Tiếng
Kêu Gọi
Trong
Tâm Hồn
Và có
tiếng
kêu
trong
hoang
địa
rằng:
"Hãy dọn
đường
Chúa,
hãy sửa
đường
Chúa
chúng ta
trong
hoang
địa cho
ngay
thẳng.
Hãy lấp
mọi hố
sâu và
hãy bạt
mọi núi
đồi; con
đường
cong
queo hãy
làm cho
ngay
thẳng,
con
đường gồ
ghề hãy
san cho
bằng. Và
vinh
hiển
Chúa sẽ
xuất
hiện,
mọi
người sẽ
được
thấy
vinh
quang
Thiên
Chúa, vì
Ngài đã
phán.
(Is 40,
1-5.
9-11).
Quả thật
cuộc đời
của từng
cá nhân
chúng ta
đây phải
trải qua
quãng
đường
đời dài
xem
chừng
như vô
tận!?
Thường
luôn bị
gặp đầy
dẫy
những hố
sâu, ổ
gà, cát
lún, đồi
núi cheo
leo hiểm
trở rất
nguy
hiểm,
đôi khi
còn bị
lạc sâu
trong
rừng già
chung
quanh là
thú dữ
khó lòng
mà thoát
khỏi
nanh
vuốt của
chúng
....
Nhưng vì
sao,
nguyên
do nào
mà cuộc
đời của
chúng ta
lại luôn
gặp sự
nguy
hiểm và
gian
nguy như
vậy!?
Có phải
vì trong
cuộc đời
của
chúng ta
luôn
thích đi
lối tắt
hay đi
trong
đêm
tối?
Đường
ngay
thẳng
thì
chẳng ai
muốn đi,
chúng ta
lại
thích
chọn con
đường
gập
ghềnh
khó đi?
Chúng ta
luôn
thích
thỏa mãn
lòng
hiếu kỳ
của sự
thách
thức từ
ngay
chính
mình,
hoặc
muốn
chứng
minh cho
mọi
người là
mình dám
làm
những
điều mà
luật lệ
không
cho
phép?
Nhất là
thích
được
thỏa mãn
và chìu
theo
thân xác
luôn yếu
hèn tội
lỗi của
chúng
ta?
Có phải
bản tánh
của con
người là
không
thích
làm điều
gì quá
dễ dàng
mà không
qua thử
thách?
Có gì
vui khi
chúng ta
cứ thi
hành
những
luật lệ
có sẵn?
Có gì
vui khi
không
chứng tỏ
rằng
mình là
con
người
gan dạ?
Có gì
vui khi
mọi
người
cười chê
rằng
mình
nhút
nhát?
Có gì là
anh hùng
khi ta
không
dám làm
điều mà
tất cả
mọi
người
cùng làm
và cho
rằng
không có
gì là
sai
trái?
Ngay cả
điều mà
chúng ta
làm có
thể giết
hại được
anh chị
em của
mình?
Miễn là
điều sai
quấy đó
cho
chúng ta
tất cả,
thỏa mãn
tất cả
những
điều ta
mong
ước,
trong
cuộc
sống tạm
bợ của
trần
gian
này!??
Ngẫm
nghĩ con
người
của
chúng ta
trên
trần thế
này cũng
thật khó
hiểu và
phức
tạp!?
Nói cho
cùng thì
chúng ta
cũng
không
nên vơ
đũa cả
nắm, có
phải
không
thưa anh
chị em?
Có người
xấu thì
cũng có
người
tốt
chứ!?
Số người
mà chúng
ta thấy
có cuộc
sống bê
tha,
không
thích và
theo
luật lệ,
thì cũng
có một
phần nào
thôi!?
Bằng
chứng là
nếu anh
chị em
để ý
thấy số
người mà
chạy xe
trên
freeway
hằng
ngày,
với số
người
chạy xe
vô kỷ
luật là
phóng xe
nhanh
trên con
số chỉ
định thì
rất ít,
bởi có
phải nếu
bị cảnh
sát chận
lại cho
giấy
phạt, số
tiền
phạt này
không
phải là
nhỏ, và
còn lôi
thôi,
phiền
phức,
tốn rất
là nhiều
thời giờ
cho
người bị
phạt
đó. Nên
suy nghĩ
cho cùng
là nếu
chúng ta
sống
theo
luật lệ
đàng
hoàng
thì cuộc
sống có
phần dễ
thở và
thoải
mái, bớt
phải hồi
hộp và
đau tim
hơn.
Nhưng có
phải
thật
trong
tâm hồn
của
chúng
ta,
những
khi ta
được ở
yên một
mình
trong
lắng
đọng,
trong cô
tịch,
trong
một gian
nhà
không có
ai, chỉ
có riêng
một mình
ta và
tiếng
nói thật
sâu thẳm
trong
tâm hồn
đau khổ,
đang
thống
thiết
gọi tên
ta, và
như lợi
dụng
thời cơ
để đánh
thức một
lương
tâm như
cầm thú
của
chúng
ta? Tôi
không
biết anh
chị em
ra
sao!?
Chứ tôi
rất sợ ở
một mình
trong
những
thời
gian tự
mình
phải
kiểm
điểm
lương
tâm mình
như
thế!
