LÝ TƯỞNG
Lý tưởng
Về chăn nuôi. Một gia đình có kế hoạch làm kinh
tế theo mô hình vườn ao chuồng, tính toán thế
này : Ao nuôi cá. Bờ ao trồng cỏ. Trên là chuồng
heo, bên cạnh là chuồng bò. Chỗ cao trồng cây ăn
trái. Lấy cỏ bờ ao cho bò ăn. Cắt dây khoai lang
trồng trong vườn cho heo ăn. Lấy phân bò và phân
heo làm thực phẩm cho cá. Nếu phân còn dư thì
vun vào gốc cây ăn trái cho tốt. Thỉnh thoảng
bơm đảo nước cho ao cá. Lấy nước mới vào ao, đẩy
nước cũ ra đồng lúa. Chắc chắn lúa sẽ tốt hơn,
vì trong nước thế nào mà chẳng có phân cá. Lấy
ngắn nuôi dài mà. Khi đủ tháng sẽ thu hoạch cùng
lúc: heo, bò, cá, lúa, củ khoai lang và sau cùng
là trái cây. Ôi, khủng khiếp quá!
Lý tưởng
Về giáo dục. Cha mẹ thấy con thông minh nên tính
kỹ rằng: khi vào đại học sẽ bố trí thời gian cho
con học được nhiều. Sáng một trường, chiều một
trường, tối một trường. Vào mỗi kỳ nghỉ hè, lễ
Tết sẽ tranh thủ học gom thêm vài tín chỉ. Như
vậy chỉ sau 4 năm, sẽ có 4 bằng đại học. Gia
đình đầu tư 8 năm thì có được 8 bằng, như thế
thì kiến thức thật quá nhiều. Ôi, tham vọng
quá!
Lý tưởng
Về nhân bản. Thật chẳng có khoa học, chẳng biết
tính toán gì. Có bao nhiêu nhân đức đâu : nhân,
nghĩa, lễ, trí, tín, công bằng, trung thực, điềm
đạm, tiết độ, chân thành, hiếu thảo, nhẫn nại,
tha thứ… Cứ chia ra 1, 2, 3 tháng một nhân đức,
thì chỉ vài ba năm là học xong hết. Cần gì phải
vất vả cả đời. Ôi, trưởng thành quá!
Lý tưởng
Về giải trí, du lịch. Điều kiện ít, khó khăn thì
đi trong nước, còn kinh tế khá hơn thì đi ra
nước ngoài. Mỗi năm du lịch một vài điểm thì
chẳng mấy chốc thì hết. Ôi, tuyệt vời quá!
Lý tưởng
Về tu đức. Có gì là nhiều, có gì mà làm không
được. Chỉ cần biết phân chia và lên chương trình
hành động cho từng ngày từng tháng cho mỗi nhân
đức thì rất khoẻ. Quá lắm 10 năm là “tốt
nghiệp”. Nào là không nóng giận, không hận thù,
không tìm tư lợi, không làm điều bất chính,
không gian ác, không kiêu căng tự phụ, không
vênh vang tự đắc; Nào là hy sinh chịu đựng, thứ
tha, tin tưởng, bác ái, nhận nhục, từ tâm, hiền
hoà, trung tín, nhân hậu; Nào là khôn ngoan,
kính sợ Thiên Chúa, nào là tin, là cậy, là mến,
và là là gì đi thì cũng chỉ vài chục thôi…
Ôi, hoàn hảo quá!
Lý tưởng
Về thanh tẩy. Cách tính toán thật hay rằng: mỗi
tháng ta chú tâm tu sửa, sám hối, sửa sai các
thứ lỗi tội về điều răn của Chúa. Tháng đầu thì
sửa điều răn thứ nhất. Tháng hai là điều răn thứ
hai. Và cứ như thế, 10 tháng, cùng lắm 12 tháng
là xong 10 điều răn. Thế là sạch tội, trong
trắng, thanh khiết. Ôi, thánh thiện quá!
Lý tưởng
Lý tưởng đang nói là thứ không thực tế, không
khả thi, nếu không nói là hoang tưởng, ảo vọng.
Bởi con người đâu phải cái máy mà là một
huyền nhiệm. Con người sống trong không gian và
thời gian, nên chịu ảnh hưởng, tác động và pha
trộn theo năm tháng về mọi hoàn cảnh: chính trị,
kinh tế, giáo dục, văn hoá, khoa học, nghệ
thuật, tuổi tác, sức khoẻ, thời tiết, địa lý… từ
phía gia đình, xã hội, giáo hội. Con người luôn
chuyển động. Và mỗi chuyển động ấy chính là biến
đổi. Dù biến đổi theo chiều hướng tốt đi lên hay
chiều hướng xấu đi xuống. Vì vậy, thời gian làm
cho con người trở nên vừa tế nhị vừa ý nhị, vừa
đơn giản vừa phức tạp, vừa dễ hiểu vừa khó hiểu,
vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối, vừa can đảm vừa sợ
hãi, vừa tự nhiên vừa siêu nhiên…Và dĩ nhiên,
con người phải chấp nhận tiến trình thực tế này
để luôn suy gẫm về cuộc đời và sự đời.
Lý tưởng
Thế nhưng, lại có một thứ lý tưởng. Lý tưởng
nhưng thực tế. Lý tưởng nhưng lại thực. Thực mà
lại lý tưởng. Lý tưởng ấy chính là: “Như trẻ
thơ nép mình lòng mẹ, trong con hồn lặng lẽ an
vui” (Tv 130,2). Vâng tựa nép bên lòng Chúa,
con xin ngỏ hết tâm tư, vui buồn của cuộc sống
dương gian.
Trong mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh, mọi ơn
gọi, mọi lứa tuổi, mọi trình độ, mọi phái tính,
mọi người, ai cũng đều có thể tựa đầu vào ngực
Chúa Giêsu, nép mình vào lòng Ngài. Điều này
chẳng có gì là không thể. Quan trọng là ta muốn
gì. Thiên Chúa, Ngài không hề đặt bất cứ điều
kiện nào giống con người như: tiền, quyền, sức
khoẻ, sắc đẹp, bằng cấp, nghề nghiệp, năng
khiếu… miễn là tin tưởng và đến với Ngài, như
thế là đủ. Có cha mẹ nào lại đặt điều kiện với
con cái khi chúng đến với mình. Càng không có
cha mẹ nào lại hất hủi khi con cái tâm sự, bày
tỏ mối quan tâm yêu thương cũng như cậy dựa vào
mình. Thiên Chúa còn hơn cả cha mẹ trần gian
nữa.
Lý tưởng, đúng là lý tưởng. Lý tưởng nhưng lại
gần gũi, đơn giản, dễ thực hiện, có thực. Thực
nhưng lại lý tưởng.
Thanh Thanh