“Những
con sóng
của đại
dương
thơ
nhạc”
Những
nhịp
sống,
những
cung đời
nhạc
trổi
Đưa hồn
tôi vượt
tầm mức
tự nhiên
Đưa tôi
đi, nhìn
thấy
được
muôn
miền
Của vũ
trụ, của
không
gian,
cảm
giác.
(thơ
Nguyên
Đỗ)
(Mt 28:
16-20)
Những
con sóng
của vũ
trụ, của
không
gian,
cảm
giác.
Phải
chăng,
đó là
tâm tình
của đồ
đệ dân
con,
ngày
Chúa về
với Cha.
Ngày
Chúa ra
đi về
với Cha,
có “cung
đời nhạc
trổi”.
Có cả,
“cơn
sóng của
đại
dương
thơ
nhạc”,
đưa ta
“nhìn
thấy
được
muôn
miền”.
Muôn
miền
hạnh
phúc,
như
trình
thuật
quảng
diễn,
hôm nay.
Trình
thuật
hôm nay,
vẫn
thánh
Mát-thêu
diễn lại
buổi
Thăng
Thiên về
Trời, có
Đức
Chúa, có
đồ đệ
thân
thương,
nhiều
tưởng
nhớ.
Tưởng và
nhớ, là
trạng
thái tâm
tình của
các
thánh,
ngày
Chúa về
trời.
Chúa ra
về,
nhiều
người
chỉ hiểu
nghĩa
đen,
theo sử
ký lẫn
địa dư.
Vì hiểu
theo địa
dư, nên
họ những
tưởng
Chúa
được
nâng
nhấc về
chốn
không
gian quê
trời,
nhiều
tầng
mây.
Chốn
trời cao
trên ấy,
vượt quá
thành
Giê-ru-sa-lem,
thẳng
tắp.
“Về
trời” ở
đây,
không
nên hiểu
theo điạ
danh nơi
chốn.
Nhưng,
theo
tương
quan mà
mọi
người
vẫn có
với
Chúa.
Với dân
gian. Có
hiểu
thế, ta
mới thấy
Đức Kitô
chẳng
cần “đi
tận đâu
đâu”,
mới về
được
cùng
Cha. Về
quê
trời, là
thành
phần của
Nhiệm
tích
Chúa
Vượt
Qua, gồm
4 chặng
đời:
thống
khổ và
nỗi
chết,
sống
lại, về
trời và
cuối
cùng:
Chúa gửi
Thần Khí
Ngài đến
với dân
con, đồ
đệ. Cả 4
chặng
đường
đời, đều
chung
một thực
tại.
Cùng một
ý nghĩa.
Ý và
nghĩa,
chính là
công
trình
cứu độ,
Ngài đem
đến.
Công
trình
cứu độ,
được Hội
thánh
Chúa
diễn tả
bằng
nhiều
cách
thức.
Qua
nhiều
bản văn
khác
nhau,
nơi Tân
Ước. Đặc
biệt, là
các bài
Sách
thánh
đọc vào
buổi
Tiệc
Lòng
Mến, như
hôm nay.
Bài đọc
hai, thư
gửi giáo
đoàn
Ê-phê-sô,
thánh
Phao-lô
ghi:
“quyền
lực lớn
lao
Người đã
thi thố
cho ta
–các tín
hữu- là
sức mạnh
toàn
năng
hiệu
lực, mà
Người
biểu
dương
nơi Đức
Ki-tô,
khi để
cho Ngài
trỗi dậy
từ cõi
chết, và
đặt ngự
bên hữu
Người,
trên
trời.
Người đã
tôn Đức
Ki-tô
lên trên
mọi
quyền
lực thần
thiêng,
mọi tước
vị có
thể có,
không
những
trong
thế giới
hiện
tại, mà
cả thế
giới
tương
lai.”
(Ep
1:
19-20).
