CÙNG
DÂNG LỄ
LM
Anphong
Trần Đức
Phương
Đã có
rất
nhiều
tài liệu
nói về
sự cao
cả và ơn
ích của
Thánh
Lễ.
Trong
bài này,
chúng ta
cùng
nhau bàn
về một
số điểm
thực
hành khi
chúng ta
đến
Thánh
Đường
dâng Lễ.
Khi tôi
mới lớn
lên,
Thánh Lễ
còn được
dâng
bằng
tiếng La
Tinh.
Tuy
nhiên,
có những
lời suy
ngắm để
giáo dân
cùng đọc
để hiểu
và và
hiệp ý
với chủ
tế. Lời
dẫn giải
rất đơn
sơ dễ
hiểu và
thường
đọc theo
các cung
điệu
“ngắm
nguyện”.
Tỉ dụ:
Khi Thầy
Cả bước
lên
(phản)
Bàn Thờ
thì ta
phải
nguyện
rằng…
Khi Thày
Cả lở
(trở)
mặt ra
thì ta
phải
nguyện
rằng…
Cũng có
các bài
hát hợp
với từng
phần
trong
Thánh Lễ
và nhạc
điệu
bình ca
rất
thánh
thiện,
cao siêu
để “nâng
tâm hồn
lên tới
Chúa.”
Hầu hết
các bài
thánh ca
lúc đó
còn bằng
tiếng La
Tinh, vì
thế mới
có câu
vè:
Các Thày
hát
tiếng La
Tinh
Các cô
con gái
thưa
kinh dịu
dàng…
Từ sau
Công
Đồng
Vaticanô
II,
Thánh Lễ
được cử
hành
bằng
tiếng
của các
nước.
Tại Việt
Nam, dần
dần
Thánh Lễ
cũng
được
dâng
bằng
tiếng
Việt Nam
và có
nhiều
bản
thánh ca
rất hay
bằng
tiếng
Việt Nam
để hát
trong
các
Thánh
Lễ; vì
thế,
giáo
dân có
thể nghe
hiểu và
đáp lại
các lời
thưa với
Chủ Tế,
hoặc hát
chung
các bản
Thánh
Ca.Như
vậy,
cộng
đoàn dân
Chúa khi
dâng Lễ
có thể
tham dự
một cách
tích cực
hơn.
Điều
trên đây
rất quan
trọng,
vì khi
chúng ta
‘đi Lễ’
không
phải chỉ
để “xem
Lễ” như
xem phim
hay xem
kịch;
hoặc “dự
Lễ” như
dự một
bữa tiệc
hoặc dự
một cuộc
“biểu
tình”
hoàn
toàn thụ
động.
Trái
lại,
chúng ta
cùng
nhau
dâng Lễ
hợp với
Chủ Tế.
Hợp với
Chủ Tế,
chúng ta
cùng
nhau
dâng lên
Chúa là
Cha
chúng ta
chính
bản bản
thân
chúng
ta, cuộc
sống và
lao công
hàng
ngày,
những
nỗi vui
buồn,
đau khổ,
kết hiệp
với của
lễ là
chính
Chúa
Giêsu
Kitô tự
hiến
thân
trên bàn
thờ.
Chúa
Giêsu đã
dâng một
Thánh Lễ
hiến tế
trọn hảo
lên
Chúa
Cha, đủ
để đền
tội toàn
thể nhân
loại,
khi Ngài
hiến
mình
chịu
chết
trên
Thập
Giá.
Ngài
chính là
vị Chủ
Tế, là
Của Lễ
và Bàn
Thờ là
Thánh
Gía. Mọi
Thánh Lễ
được
dâng lên
qua mọi
không
gian và
thời
gian đều
có giá
trị cứu
rỗi và
thánh
hóa, nhờ
tham dự
vào
Thánh Lễ
Chúa
Giêsu đã
dâng
trên Bàn
Thờ Thập
Giá năm
xưa.
