VỎ và
RUỘT
Học trò
về thăm
thầy cũ.
Họ kể về
những
thành
công và
nhiều
những
rắc rối,
lo âu.
Họ cũng
không
quên
than
phiền về
thân xác
mệt mỏi,
rồi sức
ép của
công
việc,
cuộc
sống lại
căng
thẳng.
Họ luôn
phải
phải
chạy đua
với thời
gian và
công
việc.
Thầy trò
uống cà
phê.
Thầy
mang
nhiều
loại
tách đắt
tiền
cũng như
rẻ tiền,
loại đẹp
cũng như
loại
thường
và nói :
người
thành
đạt phải
biết lựa
chọn
loại
tách và
rót cà
phê cho
mình. Dĩ
nhiên,
ai cũng
chọn cho
mình
loại
tách đẹp
và giá
trị, rồi
cầm nâng
niu,
chiêm
ngắm,
khen
ngợi.
Thầy nói
: các em
ai cũng
chọn
loại
tách đắt
giá mà
chẳng ai
màng chi
đến loại
tách
nhựa. Đó
cũng là
điều
đốt.
Nhưng
các em
thấy cà
phê ở
trong
tách
nhựa hay
trong
tách sứ
sành đâu
có gì
khác
nhau.
Tách đâu
làm ảnh
hưởng
đến chất
lượng cà
phê. Thứ
mà các
em cũng
như mọi
người
cần đâu
phải
tách, mà
là cà
phê.
Con
người,
tình
yêu,
hạnh
phúc và
niềm vui
chính là
cà phê.
Đây là
thứ mọi
người
cần. Thế
tại sao
ai cũng
lại đi
tìm tách
mà không
tìm cà
phê.
[sưu
tầm]
Vỏ và
Ruột
Trong
Cựu ước,
hình ảnh
ông Gióp
cho ta
thấy rõ
cái vỏ
của giàu
sang,
ruộng
vườn,
gia súc,
người
làm. Thế
rồi mọi
thứ đã
bị lấy
đi, chỉ
còn lại
chút hơi
thờ tàn
lụi
trong
một tấm
thân ghê
sợ. Từ
người
giúp
việc,
bạn bè,
vợ con
đã kêu
trách,
than
phiền.
Xatan
thì vui
mừng vì
tưởng
như thế
là thành
công. Họ
đã tìm
và dựa
vào cái
vỏ là
những
thứ
chóng
qua như
gia súc,
tiền
bạc, sức
khoẻ,
người
thân mà
bỏ đi
cái ruột
là Thiên
Chúa
Đấng có
thể cho
thì cũng
có thể
lấy lại.
Như lời
ông Gióp
nói :
“Thân
trần
truồng
sinh từ
lòng mẹ,
tôi sẽ
trở về
đó cũng
trần
truồng.
Đức Chúa
đã ban
cho, Đức
Chúa
lại lấy
đi, xin
chúc
tụng Đức
Chúa”
(G
1,21).
Vỏ và
Ruột
“Người
mẹ của
các con
ông
Dêbêđê
cùng với
các con
đến gặp
Chúa
Giêsu,
bà bái
lạy và
xin
Người
một
điều.
Người
hỏi bà:
"Bà muốn
gì ?" Bà
thưa:
"Xin
Thầy
truyền
cho hai
con tôi
đây, một
người
ngồi bên
hữu, một
người
bên tả
Thầy
trong
Nước
Thầy."
Chúa
Giêsu
bảo:
"Các
người
không
biết các
người
xin gì !
Các
người có
uống nổi
chén
Thầy sắp
uống
không ?"
Họ đáp:
"Thưa
uống
nổi."
Chúa
Giêsu
bảo:
"Chén
của
Thầy,
các
người sẽ
uống ;
còn việc
ngồi bên
hữu hay
bên tả,
thì Thầy
không có
quyền
cho,
nhưng
Cha Thầy
đã chuẩn
bị cho
ai, thì
kẻ ấy
mới
được"
(Mt 20).
Họ tìm
cái vỏ
của chức
quyền
cao thấp
mà quên
rằng đó
chỉ là
phương
tiện để
phục vụ.
Cái ruột
là tự
huỷ để
phục vụ.
Vỏ và
Ruột
Trong
Tân ước,
câu
chuyện
hoá bánh
ra nhiều
trong
trình
thuật
của
Gioan
chương 6
thật hấp
dẫn, ly
kỳ : Sau
khi dân
chúng
được ăn
bánh no
nê, họ
tìm cách
đi theo
Chúa
Giêsu
vào ngày
hôm sau
để được
ăn mà
khỏi
phải
làm. Khi
gặp
Người ở
bên kia
Biển Hồ,
họ nói:
"Thưa
Thầy,
Thầy đến
đây bao
giờ vậy
?" Đức
Giêsu
đáp:
"Thật,
tôi bảo
thật các
ông, các
ông đi
tìm tôi
không
phải vì
các ông
đã thấy
dấu lạ,
nhưng vì
các ông
đã được
ăn bánh
no nê.
