ÔNG CHỦ
Ba người
đi ngang
qua qua
sa mạc.
Một là
quan đầu
tỉnh,
một là
thương
gia, một
là nhà
trí
thức. Cả
3 bị bọn
cướp
chặn
đường
đánh dở
sống dở
chết và
bỏ giữa
sa mạc.
May sao
họ tìm
đến được
túp lều
của vị
ẩn sĩ.
Băng bó
vết
thương
cho họ,
vị ẩn sĩ
nói: túp
lều của
tôi quá
nhỏ mà
mùa đông
lại sắp
đến, xin
các ông
hãy tự
làm cho
mình mỗi
người
một căn
lều để
trú ẩn.
Tuyết
bắt đầu
rơi và
các ông
không
thể ra
khỏi sa
mạc
được.
Nhưng
chúng
tôi làm
thế nào
bây giờ
?
Nhà trí
thức thở
dài :
Tôi
không có
sách vở
trong
tay.
Thương
gia nói
: cả đời
tôi chỉ
biết đến
tiền của
và giao
dịch.
Vị quan
lên
tiếng :
ta làm
được gì
nếu
không có
thuộc
hạ.
Thế
nhưng,
cả 3 vẫn
phải
làm, vì
trời sắp
đổ lạnh.
Khi mùa
đông đến
cũng là
lúc họ
làm xong
lều.
Suốt mùa
đông, họ
chẳng
biết làm
gì ngoài
ôn lại
chuyện
cũ bên
bếp lửa.
Còn vị
ẩn sĩ
thì
thường
xuyên
ghé thăm
họ.
Hết mùa
đông, 3
người
muốn lên
đường
trở về
nhà,
nhưng
lòng tốt
và tình
bạn của
vị ẩn sĩ
không nỡ
để họ ra
đi. Vì
thế, họ
ở nán
lại một
thời
gian để
giúp ông
gieo
trồng và
chăm sóc
gia súc
và rồi
khi ánh
xuân
chiếu
toả
trên sa
mạc, họ
cũng ở
lại một
thời
gian
để
ngắm
cảnh
thiên
nhiên.
Một ngày
kia, vị
ẩn sĩ
hỏi, có
chuyện
gì xảy
ra mà
sao
không
nghe
thấy các
ông nhắc
đến
chuyện
làm ăn,
sách vở
và những
thuộc hạ
nữa.
Cả 3 đều
thinh
lặng. Vị
ẩn sĩ
nói:
trước
đây các
ông có
một ông
chủ mang
tên tiền
bạc,
sách vở,
thuộc
hạ. Giờ
không
còn nữa,
các ông
cảm thấy
tự do.
Nhưng
tôi
khuyên
các ông
nên trở
về với
tiền
bạc,
sách vở,
thuộc
hạ.
Nhưng
đừng nô
lệ cho
nó, hãy
làm chủ
chính
mình.
[Sưu
tầm]
Nếu xét
kỹ từng
giai
đoạn
trong
đời, ít
nhiều có
thể có
những
ông chủ
lớn nhỏ
trong
ta.
Ông chủ
là
nguyên
tắc và
lề luật
Hình ảnh
của
người
Samaria
nhân
lành
giúp đỡ
kẻ bị
nạn trái
ngược
lại với
những
tiến sĩ,
tư tế,
biệt
phái khư
khư giữ
lấy luật
tế tự,
cần
tránh
đụng
chạm…
cho khỏi
ô uế, mà
bỏ qua
một
Thiên
Chúa
đang
hiện
diện
trong kẻ
bất hạnh
dọc
đường.
Hình ảnh
của
những
người bị
quỷ ám,
và đủ
mọi thứ
bệnh
được
Chúa
Giêsu
chữa vào
ngày
sa bát
trái
ngược
lại với
những
người
chủ
trương
ngày
nghỉ thì
không
được làm
bất cứ
việc gì,
dù là
việc
tốt, cứu
sống,
giải
thoát.
Hình ảnh
của một
nhu cầu
được
giúp đỡ,
phục vụ,
nhận
lãnh các
bí tích
trái
ngược
lại với
một số
lối sống
rập
khuôn
theo
chương
trình
định sẵn
trong
ngày, và
tất cả
đều phải
tuân thủ
thứ tự
kế hoạch
đã lên.
