Cũng Một
Chọn Lựa
Lm.
Martinô
Nguyễn
Bá Thông
Tôi quen
biết
Bill một
cách rất
tình cờ.
Vào mỗi
buổi tối
ngày Lễ
Tạ Ơn
(Thanksgiving),
tôi có
thói
quen
chất đầy
một xe
sanwich
và tìm
đến các
chân
cầu, nơi
những
người vô
gia cư
trú ngụ,
cho họ
ăn
“Lễ
Tạ Ơn”.
Mỗi
người
được một
cái bánh
sanwich
do chính
tay tôi
làm và
một lon
coca,
đôi khi
có thêm
một ly
trà
nóng.
Bill là
đứa con
nít
trong
nhóm
người
“vô
gia cư”
đó, nên
tôi bắt
chuyện
và làm
quen với
nó! Có
lẽ Chúa
gọi tôi
làm việc
với trẻ
em,
không
phân
biệt
ngôn
ngữ, nên
tôi vẫn
“thiên
vị”
các trẻ
em hơn
người
lớn!
Thế là
từ đó
chúng
tôi hay
gặp
nhau.
Rất
nhiều
lần tôi
đã đến
đón nó
đưa về
nhà xứ
để cho
nó tắm
rửa,
thay đồ
và giặt
quần áo.
Cũng đã
nhiều
lần tôi
chở nó
đi ăn
trưa,
hay ghé
ngang
chỗ nó ở
cho nó
một bịch
thức ăn.
Và dĩ
nhiên
cũng có
rất
nhiều
lần nó
đến gõ
cửa nhà
xứ của
tôi để
xin một
miếng gì
đó ăn
cho đỡ
đói. Tuy
còn nhỏ,
nhưng nó
có cái
“tự
ti”
riêng
của
mình.
Trong
hai năm
tôi coi
giáo xứ
đó, nó
chưa bao
giờ đến
vào
những
giờ văn
phòng mở
cửa vì,
có lẽ,
sợ người
ta thấy.
Nó luôn
luôn đến
vào sau
giờ làm
việc. Có
những
hôm tôi
đi ăn
tối ở
nhà
người
bạn về,
thấy nó
đang
ngồi ngủ
gục trên
thềm
cửa. Thế
là tôi
lại đánh
thức nó
dậy, cho
nó đồ ăn
rồi lại
chở nó
về lại
“chân
cầu”
–
nơi nó
cư trú.
Thật ra
nó có
mẹ, có
nhà,
nhưng đã
chọn ra
“ngoài”
ở. Một
chọn lựa
không dễ
dàng cho
nó ở lứa
tuổi còn
vị thành
niên.
* * *
Cuộc
sống của
Bill bắt
đầu vào
đầu thập
niên 90,
lúc mà
nền kinh
tế của
Mỹ đang
như diều
gặp gió,
và Mỹ
đang có
uy tín
trên thế
giới với
chiến
thắng
vang dội
ở
Kuwait,
khi giúp
nước này
đánh tan
bọn xâm
lược
Iraq!
Mẹ của
Bill là
một sinh
viên đại
học,
trẻ, đẹp
và thông
minh. Cô
xuất
thân
trong
một gia
đình rất
khá giả.
Thế
nhưng cô
đã theo
đòi
chúng
bạn qua
những
cuộc
chơi
sáng
đêm. Rồi
trong
những
tiệc bia
rượu đó
bắt đầu
có thêm
ma túy.
Cô là sự
nhục nhã
cho gia
đình.
Và điều
gì đến
đã phải
đến, khi
cô có
Bill
trong
bụng,
gia đình
cô đã
không
chấp
nhận và
không
tiếp tế
cô về
kinh tế
nữa. Thế
là cô bỏ
trường,
theo
dòng đời
ngược
trôi, và
đã đến
New
Orleans.
Ở đó
Bill đã
được
sinh ra.
Tuy vậy
cô vẫn
tiếp tục
cuộc
sống
phóng
túng của
mình bên
những ly
rượu và
ma túy.
“Nhà”
của mẹ
con cô
là những
căn hộ
trong
khu ổ
chuột,
hay
những
căn hộ
đã quá
cũ không
ai thèm
ở, hay
trước
mái hiên
của
những
quán xá.
Cô di
chuyển
liên
tục, làm
đủ mọi
việc để
sống. Từ
bán ma
túy, cho
đến làm
gái đứng
đường.