Họ tìm
kiếm cái
vỏ là
thức ăn
mau hư
nát mà
bỏ đi
cái ruột
là lương
thực đời
đời.
Vâng,
lương
thực mà
chính
Chúa
Giêsu đã
cho
biết:
"Chính
tôi là
bánh
trường
sinh. Ai
đến với
tôi,
không hề
phải đói
; ai tin
vào tôi,
chẳng
khát bao
giờ”.
Vỏ và
Ruột
Đến
Arêôpagô,
thánh
Phaolô
thấy dân
thành
Athêna
kính thờ
thần vô
danh,
ông liền
giới
thiệu về
Đấng
Kitô đã
chết và
sống
lại. Nếu
ai tin
và theo
Ngài thì
có sự
sống đời
sau, sẽ
sống
lại.
“Vừa
nghe nói
đến
người
chết
sống
lại, kẻ
thì nhạo
cười, kẻ
thì nói
: "Để
khi khác
chúng
tôi sẽ
nghe ông
nói về
vấn đề
ấy”.
Nhóm
Xađốc
cũng tỏ
ra một
cách
giống
như họ.
Họ kiếm
tìm cái
vỏ là sự
sống
ngắn hạn
mà bỏ đi
cái ruột
là sự
sống dài
hạn.
Chúa
Giêsu
đã nói:
“Ta
là sự
sống lại
và là sự
sống. Ai
tin vào
Ta, thì
dù đã
chết
cũng sẽ
được
sống. Ai
sống mà
tin vào
ta, sẽ
không
bao giờ
phải
chết”(Ga
11,25-26)
Vỏ và
Ruột
Các tông
đồ, có
thể nói
ban đầu
họ cũng
đi tìm
cái vỏ
hư danh
giống
như bao
người
đương
thời.
Với hy
vọng có
một chỗ
dựa về
kinh tế
hay
quyền
lực, chỗ
đứng,
thế giá,
hay ít
là gia
đình,
dòng họ
cũng nhờ
đó được
vẻ vang.
Một
người
làm quan
cả họ
được nhờ
mà.
Chỉ sau
này, khi
Chúa
Thánh
Thần
hiện
xuống,
họ mới
thấy
những
điều ấy
thực sự
chẳng là
gì. Bởi
cái ruột
là sức
mạnh
tình
yêu, là
lửa lòng
mến, là
can đảm,
là chính
Thiên
Chúa mới
quan
trọng,
còn mọi
sự, cả
mạng
sống họ
cũng
chẳng là
gì. “Vì
họ có
sống là
sống cho
Chúa và
có chết
cũng là
chết cho
Chúa. Dù
sống hay
chết
cũng đều
thuộc về
Chúa”
(Rm
14,8).
Thời
nay,
giới nhà
tu cũng
không
phải
không có
ít nhiều
người,
thời
gian
ngắn dài
đã đi
tìm cái
vỏ bề
ngoài để
chứng tỏ
bản thân
như để
cho thấy
mình là
tất cả,
là nhất:
giáo xứ
tôi lập,
nhà thờ
tôi xây,
cộng
đoàn tôi
thiết
lập, nhà
khách
tôi
dựng,
trường
học tôi
sửa,
vườn cây
tôi
trồng,
cơ sở hạ
tầng nếu
không có
tôi thì
ai vào
đây. Họ
đã tôn
vinh
chính
mình.
Vâng,
“Tôi”
được đưa
lên cao
tới trời
xanh
cùng với
mọi thứ
công
phúc,
mọi thứ
vỏ quý
giá đắt
tiền mà
tiếc là
không
thấy
ruột đâu
cả. Ruột
đó chính
là Thiên
Chúa
được tôn
vinh,
Danh
Chúa
được cả
sáng và
con
người
nđược
nhân ân
sủng,
các linh
hồn được
giải
thoát.
Vỏ và
Ruột
Trong
các lãnh
vực thời
nay :
kinh tế,
chính
trị,
khoa
học, ý
tế, giáo
dục,
nông
nghiệp,
chăn
nuôi
trồng
trọt,
khoa học
kỹ
thuật,
giải
trí, âm
nhạc….
cũng đầy
dẫy
những
người
luôn đi
tìm và
đánh giá
sự thành
đạt,
nhận
định một
con
người
dựa vào
tiêu
chuẩn
cái vỏ
bề ngoài
ấy. Mà
chẳng
màng đến
nhân
cách,
đạo đức,
hy sinh,
phục vụ.
