Kềm Hãm
Sự Nóng
Giận
Bà Vợ
Của
Socrate
Nhà hiền
triết Hy
Lạp
Socrate
chẳng
may có
một
người vợ
khó tính
như
chằng
tinh.
Nhưng
ông đã
chịu
đựng tất
cả những
dở chứng
của bà
một cách
kỳ diệu?
Một ngày
nọ, ông
đang làm
đạo với
các môn
sinh
ngay
trước
cửa nhà,
bà vợ
bắt đầu
dùng một
lời lẽ
thô tục
để rủa
sả ông.
Nhưng
ông vẫn
một mực
điềm
nhiên
như
không
nghe
biết gì.
Bà vợ
không
cầm nổi
cơn
giận, đã
múc một
gáo nước
tạt vào
người
ông. Nhà
hiền
triết
cũng
không để
lộ một
phản
ứng. Mãi
một lúc
sau, ông
mới bỗng
đùa với
đám môn
sinh:
"Sau cơn
sấm sét
thì lại
có mưa
giông".
Sáng sớm
tinh
sương
ngay đầu
ngày của
Ngày Lễ
Tạ Ơn,
bà vợ
sửa soạn
đi làm,
Ông
chồng đã
vô tình
có những
lời lẽ
như than
phiền vợ
điều gì
đó!? Bà
vợ trả
lời ông
chồng
bằng một
cung
giọng bắt
bẻ, đã
làm ông
chồng
như lửa
gặp
xăng,
nhưng cả
hai đã
kịp thời
ngưng
lại
những
lời lẽ
không
được đẹp
cho
nhau.
Bà vợ
tiếp tục
sửa soạn
nhưng
trong
lòng vẫn
còn ấm
ức lắm!
Nghĩ
bụng
Ngày Lễ,
thiên hạ
được ở
nhà,
chuẩn bị
cho một
bữa tiệc
gia đình
chiều
nay thật
vui vẻ,
để cảm
tạ Thiên
Chúa
nguyên
suốt một
năm được
no đủ và
tràn đầy
hồng
ân. Ông
chồng
sau đó
đã biết
lỗi và
đòi được
chở bà
vợ đi
làm.
Cực
chẳng đã
vì không
muốn tỏ
lộ sự
bực dọc
thêm
nữa, nên
bà vợ
nuốt cơn
giận,
leo lên
xe vì
ông
chồng đã
rồ máy
xe và
chờ đợi
sẵn.
Vào sở
làm, bà
vợ đã
quay
cuồng
với công
việc.
Biết hôm
nay chỉ
làm việc
có nửa
ngày, mà
công
việc thì
vẫn phải
cho
xong,
nên tay
chân
không
được
nghỉ
ngơi.
Trong
trung
tâm
người
già, hôm
nay vì
là ngày
Lễ Tạ
Ơn, nên
có tổ
chức văn
nghệ bỏ
túi, hát
cho nhau
nghe,
tất cả
những
ông bà
nào tham
gia
chương
trình
văn nghệ
thì được
mời lên
lấy
tông, để
ban nhạc
dễ dàng
đánh
theo,
kẻo
giọng
thì một
nơi còn
đàn thì
một nẻo,
không
giống
ai. Có
một ông
bác hôm
nay góp
vui cho
chương
trình
bằng
cách kéo
đàn
violin.
Tội
nghiệp,
xưa kia
kéo đàn
một cây
xanh
dờn,
nhưng vì
bao
nhiêu
năm tù
tội,
được thả
ra sau
mười mấy
cuốn
lịch,
tay chân
ông bây
giờ run
rẩy và
không
còn một
tí gì là
tay kéo
đàn của
.... một
thời!?
Ông bác
này cũng
y như
mọi
người là
xếp hàng
để lấy
tông với
ban
nhạc,
rồi thì
tự mình
cắm giây
điện cho
cây đàn
violin
của
ông.
Khổ nỗi
tiếng
đàn của
ông cất
lên thì
liền bị
những
ông bà
khác
phản đối
bảo ông
kéo đàn
y như là
đàn đám
ma vậy!