Và cuối
cùng cô
cũng trở
về nơi
“chôn
nhau cắt
rốn”
–
Augusta,
GA.
Gia đình
vẫn chối
bỏ cô và
không
chấp
nhận cô,
cũng như
không
nhìn
nhận
Bill -
đứa con
của cô.
Họ lý
luận,
“Cô
đã chọn
cho mình
con
đường,
thì hãy
để cô
bước đi
trên con
đường
đó!”
Tới đây
chắc bạn
nghĩ:
sao câu
chuyện
buồn thế
mà cha
cũng kể?
- Không,
nó vẫn
có cái
“may”
của nó!
Cô đã
không
phá
thai!
Mặc dù
cô dùng
ma túy
và rượu
bia,
nhưng
Bill là
một cậu
bé rất
bình
thường
như bao
đứa bé
khác,
nếu
không
nói là
hơi…
thông
minh!!!
Bill
thương
mẹ mình
lắm và
cô cũng
thương
Bill.
Nhưng
trong
hoàn
cảnh đó,
cả hai
đã không
thể sống
với nhau
được.
Tuy vậy,
họ vẫn
liên lạc
với nhau
mỗi
tuần.
Thỉnh
thoảng
tôi cũng
có dịp
chở cả
hai mẹ
con về
nhà xứ
cho họ
tắm rửa.
Một điều
mà tôi
không
nên làm,
nhưng
với lòng
thương
tôi đã
không
thể từ
chối.
* * *
Gần nửa
đêm tôi
nghe
tiếng
đập cửa
liên
tục.
Quái lạ,
ai lại
làm thế
vào giờ
này,
chắc là
một gã
say rượu
nào nó!
Giáo xứ
tôi toạ
lạc ngay
giữa khu
“giàu
có”
của
thành
phố,
nên,
chắc là…
Mặc, tôi
không để
ý, và
tiếp tục
xem
tivi.
Tiếng
đập cửa
và tiếng
người
kêu càng
to, và
hình như
ai đó
đang gọi
tên tôi.
Tôi nhìn
qua cửa
sổ. Bill
đang gào
thét.
Chúng
tôi lên
xe và
lái đến
ngôi nhà
bỏ
hoang.
Xe cảnh
sát đậu
đầy ở
ngoài và
họ chặn
không
cho
chúng
tôi vào.
Tôi giải
thích
cho họ
biết tôi
là ai và
cậu bé
đang
đứng với
tôi là
ai, và
có thể
cậu liên
quan đến
những
người
trong
nhà này.
Chúng
tôi xác
minh đó
là xác
của…
mẹ Bill.
Tôi có
thể hiểu
được khi
Bill
giận dữ
và gào
thét đến
cỡ nào.
Và như
lẽ
thường
tình,
Bill đổ
hết
trách
nhiệm về
cái chết
của mẹ
lên
chính
cậu:
“Nếu
con ở
với mẹ
thì…
If I had
stay
with her…”
Bác sĩ
khám
nghiệm
hiện
trường
cho tôi
biết cô
chết là
do dùng
thuốc
(ma túy)
quá
liều.
Ngày hôm
sau tôi
liên lạc
với ông
bà của
Bill và
cho họ
biết
chuyện
gì đã
xảy ra
với cô
con gái
của họ.
Họ xin
tôi cho
họ vài
tiếng để
“bàn
thảo”
và sẽ
gọi lại
cho tôi.
Cuối
cùng họ
nói với
tôi là
họ sẽ
“take
care of”
tang lễ
và tiền
hoả
táng.
Nhưng
ông
ngoại
Bill
nhấn
mạnh
“Thằng
Bill sẽ
giữ Tro
của mẹ
nó.”
Nghi lễ
“canh
thức”
(vigil)
là một
nghi lễ
“ảm
đạm”
nhất đời
Linh Mục
của tôi
–
Tôi và
Bill
ngồi lẻ
loi một
bên hàng
ghế của
nhà
quàn,
còn ông
bà, cậu
mợ và
những
anh em
họ của
Bill
(mà cậu
chưa bao
giờ gặp)
ngồi một
bên.
(Nghi lễ
này chỉ
dành
riêng
cho gia
đình,
nên
không có
người
ngoài).
Và không
biết từ
lúc nào,
Bill bắt
đầu
khóc.
Tôi
quàng
tay qua
vai nó,
để an ủi
nó, và
cũng…
khóc.