Vỏ và
Ruột
Cũng
vậy,
trong
lãnh vực
gia
đình,
chuyện
chọn bạn
đời,
chọn rể
chọn
dâu.
Chẳng ít
ông bố
bà mẹ
chọn dâu
rể cho
con dựa
vào tiêu
chuẩn là
cái vỏ
bề
ngoài,
hào
nhoáng,
chóng
qua, mặc
cho con
cái sau
này phải
gánh
chịu hậu
quả đau
thương
thế nào.
Xem anh
ta khoẻ
không,
nhà mình
có nhiều
ruộng
lắm, cần
người
làm đó
con ạ.
Xem anh
ta có
biết lái
xe
không,
nhà mình
có nhiều
xe tải,
cần
người
chở đất,
giao
hàng.
Xem anh
ta tiền
lương
mỗi
tháng
được bao
nhiêu.
Xem nhà
anh ta
có bao
nhiêu
ruộng
vườn, có
bao
nhiêu cơ
sở làm
ăn, có
bao
nhiêu
cửa hàng
buôn
bán.
Xem nhà
anh ta
việt
kiều
không.
Xem nhà
anh ta
có đông
anh em
không,
khi ra
riêng
thì được
bao
nhiêu.
Xem coi
anh ta
có biết
tâm lý,
có hay
quà cáp
cho cha
mẹ
không.
Xem nhà
cô ta có
của hồi
môn là
bao
nhiêu.
Xem nhà
cô ta có
ai làm
việc cấp
lớn
không.
Xem cô
ta có
nhanh
tay
nhanh
chân
không,
nhà mình
các em
còn nhỏ,
các cháu
lại
đông…
Xem cô
ta ăn
nhiều
hay ăn
ít, tiết
kiệm hay
hoang
phí. Lấy
nó rồi
nai lưng
ra mà
làm cho
nó chưng
diện.
Xem nhà
cô ta có
rộng rãi
rãi
không
hay là
keo
kiệt,
khó nhờ
vả.
Thật tội
nghiệp,
bất hạnh
và đau
khổ cho
con cái
lại có
bố mẹ
như thế,
chọn vỏ
bỏ ruột.
Chọn bạn
đời cũng
vậy.
Không
thiếu
những
người
dựa vào
bề ngoài
rồi tiến
đến hôn
nhân.
Chỉ vì
mái tóc
dài bóng
mượt hay
má lúng
đồng
tiền
hoặc nốt
ruồi son
mà nhắm
mắt lấy
hẳn mấy
chục ký
thịt về
làm vợ.
Chỉ vì
cái răng
khểnh,
giọng
hát hay,
nét chữ
đẹp,
viết thư
khéo mà
sẵn sàng
lấy nửa
tạ thịt
làm
chồng.
Thật
nguy
hiểm khi
chọn cái
vỏ làm
tiêu
chuẩn để
tìm
kiếm,
phấn
đấu. Bởi
cái vỏ
thì có
thể nứt,
có bể
bất cứ
lúc nào,
một khi
cánh cửa
cuộc đời
khép dần
lại: sắc
đẹp tàn
phai,
sức khoẻ
hao mòn,
tiền bạc
qua đi,
nghề
nghiệp
không
còn.
Vì thế,
nhiều
người
vất vả
cả đời,
khi nhắm
mắt xuôi
tay mà
chẳng
thưởng
thức
được
chút cà
phê nào.
Thật
tiếc.
Phải
chăng
đây là
nguyên
nhân làm
cho
nhiều
người
phải đau
khổ.
Ruột
thật
Hình ảnh
lễ Ngũ
tuần
thật
đẹp. Cái
ruột
thật
chính là
các tông
đồ, là
mọi
người,
là Thánh
Thần của
Đức
Kitô.
Cái ruột
thật ấy
không hề
bị giới
hạn hay
lệ thuộc
bởi màu
da, sắc
tộc,
ngôn ngữ
hay
trình
độ. Mà
tất cả
đều được
đón nhận
sự thật
về Ngôi
Hai, đều
được
thưởng
thức một
cách hả
hê, vui
sướng.
Người
đông như
thế,
nhưng
lại chỉ
là một.
Một đức
tin, một
lòng
mến, một
can đảm.
Một hy
vọng,
một tin
tưởng,
một phấn
đấu. Một
hành
trình
của dấn
thân đi
tìm cái
ruột và
thưởng
thức nó.
Đó chính
là Thiên
Chúa, là
con
người,
là chân
lý, là
sự thật,
là tình
yêu,
bình an
và hạnh
phúc.
Thanh
Thanh