“Cho tôi
thắp hai
hàng cây
bạch
lạp”
Khói
nghiêm
trang sẽ
dâng lên
tràn
ngập
Cả Hàn
giang và
mầu sắc
thiên
không,
Lút trí
khôn và
ám ảnh
hương
lòng
Cho sốt
sắng, đê
mê
nguyền
ước.
(thơ Hàn
Mặc Tử)
(Ga 6:
51-52)
Mới chỉ
xin,
“thắp
hai hàng
cây bạch
lạp”
thôi, mà
nhà thơ
đã “sốt
sắng, đê
mê
nguyền
ước”.
Hẳn là
khi,
mừng lễ
Mình Máu
Thánh
Chúa, sẽ
có “cả
Hàn
Giang
nhân
loại,
thiên
không”,
tràn
trái
đất? “Đê
mê ngập
tràn” -
“lút trí
khôn”,
“ám ảnh
hương
lòng”,
là tâm
tình
người dự
Tiệc vẫn
có, thấy
lâu nay.
Trình
thuật lễ
Mình
Chúa hôm
nay,
thánh
Gio-an
ghi:
“Ai ăn
thịt và
uống máu
Ta, sẽ
được
sống đời
đời, và
Ta sẽ
cho họ
sống lại
trong
ngày sau
hết.”
(Ga
6: 54)
Thoạt
ngày
đầu, Lời
Chúa
không
nói về
“Tiệc
Thánh
Thể”
hoặc
rước lễ,
nhiều
cho lắm.
Người Do
Thái lúc
trước
đều
không
muốn
dính vào
máu. Họ
cho
rằng,
máu động
vật là
thứ gì ô
uế,
không
được
đụng
đến,
huống hồ
là ăn
ho8ạc
uống.
Chí ít,
là hàng
tư tế.
Có lẽ vì
thế nên,
ở truyện
người
Sa-ma-ri-ta-nô
hiền, cả
vị
thượng
tế lẫn
Lê-vi dù
thấy
người bị
nạn sõng
xoài
trên
vũng
máu, vẫn
bỏ đi.
Bỏ mà
đi,
không
phải vì
họ vội
vã lên
đền thờ
kịp dâng
lễ;
nhưng
vì,
không
muốn
dính đến
người có
vấy máu.
Ai ăn
thịt và
uống máu
Ta,
trước
nhất nên
hiểu
theo
nghĩa
liên
kết/tháp
nhập Lời
Chúa. Có
thị kiến
Ngài ban
cho. Và,
thấy
được giá
trị của
máu. Có
như thế,
mới hiểu
thấu ý
nghĩa và
mục tiêu
của sự
sống,
thật
đúng
cách.
Khi hiểu
rồi, ta
sẽ nói
như
thánh
Phao-lô:
“Tôi
sống,
nhưng
không
phải
tôi, mà
chính là
Đức Kitô
sống
trong
tôi.”
(Ga
3: 22);
hoặc:
“Anh em
hãy mặc
nơi
mình,
tâm tư
vẫn có
trong
Đức Kitô
Giê-su.”
(Pl
2: 5).
Tâm tư
vẫn có
trong
Ngài,
chính là
điều ta
suy
nghĩ.
Là, mộng
ước ta
xây. Và
là, ý
nghĩa
của lời
khuyên
nhủ: hãy
ăn thịt
và uống
máu
Chúa,
tức:
hiệp
thông
liên kết
qua động
tác nghĩ
và sống
đời cộng
đoàn.
Khi nói:
ăn Thịt
và uống
Máu
Chúa,
thánh
Gio-an
không có
ý nói
thân
xác/thể
hình khi
Ngài
chết
trên
thập
giá.
Cũng
chẳng
là, máu
đào rỉ
tuôn từ
nương
long,
nơi
xương
thịt.
Thân
Mình Đức
Chúa
Phục
Sinh hôm
nay, gồm
tất cả
đồ đệ
người
thân của
Đức
Chúa. Cả
những
người đã
và đang
liên kết
với nhau
trong
cộng
đoàn
tình
thương,
trên thế
giới.
Ngài là
Đầu. Còn
ta, qua
kỹ năng
đa dạng
của mỗi
người,
là tứ
chi nơi
Thân
Mình
Ngài.
Thân
Mình
Ngài
cùng với
tứ chi,
có trọng
trách
yêu
thương,
phục vụ
và chăm
sóc lẫn
nhau.
