“Khắp đất trời
mới mẻ lạ lùng sao”
Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại
Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy
Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta qua
Và một điều huyền bí được sinh ra.
(thơ
Nguyễn Nhật Ánh)
(Ga 3: 16-18)
“Điều huyền bí được sinh ra”, còn là
ý nghĩa nội dung mà trình thuật hôm nay muốn gửi
đến, hết mọi người. Trình thuật thánh Gio-an,
một lần nữa, đề cập đến nội dung làm nền của
niềm tin ta vẫn có. Nội dung, là tín lý nền tảng
nơi Lời dạy, rất khó diễn đạt. Khó diễn tả, bằng
ngôn từ. Khó đạt đến, qua vốn liếng tư duy của
nhân sinh. Nhưng, nội dung trình thuật hôm nay
thôi thúc ta giữ vững niềm tin vào huyền nhiệm
Ba ngôi Đức Chúa.
Có sẵn nơi Giao Ước của người Do
Thái, cụm từ “huyền nhiệm” trước tiên không qui
về những điều tăm tối, khó hiểu. Nhưng, cốt ý
nói về những gì trước đây được giấu kín, nay tỏ
lộ cho những người sống ở “bên trong”. Nếu Ngài
không biểu lộ, ta chẳng tài nào nhận biết được
nội dung huyền nhiệm.
Huyền nhiệm Chúa Ba Ngôi là ví dụ,
rất điển hình. Qua huyền nhiệm, ta được bảo: Đức
Kitô, Ngài vừa là Chúa, vừa là phàm nhân, mang
thân phận phàm trần, giống như ta. Đó là nhiệm
tích Chúa làm người.
Đáp ứng với huyền nhiệm, người đời thường lãnh
đạm, chẳng thiết tha. Quan tâm lắm, cũng chỉ tìm
cách tinh giản, hạ thấp những gì khó hiểu nơi
nhiệm tích hầu đặt ngang hàng tầm mức của đặc
thù nằm lặng im nơi phần sâu thẳm, của tri thức.
Để hỗ trợ lòng hăng say tìm kiếm sự
thật, và hiểu thêm đôi chút về Ba Ngôi Đức Chúa,
cũng nên cố gắng đào sâu huyền nhiệm theo khả
năng Ngài đã ban. Nhưng dù thế, vẫn cứ minh định
ngay từ đầu, rằng: ta chẳng có ý đối phó với các
mâu thuẫn ngay lập tức. Cũng chẳng tìm cách tin
tưởng vào những gì không thể xảy ra. Hoặc cố
tình hoá giải công thức 3 = 1.
Lâu nay, người người được yêu cầu
hãy tin vào Hữu Thể Huyền Nhiệm, của Ba Ngôi Đức
Chúa. Tự thân, đó là quả quyết mà ta không thể
khẳng định hoặc chối bỏ, trên căn bản luận lý.
Quả quyết như thế, không buộc ta phải cam kết về
một Đức Chúa siêu việt, về hình tượng. Nhưng
trái lại, hãy khiêm tốn lắng nghe lời kinh mà
các linh mục vẫn dâng lên Cha vào mỗi Buổi Tiệc
Bẻ Bánh. Lời kinh dâng lên, là các linh mục vẫn
thân thưa: Ba Ngôi đồng uy nghi, không phân
ly vẫn huy hoàng, Ngài Thiên Chúa duy nhất,
chúng con thờ.”
Hay hơn cả, cũng đừng tìm cách cột
mình vào mối giây thòng thần học, đầy khúc mắc.
Nhưng, cứ để lòng mình đọng lắng trong nguyện
cầu với các bài đọc, rất thành kính. Các bài đọc
hôm nay, mang tính chú giải hoặc biện luận, khó
hiểu. Vì thế, cũng chẳng nên chú tâm vào các
giới từ ở thể hỏi đáp, như: Là gì? Tại sao? Cách
nào?…Tốt hơn hết, nên theo cách thiết thực, mà
sờ chạm vào Bản vị của Ba ngôi Đức Chúa. Đấng
luôn hiệp thông, tương quan với chúng ta.