Đừng kéo
nữa ....
Nhưng
ông đã
giả lơ
và vẫn
tiếp tục
cho đến
khi cô
giám đốc
yêu cầu
ông
ngưng.
Sau đó
thì mọi
người
bắt đầu
chương
trình và
không
còn để ý
đến ông
nữa, cho
dù ông
tỏ vẻ
rất đau
khổ và
rất thất
vọng với
sự sử xự
của mọi
người
dành cho
ông
trong
ngày Lễ
Tạ Ơn.
Bà vợ
tiếp tục
công
việc đi
đo áp
huyết
cho tất
cả mọi
người
còn lại,
vô tình
ông bác
này lại
trong
danh
sách
những
bác chưa
được
đo. Đến
ông xin
phép để
đo thì
ông bảo
không đo
cũng
được với
vẻ mặt
còn rất
giận hờn
và bất
mãn,
nhưng
rồi thì
cũng
phải để
cho đo.
Vì thời
giờ có
hạn nên
bà vợ đã
nhờ hai
cô y tá
khác nữa
phụ,
nhưng vì
họ không
rành ai
ra ai,
nên bà
vợ phải
chỉ cho
họ, để
công
việc
được
xong
nhanh
chóng,
vì giờ
cơm trưa
cũng gần
kề. Máy
áp huyết
còn đang
đo cho
ông, bà
vợ trở
lại liền
để xem
áp huyết
của ông
và ghi
chép vào
sổ sách,
thế là
ông
buông
những
lời
trách
móc với
vẻ cằn
cọc vô
lối,
trước
mặt
những
ông bà
bác khác
ngồi
chung
quanh
ông.
Bộ mặt
cáu kỉnh
khó
thương
của ông,
nhắc bà
vợ một
khuôn
mặt của
ông
chồng
cũng rất
khó
thương
của bà
sáng
nay.
Quý vị
thử nghĩ
xem bà
vợ sẽ
nói với
ông bác
này
những
gì? Bà
đã trút
hết
những
bực mình
của bà
trên ông
bác này
ư!? Bà
đã cho
ông một
mách
những
lời cũng
phũ
phàng
như ông
đã nói
với bà
ư!? Bởi
ông
không có
quyền có
những
lời nói
đó với y
tá phục
vụ tốt
cho
ông.
Bởi lẽ
bà cũng
không
phải là
y tá của
riêng
ông.
Bà vợ
giằn
lòng,
hít một
hơi thở
cho thật
sâu, suy
nghĩ
những gì
mình nên
nói, và
không
quên cầu
nguyện
với Chúa
cho bà
những
lời lẽ
khôn
ngoan.
Không
làm buồn
lòng ai,
không
làm ai
phẫn nộ,
không
làm ai
giận
hờn, và
bà dâng
lên cho
Chúa tất
cả những
gì làm
cho bà
không
vui suốt
từ sáng
đến giờ,
để trở
thành
những bó
hoa
thiêng
dâng lên
tòa cao
Thiên
Chúa,
trong
ngày Lễ
Tạ Ơn
này! Bà
cũng
muốn mọi
người
thấy
rằng sự
sử xự
của bà
không
giống
với
những
người
khác mà
họ
thường
thấy!
Bà đã
kiên
nhẫn cắt
nghĩa
cho ông
nghe để
ông thấy
ông hơi
vô lối
trong
những
lời lẽ
ông đã
thốt
ra. Bà
đã kiên
nhẫn làm
cho ông
ngơi cơn
giận
chất
chứa tận
đáy lòng
suốt từ
sáng
sớm.
Sau cùng
bà đã
làm cho
ông cười
được và
nhắc nhở
nhau hôm
nay là
ngày Lễ
Tạ Ơn.
Vâng, ta
hãy nhớ
hôm nay
là ngày
ta phải
Tạ Ơn
Thiên
Chúa, tạ
ơn
người,
và tạ ơn
đời.
Mọi sự
phải
được bỏ
qua để
sống
trong
tâm tình
Tạ Ơn.