Hình ảnh
của
những
người
con đang
cần được
chia sẻ,
nâng đỡ,
gợi mở
để có
một
hướng
đi, một
lý tưởng
đúng đắn
trái
ngược
lại với
cha mẹ
chỉ áp
dụng
nguyên
tắc
cha-con,
mẹ-con,
mà không
phải là
bạn,
thích
răn đe,
doạ nạt,
thưởng
phạt.
Hình ảnh
của một
tầng lớp
cần được
hội nhập
vào văn
hoá, văn
minh
thời
hiện đại
trái
ngược
lại với
những
người
đấu
tranh để
tầng lớp
này phải
giữ
những lề
thói,
truyền
thống cổ
xưa của
một gia
đình,
hay một
tập thể
dù không
còn phù
hợp.
Hình ảnh
của một
số người
cần được
giải toả
ức chế
tâm lý
trong
đời sống
tự nhiên
của con
người
trong
cộng
đoàn tu
trì như
về thăm
gia
đình,
anh em,
bệnh
nhân,
người
qua đời,
hay đi
du lịch…
trái
ngược
lại với
một số
quan
điểm lấy
bình
phong là
hãy hy
sinh, là
luật
dòng để
nghiêm
túc phải
giữ,
phải
thực
hiện,
phải vào
khuôn
khổ. Vì
thế, yếu
tố “con
người”
bị bỏ
quên.
Ông chủ
là tiền
bạc và
vật chất
Có tiền
mua tiên
cũng
được. Có
tiền làm
chuyện
gì cũng
thuận
lợi, dễ
dàng.
Thử hỏi
không có
tiền thì
làm được
gì với
mọi nhu
cầu của
của sống
: Học
vấn,
nghề
nghiệp,
giải
trí, du
lịch,
văn hoá,
nghệ
thuật,
âm nhạc,
khoa
học, y
tế, tiện
nghi, lễ
nghĩa,
giao
tiếp,
tương
quan,
trao
đổi, mua
bán, tôn
giáo,
phục vụ,
bác ái,
truyền
giáo,
xây
dựng,
chia sẻ…
“Mạnh vì
gạo bạo
vì
tiền”.
Vật chất
trở
thành
sức mạnh
và lực
hấp dẫn
lôi cuốn
con
người.
Nhờ nó
mà con
người tự
tin, can
đảm hơn.
Nói
năng,
phát
biểu,
quyết
định
mạnh
dạn,
nhanh
chóng
hơn, và,
xem ra
cũng
được
nhiều
người dễ
tin
tưởng
hơn. Thế
rồi,
tiền bạc
trở
thành
cây gậy,
thành
mái nhà
che nắng
tránh
mưa,
thành
bạn
thân,
thành
thầy,
trở
thành
người
cha,
thành
ông chủ
và thành
chúa của
mình.
Thật
nguy
hiểm khi
con
người
chỉ dựa
vào tiền
bạc vật
chất như
là thước
đo sự
thành
đạt, cho
mọi giá
trị
trong
đời
sống. Và
mọi giá
trị đạo
đức,
luân lý,
lương
tâm,
tình
yêu,
hạnh
phúc và
Thiên
Chúa đều
được quy
đổi ra
bằng
tiền
bạc.
Tình
yêu, ân
sủng,
bình an,
hạnh
phúc ư,
giá bao
nhiêu?
Để thoát
khỏi vực
thẳm
này,
Chúa
Giêsu
nói:
“Không
ai có
thể làm
tôi hai
chủ, vì
hoặc
ghét chủ
này mà
yêu chủ
kia, gắn
bó với
chủ này
mà khinh
dể chủ
nọ. Anh
em không
thể vừa
làm tôi
Thiên
Chúa vừa
làm tôi
tiền của
được”
(Mt
6,24).
Ông chủ
là chức
vụ và
quyền
thế
Tiền bạc
hấp dẫn
nhiều
bao
nhiêu,
thì chức
quyền
cũng hấp
dẫn
nhiều
bấy
nhiêu.
Con
người bị
lôi
cuốn. Nó
là chỗ
dựa, mà
nhờ nó,
mọi thứ
vinh
quang,
danh dự,
vinh hoa
phú quý,
thú vui
sẽ đến.
Rồi nhờ
nó mà ta
dễ dàng
ăn to
nói lớn,
đôi khi
quát
nạt, hù
doạ,
khống
chế, chế
tài, áp
bức
người
khác.
Nhờ
chiếc
ghế này,
không
những
bản
thân,
gia đình
mà còn
họ hàng
được nở
mặt nở
mày,
được
giàu
sang,
sung
túc. Ta
sẽ trở
thành
người
trên,
thành kẻ
ban ơn,
bố thí.
