ĐỢI GÌ
NGÀY
MAI?!
Thực, hư
là hai
thực
trạng
chi phối
mạnh mẽ
đời sống
tinh
thần của
con
người.
Thế giới
chúng ta
đang
sống là
một thế
giới mà
trong đó
luôn bị
xâm
chiếm
bởi hai
yếu tố
thực và
hư. Tai
hại hơn,
đôi khi
con
người
không
còn khả
năng
phân
định đâu
là thực,
đâu là
mộng.
Không
thiếu gì
kẻ đắm
mình
trong
thế giới
ảo mà cứ
ngỡ mình
thức.
Cũng
vậy,
không ít
kẻ tỉnh
tao mà
cứ như
trong
mộng
vậy. Thế
giới
ngày nay
là một
thế giới
hỗn tạp,
nơi ấy
con
người
không
ngừng
vật lộn
với đà
tiến văn
minh kỹ
thuật,
thành
tựu khoa
học
không
ngừng
lôi cuốn
làm cho
con
người bị
hút theo
luồng
xoáy vô
hình
nhưng
đầy ma
lực của
nó. Giữa
một thế
giới trà
trộn ánh
sáng và
bóng
tối,
giữa một
thế giới
ngập
chìm sự
lành sự
ác, con
người
đánh mất
căn tính
mình.
Thay vì
tự chủ
bản
thân,
điều
khiển
bản
thân,
con
người
lại
hướng
chiều
theo
những
ước muốn
bất
chính,
thấp
hèn. Dần
dà, con
người
lún sâu
vào
tiếng
gọi đam
mê dục
vọng lúc
nào
không
hay
biết.
Sống
tỉnh
thức và
đề cao
cảnh
giác
luôn
luôn là
thái độ
sống
khôn
ngoan
của
những ai
biết
điều
khiển
cuộc đời
mình. Tự
kiểm
soát
mình để
khắt khe
với
chính
mình là
một
trong
những
phương
thế giúp
con
người dễ
dàng
thoát
khỏi cạm
bẫy hiểm
nguy. Ai
tự hào
cho mình
sáng
suốt
tỉnh táo
thực ra
là kẻ mê
muội hơn
cả, bởi
ma quỷ
như sư
tử gầm
thét,
luôn
luôn rảo
quanh
tìm mồi
cắn xé.
Thế lực
sự lành
và sự ác
không
bao giờ
dung
túng lẫn
nhau mà
hoàn
toàn đối
lập,
chúng
luôn
loại trừ
và tiêu
diệt
nhau.
Trong
bóng tối
không
thể có
ánh sáng
và cũng
vậy,
trong
ánh sáng
không
bao giờ
có bóng
tối xuất
hiện.
Tại sao
ta lại
phải
tỉnh
thức? Có
tỉnh
thức ta
mới hòng
mong
sống
trong
tâm thức
sẵn
sàng,
trạng
thái mê
muội
chẳng
bao giờ
giúp con
người
sáng
suốt hầu
minh
định
phải
trái,
phân
biệt tốt
xấu,
điều
lành
phải làm
điều dữ
nên
tránh.
Văn minh
thế giới
với
những
hấp lực
của nó
đang mê
hoặc con
người.
Miệt mài
chạy đua
với
thành
tựu hiện
đại, con
người nô
lệ cho
những
thực tại
vật chất
mà bỏ
quên
thực tại
thiêng
liêng.
Con
người
hoán đổi
vị trí
của
những
bậc
thang
giá trị
cách vô
ý thức.
Do vậy,
sống
trong
tình
trạng
nửa tỉnh
nửa mê,
nửa sống
nửa chết
là trạng
thái
sống
tiêu
biểu của
con
người
thời
đại.
Thực ra,
đã là
người,
tất yếu
phải có
lúc tỉnh
lúc mê,
chẳng ai
có thể
sáng
suốt hết
cả cuộc
đời.
Cuộc
sống
cũng cần
phải có
lúc mê
lúc
tỉnh,
bởi tỉnh
mãi ắt
sẽ có
ngày nên
điên
loạn, mê
hoài
cũng sẽ
có ngày
phải
diệt
vong.
