“Viết
trọn năm
dài,
trên
vách đá”
Mây
trắng
đang
xây,
mộng
viễn
hành,
Chiều
nay tôi
lại,
ngắm
trời
xanh,
Trời
xanh là
một tờ
thư
rộng,
Tôi thảo
lên
trời,
mấy nét
nhanh.
(dẫn từ
thơ
Nguyễn
Bính)
Mc 1:
1-8
Thảo thư
viết lên
trời,
mấy nét
nhanh.
Xin được
hỏi, làm
thế có
như: thư
viết cho
người,
về đời
Chúa có
thánh
nhân rao
giảng, ở
hoang
địa?
Thánh
nhân rao
giảng,
là nay
giảng về
Tin Vui
của
Chúa,
như
trình
thuật đề
cập, bấy
lâu nay.
Trình
thuật
hôm nay,
thánh
Mác-cô
mở đầu
Tin Mừng
bằng một
ảnh hình
về thánh
Gio-an,
rất Tẩy
Giả.
Gio-an
Tẩy Giả,
là đấng
thánh
chuyên
kêu gọi
người
người
chuẩn bị
ngày
Chúa
đến, có
lời vàng
của
thánh
Mác-cô,
như sau:
“Khởi
đầu Tin
Mừng Đức
Giê-su
Ki-tô,
Con
Thiên
Chúa”
(Mc 1:
1).
Chính
đó,
chuyện
thánh
nhân
muốn hầu
kể.
Chính
đó, Tin
Vui
thánh
nhân
muốn rao
báo.
Điều, mà
thánh
nhân rao
báo, là
ở câu
cuối
trình
thuật,
khi phạm
nhân
ngoài
Đạo, đã
giác
ngộ:
“Đích
thật,
Người
này là
Con
Thiên
Chúa”
(Mc 15:
39).
Trình
thuật,
nay diễn
tả: việc
Chúa đến
kiện
toàn
điều đã
viết
trong
Cựu Ước,
qua
Isaya:
“Tiếng
của
người hô
trong sa
mạc, hãy
dọn
đường
Chúa
đi.”
(Ys 40:
3). Rõ
ràng,
“tiếng
của
người…”
là tiếng
của
Gio-an
Tẩy Giả.
Viết về
Đức
Giê-su,
là
“Chúa”.
Là, Đấng
người
người
chuẩn bị
để đón
chào.
Bản thân
vị ngôn
sứ, chỉ
muốn nói
về việc
con dân
Do Thái,
từng lưu
lạc bên
Babylon,
nay đã
trở về.
Gốc
nguồn sự
việc, là
đoạn văn
cổ nói
lên việc
Chúa cứu
thoát
con dân
Ngài.
Nhưng ở
đây,
thánh
Máccô
trích
dẫn lời
vàng
Kinh
Sách, là
chỉ về
thánh
Gio-an
từng cổ
võ việc
chuẩn bị
dọn
đường để
Chúa
đến, với
nhân
trần.
Chẳng
còn ngờ
vực gì
nữa,
Gio-an
Tẩy Giả
là đấng
thánh
rất uy
tín. Ông
có sức
khuyến
cáo, dẫn
dụ quần
chúng
đến mà
nghe.
Đời
thánh
nhân, là
hình ảnh
của ngôn
sứ Elia,
trong
hiện
tại.
Cũng
phục sức
nhiệm
nhặt.
Đơn
giản.
Cũng ăn
kiêng.
Sống
chừng
mực.
Nhất
nhất,
nói lên
tính
chất
tinh
tuyền
trong
nghi
thức.
Tính
chất, là
tính
chất của
cuộc
sống nơi
sa mạc.
Chốn
hoang
sơ.
Với
Thánh
Kinh, sa
mạc/hoang
sơ mang
ý nghĩa
rất đặc
biệt.
Đây, là
chốn
thánh
thiêng,
nơi mọi
người
đến để
gặp gỡ
Chúa. Sa
mạc, còn
là đất
miền, ta
can
trường
chiến
đấu. Ở
nơi đó,
có dân
hiền lưu
lạc
những 40
năm, tìm
về đất
hứa. Ở
nơi đó,
có cuộc
khẩu
chiến
giữa Đức
Chúa và
ác
thần/sự
dữ. Và,
cũng ở
nơi đó,
Đức
Giê-su
thường
xuyên đi
vào chốn
vắng,
những
nguyện
cầu. Đó,
còn là
nơi Ngài
dưỡng
nuôi dân
con mọi
người,
bằng Lời
Chúa.
Chính
nơi đây,
ta biết
là:
“Mọi con
dân từ
khắp
miền
Giu-đê-a
và từ
Giê-ru-sa-lem”
kéo
đến, để
nghe ông
(Mc 1:
5).
Chính
nơi đây,
thánh
nhân đã
tổ chức
nhiều
cuộc
thanh
tẩy,
biểu
trưng
việc dân
con hồi
hướng.
Sám hối.
Có quyết
tâm.
Quyết,
thay đổi
cuộc
sống ngõ
hầu chào
đón
Vương
Quốc
Chúa.
