HÃY YÊU
NHƯ VUA
GIÊSU
(Lễ Kitô
Vua – Mt
25,
31-46)
“Mỗi
lần các
ngươi
làm như
thế cho
một
trong
những
anh em
bé nhỏ
nhất của
Ta đây,
là các
người đã
làm cho
chính Ta
vậy.”
(Mt 23,
40)
Hôm nay,
khi suy
gẫm lời
nói đầy
ắp yêu
thương
trên đây
của Chúa
Giêsu
vào cuối
hành
trình
rao
giảng
của
Người,
tôi cảm
thấy
ngập
tràn
hạnh
phúc,
bởi trái
tim của
Người đã
dành cho
tôi quá
nồng nàn
và quá
đỗi hiện
thực, dù
cho tôi
đã và
mãi chỉ
là một
kẻ tội
lỗi, đầy
bất toàn
như
thánh
Phaolô
đã thú
nhận: “Đức
Giêsu đã
đến thế
gian, để
cứu
những
người
tội lỗi,
mà kẻ
đầu tiên
là tôi”.
(1Tm 1,
15)
Người đã
không để
tôi mãi
phải
đói, vừa
vật chất
và vừa
tâm
linh,
khi tôi
chẳng
cón làm
được gì
và cũng
chẳng có
điều
kiện để
vươn lên
trong
cuộc
sống
muôn vàn
khó khăn
này.
Người
cũng
chẳng để
tôi phải
lang
thang
bất định
và tiều
tụy, mà
đã tạo
cho tôi
một nơi
chốn
nghỉ
ngơi,
một mái
ấm để
che nắng
mưa từ
năm 2005
cho đến
nay,
bằng vào
sự nâng
đỡ của
anh em
bạn học
từ thời
niên
thiếu.
Rồi
trong
khỏang
một
tháng
trở lại
đây, khi
2 chân
của tôi
phù sưng
đã nhiều
tháng
trôi
qua, tôi
được một
bác sĩ
chưa hề
quen
biết đến
thăm
bệnh tại
nhà, do
một
người
anh em
khác mới
quen
giới
thiệu.
Vị bác
sĩ này
đã chăm
sóc sức
khỏe cho
tôi và
đã tự
nguyện
đài thọ
thuốc
men khi
chẩn
đóan
ngoải
chứng
suy
thận,
tôi còn
mang vác
thêm
chứng
suy tim
nữa. Sau
hai tuần
dùng
thuốc,
hai chân
tôi đã
giảm
sưng và
rồi hết
hẳn sưng
sau đó.
Chưa
dừng lại
ở đây,
chỉ vài
ngày sau
khi dùng
hềt
thuốc
suy tim,
tôi lại
được một
vị ân
nhân
khác,
cũng
chưa một
lần gặp
mặt,
nhưng
anh đã
hỏi thăm
tôi số
nhà, số
điện
thoại
qua địa
chỉ thư,
để rồi
nhờ đó,
anh gửi
đến cho
tôi một
lô thuốc
nam như
artisô,
như ích
mẫu và
cả thuốc
bắc dạng
hòan
(loại
viên
nhỏ)
dùng
chữa
bệnh suy
yếu thận
lâu năm
của tôi.
Từ những
lo toan
vượt ra
khỏi khả
năng
cũng như
lo lắng
của
mình, và
khi nhìn
lại
những
biến có
xẩy đến
với dấu
chỉ của
nhân ái
tràn
trề, tôi
tin rằng
Chúa đã
quan
phòng kỳ
diệu cho
tôi qua
những
nghĩa cử
yêu
thương
của
những
người đã
lắng
nghe
được
Chúa mời
gọi
trong
bài
giảng về
“Cuộc
Phán Xét
chung”
tuyệt
vời mà
hôm nay
Mẹ Giáo
Hội mong
muốn con
cái của
mình
nhìn lại
cũng như
tỉnh
thức
trong
những
ngày
cuối Năm
Phụng
Vụ.
Những ân
nhân đã
quan tâm
đến hòan
cảnh
sống của
tôi, và
đã hành
động
bằng sức
mạnh từ
trái tim
yêu của
Chúa và
họ cũng
đã cảm
nghiệm
được
những sứ
vụ phải
thực
hiện như
Chúa
Giêsu
trước
khi rao
giảng
Tin
Mừng,
Người đã
mặc
khải:
“Thần
Khí Chúa
ngự trên
tôi, vì
Chúa đã
xức dầu
tấn
phong
tôi,
để tôi
loan báo
Tin Mừng
cho kẻ
nghèo
hèn.
Người đã
sai tôi
đi công
bố cho
kẻ bị
giam cầm
biết họ
được
tha,
cho
người mù
biết họ
được
sáng
mắt, trả
lại tự
do cho
người bị
áp bức,
công bố
một năm
hồng ân
của Chúa”
(Lc 4,
18-19)
Qua đó,
trong
suốt
cuộc
hành
trình
rao
giảng về
Nước
Thiên
Chúa,
Chúa
Giêsu
chắc
chắn đã
trải
nghiệm
được
rằng:
nơi con
người,
cái đói
thể lý,
cái đói
của thân
xác khi
nó lên
tới đỉnh
điểm,
thì nó
sẽ xâm
nhập
toàn bộ
lương
tri con
người và
bị cái
đói vật
chất chế
ngự hòan
toàn.