Yêu
thương,
hầu làm
chứng để
thế giới
biết đến
Ngài.
Yêu
thương,
chứng tỏ
Chúa
sống nơi
mình.
Thêm vào
đó, ta
có Bí
tích
Mình Máu
Chúa,
nữa.
Không
biết yêu
thương/phục
vụ cộng
đoàn,
thì Mình
Máu Chúa
chẳng
đem cho
ta ý
nghĩa
nào hết.
Hoặc có
chăng,
cũng rất
ít. Nói
cách
khác,
không
biết rõ
Đức Kitô
hoặc
chối từ
nhận
lãnh thị
kiến
Ngài
trao, ta
sẽ chẳng
thể nào
“ăn
Thịt và
uống Máu
Ngài”
được.
Và
như thế,
tham dự
Tiệc
Thánh
chỉ là
thói
quen vô
bổ. Và
như thế,
những ai
cho rằng
mình là
kẻ bước
theo
chân
Chúa,
vẫn tham
dự đều
Tiệc
Thánh,
một cách
năng
động hay
thụ
động, mà
lại
không
tha
thiết
làm
thành
viên
cộng
đoàn
tình
thương
của
Chúa, ắt
chỉ
hưởng
lợi ích
của Bí
tích
Thánh
Thể, rất
ít.
Tham dự
Tiệc
Thánh,
còn là
hành vi
cảm tạ.
Bởi, nếu
tầm
nguyên
ngôn
ngữ, ta
sẽ thấy
cụm từ “Thánh
Thể”
(eucharistia)
có nguồn
gốc từ
tiếng Hy
Lạp,
mang ý
nghĩa
của một
cảm
tạ.
Nên nhớ
là,
trong
mọi
việc,
Thiên
Chúa thể
hiện
tình
thương
cho ta
qua sự
sống của
Đức
Giê-su,
và Lời
Ngài
dạy. Qua
nỗi đau,
cái chết
và sự
sống lại
của
Ngài, mà
thôi.
Bởi thế
nên, khi
tham dự
Tiệc
Thánh,
ta nhớ
đến Đức
Chúa của
Tình
Yêu.
Nhớ, để
cảm tạ.
Nhớ, để
yêu
thương.
Cảm tạ,
vì ta đã
được
Tình yêu
Chúa
đánh
động, và
đi vào
cuộc
sống của
ta. Đánh
động,
qua kinh
nghiệm
bản
thân,
của mỗi
người.
Dự Tiệc
Thánh,
là đi
vào với
chiêm
ngắm và
cảm tạ
mọi phúc
lành,
Ngài ban
cho sự
sống.
Dự
Tiệc
Thánh,
còn là
cử hành
sự kiện
mình trở
nên
thành
viên
đích
thực của
cộng
đoàn. Vì
thế, ta
sẽ cử
hành
trong
vui
tươi,
đậm nét
thân
thương
tình
bằng
hữu. Vui
tươi, vì
Tiệc
Thánh
Thể, tự
bản
chất,
không
tạo ra
cộng
đoàn.
Nhưng,
khi dự
Tiệc
Thánh,
ta biết
rõ ràng
cộng
đoàn có
mặt ở
đó, đang
quây
quần tề
tựu, rất
tươi và
rất vui.
Tham dự
Tiệc
Thánh,
không
chỉ có
nghĩa là
“xem
lễ”,
bước đến
nhà thờ
để “đi
lễ, rất
cá thể.
Dự Tiệc
Thánh,
cũng
chẳng
cốt để
giữ điều
răn Hội
thánh,
là: “Hãy
giữ ngày
Chúa
Nhật”.
Dự
Tiệc
Thánh,
hay giữ
ngày
Chúa
Nhật,
không
thể là
như đi
xem
hát/diễn
kịch, mà
giải
trí.
Không
phải để
ta lãnh
nhận
điều gì
có lợi,
dù vật
chất hay
tinh
thần.
Nhưng
tham dự
Tiệc, là
cho đi.
Cho rất
nhiều.
Cho toàn
bộ con
người
mình,
hầu liên
kết hiệp
thông.
Tiệc
Thánh là
một Bí
tích,
điều này
có ý
nghĩa
còn lớn
hơn cả ý
nghĩa
đến dự
chỉ để
dâng lên
đồ cúng
kiến, tế
thần.