Mọi
người
phải cậy
dựa,
phải nhớ
ơn và
bày tỏ
lòng
biết ơn
tôi.
Cũng vì
chỗ ngồi
này mà
biết bao
người
tranh
đấu, bon
chen,
khử trừ,
mua bán,
trao đổi
để có
được.
Vậy, nên
ta sẽ
tìm cách
bảo vệ,
lấy lại
những gì
đã bỏ
ra. Nó
là một
phương
tiện để
kiếm lợi
nhanh và
an toàn.
Vì ông
chủ này,
mà nhiều
người
nghiêng
mình,
cúi đầu,
rạp gối
làm theo
mọi thứ
điều
khiển,
đôi khi
bất chấp
thủ
đoạn,
mưu mẹo.
Vì để
giữ
chiếc
ghế này
mà nhiều
người
bất chấp
công lý,
nhân
cách,
nhân
phẩm,
mặc cho
lương
tâm kêu
la, mặc
cho mọi
người
oán
trách,
không
màng đến
biết bao
người
đang bị
hại.
Ông chủ
là kiến
thức và
bằng cấp
Chưa
chắc đi
tìm khôn
ngoan là
một nhu
cầu vì
thăng
tiến,
nhưng có
thể vì
bù trừ.
Vì thế,
Kiến
thức trở
thành
mục tiêu
tìm
kiếm, là
chỗ dựa
vững
chắc, là
cùng
đích đời
mình.
Bằng cấp
là khuôn
mẫu chi
phối mọi
suy nghĩ
và hành
động
trong
các
tương
quan ứng
xử với
con
người,
vũ trụ,
với
Thiên
Chúa.
Kiến
thức là
mặt trời
sáng
chói thu
hút hết
thời
gian của
con
người
như thể
cuộc
sống
không
còn điều
gì khác
nữa.
Bằng cấp
là tiêu
chuẩn để
nói
chuyện,
so sánh,
đánh giá
người
khác,
cũng như
với mọi
lãnh vực
trong
cuộc
sống.
Kiến
thức và
bằng cấp
có thể
trở
thành
sức
mạnh,
thành
nguồn
hạnh
phúc
sướng
vui nhất
của cuộc
đời, cho
riêng
ta.
Ông chủ
là đạo
đức và
số lượng
Tôi
không
giết
người,
chẳng
trộm
cắp,
cướp
giựt hay
ngoại
tình.
Tôi
không
làm
chứng
gian hay
làm hại
ai.
Tôi
không bỏ
lễ Chúa
nhật, lễ
trọng.
Tôi
không bỏ
xưng tội
rước lễ
theo
luật
buộc năm
một lần.
Tôi
không bỏ
giữ chay
2 ngày
một năm.
Tôi đã
đọc kinh
rất
nhiều,
lần
chuỗi
mân côi
thì vô
kể. Nói
chung là
tôi luôn
có mặt
trong
các việc
đạo đức
: thánh
lễ,
chặng
đàng
thánh
giá,
kính
lòng
thương
xót,
chầu
Thánh
thể,
dâng
hoa… rồi
đến quét
dọn nhà
thờ, vệ
sinh môi
trường
nhà xứ…
Được vậy
cũng
tốt.
Nhưng
điều
quan
trọng
không
phải là
làm
nhiều
việc đạo
đức, mà
trở
thành
người
đạo đức.
Người
đạo đức
thì luôn
kính sợ,
yêu mến
và đặt
Thiên
Chúa làm
trung
tâm chi
phối mọi
hoạt
động
trong
cuộc
sống của
mình.
Không
phải cứ
làm
nhiều
việc đạo
đức thì
trở
thành
người
đạo đức.
Nhưng
người
đạo đức
thì luôn
chứng
minh
lòng đạo
đức bằng
hành
động
theo sự
mách bảo
của trái
tim tình
yêu và
kính
thờ. Vì
mến Chúa
yêu
người,
tôi phục
vụ, tham
gia các
sinh
hoạt đạo
đức để
có thêm
ân sủng
Chúa,
nhờ vậy,
đức tin
được
vững
vàng và
can
trường.
Nguy
hiểm khi
các việc
đạo đức
trở
thành
thước đo
để so
sánh với
người
xung
quanh.
Ai không
tham gia
như mình
là khô
khan
nguội
lạnh. Ai
không
làm
nhiều
như mình
là lười
biếng.