Vì thế,
Thánh Lễ
luôn có
tính
“phổ
quát”,
dù được
dâng tại
những
Thánh
Đường
nguy nga
tại các
thành
phố lớn
hay tại
một Nhà
Nguyện
nhỏ bé
nơi hẻo
lánh ở
các
vùng
rừng núi
xa xôi.
Dù được
dâng
long
trọng
do Đức
Giáo
Hoàng,
các vị
Giám Mục
và có
nhiều vị
đồng tế,
hay chỉ
do một
linh mục
âm thầm
dâng một
mình
trong
một
phòng
biệt
giam
(như
trường
hợp Đức
Hồng Y
Nguyễn
Văn
Thuận
trước
đây
trong tù
đày của
Cộng
Sản).
Như vậy,
khi chủ
tế và
cộng
đoàn
cùng
nhau
dâng lễ
hay khi
chỉ một
chủ tế
dâng lễ
âm thầm
một mình
đều cùng
hợp với
toàn thể
Giáo
Hội, hợp
với toàn
thể
“Triều
Thần
Thiên
Quốc,”
và luôn
có giá
trị tôn
thờ
Thiên
Chúa và
thánh
hoá toàn
thể nhân
loại,
cũng như
đem ơn
cứu rỗi
đến cho
các linh
hồn nơi
luyện
tội, và
cùng
vinh
danh
Thiên
Chúa hợp
với Mẹ
Maria và
các thần
thánh
trên
Thiên
Quốc.
Có nhiều
bản
“Thưa
Kinh”
hay
“Thánh
Ca” nói
lên điều
đó khi
chúng ta
đọc hoặc
hát
trong
Thánh
Lễ; thí
dụ:
Như
trăm
ngàn
hạt lúa
miến kết
thành
một tấm
bánh…
Muôn
trái nho
tươi ép
nên ly
rượu nho
thơm…
Chúng
con cùng
hiệp
nhất nên
một,
Qua Của
Lễ Chúa
Giêsu
dâng
trên bàn
thờ…
Hay như
bài
thánh
ca:
Nếu con
dâng lên
Chúa làm
lễ vật
hèn,
Thì con
xin dâng
tình yêu
nhỏ bé
trong
trái tim
con.
Nếu con
dâng lên
Cha của
lễ hy
sinh,
thì con
dâng lên
nghìn
giọt mồ
hôi của
cả nhân
loại!...
(Nguyễn
Văn
Trinh)
Phải
công
nhận có
nhiều
bản
Thánh Ca
như bản
“Thân
Lúa
Miến”
hát
trong
Thánh
Lễ, nhạc
rất
“hay” và
ý của
“lời”
cũng rất
đẹp và
cao
siêu.
Mong
là khi
chúng ta
hát,
chúng ta
hát với
tất cả
tâm hồn
và ý
thức vào
lời ca
và giòng
nhạc…
Như vậy
khi
chúng ta
cùng
dâng Lễ
là chúng
ta cùng
nhau
hiệp với
Chủ Tế
chính là
Chúa
Giêsu và
vị chủ
tế hữu
hình là
“Thày
Cả” để
“cùng
thưa lại
các lời
mời gọi,
để cùng
hát
chung
các bản
thánh ca
hợp với
ca đoàn
(ca đoàn
giữ vai
trò
hướng
dẫn) và
cùng
đứng,
cùng
ngồi hay
quỳ gối
với cả
cộng
đoàn.
Chúng ta
cùng
nhau sám
hối xin
ơn tha
thứ,
cùng
lắng
nghe và
suy niệm
Lời Chúa
qua các
Bài Đọc
Sách
Thánh và
chia sẻ
Lời Chúa
(bài
giảng) .