Những
lần tôi
được
nghỉ yên
một mình
thì hầu
như tôi
bị tiếng
nói của
lương
tâm tôi
như muốn
trò
chuyện
cùng
tôi,
khiêu
khích,
thúc
bách,
như muốn
nghe
được
những
lời tâm
sự của
tôi, và
bắt tôi
phải mở
miệng!
Và tôi
đã nói
chuyện
thật
nhiều
cùng
tiếng
nói
ấy!.
Càng nói
nhiều
thì tự
tôi khai
tội của
tôi ra
thật
....
nhiều.
Từng câu
hỏi một,
tự phát
xuất
trong
tôi, như
một quan
tòa tàng
hình
nhưng
lại như
rất có
thẩm
quyền
trong sự
phán xét
và kết
tội trên
từng tội
của
tôi.
Nhưng lạ
lùng
thay!
Vị quan
tòa tàng
hình của
tôi hình
như có
rất
nhiều
cảm
thông
dành cho
tôi, vì
thường
tôi nói
rất
nhiều,
và cứ
sau lần
tôi nhận
tội thì
lương
tâm của
tôi bỗng
cảm thấy
vơi nhẹ
đi cũng
rất
nhiều.
Và cứ
nhiều
lần như
thế thì
tiếng
nói
lương
tâm
trong
tôi cũng
bớt gọi
tôi
không
nhiều
như lúc
trước
nữa, vì
hình như
lương
tâm của
tôi đã
có sự ăn
năn
thống
hối!?
Và đã xa
dần con
đường
tội
lỗi.
Xưa kia,
tôi như
cô gái
quàng
khăn đỏ,
đường
cái thì
không
thích
đi, lại
thích đi
con
đường
tắt. Vì
đường
cái thì
chẳng có
gì là
đẹp đẽ?
Chẳng có
gì là
bắt
mắt?
Chẳng có
gì là
thú vị,
thế thì
chán lắm
thưa có
phải
không
anh chị
em? Có
một điều
tôi biết
chắc là
bởi
chúng ta
đây là
những
đứa con
hoang
đàng, hư
hỏng, và
bê bối,
thường
không
thích
nghe lời
cha mẹ,
cho nên
tất cả
mọi việc
và tất
cả mọi
điều đều
không
được tốt
đẹp và
thành
công như
ý muốn
của Cha
Mẹ. "Cá
không ăn
muối cá
ươn, con
cãi cha
mẹ trăm
đường
con hư"
Quả đúng
như vậy
100%.
Những
đứa con
ngoan
thường
được cha
mẹ chăm
lo đủ
điều, và
kết quả
cũng
luôn
được tốt
đẹp, bởi
không
con cái
nào lại
khôn hơn
cha mẹ
bao
giờ?
Trứng
làm sao
lại khôn
hơn rận
được?
Nên
tiếng
kêu
trong
hoang
địa đây,
cũng
không
khác gì
là tiếng
kêu của
lương
tâm
chúng ta
đang bị
bệnh ung
thư ở
giai
đoạn
....
cuối?
Đang gặp
hiểm
nguy?
Đang bị
vây hãm
bởi thú
dữ?
Đang bị
cầm tù?
Đang bị
sa vào
hố sâu
của tội
lỗi?
Đang đu
cheo leo
trên
ghềnh?
Đang bơi
trong
vực
thẳm?
Đang lạc
sâu
trong
rừng
già?
Quả nếu
chúng ta
đang gặp
nguy
khốn,
thì hãy
cố gắng
lắng
nghe
được
Tiếng
Kêu
Trong Sa
Mạc mà
thoát
ra, vì
tiếng
kêu ấy
là khí
cụ bình
an, giúp
chúng ta
trở về
con
Đường
Ngay
Thẳng,
mà trở
về cùng
Cha ta.
Để luôn
được
Ngài
chăm
nom,
thương
yêu, và
chăn
dắt. Để
luôn
được
Ngài chỉ
bảo sống
hòa
thuận
cùng tất
cả anh
chị em
trên
cuộc đời
trần thế
này. Để
thấy
được
hạnh
phúc
trong
anh chị
em. Để
tìm thấy
tình yêu
Thiên
Chúa và
vinh
hiển của
Ngài
ngay
trên
trần
gian
này! Vì
muốn tìm
thấy
Ngài ta
phải đi
trên con
Đường
Ngay
Thẳng.
Vì Ngài
là Đức
Chúa, là
Ánh
Sáng, là
Chân Lý,
là
Đường,
là Sự
Thật, và
là Sự
Thiện
Hảo.
Trong
tâm tình
con
thảo,
chúng ta
nên
siêng
năng
trong
việc cầu
nguyện
để được
Chúa soi
sáng và
dẫn
dắt.
Chúng ta
nên bắt
chước Mẹ
Maria
luôn Xin
Vâng
cùng Ba
Ngôi
Thiên
Chúa, để
chúng ta
luôn
được bảo
bọc, trở
thành
người
con
ngoan,
để được
hưởng
trọn
tình
thương
và hạnh
phúc của
Thiên
Chúa,
bây giờ
và muôn
đời
sau.
Amen.
** Xin
bấm vào
mã số
dưới đây
để cùng
hát
theo:
http://www.youtube.com/watch?v=PX4V11mIw-E
Y Tá Của
Chúa,
Tuyết
Mai
 |
|