
ta tự
nhiên
chấm
hết,
chẳng
báo
trước.
Nhưng,
tỉnh và
thức để
mọi
người sẽ
nhận lời
mời mà
ra đi
gặp gỡ
Đức
Chúa,
bất cứ
lúc nào.
Không
báo
trước.
Như, vẫn
thấy sự
việc xảy
ra, vào
mỗi
ngày.
Tỉnh và
thức,
không là
vấn đề
đối với
những ai
thường
xuyên
đặt mình
trong
tình
trạng đề
cao cảnh
giác.
Luôn gần
gũi Đức
Chúa
trong
cuộc
đời.
Tỉnh và
thức, là
việc ta
chỉ có
thể hoàn
thành
nếu biết
thực
thi,
trong
hiện
thực. Có
tỉnh
thức, ta
mới thấy
khác
biệt
trong
cuộc
sống có
chất
lượng.
Có tỉnh
thức, ta
mới để
giờ ra
kiếm tìm
và gặp
gỡ Chúa.
Gặp gỡ
Ngài,
nơi
người
anh
người
chị sống
quanh
ta. Có
tỉnh
thức, ta
mới biết
yêu
thương
phục vụ
Ngài,
nơi
những
người
anh
người
chị ấy.
Thành
thử,
thay vì
phấn đấu
chống
chọi
thực tế
cuộc
đời,
hoặc tìm
cách
khuynh
loát đời
mình và
đời
người
ngõ hầu
thích
hợp với
ước vọng
và tham
vọng của
riêng
mình.
Thay vì
như thế,
cũng nên
nghe lại
lời của
ngôn sứ
hôm nay:
“Lạy
Chúa,
Ngài là
Cha
chúng
con;
chúng
con là
đất sét,
còn thợ
gốm là
Ngài,
chính
tay Ngài
đã làm
ra tất
cả chúng
con.”
(Is
64: 7)
Thánh
Phao-lô
đã học
được bài
học ấy,
khi
thánh
nhân ra
tay bách
hại tín
hữu
Chúa,
coi đó
như sứ
vụ được
Trên
giao
phó.
Trong
ngộ
nhận,
thánh
nhân đã
được
Chúa
cảnh
tỉnh, và
đánh
thức hầu
nghe lời
cảnh
báo:
“Saul,
hỡi
Saul,
sao
ngươi
ruồng
bắt Ta?
Ngươi đã
gậy ông
đập lưng
ông, như
đàn bò
húc mạnh
vào
chính
cùm gông
của nó.”
Cũng
tựa như
thế,
nhiều
người
trong
chúng ta
đã từng
húc đá
vào Thầy
mình và
vì thế
vẫn tự
hỏi, sao
đời mình
chưa một
lần được
bình an
và hạnh
phúc.
Hệt như
Phaolô
thánh
nhân,
những
ngày sau
đó, đã
biết kêu
lên :
“Vì vậy,
tôi cảm
thấy vui
sướng
khi mình
yếu
đuối,
khi bị
sỉ nhục,
hoạn
nạn, bắt
bớ, ngặt
nghèo vì
Đức
Ki-tô.
Vì khi
tôi yếu,
chính là
lúc tôi
mạnh.”
(2Cr
12: 10).
Tỉnh và
thức,
không
chỉ để
đợi đến
ngày kết
tận, bị
gục ngã.
Nhưng,
tỉnh và
thức mỗi
ngày với
những
kinh
nghiệm
sống,
trong
đời.
Tỉnh và
thức, vì
Đức
Giê-su
đang đợi
ta nơi
đó. Tỉnh
và thức,
trong
trạng
thái
không
ruồng
bắt,
chống
cưỡng
Ngài.
Nhưng,
cứ để
Ngài dẫn
dắt,
điều
khiển.
Điều
khiển và
uốn nắn
ngõ hầu
mình sẽ
giống
Chúa. Sẽ
trở nên
con
người
trọn
vẹn, rất
đích
thật.
Con
người
biết yêu
thương
giùm
giúp. Có
tự do.
An bình.
Có như
thế, ta
mới cùng
với
thánh
Phao-lô,
không
ngừng
cảm tạ
về ân
sủng
Ngài phú
ban,
ngang
qua Đức
Kitô.
Cảm tạ,
như
thánh
nhân
từng lập
đi lập
lại ở
bài đọc:
“Tôi
hằng cảm
tạ Thiên
Chúa của
tôi vì
anh em,
về ân
huệ
Người đã
ban cho
anh em,
nơi Đức
Ki-tô
Giê-su.”
(1Cr
1: 3).
Có cảm
tạ, thì
mọi
nguồn
lực sẽ
được gửi
đến.
Gửi, để
ta được
lớn mạnh
hơn
trong
cuộc
sống, có
dẫn dắt.
Có tiện
nghi,
như:
sách vở,
báo chí,
tĩnh
tâm, hội
thảo,
cuộc
sống
chung
đụng
cộng
đoàn,
nhất
nhất đều
là ân
huệ Chúa
gửi, lúc
đợi chờ.
Chúa
gửi, vì
“ta
được
Chúa Mặc
khải
vinh
quang
của
Ngài”;
và,
Ngài sẽ
làm cho
ta
“nên
kiên cố
đến
cùng, để
không ai
có thể
trách
cứ,
trong
Ngày của
Chúa, là
Đức
Giê-su
Chúa
chúng
ta.”
(1Cr 1:
9)
Maranatha!
Lạy Chúa
xin hãy
đến.
Trong
trông
chờ ngày
Chúa
đến, ta
hân hoan
cùng
nhau
hát.
Hát,
những
lời của
người
xưa:
“Bao
nhiêu
chàng
trai tay
xiết
mạnh,
thầm
hẹn ngày
về quê
Bắc ơi.
Im
nghe từ
đồng
hoang
phố
phường,
còn
mênh
mang một
niềm
thương,
như
trùng
dương.”
(Phạm
Đình
Chương-Anh
Đi Chiến
Dịch)
Có chờ,
là có
“mênh
mang một
niềm
thương”.
Như
trùng
dương.
Dù
“hoàng
hôn có
như lịm
chết”.
Dù, “ốc
đảo như
trơ mình
mùa sóng
vỗ”.
Nhưng,
cuối
chân
trời vẫn
ước
nguyện
một vòng
tay.
Vòng tay
của hy
vọng.
Rất đợi
chờ.
______Lm
Phan Đỗ
Thục
Linh
Mai Tá
diễn
dịch
(xem
thêm các
bài cũ,
xin mời
vào
www.suyniemloingai.blogspot.com
)