Kính
Trọng
Mình Máu
Thánh
Chúa
Tôi
không
hiểu sao
cứ mỗi
lần vị
Linh Mục
Dâng
Mình và
Máu
Thánh
Chúa
trên bàn
Tiệc
Thánh
thì hai
hàng lệ
nơi khoé
mắt tôi
cứ chực
trào
dâng và
như
không
thể nào
cầm nổi
hai dòng
lệ. Cảm
xúc của
tôi chỉ
có thể
cắt
nghĩa
rằng
Chúa đã
yêu
thương
nhân
loại
chúng
con quá
đỗi đến
nỗi Ngài
đã về
Trời với
Thiên
Chúa Cha
nhưng
Mình Máu
Thánh
Chúa vẫn
còn ở
lại đây
mãi với
nhân
loại
chúng
con. Vì
yêu
thương
chúng
con mà
Ngài đã
trở
thành
Của Ăn
thiêng
liêng để
nuôi
dưỡng
Linh Hồn
và thân
xác
chúng
con ngày
đêm.
Ôi nhân
loại
hỡi!
Tại sao
hằng
ngày
chúng ta
lại đi
tìm
những
của ăn
thiếu
dinh
dưỡng,
thiếu vệ
sinh,
vừa có
hại cho
thân xác
và vừa
có hại
cho Linh
Hồn đời
đời của
chúng
ta?
Nhân
loại của
chúng ta
là loài
sinh vật
rất
thiếu
tinh
thần
trách
nhiệm,
luôn vô
ơn, bội
bạc, và
luôn
luôn làm
tội rồi
lại đổ
thừa cho
người
khác?
Thí dụ
thôi
nhé! Hầu
hết Chúa
sanh ra
con
người
chúng ta
đầu mình
và tứ
chi rất
đầy đủ
và rất
mạnh
khoẻ.
Cả tinh
thần
cũng
minh mẫn
và bình
thường
như bao
nhiêu
trẻ sơ
sinh
khác,
nhưng
xin cho
hỏi bao
nhiêu
người
cha và
người mẹ
là biết
lo lắng
và biết
nuôi
dưỡng
cho thai
nhi
trong
suốt
thời
gian 9
tháng 10
ngày ở
trong
bụng
mẹ?
Biết ăn
uống
kiêng cữ
và bổ
dưỡng?
Có phải
có rất
nhiều
giới trẻ
bây giờ
có một
lối sống
rất tự
do và
rất
phóng
khoáng
không?
Trai gái
chẳng
còn giữ
mình cho
tiết
hạnh và
giữ mình
còn được
trong
trắng
cho đến
ngày
cưới?
Có rất
nhiều cô
gái thời
nay khi
lấy nhau
rồi mà
đứa con
chẳng
biết cha
nó là
ai?
Trước
khi tạo
thành
đứa con
thì cả
cha mẹ
bỏ vào
miệng đủ
mọi loại
thứ
thuốc?
Nào là
thuốc
ngừa
thai,
nào là
thuốc
lắc,
thuốc
lá,
thuốc xì
ke, và
vân vân
....
Sanh con
ra không
được
bình
thường
thì đổ
tội ngay
cho
Chúa?
Tiếng
khóc lóc
của
người mẹ
nghe
thảm não
lắm nào
là lậy
Chúa sao
Chúa lại
cho con
đứa con
như thế
này, rồi
thì
tiếng
khóc qua
ngày năm
tháng sẽ
trở
thành
cay
đắng?
Chán
ghét sự
đời,
chán
ghét
tình
người,
buồn
chán
Thiên
Chúa vì
Ngài bỏ
con? Vì
Ngài đã
cho con
một gánh
nặng
không
thể nào
vác nổi
và rồi
thì con
trẻ sẽ
được bỏ
đi hoặc
liệng
một nơi
nào đó
cho
khuất
mắt để
không
còn
vướng
bận
nữa! Và
rồi xem
sự việc
xẩy ra
như là
một giấc
chiêm
bao
không có
thật.
Hoặc xem
sự việc
xẩy ra
như là
việc đã
rồi,
không có
kế
hoạch,
sơ xuất,
lỡ vì
.....
Vấn đề
ăn uống
hằng
ngày của
chúng ta
cũng
thế! Có
rất
nhiều
thứ
chúng ta
bỏ vào
miệng
lâu ngày
trở
thành
chất độc
trong
người và
từ từ
tiêu hủy
ngũ tạng
và tất
cả những
tế bào
trong
người mà
chúng ta
hằng
ngày làm
ngơ, giả
mù, và
không
cảm thấy
cần
thiết
phải để
ý đến.
Thí dụ
như
rượu,
bia,
thuốc
lá, xì
ke, ma
túy,
thức ăn
thật mỡ
màng,
thật
ngọt,
thật
mặn, vân
vân ....
cho đến
một ngày
trong
người
của ta
cảm thấy
đau đớn
phải đi
cấp cứu
thì hỡi
ôi trong
cơ thể
của ta
đã rã
hết cả
rồi!
Bác sĩ
thông
báo cho
ta biết
rằng ta
không
còn sống
được bao
lâu,
hoặc
chưa
chắc gì
đã qua
được cái
con
trăng
này, thì
bấy giờ
ta mới
hỡi ôi
và lại
kêu lên
Thiên
Chúa mà
than với
khóc là
tại sao
Chúa để
cho con
ra cái
nông nỗi
này!?