Ai không
đi đúng
giờ,
không
đọc kinh
to như
mình là
thiếu
đạo đức.
Đạo và
Thiên
Chúa trở
thành
bình
phong để
che đậy,
khoả
lấp tham
vọng
nâng
mình lên
hàng
đầu, dù
là cố ý
hay vô
tình.
Cuối
cùng,
Thiên
Chúa
đáng lẽ
phải
được thờ
phượng,
thì ta
lại trở
thành
trung
tâm, là
khuôn
mẫu cho
mọi
người
xem vào,
noi
theo.
Ông chủ
là thói
quen và
định
kiến
Từ bấy
lâu nay,
trong
gia đình
đâu có
ai kêu
ca gì.
Từ trước
đến giờ,
mọi công
việc và
nghề
nghiệp
đều do
người
lớn
chuẩn bị
cho tốt
lắm.
Từ xưa
tới nay,
gia đình
và dòng
họ tôi
vẫn ăn
uống,
ngủ
nghỉ,
nói
năng,
giao
tiếp, cư
xử, đi
đứng,
làm việc
và sống
như vậy.
Từ nào
tới giờ,
tư
tưởng,
quan
điểm và
lối sống
của cả
làng là
vậy mà.
Cả bao
đời nay
mọi
người
vẫn thế,
vẫn tốt,
có chết
chóc gì
đâu.
Quả thực
mỗi gia
đình,
thôn
xóm,
giáo xứ
đều có
những
truyền
thống
khác
nhau và
cũng đã
duy trì
thời
gian dài
thành
một thói
quen.
Rồi dần
nó trở
thành
một ý
thức hệ,
một
luồng tư
tưởng
xoay
quanh
tôi, gia
đình
tôi, xóm
làng
tôi. Cái
nếp ấy
đã đóng
khung
lại với
thế
giới,
với văn
minh. Và
cái thói
quen ấy
trở
thành
khuôn
mẫu để
người
đời noi
theo.
Vì là
khuôn
mẫu nên
phải
càng
tích luỹ
cho
nhiều,
đầu tư
cho
chắc,
phát
triển
cho
mạnh,
chứ làm
gì có
chuyện
từ bỏ để
theo cái
khác, dù
là mới,
là hay,
là tuyệt
vời.
Ta sẽ dễ
dàng
khoanh
tay làm
ngơ hay
từ chối
người
khác
cùng với
mọi sự
tốt lành
của họ
và Thiên
Chúa họ
thờ.
Chưa kể
cái ý
thức hệ
này biến
ta thành
kẻ độc
đoán,
nghi kỵ,
định
kiến đối
với làng
xóm
khác,
với xã
hội và
con
người
nói
chung.
Nó làm
cho ta
nhìn mọi
sự theo
một công
thức
định sẵn
trong
đầu vốn
đã bị
nhồi
nhét
hoặc hấp
thụ cái
gọi là
truyền
thống,
thói
quen ấy.
Những
ông chủ
như thế
này dần
biến con
người
thành cỗ
máy. Nên
thiếu
hội nhập
và uyển
chuyển,
khó du
di và
hoà hợp,
càng khó
đón nhận
thế giới
với tất
cả mọi
tốt lành
và thánh
thiện
của nó.
Con
người sẽ
bị mất
quân
bình,
chao đảo
hoặc mất
đi sự
thanh
thản,
bình an,
nếu lệ
thuộc
vào thứ
gì đó
không
phải là
Thiên
Chúa.
Nếu bị
một ông
chủ nào
đó chi
phối,
khống
chế,
cuộc đời
ta sẽ
mất dần
hết ý
nghĩa,
mất hết
chất
lượng,
mất hết
tự do.
Và con
người sẽ
chẳng có
thể cảm
nhận và
đón nhận
ân sủng,
công lý
từ trời
cao,
cũng như
hạnh
phúc
niềm vui
từ nơi
đất
thấp.
Hỡi thế
nhân,
đừng tự
đóng
khung
lại với
thế
giới,
đừng
tách
mình ra
khỏi
tình yêu
Thiên
Chúa,
nhưng
hãy mở
lòng ra
như trẻ
thơ đón
nhận
tình yêu
cha mẹ;
như
phượng
hoàng,
hãy tung
cánh bay
cao để
ngắm
nhìn kỳ
công
Chúa đã
thực
hiện cho
con
người.
Nó thật
đẹp và
hoàn
hảo.
Thanh
Thanh