“Con xin
Chúa một
giờ,
chuông
ngọ đổ”
Chuông
ngọ từng
hồi,
chuông
ngọ đổ
Từng hồi
chuông
ngọ đổ,
chơi vơi
Con nghe
chuông
đổ, rồi
con khóc
Cứu rỗi
linh hồn
con,
Chúa ơi!
(dẫn
nhập
nguồn
thơ
Nguyễn
Bính)
(Mt 7:
21-27):
“Chơi
vơi,
nghe
chuông
ngọ đổ
từng
hồi”,
nhà thơ
khóc.
Khóc
xong,
nhà thơ
xin Chúa
cứu hồn
mình, và
chuông
đổ.
Chuông
ngọ đổ,
dân con
nhà Đạo
cũng
nghe
nhưng
không
khóc,
chỉ cầu
kinh.
Cầu kinh
kêu van
cùng
khóc
lóc, là
tình tự
Chúa nói
ở trình
thuật,
viết hôm
nay.
Trình
thuật
hôm nay,
là đoạn
cuối Bài
Giảng
nghe
Trên
Núi,
thật rõ
nghĩa.
Giảng
trên
núi,
Chúa nói
về đặc
trưng/đặc
điểm mà
dân con
đồ đệ,
nay
thường
có. Đặc
trưng/đặc
điểm ấy,
không
thể đo
lường
mực
thước
điều
mình nói
hoặc
làm, dù
có là
thánh.
Thành
thử,
không
thể ngồi
“nghe
chuông
đổ”, rồi
kêu cầu
“Lạy
Chúa!”,
“Lạy
Chúa!”
suốt
ngày là
đủ đâu.
Than van
kêu cầu
“Lạy
Chúa!”
Lạy
Chúa!”
suốt
ngày, là
kiểu
nói/thói
tục, bấy
lâu nay.
Xưa nay,
dân con
nhà Đạo
có để
thì giờ
ra mà
kêu van
hay đi
nhà thờ
nhà
thánh,
hoặc
hành
hương,
làm tuần
cửu
nhật,
sớm tối
đọc
kinh,
kiệu
rước
linh
đình…
thì chưa
chắc đã
thể hiện
được ý
Cha. Có
vị, còn
chủ
trương
bói bùa
trừ quỷ,
giảng
thuyết
hùng hồn
hoặc bày
biện
chuyện
lạ giựt
gân nhằm
thu hút
nhiều
người,
cũng
chưa
chắc để
danh Cha
được cả
sáng.
Là dân
con đồ
đệ, đòi
hỏi ta
làm
nhiều
hơn thế
nữa.
Trước
hết, nên
nghĩ đến
trách
nhiệm
hiệp
thông
liên kết
trọn vẹn
với
Chúa.
Liên kết
trọn vẹn
cả hồn
xác, là
thấm
nhuần
thần trí
Đức
Kitô.
Là, biết
suy nghĩ
như Ngài
vẫn suy
tư. Biết
nhận
thức,
thực
hiện ý
định của
Ngài,
trong
mọi
việc. Là
đồ đệ
đúng
nghĩa,
còn phải
biết
thực sự
tiếp cận
với ý
định của
Ngài
nữa.
Tiếp
cận,
trong
tâm
trạng
tỉnh trí
biết
lắng
nghe,
hơn là
nói
nhiều và
ê a
nhiều,
qua kinh
kệ. Tiếp
cận là
để, khi
giáp mặt
Ngài vào
giờ phút
cuối,
Ngài sẽ
nhận ra
mình,
người đồ
đệ thân
thương
vẫn chu
toàn
thánh ý
của
Ngài,
trong
cuộc
sống.
Chu toàn
thánh ý
của
Chúa,
còn là
tương
tác với
Ngài
bằng bốn
đặc
trưng,
như sau:
Trước
nhất,
biết
lắng
nghe
xem Ngài
dạy
những
gì. Chỉ
làm được
như thế,
nếu biết
tiếp cận
Lời
Ngài.
Lời Ngài
vẫn rõ
ghi
trong
Kinh
Thánh,
cả ở Cựu
Uớc lẫn
Tân Ước.
Đặc biệt
là Tân
Ước.
Bởi,
phần
đông dân
con nhà
Đạo
thường
biết rất
ít về
Lời Ngài
nói
trong
Kinh
Thánh.
Thản
hoặc,
mới có
người
chịu mở
Kinh
Sách ra
đọc, và
gẫm suy.
Tuy
nhiên,
làm sao
suy gẫm,
nếu chưa
bao giờ
sở hữu
đến một
Cuốn. Có
người
còn
nghĩ:
vốn
liếng về
Đạo học
được ở
trường/vào
giờ lễ,
cũng quá
đủ.
Người
khác lại
nói: chỉ
cần ta
ăn ngay
ở lành,
làm đúng
lương
tâm đạo
đức, đã
là may.
Thậm
chí, đến
như
người có
học,
cũng còn
biết rất
ít về
đặc
trưng/đặc
điểm ở
tín thư
Tin
Mừng,
nữa cũng
nên.
