CON
ĐƯỜNG…
(CHÚA
NHẬT II
MÙA
VỌNG,
NĂM B)
(Linh
Mục
Anphong
Trần Đức
Phương)
Có nhiều
con
đường
khác
nhau: có
những
‘con
đường
cái
quan’,
có những
con
đường
làng, có
những
con
đường
thành
phố, có
những
đường
mòn, có
những
con
đường
tắt
..vv…Nhưng
con
đường
nào cũng
đưa ta
tới một
nơi nào
đó. Con
đường
càng
bằng
phẳng,
càng dễ
đi.
Ngoài ra
lại có
‘Đường
Đời’ là
con
đường
mọi
người
chúng ta
bước đi
trong
cuộc
sống từ
khi
chúng ta
‘mở mắt
chào
đời’ cho
đến khi
‘nhắm
mắt lìa
đời.’
Rồi lại
có con
đường
gọi là
‘Đường
Thiêng
Liêng’
là con
đường
‘nội
tâm’ mà
mọi
người
sống âm
thầm
không ai
nhìn
thấy,
chỉ ta
và Thiên
Chúa
biết
được. Đó
cũng là
con
đường
đưa ta
đến Cuộc
Sống
Vĩnh
Hằng.
Con
đường
thiêng
liêng
dẫn đến
Cuộc
Sống
Vĩnh
Hằng
phải là
con
đường
thẳng và
bằng
phẳng;
không
quanh co
(như
gian
tham,
dối trá,
lừa
đảo…),
không gồ
ghề (như
kiêu
căng, tự
phụ, cố
chấp…),
không có
những
lũng sâu
(như
những
đam mê
tội lỗi,
cờ bạc,
rượu
chè, dâm
ô; hoặc
lười
biếng,
ham
chơi,
thiếu
sót bổn
phận
hàng
ngày của
mình).
Hôm nay
trong
Chúa
Nhật II,
Mùa Vọng
(năm B),
chúng ta
thấy các
bài đọc
đều nói
đến Con
Đường.
Đó là
Con
Đường
Thiêng
Liêng.
Bài đọc
I (Isaia
40,1-5;9-11)
là lời
tiên tri
Isaia
nói đến
tình
trạng
Dân Chúa
thời đó
đã phản
nghịch
cùng
Thiên
Chúa,
đắm chìm
trong
tội lỗi,
không
phương
cứu
thoát;
nhưng
Tiên tri
Isaia
nói:
“Chúa là
Đấng
nhân hậu
và hay
thương
xót.
Ngài sẽ
đến để
cứu độ
dân
Ngài.
Nhưng
mỗi
người
phải sửa
lại con
đường
của mình
cho ngay
thẳng,
cho
bằng
phẳng,
và mỗi
người sẽ
nhìn
thấy ơn
Cứu độ
cửa
Thiên
Chúa!”
Bài Phúc
Âm
(Matcô
3,1-8)
nói đến
sứ mệnh
của
Thánh
Gioan
Tiền Hô:
Thánh
Gioan
được sai
đến để
kêu gọi
Dân Chúa
sám hối
tội lỗi,
sửa lại
con
đường
thiêng
liêng
của
mình,
đến xin
lĩnh
nhận
phép rửa
thống
hối, dọn
đường
đón Chúa
Cứu Thế
đang đến
gần.
Bài đọc
II (2
Phêrô
3,8-14),
nhắc lại
tư tưởng
của Chúa
Giêsu
trong
Chúa
Nhật
tuần
trước:
Thiên
Chúa
nhẫn nại
chờ đợi
chúng ta
sám hối
để được
ơn tha
thứ; vì
Chúa
không
muốn cho
ai phải
‘hư
mất’,
nhưng
cho mọi
người
được
hưởng ơn
cứu độ
do Người
mang
đến.
Miễn là
chúng ta
luôn
phải sẵn
sàng chờ
đón Chúa
đến lúc
chúng ta
không
ngờ, qua
cái chết
của mỗi
người.
Ngày tận
thế cũng
đến vào
lúc
không ai
ngờ
được.
Ngày đó
sẽ thật
khủng
khiếp,
mọi sự
sẽ tan
biến,
“các
tầng
trời sẽ
sụp đổ!”
Nhưng
với
những
tâm hồn
luôn ăn
năn sám
hối,
luôn
sống sẵn
sàng,thì
ngày đó
sẽ là
ngày đưa
đến
“một
Trời Mới
Đất Mới,
nơi Công
lý ngự
trị!’
Chúng ta
cùng
nhau đi
trên
đường
đời, và
chúng ta
cùng
cầu
nguyện
cho
nhau,
nâng đỡ
nhau
trong
cuộc
sống như
những
tín hữu
của Chúa
trong
gia đình
Giáo
Hội, và
trong
gia đình
riêng
(giữa vợ
chồng,
cha mẹ
và con
cái).
Tuy
nhiên
mọi
người
đều phải
đi con
đường
đời của
mình,
trách
nhiệm
con
đường
của
mình.
Không ai
có thể
đi thay
con
đường
của
chúng
ta. Các
vị chủ
chăn
Chúa sai
đến giữa
chúng ta
đều có
trách
nhiệm,
như
Isaia,
Gioan
Baotixita…
kêu gọi,
thúc
đẩy và
giúp
chúng ta
“sửa
đường
Chúa cho
ngay
thẳng.”
Tuy
nhiên,
các vị
đó cũng
không
thể đi
thay con
đường mà
mỗi
người
chúng ta
phải đi!
Vậy
trong
tinh
thần sám
hối ăn
năn tội
lỗi và
sửa đổi
cuộc
sống,
hàng
ngày vào
mỗi buổi
tối,
trước
khi đi
vào giấc
ngủ ban
đêm,
chúng ta
hãy cầu
nguyện
và ‘xét
mình’ để
nhìn
thấy con
đường
của mình
trong
một ngày
qua như
thế nào,
để tạ ơn
Chúa đã
qua một
ngày tốt
đẹp, và
xin Chúa
tha thứ
và giúp
chúng ta
sửa đổi
lỗi lầm,
để ngày
hôm sau
chúng ta
sẽ khá
hơn:
“Tân
Nhật
Tân!”
Ngày hôm
nay ta
sẽ cố
gắng khá
hơn ngày
hôm qua
và ngày
mai sẽ
khá hơn
ngày hôm
nay!
Con
Đường
Thiêng
Liêng
của mỗi
người
chúng ta
có nhiều
khó
khăn,
đòi hỏi
những cố
gắng
hằng
ngày, kể
cả lòng
kiên
nhẫn mỗi
khi
trượt
chân sa
ngã.
Chúng ta
hãy luôn
‘đứng
dậy mà
đi’ với
niềm tin
tưởng
rằng
Chúa đã
chết để
cứu
chuộc
chúng
ta; Chúa
Thánh
Thần
luôn soi
sáng,
phù trợ
chúng
ta;
ngoài
ra, Mẹ
Maria và
các
Thánh,
Thiên
thần bản
mệnh
luôn đi
với
chúng ta
và nâng
đỡ chúng
ta; miễn
là chúng
ta biết
dơ tay
lên và
cầu khẩn
“Lạy
Chúa,
xin hãy
tỏ lòng
nhân từ
của Chúa
cho
chúng
con và
ban ơn
cứu rỗi
cho
chúng
con!”
(Đáp
ca).