Tôi khóc
cho cuộc
đời của
mẹ Bill,
khóc
tiếc
thương
cho Linh
Hồn của
cô - Chỉ
biết tin
vào lòng
thương
xót của
Chuá
–
Nhưng
hơn hết,
tôi khóc
cho
Bill. Nó
đã làm
gì nên
tội? Nó
có chọn
lựa nào
khác
đâu?
Vị Mục
Sư được
gia đình
mời chủ
sự nghi
lễ giảng
một bài…
“thật
hay”
về người
quá cố.
Về cuộc
đời của
cô. Ông
nói về
người
con gái
mà
“gia
đình
mong
muốn cô
trở
thành!”
Tôi ngồi
nghe mà…
phát
nóng.
Nhưng
tôi
hiểu,
gia đình
đã
“yêu
cầu”
ông nói
thế. Vì
trong
đời Linh
Mục của
tôi cũng
đã vài
lần được
gia đình
yêu cầu
phải nói
gì trong
tang lễ,
nhưng
tôi luôn
khéo léo
từ chối.
Sau nghi
lễ, cả
gia đình
của Bill
nhanh
nhẹn
bước vào
hàng xe
sang
trọng
của họ
đã đậu
sẵn
trước
cửa và
ra về.
Tôi và
Bill
lững
thững đi
về xe
của
mình.
Đợi cho
Bill vào
trong
xe, ông
ngoại
của Bill
kéo tôi
ra một
bên và
nói:
- Những
gì cha
làm cho
con của
con gái
tôi
(ông
không
gọi Bill
là cháu
tôi)
là bác
ái lắm.
Nhưng
chắc cha
hiểu
hoàn
cảnh của
tôi lúc
này,
không
thể làm
được gì
cho nó.
Chắc cha
hiểu
tôi.
Tôi
chẳng
nói gì,
nhìn
thẳng
vào mắt
ông. Một
cái nhìn
trách
móc, mà
có lẽ
tới bây
giờ tôi
chưa
nhìn ai
như thế.
Ông nở
một nụ
cười…
sượng và
lập lại:
- Chắc
cha
hiểu.
Nói xong
ông quay
gót đi
về chiếc
BMW màu
đen bóng
loáng
của mình
và rồ ga
phóng
đi.
* * *
Bạn thân
mến, chủ
đề
NS.TTĐM
tháng
này về
vấn đề
“tự
tử”,
nhưng
sao tôi
lại kể
chuyện
này với
bạn? Thú
thật,
tôi đã
rất khó
khăn khi
viết lại
chuyện
này. Thế
thì tại
sao tôi
lại
viết?
Tôi viết
để chúng
ta nhìn
thấy: tự
tử không
phải tự
nhiên mà
đến. Cái
gì cũng
phải có
nguyên
nhân của
nó.
Nguyên
nhân của
“tự
tử”
về thân
xác đôi
lúc bắt
đầu bằng
việc
chúng ta
tự hủy
chính
mình
bằng lối
sống
buông
thả,
bằng
những
suy tư:
“thân
xác này
là của
tôi, tôi
muốn làm
gì thì
tôi làm”.
Tuổi trẻ
có những
bồng bột
của nó,
nhưng
chúng ta
cần phải
biết
dừng lại
để lắng
nghe
–
có những
điều
chói
tai,
nhưng nó
lại cần
thiết.
Bạn thân
mến,
hạnh
phúc
nhất của
các em
nhỏ là
được bố
mẹ lo
lắng và
dành
trọn
tình
thương.
Tuy
nhiên
đôi khi
vì hoàn
cảnh hay
yếu tố
nào đó
bố mẹ
không
thể làm
được thì
ít nhất
tôi tin
rằng vẫn
còn
nhiều
người
tốt lành
trên thế
gian này
sẽ, bằng
cách này
hay cách
khác,
không
nhiều
thì ít,
sẵn sàng
gánh vác
trọng
trách
“làm
cha mẹ”
và đổ
đầy tình
yêu
thương
đang
thiếu
hụt
trong
các em.
Và như
thế
chúng ta
không
đẩy các
em vào
con
đường
“tự
hủy”
hay nói
đúng hơn
là Tự Tử
như mẹ
của Bill
đã làm.
Vì lòng
thương
xót của
Chúa,
xin đưa
Linh Hồn
mẹ Bill
về hưởng
nhan
Thánh
Ngài!
(Viết
xong tối
Thứ Hai
Tuần Bát
Nhật
Phục
Sinh
2008)
www.hayyeuthuongnhau.org