Tín thư của các bài đọc hôm nay,
muốn nói lên rằng: Đức Chúa của ta, Ngài không ở
đâu xa. Ngài không là các ông “ngáo ộp” chỉ nuốn
nhảy bổ vào mình, mỗi khi ta phạm lỗi. Tín thư
về Ba Ngôi Đức Chúa, thật ra kinh thánh muốn
nói: Thiên Chúa, Ngài là Đấng gần gũi bên ta.
Ngài chăm nom săn sóc mỗi người chúng ta, từng
chút một.
Bài đọc thứ nhất từ sách Xuất Hành,
Môsê được bảo cho biết: Đức Chúa, Thiên Chúa
nhân hậu và từ bi, vẫn nén cơn tức giận, giàu
lòng nhân nghĩa và thành tín” (Xh 34: 6). Ta
cần lắng nghe lời Ngài căn dặn, mỗi khi có khó
khăn, gian khổ.
Những năm về trước, nhiều người rủ
nhau xem phim “E-va, ba bộ mặt”. Truyện phim kể
về một người đàn bà có ba cá tính khác biệt,
nhập chung trong một nhân vật. Trên sân khấu cổ
điển La - Hy, người ta vẫn có thói quen cho diễn
viên đeo mặt nạ ngõ hầu diễn tả một cách sâu sát
hơn diện mạo của nhân vật, mình thủ vai. Kịch
nghệ Trung Hoa, cũng có thói quen bôi vẽ lên mặt
tài tử bằng nhiều mầu sắc, mỗi khi họ diễn xuất.
Tiếng La tinh, ta gọi đó là persona – Bản vị.
Với Chúa, ta có thể nói: Ngài có ba Bản vị, tức
Ba Ngôi, trong cùng một tính cách của Đức Chúa.
Với ngành kịch nghệ, mỗi vai trò/bản vị chỉ kéo
dài suốt buổi diễn, cho đến khi hạ màn là chấm
dứt. Nhưng với Chúa, Ba Ngôi Vị vẫn cứ dính
liền, không ly tán. Không nhạt phai.
Cũng nên xét đến các Ngôi Vị của Đức
Chúa, diễn bày trong Kinh Thánh:
Chúa Cha. Theo truyền thống
người Công Giáo, Giao Ước nói về Chúa như người
Cha. Ở đây, ta hiểu rằng: Kinh Thánh không phân
biệt giới tính của Thiên Chúa. Chính vì thế,
ngày nay có người còn coi Thiên Chúa như Mẹ Hiền
Phúc Hậu. Ở cả hai trường hợp, ta vẫn nhận thấy
Chúa chính là Đấng Có từ buổi đầu. Ngài là Nguồn
Gốc. Là, Đấng Duy Trì Bảo Quản Sự Sống của tất
cả mọi sinh vật, đang hiện hữu.
Sách Tông Đồ Công Vụ, có đoạn viết:
“Nơi Ngài, ta được sống, được chuyển động và
có mặt bằng Bản vị chủ thể.” Nhưng
Thiên-Chúa-là-Cha, không phải là con rối động
đậy ở trên cao, chín tầng mây mù mịt ấy. Ngài
chính là Đức Chúa cùng chung cơ ngơi, vẫn ở
cùng. Ta vẫn kiếm ra Ngài ở mọi nơi. Với mọi
vật. Mọi vật do Ngài dựng nên, vẫn duy trì bản
thể. Từ vật mọn đơn thuần, cho chí hữu-
thể-làm-người đầy sáng tạo. Cùng với tổ phụ
Môsê, ta xin thưa: “Lạy Chúa, xin Người cùng
đi với tôi.”
Chúa Con.
Nếu bảo Thiên Chúa là Cha, thì cũng phải nói
Người Con duy nhất của Ngài chính là Chúa
Con. Chúa Con, cùng Bản Thể. Một Ngôi Vị. Là,
Đấng Nhập Thể làm Người, Ngài mang thân phận
“Người”, nhưng không có nghĩa là nam nhân, hay
nữ giới. Như Kinh Tin Kính khởi đầu viết bằng
tiếng La-tinh nhấn mạnh “et homo factus est”
– Bản Thể Người.