Khi Chúa
đến,
Ngài sẽ
công bố
Vương
Quốc
Nước
Trời qua
Ngài
hiện
diện:
“Nước đã
gần kề”.
Dù thánh
nhân, đã
thu hút
và tạo
ảnh
hưởng
nhiều
trên dân
chúng,
ông vẫn
nói:
“Tôi
không
xứng
đáng cúi
xuống,
cởi quai
dép cho
Ngài!”
(Mc
1: 7).
Đây là
lời ám
chỉ công
việc của
người nô
lệ, rất
thấp
hèn.
Công
việc, là
ý nghĩa
và biểu
trưng
việc
Chúa cúi
rửa cho
đồ đệ
Ngài,
vào ngày
Từ Biệt.
Vai trò
của
thánh
Gio-an
đây, chỉ
là phục
vụ Đức
Giê-su.
Phục vụ
dân
Chúa.
Như
thánh
nhân
bảo:
“Ngài
phải
tiến,
còn tôi
phải suy
giảm”.
(Yn
3: 30).
Và cả
đời
thánh
Gio-an
là tập
trung
công bố
Đức
Giê-su
là Chúa.
Đấng
Mê-shia.
Bài đọc
2, thánh
Phêrô
nhắc nhớ
mọi
người,
về ước
nguyện
Chúa đến
với cuộc
sống của
mình. Vì
thế, ta
nên
chuẩn bị
để Chúa
đến, vào
bất cứ
lúc nào.
Nhiều
người cứ
than
phiền:
Chúa
chẳng
đến mỗi
khi họ
cần
Ngài. Vì
thế,
thánh
Phêrô đã
ần cần
nhắc
nhở:
“Chúa
không
chậm trễ
thực
hiện Lời
Người
hứa.”
Trái
lại,
“Người
kiên
nhẫn đối
với anh
em, vì
Người
không
muốn mọi
người
diệt
vong,
nhưng
biết ăn
năn hối
cải.”
(2P
3: 9).
Đây mới
là vấn
đề. Vấn
đề đổi
thay,
quay về
với
Chúa.
Năng đến
với
Ngài.
Và,
thánh
Phêrô
nói
thêm:
“Mong
đợi Ngày
Chúa
đến, anh
em phải
cố sao
cho
Người
thấy anh
em tinh
tuyền,
không gì
đáng
trách.
Và sống
bình
an.”
(2P 3:
14).
Theo các
tác giả,
một số
tín hữu
thời ấy
vẫn
trông
chờ Chúa
đến thật
sớm, nên
đã thắc
mắc: sao
Ngài lâu
đến? Và
có người
còn lo
sợ về
ngày sau
hết, lo
bị phán
xét.
Nhưng
thật ra,
Chúa sẽ
đến
trong
vinh
quang.
Và vui
mừng.
Thật sự,
cũng
chẳng
nên lo
âu, sợ
sệt.
Bởi,
những ai
gần gũi
Chúa, sẽ
luôn
sống
trong an
bình, dù
giông tố
bão
bùng,
thường
xảy đến.
Những
người
như thế,
Ngày
Chúa đến
là ngày
chẳng có
gì để
phải sợ.
Với họ,
mỗi ngày
đều là
Giáng
Sinh.
Rất đặc
biệt.
Với họ,
mỗi ngày
đều là
Ngày của
Chúa.
Vai trò
của
thánh
Gio-an,
còn là
bài học
để ta
suy
nghĩ.
Bởi,
trong
cuộc
sống, có
rất
nhiều
thánh
Gio-an,
rất Tẩy
Giả.
Nhiều
người,
nhiều vị
đã giúp
ta tìm
ra Chúa.
Giúp ta,
biết
nhận
thức.
Yêu
thương.
Phục vụ
Ngài,
tốt đẹp
hơn. Là,
người
Công
giáo, ta
đã được
Thanh
tẩy. Có
cha mẹ
đỡ đầu
dẫn dắt
giúp
hiểu rõ
niềm
tin. Mốt
số người
trong
chúng
ta, còn
có bậc
cha mẹ
là các
tín hữu
tuyệt
vời.
Cũng có
người
không
được
vinh dự
như thế.
Là tín
hữu
trưởng
thành,
trong
sống
Đạo, ta
đã gặp
nhiều
người đã
tạo cơ
hội, làm
công cụ
giúp ta
tìm gặp
Chúa.
Dõi bước
theo
Chúa.
Như, gặp
gỡ/tiếp
cận với
sách vở.
Với lời
giảng
huấn.
Với
khuyên
răn.
Tĩnh
tâm. Tìm
nguồn
hứng
giúp ta
sống
trọn
hảo.
Chính
ngày của
Chúa,
trong
tiệc
lòng mến
này, là
lúc tốt
đẹp để
cảm tạ
những ân
nhân ấy.
Cảm tạ,
trong
nguyện
cầu. Cảm
tạ, bằng
cử chỉ
thiết
thực.