Tiệc
Thánh,
là thước
đo chất
lượng
của tình
bằng
hữu, nơi
cộng
đoàn.
Đo, là
đo cả
bản chất
và tình
trạng
của cộng
đoàn,
nữa.
Cộng
đoàn nào
sinh
động, ắt
không
thể cử
hành
Tiệc
Thánh
theo
cách lê
thê,
đáng
chán.
Nơi nào,
không có
tinh
thần
cộng
đoàn
theo
đúng
các,
ở
nơi ấy
không
thể có
Tiệc,
theo
đúng
nghĩa.
Nguyện
đường có
hoành
tráng.
Phẩm
phục có
uy nghi.
Ban hợp
xướng có
tiếng
hát
thanh
trong
thiên
thần đi
nữa, thì
Tiệc
Thánh ta
dự vẫn
không
mang ý
nghĩa
đích
thực,
được.
Có giáo
dân đến
dự Tiệc
Thánh
rất
thường
nhưng
vẫn tự
hỏi: sao
cứ phải
“đi lễ”,
mà không
thể cầu
nguyện ở
nhà?
Đúng
thế. Ai
cũng có
thể ở
tại nhà,
mà
nguyện
cầu.
Nhiều
khi, nhà
là chốn
ấm
nguyện
cầu, rất
tốt.
Nhưng,
Tiệc
Thánh
đâu
chỉ
là thời
gian để
nguyện
cầu.
Thánh lễ
chính là
Bữa
Tiệc.
Là, mảng
thời
gian để
ta vui
mừng với
cộng
đoàn
thân
thương,
ta lui
tới. Và
tiệc vui
thánh,
không
thể thực
hiện một
cách
riêng
lẻ, ở
tại nhà.
Mà, chỉ
có thể
thực
hiện
trong
chung
vui, với
nhau.
Chung
cộng
đoàn.
Cùng
cộng
đoàn.
Bài đọc
hai,
thánh
Phao-lô
nói:
“Khi
nâng
chén
chúc
tụng cảm
tạ Chúa,
há chẳng
là ta dự
phần vào
Máu Đức
Ki-tô ư?
Và khi
ta cùng
bẻ Bánh,
há chẳng
là dự
phần vào
Thân Thể
Người
sao?
Bởi, chỉ
một tấm
Bánh, và
tất cả
chúng ta
chia sẻ
cùng một
Bánh ấy,
nên tuy
nhiều
người,
ta vẫn
chỉ là
một thân
thể.”
(1Cr
10:
16-17).
Tiếc
thay,
dĩa
thánh
đựng
Mình
Chúa còn
hơi nhỏ,
khó có
thể diễn
tả
phương
cách để
cộng
đoàn ta
cùng vui
sẻ san
Mình Máu
Chúa,
trong
hiệp
thông.
Làm như
thế,
cũng tạo
phần nào
giảm sút
ý nghĩa
trọng
tâm của
Tiệc
ThánhThể.
Làm như
thế,
cũng còn
khiến
cho sự
kiện đón
nhận
Mình Máu
Chúa chỉ
là việc
riêng
tư, cá
thể.
Nhưng kỳ
thực, dự
Tiệc
Thánh là
có Chúa
đến với
ta. Ở
nơi ta.
Ngài
đến, như
thành
phần của
cộng
đoàn
thân
thương,
đang vui
sống.
Bởi thế,
những gì
ta cử
hành khi
tham dự
Tiệc
Thánh,
vẫn nói
lên kinh
nghiệm
sẻ san,
cùng đem
cho nhau
tư cách
vui
tươi,
của cộng
đoàn. Và
khi bắt
đầu phần
rước
Chúa vào
lòng,
cộng
đoàn ta
cùng
nhau
dâng lên
lời
nguyện
cầu mà
Đức
Giê-su
đã chỉ
dạy. Đó
chính là
lúc, ta
ngỏ lời
với vị
Cha
Chung
của ta ở
trên
cao, chứ
không
phải với
người
cha
riêng
của một
ai. Qua
ngỏ lời,
ta cầu
Chúa ban
cho mọi
người có
đủ cơm
bánh
hằng
ngày.
Cầu mong
cho
nhau,
được ơn
tha thứ,
biết làm
hoà. Làm
hoà,
bằng cử
chỉ tay
trong
tay nắm
thành
vòng. Và
làm hoà,
bằng lời
chúc
bình an
cho
nhau.