Đây là
giải
thích
xác thực
chuyện
“Chúa về
trời”.
Về trời,
Đức
Kitô,
Đấng
Thiên
Sai và
Đức Vua
toàn
thắng,
đã và
đang
vinh
quang
ngự trị
trên hết
mọi
loài.
Ngài ngự
trị, chứ
không ở
tại một
nơi, một
chốn nào
hết.
Thánh
Phao-lô
chẳng
nói gì
đến cách
thức
Chúa ngự
trị, nào
khác.
Bài đọc
thứ
nhất,
sách
Công vụ
diễn tả
cho tín
hữu thời
tiên
khởi
hiểu thế
nào là
triều
đại và
Vương
Quốc của
Chúa.
Diển tả
để tín
hữu hiểu
rành rẽ
rằng
Thầy đã
Phục
Sinh và
ở lại 40
ngày. Đó
là lúc
các
thánh
thời
tiên
khởi vẫn
tự hỏi:
làm sao
Thầy tái
tạo
Vương
quốc cho
dân mình
được.
Chính vì
tự hỏi
như thế,
các
thánh
mới hiểu
sai sứ
vụ Thầy
quyết
thực
hiện.
Sai cả ý
nghĩa
lẫn mục
tiêu
công
cuộc
tông đồ,
Thầy
giao
phó. Khi
hiểu
rồi, các
thánh đã
hăng say
thiết
lập “quê
trời”
cho mọi
người. Ở
trần
gian.
Trần
gian ấy,
khi các
thánh
ngước
mắt nhìn
Thầy “được
cất nhắc”
về trời,
có “đám
mây
quyện
lấy
Người
Thầy”.
“Được
cất
nhắc”,
hiểu
theo
nghĩa
tinh
thần như
thánh
Gio-an
từng đề
cập
nhiều
lần ở
nhiều
nơi
trong
Tân Ước,
như:
“khi Tôi
được cất
nhắc
khỏi
đất, Tôi
sẽ kéo
mọi
người về
với Tôi”
(Ga
12: 32).
Điều này
ý nói:
Ngài
được cất
nhắc về
với Cha.
“Có
đám mây
quyện
vào
người”,
đây là
lối nói
thường
thấy nơi
Tân Ước
của
người Do
Thái,
như khi
Đức Chúa
biến
hình
trên
núi.
Tức,
tình
huống
mỗi khi
Ngài tỏ
bày cho
mọi
người
biết và
thấy về
công
trình
cứu độ
Ngài
thực
hiện.
Tình
huống
quan
trọng,
là khi
Chúa
hiển
hiện
hoặc
biến đi.
Tình
huống
hôm nay,
có Đức
Chúa
vinh
thăng về
trời.
Thầy về
trời,
nhưng
Thầy vẫn
sẽ gặp
lại dân
con đồ
đệ,
không ở
non cao
chốn núi
như
trước,
mà ở
Giê-ru-sa-lem,
nơi quê
miền ở
bên
dưới. Ở
đây, dân
con đồ
đệ sẽ
được
tràn đầy
Thánh
Thần
Chúa.
Tràn đầy
sinh lực
của
người
Thầy đã
Sống Lại
đã
Vinh-thăng-về-với-Cha.
Và, Chúa
cũng
dặn:
“anh em
sẽ nhận
được sức
mạnh
quyền uy
của Chúa
Thánh
Linh khi
Người
ngự
xuống
trên anh
em. Bấy
giờ anh
em sẽ là
chứng
nhân của
Thầy tại
Giê-ru-sa-lem,
khắp
miền
Giu-đê,
Sa-ma-ri
đến tận
cùng
trái
đất.”
(Cv
1: 8)
Giống
như
trình
thuật
Lời Chúa
vào tuần
trước,
dân con
đồ đệ
được bảo
là Thầy
buộc
lòng
phải ra
đi. Bởi,
cho đến
nay,
Thầy chỉ
hiện
diện
trong
thân
mình nhỏ
bé, ở
một góc
trời.