Một điều
nữa,
thánh
Gio-an
cũng
nhắc
chúng
ta, là:
cả ta
nữa, ta
có bổn
phận/trọng
trách
công bố
Tin Vui
An Bình,
Ngày
Chúa
đến.
Công bố,
bằng
việc
giúp đỡ
dân con
nhà Đạo
biết
nhận
thức,
yêu
thương
và sống
đích
thực
tình
thương
của
Chúa,
trong xã
hội.
Ngày
nay,
thật
không dễ
kiếm tìm
Chúa và
nhận
chân giá
trị cũng
như thị
kiến của
Ngài.
Thế nên,
ai cũng
cần mọi
người
giúp
“thẳng
tiến đến
xa lộ
không
đèn, nơi
có
Chúa”.
Giúp, đi
vào cuộc
đời. Của
mọi
người.
Giúp san
bằng,
mọi núi
non/gò
lẫm.
Giúp,
lấp cho
đầy mọi
thung
lũng. Gò
nỗng,
thì kéo
lên. Núi
non, san
thành
đồng
bằng.
Để,
“vinh
quang
Chúa
được tỏ
hiện, và
tạo vật
được xem
thấy.”
Là tín
hữu Đức
Kitô, ta
không
chỉ có
mỗi
trọng
trách lo
cho
chính
mình.
Nhưng,
còn:
mang Tin
Vui Tình
thương
của Đức
Chúa đến
với mọi
người.
Còn,
chuyên
chở sứ
điệp
tràn
niềm vui
chiếu
sáng qua
hành xử
của mỗi
người
chúng
ta. Niềm
vui ấy
xuất
phát từ
bên
trong.
Vui,
trong
khôn
ngoan.
Vui,
trong an
hoà. Và,
trọng
trách ta
luôn
mang,
là:
không
rao
truyền
niềm tin
của ta
như
những gì
khủng
khiếp
đáng lo
sợ. Mà
là, mang
niềm tin
đến với
mọi
người.
Để, họ
thấy
được là
niềm tin
giải
thoát
hết mọi
người.
Reo mang
tin vui,
là trưng
dẫn ảnh
hình của
Đức
Chúa,
như “Đấng
Chăn
Chiên
Nhân
Hiền,
Ngài
luôn
nâng niu
chiên
con trên
tay ẵm
bồng,
vào
lòng.”
Là,
luôn
mang
theo
niềm
tin, hy
vọng và
sự thật.
Mang
theo an
bình và
hoà
hoãn.
Mang
công lý
và lòng
xót
thương.
Thông
điệp ấy,
không
rơi từ
trời
cao.
Cũng
chẳng
là, mặc
khải tư
riêng
mang
đến,
cách
nhưng-không.
Mà, còn
tuỳ
thuộc
vào thái
độ của
mỗi
người,
có biết
“dọn
đường để
Chúa
đến?”hay
không.
Bởi,
vẫn còn
đó lời
kêu gào
từ chốn
hoang sơ
rất thị
thành,
ngày hôm
nay.
Và, thư
thánh
Phao-lô
hôm nay
nhắc
nhở:“làm
sao họ
kêu cầu
Đấng mà
họ không
tin? Làm
sao họ
tin Đấng
mà họ
không
được
nghe?
Làm sao
họ nghe,
nếu
không có
ai rao
giảng?Làm
sao rao
giảng,
nếu
không
được sai
đi? Như
có lời
chép:
Đẹp thay
những
bước
chân
loan báo
tin
mừng!”.
Vậy
nên,
“có đức
tin, là
nhờ nghe
giảng.
Mà, nghe
giảng là
nghe
công bố
lời của
Chúa.”
(Rm
10:
14-15,
17)
Ta có
phúc,
vẫn được
dân con
Chúa đem
Tin Vui
Đức Chúa
sẽ đến
lại.
Vậy,
điều tối
thiểu ta
cần làm,
là làm
thế cho
người
khác.
Bởi, quà
tặng
Giáng
Sinh/Ngày
của Chúa
không gì
quý,
bằng:
giúp mọi
người
biết
nhận
thức,
yêu
thương
Chúa,
như
Đường
lối
sống.
Cho họ.
Trong
yêu
thương
giùm
giúp, ta
hãy hát
lên lời
ca yêu
thương,
nghệ sĩ
xưa từng
hát:
“Hãy
nhìn
xuống
đây
để thấy
thương
người
thua
mình
vẫn
gượng
sống vui
với niềm
tin
hãy nhìn
xuống
chân để
lắng
nghe nỗi
bất bình
muốn gào
thét
nhưng
phải
lặng
thinh.”
(Lê hựu
hà –
Hãy Nhìn
Xuống
Chân)
Nhìn
xuống,
còn để
giúp đỡ
hết mọi
người.
Người
đang
trông
chờ Ngày
Chúa
đến. Cả,
người
đang
“viết
trọn năm
dài trên
vách
đá”,
“ngắm
trời
xanh”.
Cần được
giúp.
____________Lm
Phan Đỗ
thục
Linh
Mai Tá
diễn
dịch.
(xem
thêm các
bài cũ,
xin mời
vào
www.suyniemloingai.blogspot.com
)