Nhiều
khi mọi
sự việc
khởi sự
bằng một
lời nói
rất ư là
vô thức
hay chỉ
vô tình
mà không
cố ý.
Chúng ta
nên bỏ
qua và
đừng nên
đào bới
sâu chỉ
vì một
lời nói
vô
thưởng
vô
phạt.
Một lời
nói dịu
dàng.
Một nụ
cười
thân
thiện.
Một cái
vỗ vai
bỏ qua.
Một cái
gật ý
nhị.
Tất cả
bằng 100
thang
thuốc
bổ.
Được như
thế quả
còn gì
bằng
thưa có
phải
không?
Bổ béo
gì khi
ta được
một câu
nói mỉa
mai?
Tốt lành
gì khi
ta nói
cho hả
dạ?
Hạnh
phúc gì
khi ta
cứ cho
nhau
những
lời nói
cay
đắng?
Rồi một
ngày nào
đó,
những
lời nói
của ta
sẽ làm
cho từng
người
một bỏ
ta ra
đi, thề
không
bao giờ
trở lại
.... Vì
lời nói
mà giữa
cha mẹ
với con
cái như
hố sau
ngăn
cách.
Vì lời
nói mà
tan vỡ
tình vợ
chồng.
Vì lời
nói mà
ta sống
cô đơn.
Vì lời
nói mà
ta phạm
tội đến
Thiên
Chúa.
Vì lời
nói mà
ta sẽ
phải
sống đời
đời kiếp
kiếp nơi
Hỏa
Ngục,
bởi lời
nói độc
ác thì
như con
dao bén
có thể
giết
chết
người.
Bởi lời
nói độc
ác đưa
đến hành
động và
việc làm
độc ác,
thưa có
phải
không?
Nhờ Ơn
Chúa
Thánh
Linh, bà
vợ cũng
đã nguôi
cơn
giận,
như trăm
ngàn lần
trước
đó! Bởi
bà
nghiệm
thấy
rằng sự
giận hờn
không
đem lại
một sự
lợi lộc
nào mà
ngược
lại làm
cho sức
khoẻ của
ta kém
đi nhiều
và già
trước
tuổi.
Ai lại
muốn
người
đời gán
tặng cho
mình
những
câu
như: Bà
giáo
già;
cái bản
mặt như
ai ăn
hết
của;
cái mặt
như mắc
bệnh táo
bón
quanh
năm;
cái mặt
đăm đăm
lầm lầm
lì lì
khó
thương;
cái mặt
đó mà
gặp phải
ngay cái
ngày Tết
là xui
suốt
năm;
......
Lậy Ba
Ngôi
Thiên
Chúa!
Nhân
ngày Lễ
Tạ Ơn,
con, gia
đình, và
toàn thể
anh chị
em nhân
loại
chúng
con xin
dâng lên
Thiên
Chúa lời
Cảm Tạ
Tri Ân
và lòng
Biết Ơn
sâu xa
của
chúng
con.
Chúa đã
ban ơn
thật
nhiều
nhưng
lòng
tham vô
đáy của
chúng
con vẫn
không
bao giờ
cảm thấy
đủ!?
Xin ban
cho
chúng
con nhận
biết
rằng
ngoài
Chúa ra,
chúng
con
chẳng là
gì cả!
Xin cho
chúng
con biết
chấp
nhận
Thánh
Giá Chúa
trao ban
cho từng
người
chúng
con, và
xem đó
là hồng
ân tốt
lành
nhất,
bởi là
con
người
thì ai
mà chẳng
khổ, bởi
có phải
Chúa là
Thiên
Chúa mà
sinh ra
với thân
phận là
con
người
nghèo
khổ y
chang
như
chúng
con đây
không?
Xin ban
cho
chúng
con mỗi
ngày một
nên
giống
Chúa là
luôn yêu
thương,
chia sẻ,
thông
cảm, và
chịu
đựng hy
sinh vì
lòng mến
yêu Chúa
và tha
nhân như
yêu
chính
mình.
Amen.
Y Tá Của
Chúa,
Tuyết
Mai