Chỉ đến
được với
một số
ít
người,
vào thời
đại lịch
sử rất
chóng
vánh.
Nay, có
về cùng
Cha,
Thầy mới
đạt tới
được
toàn thế
giới,
nhân
loại.
Mới đến
với mọi
người,
thuộc
mọi lứa
tuổi.
Tình
huống
hôm nay,
nơi quê
Trời
Thầy về,
sẽ có đủ
“tình
yêu,
niềm
vui, sự
an bình,
lòng
kiên
nhẫn, và
tử tế.
Có cả
tình
thân
thương
chung
thuỷ,
nữa.
Bởi, bất
cứ nơi
nào có
sự thật,
tình
yêu,
lòng xót
thương;
có chân
lý, tự
do, có
chân
thiện
mỹ, nơi
ấy Thánh
Thần
Chúa sẽ
đến ngự
trị.
Tin Mừng
hôm nay,
cũng
mang một
tín thư
tương
tự. Với
thánh
Luca,
công vụ
mà các
thánh
thực
hiện đã
diễn ra
ở
Giê-ru-sa-lem,
trọng
tâm của
thế
giới.
Trong
khi đó,
thánh
Mát-thêu
lại mô
tả các
thánh kẻ
tin nay
quay về
với quê
mẹ, ở
Ga-li-lê.
Bởi lẽ,
với
thánh
Mát-thêu,
tình nhà
thân
quen là
nơi ta
gặp lại
Đức
Kitô.
Chứ
không ở
trời cao
xanh
thẳm,
nơi chốn
ấy. Và
sở dĩ,
các
thánh
thường
tụ tập
trên
núi, vì
nơi đây
là chốn
vắng
Thầy tỏ
mình cho
đồ đệ,
ngày
biến
hình. Và
cũng tại
nơi đây,
Thầy đã
đánh
động rất
nhiều
người.
Tin Mừng
hôm nay,
không
nhấn
mạnh đến
chuyện
Đức Kitô
xuất
thần
hiển
hiện, mà
về điều
Ngài
phải nói
cho môn
đệ biết.
Ngài nói
qua ba
trạng
thái:
quá khứ,
hiện tại
và lai
thời.
Điều
Ngài
muốn mặc
khải,
trước
nhất về:
quyền
Cha ban,
là ban
cho
Ngài.
Thành
thử, ta
có hiến
trọn
thân
mình cho
Đức Kitô
là hiến
trọn cho
Đức
Chúa.
Thứ đến,
Đức Kitô
ban hiệu
lệnh
“tuyển
dụng đồ
đệ”, là
tuyển từ
mọi
người. Ở
khắp
nơi. Và
quyền
bính
Ngài ban
hôm nay,
là ban
cho dân
con đồ
đệ. Để
đến lễ
Ngũ
Tuần,
mới là
ngày
Ngài
chính
thức xác
nhận
việc
trao ban
quyền
bính ấy.
Hiệu
lệnh hôm
nay, đồ
đệ Chúa
nhận làm
công
việc
Ngài đã
làm. Với
hiệu
lệnh
này, các
thánh có
quyền
hoá giải
những ai
lạc
đường
lầm lỡ,
về với
Chúa. Về
với cộng
đoàn. Đồ
đệ Chúa
có thể
xác định
là ai
chưa sẵn
sàng để
được hoá
giải. Ai
đã dấn
thân về
với đời
sống
cộng
đoàn.
Một cộng
đoàn có
trọng
trách
gìn giữ
quyền
năng ấy,
ngõ hầu
sống
chứng tá
cho Đức
Chúa.
Cho Lời
vàng
Phúc Âm.
Sống
chứng tá
bằng
việc
giảng
dạy,
chữa
lành,
phá bỏ
mọi tính
chia rẽ
đố kỵ
gây phân
lìa,
người
khỏi
người.