Rồi cùng
dâng Của
Lễ, cùng
thờ lạy
Chúa
Thánh
Thể
trong
phần
Truyền
Phép,
cùng
nhau
dâng lời
Kinh Lạy
Cha,
cùng
chúc
bình an
cho
nhau, và
cùng lên
rước
Mình và
Máu
Thánh
Chúa,
cảm tạ
Chúa và
lãnh
phép
lành để
trở về
cuộc
sống
giữa đời
và đem
Chúa đến
cho mọi
người
trong
môi
trường
sống
hằng
ngày.
Hiểu
được
nguồn
sống sâu
xa và ý
nghĩa
cao đẹp
của từng
phần
trong
Thánh
Lễ,
chúng ta
sẽ vui
mừng mỗi
khi đi
dâng Lễ,
như
chúng ta
thường
hát bài
Ca Nhập
Lễ: “Con
Hân Hoan
Bước
Lên”(Kim
Long)
hay “Con
Hân
Hoan”
(Nguyễn
Duy) hay
như bài
Thánh
Vịnh
“Tôi vui
mừng khi
nghe
tiếng
nhủ
rằng:
nào ta
tiến về
Nhà
Chúa…”
Trong
Thánh Lễ
cũng như
trong
mọi việc
phụng vụ
khác của
Giáo
Hội, đều
bao gồm
bốn ý
sau đây:
trước
hết là
để Thờ
Phượng
Chúa,
sau là
để Cảm
Tạ, Đền
Tội, và
Xin Ơn.
Chúng ta
dâng
Thánh Lễ
là để
Thờ
Phượng
Chúa
là Đấng
Cực
Thánh
thiêng
liêng
cao cả,
Đấng Tạo
Hóa và
là Cha
chúng
ta;
để tạ ơn
Chúa
đã luôn
yêu
thương
chúng
ta, đã
dựng nên
chúng
ta, cứu
chuộc
chúng
ta, đưa
chúng ta
vào gia
đình
Giáo
Hội,
hằng ban
muôn ơn
lành hồn
xác cho
chúng
ta; để
đền
tội
chúng ta
đã hằng
xúc phạm
đến Chúa
và tha
nhân, và
đền tội
cho toàn
thể nhân
loại;
sau đó
chúng ta
mới
cầu xin
Chúa
ban cho
chúng ta
những ơn
cần
thiết
cho
chúng
ta, cho
gia
đình,
Giáo
Hội, thế
giới,
cho
những
người đã
xin
chúng ta
cầu
nguyện
và các
linh hồn
nơi
luyện
tội.
Sau khi
đã tìm
hiểu
những
điều
trên
đây,
chúng ta
mới nhận
ra Thánh
lễ là
một việc
đạo đức,
việc
phụng tự
quan
trọng và
siêu
việt hơn
hết,
cũng ích
lợi hơn
hết
mọi việc
đạo đức,
phụng tự
khác.
Chính vì
thế mà
cha ông
chúng ta
và các
tâm hồn
đạo đức
ở mọi
nơi, mọi
thời đại
đều có
lòng
sùng mộ
việc
dâng
Thánh
Lễ. Ở
Hoa Kỳ
và nhiều
thành
phố lớn
trên thế
giới
thường
có giờ
dâng Lễ
tại các
Thánh
Đường
trong
thị xã
vào
khoảng
12 giờ
trưa để
những
người
công
nhân,
công
chức làm
việc tại
các nơi
trong
thành
phố dùng
giờ nghỉ
ăn trưa
để đến
dâng
Thánh
Lễ. Tôi
đã có
dịp làm
việc mục
vụ tại
các Nhà
Thờ như
vậy và
rất cảm
động
thấy
nhiều
người đã
hy sinh
giờ nghỉ
ăn trưa
để đến
tại các
Nhà Thờ
gần nhất
để dâng
Thánh Lễ
hàng
ngày rất
sốt
sáng.