Điều
quan
trọng
không
phải mê
hay tỉnh
nhưng là
biết lúc
nào cần
tỉnh lúc
nào cần
mê.
Có
những
lúc tỉnh
mà cũng
cần phải
giả mê,
có những
khi mê
nhưng
cũng
phải giả
tỉnh.
Chuẩn
mực nào
giúp ta
ý thức
tỉnh hay
mê cho
phù hợp?
Trong
cơn mê,
con
người
khó có
thể phân
định
điều
lành
điều ác.
Khi
tỉnh,
chưa hẳn
con
người
kiểm
soát
chặt chẽ
hành
động, ý
tưởng
của
mình.
Trong
cái tỉnh
bao giờ
cũng
xuất
hiện cái
mê, cũng
vậy
trong
cơn mê
bao giờ
cũng có
sự góp
mặt của
sự tỉnh
táo. Nói
vậy,
tỉnh và
mê thật
ra chỉ
là hai
mặt của
thực
trạng
cuộc
đời,
chúng
tiêu
diệt,
loại trừ
lẫn nhau
nhưng
cũng
lồng
trộn vào
nhau,
cạm bẫy
cuộc đời
chính là
vậy!
Thế giới
càng văn
minh con
người
càng cần
phải
tỉnh
thức, đề
cao cảnh
giác với
đủ mặt
phải
trái của
cuộc
đời.
Thời đại
ngày nay
là thời
đại sôi
động,
con
người
hầu như
lúc nào
cũng
sống
trong
trạng
thái vội
vã,
cuống
cuồng,
gấp
gáp...
Chỉ một
chút sơ
hở trong
nháy
mắt, con
người đã
có thể
đảo lộn
mọi tình
huống,
thực ra
hư, hư
ra thực,
trắng ra
đen, đen
hoá
trắng -
chuyện
của ông
trời,
vậy mà
đối với
con
người
xem ra
quá dễ
dàng,
chẳng
mấy khó
khăn!
Có
lẽ chẳng
người
công dân
Việt Nam
nào
không có
kinh
nghiệm
về cái
thực cái
hư của
cuộc
đời, bởi
cái hư
cái thực
luôn trà
trộn
bàng bạc
trong
cuộc
sống.
Nay nơi
này cảnh
báo bằng
giả,
người
giả, tin
giả, mai
nơi kia
phát loa
khuyến
cáo hàng
giả, máy
giả,
tiền
giả, hôn
nhân
giả...
Trong mớ
hỗn độn
của hai
mặt cuộc
đời,
tiêu
chuẩn
nào để
phân
định
thực giả
đây?!
Chi phối
bởi cái
thực cái
hư của
cuộc
sống đã
vậy, con
người
còn phải
chiến
đấu với
cái thực
cái hư
trong
chính
bản thân
mình. Ai
thoát
khỏi cạm
bẫy thực
hư của
cuộc đời
thì càng
dễ dàng
lướt
thắng
cái thực
hư của
chính
bản
thân.
Thực ra,
sống
tỉnh
thức là
chối từ
lời mời
gọi xảo
quyệt
của ông
vua ảo
vọng, để
thu mình
đi vào
lối hẹp
của Tin
Mừng.
Trạng
thái
tỉnh
thức là
trạng
thái
luôn ở
trong
tâm thế
sẵn
sàng,
bất cứ
khi nào,
bất cứ
giờ nào,
bất cứ
lúc
nào...
đến,
cũng có
thể
được,
không
phương
hại chi
cả!
Mấy ai
có thể
sống
tỉnh
thức
giữa
thời đại
xô bồ
cái tỉnh
cái mê
trà
trộn.
Tỉnh táo
trước
những
quyến rũ
ngọt
ngào của
trần thế
đã đành,
nhưng
tỉnh táo
ngay với
bản thân
mình mới
quan
trọng.
Tiếng
vọng
ngọt
ngào từ
trong
sâu thẳm
tiềm
thức đôi
khi là
con dao
hai lưỡi
huỷ diệt
bản thân
lúc nào
không ý
thức.