Cái đói
cơm bánh
này sẽ
làm tắc
nghẽn
mọi tình
cảm và
xóa mờ
đi cái
đói của
tinh
thần,
của tâm
linh
bời: “Người
ta sống
không
chỉ nhờ
cơm
bánh,
nhưng
còn nhờ
mọi lời
miệng
Thiên
Chúa
phán ra”
(Mt 4,
4).
Cái đói,
cái
khát,
tình
trạng
rách
rưới khổ
cực, sự
tù tội
và tật
bệnh đã
làm cho
Chúa cảm
thấy tất
cả những
nhu cầu
thiết
yếu và
thực
dụng đó
nơi
chính
bản thân
Người,
và làm
Chúa đói
thay,
khát
thay,
đau đớn
và hấp
hối
thay và
cũng làm
cho Chúa
bị lột
trần
trong
cái trần
trụi của
con
người và
rồi cũng
làm cho
Chúa bị
tù đày
với tất
cả những
ai đang
bị giam
cầm. Bởi
đó mà
khi sắp
sửa từ
giã loài
người
qua thân
xác nhập
thể,
Chúa
Giêsu đã
dùng văn
thể khải
huyền để
nói lên
trái tim
huyền
nhiệm
cao cả
của
Người
rằng: “Mỗi
lần các
ngươi
làm như
thế cho
một
trong
những
anh em
bé nhỏ
nhất của
Ta đây,
là các
người đã
làm cho
chính Ta
vậy.”
(Mt 23,
40)
Mầu
nhiệm
đồng hóa
hay mầu
nhiệm
hiệp
nhất
trong
Vương
Quốc
Tình Yêu
này của
Chúa
Giêsu đã
được
thánh
Phaolô
để lại
lời giáo
huấn
cũng rất
hiện
thực,
khi ngài
nói với
cộng
đoàn
Ephêsô:
“Anh
em hãy
ăn ở
thật
khiêm
tốn và
nhẫn
nại; hãy
lấy tình
bác ái
mà chịu
đựng lẫn
nhau.
Anh em
hãy duy
trì sự
hiệp
nhất mà
Thần Khí
đem lại,
bằng
cách ăn
ở thuận
hòa gắn
bó với
nhau”
(Ep 4,
2-3).
Cùng một
tâm tình
như
thánh
Phaolô,
mới đây
tôi nhận
được lá
thư
“Chén
Cơm
Giáng
Sinh
2008”
của Đức
Ông
Giuse
Hòang
Minh
Thắng,
từ Rôma
gửi đến
quí anh
em bạn
bè và
quí ân
nhân
thân hữu
lời mong
mỏi sẻ
chia.
Trong
đó, ngài
viết:
“Từ
nhiều
năm qua
cuộc
khủng
hoảng
kinh tế
và mới
đây trận
cuồng
phong
tài
chánh đã
gây ra
nhiều
khổ đau,
lo âu và
thua lỗ
mất mát
cho
nhiều
người,
nhưng
trong
hoàn
cảnh đó
các anh
chị em
sắc tộc
lại càng
đáng
thương
hơn. Tuy
nhiên
chính
trong
bầu khí
khủng
hoảng
bấp bênh
này có
lẽ không
có cách
chuẩn bị
nào tốt
đẹp hơn
là một
cử chỉ
bác ái
yêu
thương
liên đới
chia sẻ
với các
anh chị
em nghèo
túng
nhất như
người
phong
cùi, trẻ
mồ côi
và các
anh chị
em sắc
tộc
nghèo
của vùng
cao
nguyên,
từ xưa
tới nay
vốn vẫn
bị thiệt
thòi
trên mọi
bình
diện.
Vì thế
với lòng
tin
tưởng
nơi sự
hưởng
ứng của
mọi
người
chúng
tôi lại
mạnh dạn
phát
động
chiến
dịch
quyên
góp cho
”Chén
Cơm
Giáng
Sinh
2008”.
Trong
tinh
thần ”lá
lành đùm
lá rách”
và ”góp
gió
thành
bão”
kính xin
các bạn,
qúy ân
nhân và
thân hữu
gần xa
mở rộng
tâm lòng
và đôi
tay đối
với các
anh chị
em kém
may mắn
hơn
chúng
ta.” (x.
Chiến
dịch
Chén Cơm
Giáng
Sinh
2008
trong
file
đính kèm
cùng với
bài chia
sẻ này).
Lạy Chúa
Giêsu
Kitô
Vua,
Con vô
cùng cảm
tạ và
ngợi
khen
tình yêu
mà Chúa
đã dành
cho con,
dù con
yếu
đuối, dù
con tù
túng
trong
đam mê
tội lỗi
và cả
trong
tật bệnh
nữa.
Nhưng
Chúa vẫn
yêu
thương
con bằng
một tình
yêu nồng
ấm mà
duy chỉ
có Chúa
mới đích
thực là
Nguồn
Sống
Vĩnh
Cửu, là
Vua Các
Vua.
Xin Chúa
ban cho
chúng
con cùng
rung
động
theo
nhịp đập
trái tim
chạnh
lòng
thương
của Chúa
để mọi
người
cùng yêu
như Chúa
đã yêu
thương
chúng
con và
cùng
được ở
trong
Vương
Quốc
Tình Yêu
của
Người.
Amen.
Lễ Chúa
Giêsu
Kitô
Vua,
23/11/2008
Phêrô Vũ
văn Quí
CVK64
Email:
peterquivu@gmail.com