Cố gắng
trình
bày một
cách đơn
sơ, giản
lược và
dễ hiểu
những
điều
trên
đây,
chúng
tôi mong
có thể
góp một
phần nhỏ
bé nào
đó để
giúp
việc
dâng
Thánh Lễ
có ý
thức
hơn,
tích cực
hơn và
để chúng
ta thêm
lòng yêu
mến và
sùng mộ
hơn việc
dâng
Thánh Lễ
vào cuối
tuần hay
hàng
ngày.
Hơn nữa,
cũng để
các bậc
phụ
huynh
nhắc nhở
các con
em chúng
ta về
việc cao
cả của
Thánh Lễ
và lòng
sùng mộ
và tôn
kính đối
với Chúa
Giêsu
trong Bí
Tích
Thánh
Thể. Vì
lòng
thương
yêu
chúng
ta, Chúa
Giêsu
chẳng
những đã
nhập
thể,
sống như
một
người
nghèo
khổ để
chia sẻ
kiếp
sống lầm
than của
loài
người,
đã rao
giảng ơn
Cứu Độ
qua Tin
Mừng
Tình
Thương,
đã chịu
khổ nạn,
chịu
chết để
cứu
chuộc
nhân
loại tội
lỗi, và
mở đường
đưa
chúng ta
đến cuộc
sống
trường
sinh
trên
Nước
Trời,
Ngài còn
lập Bí
Tích
Thánh
Thể để
hiện
diện
thật
sự
trong
Hình
Bánh và
Hình
Rượu làm
của nuôi
linh hồn
chúng
ta, làm
của Lễ
hiến
dâng lên
Chúa Cha
qua các
Thánh Lễ
và hiện
diện
thật sự
giữa
chúng
ta mọi
ngày cho
đến Tận
Thế.
Trong Bí
Tích
Thánh
Thể,
Chúa
Giêsu
hiện
diện
thực sự
(chứ
không
phải
tượng
trưng
như một
số giáo
phái chủ
trương).
Khi
chúng ta
rước
“Lễ” là
rước lấy
Chúa
Giêsu
thực sự
ngự đến
lòng
chúng
ta. Vì
thế,
chúng
ta,
những
người
Công
Giáo,
phải có
lòng tôn
sung
Chúa
Giêsu
Thánh
Thể cho
xứng
đáng.
Mỗi khi
đi dâng
Thánh
Lễ,
chúng ta
hãy nhắc
nhở con
em chúng
ta ăn
mặc cho
xứng
đáng, dù
giản dị
nhưng
kín đáo,
chỉnh
tề. Đến
Nhà Thờ
là nhà
Chúa
ngự,
chúng ta
hãy lấy
Nước
Thánh
(Nước
Phép)
kính cẩn
làm dấu
Thánh
Giá,
cung
kính bái
quỳ thờ
lạy
Chúa.
Nên ngồi
chung
với cả
cộng
đoàn
trong
Nhà thờ,
chứ
không
nên ngồi
riêng
rẽ,
không
nên đứng
tại các
xó xỉnh
cuối Nhà
thờ, hay
đứng ở
ngoài
Nhà Thờ
trò
chuyện
như khi
đi xem
kịch,
xem hát.
Trong
giờ
Thánh Lễ
nên cùng
hợp dâng
Thánh Lễ
với mọi
người
hiện
diện,
cùng
thưa
kinh,
cùng hát
với cộng
đoàn,
chứ
không
nên ngồi
riêng
lẻ, hoặc
đọc
kinh,
lần
chuỗi
một
mình,
giống
như mình
chỉ lo
dâng Lễ
cho
chính
mình. Cố
gắng chú
ý lắng
nghe Lời
Chúa,
suy niệm
và đem
áp dụng
vào đời
sống,
cùng
kính thờ
lạy Chúa
ngự đến
trong Bí
Tích
Thánh
Thể qua
hình
Bánh và
hình
Rượu
trong
phần
kinh
nguyện
Thánh
Thể.