Nhiều
khi
người ta
cứ đổ
lỗi cho
hoàn
cảnh,
người ta
cứ bắt
nạt môi
trường
để dồn
ném vào
đó tất
cả những
gì thiếu
sót, lỡ
lầm mà
quên đi
cái
chính
yếu lầm
lỡ cũng
là do
chính
mình tự
tạo.
Con
người
hay có
thói
quen xây
cho mình
những
lâu đài
ảo vọng,
mặc vào
cho nó
biết bao
lớp áo
nguỵ
trang
bằng
những
biện
minh,
biện hộ,
vin vào
nó những
lập luận
không
chuẩn
xác để
rồi đổ
lỗi tất
cả cho
hoàn
cảnh.
Ánh sáng
Lời
Chúa,
ánh sáng
Phúc Âm
là chuẩn
mực cho
người
tín hữu
soi mình
trong
tấm
gương
hư, thực
của cuộc
đời. Ai
năng
ngắm
nhìn
mình
trong
tấm kính
chiếu
sáng của
Đức
Kytô,
người ấy
dễ dàng
chấp
nhận
gương
mặt thật
của
mình,
cái
nghèo
nàn, yếu
nhược
mình
đang có
để tỉnh
thức
bước đi
trong
ánh sáng
Phúc Âm.
Nhược
bằng
không,
ai biếng
soi đàng
nhân đức
người ấy
buông
mình
trong
trò chơi
ảo mộng
cách mù
quáng.
Chẳng
mấy lạ
sao
không
chỉ con
người
thời đại
mà ngay
cả con
người cổ
đại, đã
luôn
biết
chắp
cánh cho
những
ước mơ,
tự dìm
mình
trong
thế giới
ảo mộng,
phải
chăng
thực tế
cuộc
sống này
bẽ bàng
quá,
chua
chát,
đắng đót
quá buộc
người
phải mơ
ước,
phải
khao
khát một
thế giới
tốt đẹp
hơn, thế
giới
ngọt
ngào
hơn, thế
giới
thiết
tưởng
rằng chỉ
có ở
trong
mộng!
Đã
vậy,
đừng oán
trách
con
người,
đừng
hoàn
toàn đổ
lỗi cho
con
người,
nhưng
hãy nhìn
lại thực
tế cuộc
đời,
cũng tại
đời bất
toàn,
kém vui
mà con
người
buộc
phải dìm
mình
trong
thế giới
ảo mộng
đó thôi!
Do
đó, sống
tỉnh
thức là
lối sống
rập
khuôn
theo đòi
hỏi của
Tin
Mừng,
tỉnh
thức để
phân
biệt, để
chọn
lựa.
Người
luôn
trong tư
thế sẵn
sàng là
người
khôn
ngoan
hơn cả,
không đe
doạ nào
có thể
thay đổi
được họ.
Người
tỉnh
thức là
người
sống
bình an,
sống
hạnh
phúc,
sống
trưởng
thành và
phát
triển.
Cần phải
mộng để
mặc cho
cuộc đời
tấm áo
tin
tưởng và
hy vọng,
cần phải
mơ để
tin ngày
mai hừng
đông
chiếu
sáng phá
tan áng
mây đen
phủ dày
của cuộc
đời,
trong
tỉnh có
mê trong
mê có
tỉnh là
vậy.
Người
không
bao giờ
biết mơ
là người
khô
khan,
cứng
nhắc.
Sống
trong
đời sống
đôi khi
cũng cần
phải
biết
lãng mạn
đôi chút
để có
thể xoá
tan cái
nóng bức
của ánh
nắng sự
thật
cuộc
đời.
Cuộc
sống này
tự thân
đã vắn
vủi, rối
reng lắm
rồi, hãy
biết mơ
để không
phải
tiếc
nuối.
Có
rất
nhiều
chuyện
khiến
người ta
không
tỉnh,
đam mê
trong
tiền
bạc, đam
mê tri
thức,
đam mê
địa vị,
đam mê
danh
vọng,
đam mê
tình
yêu...