Tiếp
đến,
cũng
nên am
tường
những
điều
mình
nghe
biết,
nơi Lời
Ngài.
Lời Ngài
dạy, ta
đã nghe
và cũng
đã có
dịp đọc,
nhưng
không am
hiểu ý
nghĩa
tóm gọn,
bên
trong.
Thành
thử,
không
thể am
tường,
nếu
không có
cố gắng.
Làm sao
cố gắng,
nếu chỉ
đọc và
hiểu Lời
theo tầm
hiểu
biết rất
thô sơ,
của
chính
mình.
Đọc và
diễn
nghĩa
bậy mà
không
được dẫn
dắt, là
điều rất
nguy
hiểm.
Nguy
hiểm,
vẫn từng
xảy ra
qua
nhiều
thế kỷ.
Lời
Chúa,
được
viết vào
thời
buổi có
văn hoá
khác
hẳn,
thời hôm
nay. Đọc
Lời
Chúa, mà
không
được
giải
thích
dẫn dắt,
thật khó
mà hiểu
cho thấu
đáo. Chỉ
đọc hời
hợt/thoáng
qua, ta
dễ bóp
méo hoặc
thay
đổi ý
hướng
của văn
kiện.
Thành
ra, ta
nên tìm
đọc và
học hỏi
các sách
chuyên
sâu chú
giải,
mới hiểu
thấu Lời
Chúa. Và
từ đó,
mới thấy
hữu ích.
Thứ ba,
là có
thái độ
thuần
thục
chấp
nhận
và biết
đồng
hoá tiếp
thụ
những gì
giúp ta
hiểu
biết
thấu đáo
Lời Ngài
dạy bảo.
Ta sẽ
trở nên
đồ đệ
đích
thực của
Ngài,
nếu biến
suy tư
của Đức
Chúa
thành
suy nghĩ
của
chính
ta. Như
thánh
Phao-lô
có nói
trong
thư gửi
cộng
đoàn
Phi-líp-phê:
“Đối
với tôi,
sống là
Đức
Ki-tô,
và chết
là một
mối lợi.
(Pl
1: 21).
Mối lợi
với
thánh
nhân, là
kết hợp
trọn vẹn
với
Chúa.
Là, tiếp
tục sẻ
san kinh
nghiệm
về Ngài
với
người
anh
người
chị,
trong
cộng
đoàn các
kẻ tin.
Cuối
cùng,
lại như
thánh
Phao-lô,
một khi
ta đã
đồng
hoá/tiếp
thụ trở
nên
thành
phần suy
tư điều
mình đã
nghe và
hiểu, ta
cứ theo
đó mà
hành
động.
Bởi,
thánh ý
của Chúa
và suy
nghĩ của
ta khi
đó đã
trùng
lập. Thị
kiến của
Ngài
cũng trở
thành
cái nhìn
của ta,
như một.
Như của
ta. Là
đồ đệ
của Chúa
và quyết
làm theo
Lời
Ngài,
không
còn là
vấn đề
của ý
chí,
nữa. Mà
là,
nhìn
thấy
sự việc
theo
cùng một
cách như
Tin
Mừng.
Như Tony
De Mello
nói:
“Tất cả
là thái
độ
sống”.
Khi thấy
được sự
sống và
tương
quan
cùng một
cách như
Tin Mừng
thấy,
thái độ
của ta
sẽ dễ
dàng
tiến
theo
sau, rất
tự
nhiên.
Bài đọc
một, nói
đến chọn
lựa của
ta có
thể là
một chúc
phúc hay
nguyền
rủa. Với
Giao Ước
Mới,
giới
lệnh
đích
thực
không là
điều răn
có được
từ núi
Si-na-i;
mà là,
theo
cách
sống sự
thật.
Sống
công
chính.
Và, sống
trong
yêu
thương
dựa trên
sự kết
hiệp
tình yêu
giữa
Chúa và
mọi
người.
Mọi
người ở
quanh
ta.
“Chúc
phúc”/“nguyền
rủa”,
không là
quyết
định
thánh
thiêng
của
Chúa.
Quyết
định là
quyết
định,
theo sau
đáp ứng
của ta
với lời
mời của
Chúa.
Nghe và
làm theo
lời
Ngài, ta
sẽ được
bình an
- hạnh
phúc, ta
hằng đeo
đuổi. Từ
chối
không
nghe/không
làm, đem
cho ta
những âu
lo
nghịch
thường,
trong
cuộc
sống.
Bài đọc
hai,
thánh
Phao-lô
nhắc nhở
ta hãy
nên
người
công
chính,
việc này
không do
bởi ta
có giữ
luật
Mô-sê
truyền
không,
nhưng
đây là
quà tặng
của tình
yêu, nơi
cuộc
sống.
Qua, sự
thống
khổ, cái
chết và
sự phục
sinh của
Chúa.