Đời con
chưa
được
hưởng
bao lâu
mà Chúa
gọi con
chi cho
sớm vậy
trong
khi con
chưa kịp
chuẩn bị
khăn gói
mà theo
tiếng
Chúa gọi
của
Chúa,
xin Ngài
cho con
khất, và
rồi
không
còn
thiếu
một lời
hứa nào
mà ta
không
hứa cho
qua được
cơn thập
tử nhất
sinh.
Chúa có
chữa cho
ta lành
và khỏi
bệnh thì
sau ấy
ít lâu
đâu lại
hoàn
đấy, tất
cả lời
ta hứa
với Chúa
trước
kia
chúng đã
bỏ và
rơi rớt
từ lúc
nào ta
cũng
không
còn nhớ
tới nữa!
Trở lại
Mình và
Máu Cực
Thánh
của
Chúa,
không
biết có
được bao
nhiêu
người
trong
chúng ta
là thật
sự biết
Kính
Trọng và
Rước
Chúa vào
lòng một
cách
Cung
Kính?
Có phải
vài
người
trong
chúng ta
đã coi
chuyện
Rước
Mình và
Máu
Thánh
Chúa như
ăn cơm
bữa?
Như
những
món ăn
hằng
ngày
trên mâm
cơm của
chúng ta
mà ta cứ
thế nhai
ngấu
nghiến
và lùa
cho thật
nhanh
vào
trong
bụng vì
chúng ta
không có
thời
giờ? Có
phải
trước
giờ đi
Lễ ta đã
chửi
nhau với
ai đó
trên
đường
lái xe
đến nhà
thờ vì
họ đã
lấn xe
của
bạn?
Hoặc có
phải
trước
giờ Lễ
bạn vừa
mới xem
một phim
thật dơ
dáy bẩn
thỉu?
Hay có
phải
trước
giờ xem
Lễ bạn
đã gọi
điện
thoại
chửi
mắng con
cái của
mình?
Hoặc tâm
hồn của
bạn khi
xem Lễ
đã chia
trí vì
còn phải
bận toan
tính
chuyện
làm ăn?
Hoặc
định
bụng là
sẽ đến
nhà của
ai đó
sau giờ
Lễ để
đòi tiền
nợ?
Rồi thì
có phải
vài
người
chúng ta
đã không
đủ Cung
Kính
Mình và
Máu
Thánh
Chúa vì
khi
chúng ta
lên rước
Lễ thay
vì có cử
chỉ thật
Kính
Trọng và
Sùng Ái
chậm
chạp từ
từ đón
nhận
Mình
Thánh
Chúa
bằng
miệng
hoặc
chìa tay
lãnh
nhận và
từ từ bỏ
vào
miệng
thay vì
ta giựt
Bánh
Thánh
ngay
trong
tay của
vị Linh
Mục và
cũng
chẳng
cần nói
Amen chi
cả! Có
người
còn chưa
kịp đợi
cho Linh
Mục nói
chi là
tay đã
cắp
thẳng
Bánh
Thánh và
đưa vào
miệng?
Có người
thì
nhanh
như chớp
như
không có
thời giờ
chờ đợi
đã lấy
miệng
cắn ngay
vào tay
của vị
Linh
Mục?
Ôi chao,
thật có
những cử
chỉ vô
lễ của
chúng
con đối
với Mình
và Máu
Thánh
Chúa,
không
biết
Chúa
nghĩ sao
đến con
cái của
Chúa?
Thịt và
Máu của
Ngài
Giêsu đã
đổ ra
trên
Thánh
Giá để
cứu
chuộc
nhân
loại và
đã trở
thành
Của Ăn
Linh
Thiêng
cho
chúng
con, mà
so ra
với
nhiều
người
còn
không
bằng một
bữa tiệc
của đám
cưới, vì
họ đã
bước
thật
nhanh ra
nhà thờ
sau khi
rước
Mình và
Máu
Thánh
Chúa? Có
phải vì
họ sợ có
mặt trễ
tại tiệc
cưới?
Hay họ
sợ trễ
xuất coi
phim?
Hay họ
sợ lát
nữa phải
chờ lâu
vì kẹt
và đông
xe ra
sau Lễ
rồi về
nhà
trễ?
Thật
tình
chúng
con cũng
không
hiểu vì
sao
....?
Lậy
Chúa!
Ước gì
tất cả
nhân
loại
chúng
con trên
toàn thế
giới
biết quý
trọng
Mình và
Máu
Thánh
Chúa
trong
cuộc đời
của
chúng
con, để
mỗi lần
chúng
con được
rước
Chúa vào
lòng như
thể nhắc
nhở
chúng
con Cuộc
Tử Nạn
của Chúa
Giêsu vì
"ai" mà
Ngài đã
đổ giọt
máu cuối
cùng
trên đồi
Can Vê
năm
nào.
Nguyện
xin
Thiên
Chúa
giúp
chúng
con hiểu
rằng
Bánh của
Chúa là
bánh
trường
sinh bất
tử, ăn
Bánh
Chúa vào
chúng
con sẽ
không
bao giờ
còn đói,
còn bánh
trần
gian chỉ
nuôi
được tấm
thân hay
chết của
chúng
con mà
thôi!
Amen.
Y
Tá Của
Chúa,
Tuyết
Mai