đều là
những
thứ mê
hoặc con
người
nếu như
không
biết
dùng sức
mạnh
thiêng
liêng
kìm hãm,
kiểm
soát.
Khổ một
nỗi, đam
mê nào
cũng
ngọt
ngào,
cũng cho
họ được
ngay cái
họ muốn,
nhưng
kết cục
sau cùng
là đánh
mất
chính
mình,
đánh mất
tha
nhân,
đánh mất
Thiên
Chúa.
Lạy
Chúa, từ
thơ bé
con đã
là người
nổi
tiếng
sống
trong
mộng,
thế giới
cổ tích
tâm hồn
là một
thế giới
ngập
tràn sự
thiện,
cái tốt
lành,
cái hạnh
phúc,
cái vui
trộn lẫn
tiếng
cười
luôn xâm
chiếm
giấc mơ
thần
ngọc của
con,
ngay cả
giấc
mộng
cuộc
sống
thần
tiên
trên
thiên
đàng với
Chúa
cũng bắt
nguồn từ
ấy.
Nhưng
chẳng
hiểu vì
sao,
chẳng
biết lý
do nào
mà mỗi
ngày
thực tế
cuộc đời
càng mở
to mắt
con, tấm
gương ảo
mộng đã
dần dần
vỡ vụn
theo năm
tháng,
thay vào
đó là
thực
trạng
gian
dối, lừa
lọc
không
ngừng ẩn
hiện làm
méo mó
gương
mặt hồn
nhiên
thánh
thiện
thuở ban
đầu. Khi
miểng
kính
thực
cuộc đời
dập nát,
những
mảnh
kính đâm
thấu tận
xương
tuỷ tâm
hồn giúp
con tỉnh
ngộ thì
máu như
gần cạn
kiệt.
Bấy lâu
nay, con
bị giả
dối cuộc
đời che
phủ,
những
lớp sơn
hào
nhoáng,
những
lời dỗ
dành
ngon
ngọt,
những
lời hứa
suông
hứa vội,
những
lời xu
nịnh lợi
lộc,
danh
vọng địa
vị thấp
hèn
khuyến
dụ như
một cơn
ác mộng
trải qua
cuộc đời
khi tuổi
còn xanh
trẻ. Lạy
Chúa,
chưa bao
giờ
trong
đời con
nghĩ
rằng con
là kẻ mơ
mộng,
nhưng
giờ đây
đứng
trước
thực tại
cuộc đời
con mới
hiểu
rằng thế
giới con
từng
sống chỉ
là thế
giới
mộng,
làm gì
có yêu
thương,
làm gì
có chân
thật
trong
thế giới
thực, mở
mắt ra
lúc nào
con cũng
phải
canh
cánh đề
cao cảnh
giác kẻ
lành
người
ác, kẻ
thực
người
hư... để
mà...
biết!
Cuộc
sống
nhàm
chán thế
đấy Chúa
ạ, xin
cho con
sống
giữa bẫy
giăng
cuộc đời
nhưng
luôn
tỉnh
thức sẵn
sàng.
Xin Chúa
giúp con
hiểu
rằng
cuộc
sống sẽ
qua đi
duy chỉ
tình yêu
Thiên
Chúa mới
tồn tại,
để con
biết đặt
nấc
thang
giá trị
cuộc
đời, đâu
thực đâu
mộng.
Xin giải
thoát
con khỏi
mớ rối
bòng
bong giả
trá để
con được
tự do
thanh
thoát.
Xin Chúa
giúp con
hiểu
rằng chỉ
có Chúa
mới là
Sự Thật
tâm hồn
mà con
đánh đổi
tìm
kiếm.
Xin cho
con biết
mở mắt
tỉnh
thức khi
còn chưa
quá muộn
hầu có
thể nhận
ra sự
hiện
diện của
Ngài
ngay
trong
hiện
tại, cần
gì đợi
đến ngày
mai hả
Chúa?!
M. Hoàng
Thị Thuỳ
Trang,
ICM.