Ta biết được “Chúa Con”, ngang qua
Đức Giê-su, Con của Đức Maria. Nơi Ngài, ta có
được tổng hợp thiên tính và chất người phàm
trong cùng một Ngôi Vị. Sự Thật này, vượt quá
sức hiểu biết như chính Ba Ngôi Đức Chúa. Chỉ
cần tin.
Đức Giê-su là món quà tặng rất quý
cho con người. Bởi, nơi Ngài, ta có được một
phần mặc khải về tính cách hạn chế của người
phàm mà Đức Chúa chấp nhận mặc lấy cho Ngài. Tín
thư thần thánh bộc lộ cho ta biết về tình Chúa
yêu ta, mà thánh Gio-an ghi rất rõ trong trình
thuật hôm nay: “Thiên Chúa yêu thế gian đến
nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người
thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.
Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế
gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để
thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”
(Ga 3: 17).
Chúa Thánh Linh.
Thiên Chúa dựng lều ở với con người qua Ngôi vị
Chúa Thánh Linh. Thánh Linh, được diễn tả
bằng ngôn từ thần học như tình thương yêu vô tận
giữa Chúa Cha và Người Con của Ngài. Lại nữa,
không thể nói về Ngài mà không nói về Tình Yêu,
không giới tính. Trên thực tế, Thánh thần Chúa
chính là Đức-Chúa-dựng-lều-ở-cùng-chúng-ta, nơi
mọi vật. Và, Ngài tỏ lộ chính mình Ngài qua việc
“ở-cùng” ấy.
Nơi nào có sự thật, tình yêu hoặc
chân-thiện-mỹ dù nơi thiên nhiên hay con người,
ở đó có Thần Linh Chúa. Mỗi tác động của sự thật
và vẹn toàn, mỗi động tác của tình yêu hoặc lòng
xót thương, mỗi cử chỉ cảm thông, kết đoàn, của
tha thứ, đón nhận và công minh, chính đó là thần
Linh Chúa tác động trong ta, và ngang qua ta.
Và, mỗi khi động tác này kéo dài, chính đó là
dấu hiệu mọi người đang có ảnh hưởng tác động
của Thánh Thần Chúa.
Cảm nhận được điều đó, thánh Phao-lô
đã nhắn nhủ Hội thánh Chúa ở Cô-rin-thô: “anh
em hãy vui mừng và gắng nên hoàn thiện. Hãy
khuyến khích nhau, hãy đồng tâm nhất trí và ăn ở
thuận hoà. Như vậy, Thiên Chúa là nguồn yêu
thương và bình an, sẽ ở cùng anh em. (2Cr
13: 11). Và rồi thánh nhân, kết thúc lời lẽ tâm
tình ấy bằng lời cầu và chúc tụng cùng Chúa Ba
Ngôi: “Cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn
ân sủng của Chúa Giê-su Ki-tô, đầy tình thương
của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần.
A-men.” (2Cr 13: 13).
Cùng mọi người, ta hãy ngợi ca Tình
Chúa Ba Ngôi, nguồn yêu thương của người, của
mình:
“Tôi còn
yêu, tôi cứ yêu! Tôi còn yêu, tôi cứ yêu!
Tôi còn yêu mãi … mãi mãi. Tôi còn yêu đời, tôi
còn yêu người
Tôi còn yêu ai. Cho dù ai xa lánh tôi. Cho dù ai
oán trách tôi
Cho dù duyên mới đã chắp nối Cho tình xa vời, đã
tan vỡ rồi.
Tôi còn yêu hoài.
(Phạm Duy – Tôi còn yêu tôi cứ yêu)
Vâng. Tôi còn yêu. Vẫn cứ yêu. Yêu, như Chúa
hằng yêu tôi. Yêu người. Dù ai có lánh xa. Oán
trách. Không còn yêu. Dù, “đất trời mới mẻ, rất
lạ”, thì “điều bí hiểm được sinh ra”. Đó chính
là Tình Yêu của Ba ngôi Đức Chúa. Tuy rất lạ.
Nhưng vẫn yêu ta.
Lm
Phan Đỗ thục Linh
MaiTá
diễn dịch.
(xem thêm bài cũ, xin vào
www.suyniemloingai.blofspot.com)