Tất cả
đều trở
thành đồ
đệ, anh
em. Để
từ đó,
các
thánh sẽ
làm phép
rửa nhân
Chúa
Cha,
Chúa Con
và Thánh
Linh,
đặc
trưng
cho sự
hiệp
nhất,
làm
thành
phần của
Thân
Mình Đức
Kitô.
Làm đồ
đệ của
Đức
Chúa,
quyết từ
nay.
Cuối
hết, Đức
Kitô
Phục
Sinh
Vinh
Thăng,
vẫn
không ở
nơi nào
xa xôi,
biệt xứ.
Nhưng
trái
lại,
Ngài vẫn
hiện
diện nơi
người
bước đi
theo
Ngài.
Và,
“Ngài sẽ
ở với
họ, mọi
ngày cho
đến năm
cùng
tháng
tận”.
Đây,
là một
nhắc nhở
về lời
Ngài
từng hứa
hẹn ngay
ở giòng
đầu Tin
Mừng,
khi
thánh
Mát-thêu
ghi chép
rằng Mẹ
đã hạ
sinh Đức
Chúa:
“Này,
Trinh Nữ
sẽ thụ
thai và
sinh hạ
một
người
con, mọi
người sẽ
gọi tên
con trẻ
là
Em-ma-nu-en,
nghĩa là
"Thiên-Chúa-ở-cùng-ta."
(Mt 1:
23).
Và ở một
đoạn
khác:
“Ở đâu
có hai
ba người
họp lại
nhân
danh
Thầy, có
Thầy ở
đấy,
chính
giữa
họ."
(Mt 18:
20). Dù
ở đây,
thánh sử
không
nói đến
quà tặng
là Thánh
Linh,
nhưng rõ
ràng
thánh
Mát-thêu
vẫn hàm
ngụ lời
hứa Chúa
ban:
hiện
diện của
Ngài với
dân con.
Với cộng
đoàn.
Cử hành
Tiệc
thánh,
hôm nay
ta mừng
kính Đức
Kitô
vinh
thăng
sau ngày
Ngài
trải qua
cơn
thống
khổ và
nỗi
chết,
Mừng
kính,
còn để
sẻ san
niềm hy
vọng. Và
cũng
mừng
kính cử
hành
việc Đức
Kitô
Phục
Sinh
hiện
diện, ở
với ta.
Cử hành
tiệc
thánh,
ta sẽ
mời mỗi
người và
mọi
người
hãy sống
chứng tá
cho sự
hiện
diện của
Ngài nơi
của cộng
đoàn
mình. Và
làm thế,
cho đến
năm cùng
tháng
tận, của
trời
đất.
Trong
hân hoan
cử hành
việc
Ngài
hiện
diện nơi
ta, hãy
cứ vui
lên mà
ca hát.
Hát
rằng:
“Về
đây nghe
em, về
đây nghe
em
Về đây
đứng hát
trên
sông
nước này
Chở lòng
người
trở về
quê
hương
Chở hồn
người
vào dòng
suối mát
Chở thật
thà vào
lòng dối
trá
Và nhạc
hoa xin
tạ chút
ơn
Hạnh
phúc khi
đã gặp
nhau.”
(Trần
Quang
Lộc – Về
đây nghe
em)
Về đây
nghe em.
Nghe
anh. Về
mà “chở
hồn
người
vào dòng
suối
mát”. Để
rồi,
“nhạc
hoa xin
tạ chút
ơn”. Ơn
trời, ơn
được gặp
nhau.
Gặp
Chúa.
Đức Chúa
Phục
Sinh,
Vinh
thăng về
trời,
rất hôm
nay.
Lm
Phan
Đỗ
Thục
Linh
Mai Tá
diễn
dịch.
(xem
thêm bài
cũ, mời
vào
“www.suyniemloingai.blogspot.com”)