Tức, cử
chỉ của
sự thân
thương
tình
bằng
hữu. Của
tình hài
hoà biết
thứ tha
hết mọi
người,
trước
khi bước
lên bàn
thánh
đón Chúa
vào ngự
trong
cung
lòng của
chúng
ta.
Thực
hiện
động tác
an bình
hài hoà,
tất cả
chúng ta
sẽ nhớ
lại Lời
Ngài ở
Núi
thánh:
“Vậy,
khi anh
sắp dâng
lễ vật
trước
bàn thờ,
mà sực
nhớ
người
anh em
đang có
chuyện
bất bình
với anh,
hãy để
của lễ
lại đó
trước
bàn thờ,
đi làm
hoà với
người
anh/em
ấy đã,
rồi trở
lại dâng
lễ vật
của
mình.
(Mt
5:
23-24).
Nói cho
cùng,
nếu
không
chuẩn
bị, ta
không
thể có
được
tình an
hoà bằng
hữu, khi
đến với
cộng
đoàn, ở
nhà thờ.
Đến dự
Tiệc, là
ta đã
sẵn sàng
mang
niềm vui
tặng
trao mọi
người.
Giáo xứ
nào, chỉ
lo tổ
chức
thánh lễ
rềnh
rang cho
có,
chẳng
thiết
tha gì
chuyện
buồn/vui
xảy đến,
với
người
mình. Và
nơi ấy,
sẽ trở
thành
giáo xứ
khô cằn,
rẫy
chết.
Tiệc
Thánh
lúc đó,
chỉ là
thói
quen
nhàm
chán,
đáng từ
bỏ. Tiệc
Thánh,
phải là
Tiệc
sinh
động của
cộng
đoàn.
Cho cộng
đoàn. Do
cộng
đoàn
thực
hiện.
Giáo xứ
năng
động,
không
chỉ là
toà kiến
trúc,
nguy nga
có thánh
lễ, có
bài
giảng và
có đàn
hát, rất
hăng
say.
Nhưng,
là cộng
đoàn
tươi
vui,
biết
dựng xây
tình yêu
thương
con cái
Chúa,
trong
hiệp
nhất.
Và, Tiệc
Thánh,
là dấu
chỉ của
cộng
đoàn vui
tươi
sinh
động, ở
giáo xứ
. Ở nơi
đây, Đức
Kitô
đang
hiện
diện
sống
động
trong
mọi
người.
Qua mọi
người.
Ngài
hiện
diện,
như một
tổng thể
có Thân
Mình rất
Thánh,
hiệp
thông.
Liên
kết.
Hiểu
được ý
nghĩa
đích
thực của
Tiệc, ta
sẽ nhận
ra Lời
Ngài vẫn
chờ và
vẫn đợi
mọi
người.
Cả vào
lễ Mình
Máu
Chúa,
rất hôm
nay.
Tham dự
Tiệc hôm
nay, ta
cầu cho
dân con
nhà Đạo
thấm
nhuần ý
nghĩa
của Tiệc
Lòng Mến
đích
thực.
Rất cộng
đoàn.
Trong
tâm tình
đó, ta
hân hoan
hát lời
nghệ sĩ
khi xưa,
vẫn mời:
“Hát với
tôi
trong
nỗi vui
hay
trong
cơn buồn
Hát với
tôi qua
tiếng
reo hay
bằng lời
than
Đời đẹp
thì ta
hát vẻ
vang
Đời buồn
thì ta
hát nỉ
non
Đừng
ngậm
miệng im
hơi
thành
xác
không
hồn
Hát với
tôi nào
! Hát
với tôi
nào !
Hát với
nhau
những
lời hôm
nay cùng
hát
Hát với
tôi nào
! Hát
với tôi
nào !
Hát với
nhau
những
lời của
người
Việt
Nam.”
(Phạm
Duy –
Hát với
tôi)
Hát với
tôi. Với
nhau.
Nơi cộng
đoàn
đang dự
Tiệc
lòng
mến, rất
nghiêm
trang
rộn
ràng. Có
“hàng
bạch lạp
thắp cho
nhau”.
Cho cộng
đoàn,
mừng
kính
Mình Máu
Chúa,
rất hôm
nay.
Lm
Phan Đỗ
Thục
Linh
Mai
Tá diễn
dịch.
(xem
thêm bài
cũ, xin
mời vào:
“www.suyniemloingai.blogspot.com”)