Tin điều
Chúa
dạy, đó
là ý
định
Chúa
muốn ta
nhận
biết và
có được
niềm tin
tươi
mát. Nói
cách
khác,
trở nên
người
công
chính
với
Chúa, là
do mình
có quyết
định tin
- yêu
trọn vẹn
vào Đức
Kitô.
Chứ
không do
nỗ lực
vẫn có
nơi ta.
Hiểu như
thế, là
theo
đúng Tin
Mừng của
Chúa,
hôm nay.
Mọi việc
ta làm,
đều qua
Ngài.
Với
Ngài. Và
trong
Ngài.
Sống, mà
chỉ biết
có kinh
kệ hoặc
vụ hình
thức,
những
“chũm
choẹ
chập
choeng”,
chẳng
khác nào
như Chúa
nói: “ta
ngu dại
như
người
xây nhà
trên cát.
Gặp
mưa sa,
gió cuốn
bão ập
vào, tất
cả đề ra
hư
luống,
đổ ào.”
(Mt
7: 27).
Đó cũng
là trạng
huống
của các
bạn đồng
Đạo,
những
sống
hình
thức.
Rất dễ
ngã quỵ,
trong
hối
tiếc.
Nghe Lời
Ngài, là
biết
sống
trong sự
thật.
Rất yêu
thương,
đùm bọc.
Rất nội
tâm.
“Đừng
thề với
hứa, mà
không
thể thực
hiện!
Hãy biến
những
điều
mình hứa
hẹn và
thề
nguyện,
thành
hiện
thực!”
Điều
này, vẫn
thường
xảy đến
vào thời
của Đức
Chúa.
Thời mà
dân con
trong/ngoài
nhà Đạo
vẫn cứ
chỉ tay
lên trời
mà thề.
Lập
trường
Chúa kêu
gọi mọi
người,
vẫn là:
đừng thề
nguyền
hoặc hứa
hão. Cứ
luôn
sống
trung
thực.
Trung
thực như
một kẻ
tin, rất
lương
thiện.
Rất đáng
tin cậy.
Lương
thiện,
không
cần phải
bảo kê
lời mình
nói.
Không
cần phải
dẫn
chứng
Chúa lẫn
Mẹ, mỗi
khi nói.
Cứ trong
sáng.
Trong
sáng,
như
những
người
không có
gì phải
giấu.
Không
phải là
ít trong
số những
người
Công
giáo
luôn
nghĩ
rằng:
nếu mình
giữ trọn
10 điều
răn Đức
Chúa
Trời,
đương
nhiên
trở
thành
người
công
chính.
Lên
thiên
đàng
thẳng
rọt. Họ
là những
người,
thường
cứ nhất
nhất một
điều bối
rối, hỏi
rằng:
việc này
có là
tôi? Có
phản
chống lề
luật của
Đức Chúa
không?
Công
giáo
đích
thực, là
người
chẳng
cần hỏi:
việc đó
có đúng
luật,
không?
Mà, chỉ
biết yêu
Chúa qua
các
người
anh
người
chị
trong
cộng
đồng.
Chỉ biết
đến phục
vụ và
yêu
thương,
nhiều
hơn nữa.
Yêu
thương
phục vụ,
không là
tự hỏi:
mình đã
thi hành
đúng
luật
pháp
chưa.
Mà, luôn
hỏi: ta
làm như
thế có
đúng
luật yêu
thương,
phục vụ
người
đồng
loại
không?
Có cần
yêu
thương
nhiều
hơn nữa
không?
Trả lời
được câu
hỏi này
rồi, thì
đòi hỏi
của
những
luật và
pháp,
cũng sẽ
lọt tọt
đuổi
theo sau
mình, mà
thôi.
Hiểu như
thế, ta
quyết
tay nắm
tay, ra
đi mà
phục vụ
kẻ khác.
Phục vụ
người.
Như
người
vẫn
hát:
“Đi với
tôi đến
chốn
trời xa
Bên suối
mơ là
nhà của
ta,
tay đàn
miệng ca
và mơ
màng ta
múa
Gót chân
theo
nhịp
bước
thần
tiên
Có ai
đâu vui
như tôi
Tuy
không có
dài hơi
Người
nào chán
và buồn
tình đời
Đều cùng
yêu
tôi.”
(Canh
Thân –
Đi
với tôi
đến chốn
trời xa)
Vâng.
Khi đã
quyết
tâm như
thế, ta
cứ đi.
Đi để
thấy,
đời rất
đẹp.
Thấy mọi
người
“đều yêu
ta” và
ta yêu
người.
Yêu ta
yêu
người,
chứ
không ê
a Lạy
Chúa, và
không
khóc. Dù
khóc,
khi nghe
chuông
đổ. Hay
khóc, vì
gọi Chúa
mãi Ngài
không
nghe.
Bởi than
hay
khóc,
giống
như
người
xây nhà
trên
cát. Rất
dễ sụp.
Rất mau
chán.
Chán
sống.
Chán cả
yêu.
Lm Phan
Đỗ Thục
Linh
Mai
Tá diễn
dịch.
(xem
thêm
nhưng
bài
trước,
xin vào
www.suyniemloingai.blogspot.com”