Cung
kính lên
rước
Mình và
Máu
Thánh
Chúa. Và
cùng thờ
lạy Chúa
Giêsu
thật sự
ngự vào
lòng
chúng
ta. Tạ
ơn Ngài
đã ngự
đến tâm
hồn
chúng
ta, và
muôn ơn
lành hồn
xác ngài
đã ban
cho
chúng
ta. Dâng
lên Ngài
hồn xác
và mọi
niềm vui
nỗi
buồn, sự
thành
công,
thất bại
và mọi
lời cầu
xin
chúng ta
muốn
dâng lên
Ngài.
Chúng ta
cũng nên
cộng tác
vào các
phần
việc
trong
Thánh Lễ
mà giáo
dân có
thể làm
được,
như
“giúp
Lễ”
(thường
nên
khuyến
khích
các em
nhỏ làm
công
việc
này),
“Thừa
Tác Viên
Thánh
Thể”
“Thừa
Tác Viên
Đọc Sách
Thánh,
“Ca
Đoàn”,
“Nhân
Viên
Chào Đón
và Xếp
Chỗ”
(Ushers)
v.v…Mỗi
người
đều phải
đóng góp
phần
mình vào
công
việc Nhà
Chúa và
giúp cho
việc
phụng sự
Chúa
đượctrang
nghiêm
và thánh
thiện,
sốt
sáng, và
trật tự.
Chúng ta
cũng hãy
vui vẻ
hợp tác
với các
người có
nhiệm vụ
hướng
dẫn
chúng ta
để mọi
sự được
tốt đẹp
trong
nhà Chúa
như: vui
lòng
ngồi vào
chỗ được
mời đến,
đi theo
hàng lối
được
hướng
dẫn khi
lên Rước
Lễ.
Tuyệt
đối
tránh
những
thái độ,
lới nói
có tính
cách
tiêu cực
khi ở
trong
Nhà Chúa
như đứng
với vẻ
chán nản
ở cuối
Nhà Thờ,
hoặc
cười nói
vô lối,
ăn mặc
lố lăng
. Nên
nhớ khi
chúng ta
vào nơi
thờ
phượng
của
nhiều
Tôn Giáo
khác,
chúng ta
thấy mọi
người
đều phải
bỏ giầy
và bỏ
mũ. Ngày
xưa, dù
các vị
vua quan
rất uy
quyền,
khi đi
qua các
Đình,
Chùa…
đều phải
“xuống
ngựa”
(hạ mã),
dù chỉ
đi qua
mà thôi…
Nhà Chúa
là “Nhà
Cha”
chúng
ta, là
Đền Thờ
của Đấng
“Chí
Thánh,
Ngàn
Trùng
Chí
Thánh”,
mỗi tín
hữu phải
có nhiệm
vụ gìn
giữ, bảo
trì Đền
Thờ Chúa
sạch sẽ,
trang
nghiêm,
trật tự.
Phải
luôn
xứng
đáng khi
ở trong
Đền Thờ
Chúa, ăn
mặc
chỉnh
tề, cử
chỉ cung
kính.
Trách
nhiệm
của các
bậc chủ
chăn và
các bậc
phụ
huynh là
phải dạy
bảo,
giáo dục
cho con
em biết
giữ cho
xứng
đáng khi
ớ trong
Nhà
Chúa,
nhất là
khi cùng
dâng Lễ
Tế thờ
phượng
Chúa.
Một điều
nữa cũng
cần lưu
ý là
việc
“Giữ
ngày
Chúa
Nhật và
Lễ
Buộc”.
Đây là
một điều
răn của
Giáo Hội
để nhắc
nhở bổn
phận thờ
phượng
Chúa là
Điều Răn
thứ nhất
trong Mười
Điều Răn
Đức
Chúa
Trời.
Tuy
nhiên,
việc
chúng ta
đi dâng
Lễ ngày
Chúa
Nhật và
“Lễ
Buộc”
cần phải
làm với
ý thức
Đức Tin
và Lòng
Mến. Với
Đức tin
và lòng
mến yêu
Chúa như
Cha Nhân
Từ,
chúng ta
sẽ
vui mừng
mỗi khi
đến ngày
Chúa
Nhật,
cùng cả
gia đình
hân hoan
đến “Nhà
Cha” để
cùng với
các tín
hữu
trong
cộng
đồng
Giáo Xứ
dâng Lễ
thờ
phượng
Chúa là
Cha
chúng ta
và chia
sẻ tình
thương
với
nhau.
Chúng ta
sẽ không
còn mang
tâm
trạng
“bó
buộc”
phải
“đi Lễ
nếu
không
thì phạm
tội
trọng!”
Việc thờ
phượng
Chúa là
một “ơn
huệ” chứ
không
phải chỉ
là bổn
phận.
“Chúng
ta vui
mừng mỗi
khi nghe
nhủ
rằng:
nào
chúng ta
cùng
tiến về
Nhà
Chúa…Nhà
Cha
chúng
ta…”
Sau
cùng,
chúng ta
thường
nghe nói
đến việc
“Rước Lễ
thiêng
liêng”
khi
chúng
ta nhớ
đến Chúa
và “giục
lòng”
yêu mến
Chúa và
ước ao
được
Chuá ngự
vào lòng
chúng
ta.
Chúng ta
có thể
“Ruớc Lễ
thiêng
liêng”
bất cứ
lúc nào,
nơi nào:
Khi làm
việc ở
nhà, ở
sở làm,
nơi
xưởng
thợ, hay
trường
học, lúc
đi
đường,lúc
lái
xe…v.v…
Chúng ta
cũng có
thể “dâng
Lễ
thiêng
liêng”
vào bất
cứ lúc
nào khi
chúng ta
hợp ý
với các
vị Chủ
Tế đang
dâng
Thánh Lễ
tại một
nơi nào
đó trên
thế
giới. Có
thể là
Thánh Lễ
Đức Giáo
Hoàng
đang
dâng tại
Rôma,
hay một
vị Giám
Mục đang
dâng tại
một Nhà
Thờ
Chánh
Tòa, hay
do một
cha Dòng
tại một
Tu Viện,
hay do
một Linh
Mục
truyền
giáo
đang
dâng tại
một vùng
rừng
núi, hay
trong
một sa
mạc khô
cằn, hay
trong
một
phòng
biệt
giam.Vì
thời giờ
khác
nhau
theo
từng
vùng
trên địa
cầu (chỗ
này còn
là 5
giờ
sáng,
chỗ khác
đã là 5
giờ
chiều...v.v…)
; vì thế
, kể như
lúc nào
cũng có
Thánh Lễ
đang
được
dâng ở
một nơi
nào đó
trên thế
giới, và
vì thế
chúng ta
có thể
‘dâng Lễ
thiêng’
với một
vị nào
đó đang
dâng
Thánh Lễ
ở một
nơi nào
đó trên
thế
giới.
Hơn nữa,
mọi
Thánh Lễ
dù dâng
ở đâu
đều là
một
việc thờ
phượng
chung
dâng lên
Chúa và
có giá
trị “cứu
rỗi” cho
toàn thể
nhân
loại,
những
người
còn sống
cũng như
những
người đã
qua đời;
cũng có
thể cầu
nguyện
cho một
người
tội lỗi
ăn năn
trở lại,
hay một
người
sắp “qua
đời”…
như kinh
chúng ta
thường
đọc:
“Lạy
Chúa
con, bao
nhiêu Lễ
làm ngày
hôm nay
khắp cả
và thiên
hạ, thì
xin dâng
lên Chúa
con, có
ý cầu
cho kẻ
có tội
hấp hối
sẽ sinh
thì
trong
ngày hôm
nay. Chớ
gì Máu
cực
trọng
Đức Chúa
Giêsu,
là Đấng
chuộc
tôi
chúng
con, ban
cho các
kẻ ấy
được làm
lành
(trở về)
cùng
Chúa
con.
Amen.”