MẸ
CHẲNG
VƯỚNG
TỘI
TRUYỀN
Một
người
bạn thân
của tôi,
rất tin
tưởng
vào
Thiên
Chúa
nhưng
dường
như
không
mấy chú
ý đến
huấn
quyền
của Hội
Thánh,
có lần
nói với
tôi:
“Tại sao
lại phải
tin Mẹ
Vô Nhiễm
nguyên
tội? Khi
người ta
có mẹ,
thì dù
người mẹ
thế nào
vẫn là
mẹ”. Tôi
im lặng
không
nói gì,
vì khi
con
người đã
không
tin và
không
muốn
hiểu,
nhất là
người
trí
thức,
thì việc
tranh
luận sẽ
vô ích.
Thật ra,
tín điều
Mẹ Vô
Nhiễm
cũng như
các tín
điều
trong
Hội
Thánh,
không
phải là
gánh
nặng để
ta phải
từ chối
hay kịch
liệt
phản
đối. Chỉ
nguyên
việc suy
ngắm mầu
nhiệm
này,
chúng ta
cũng đã
thấy
lòng
tràn
ngập an
vui và
hy vọng.
Như vậy,
các tín
điều tự
bản chất
là hồng
ân cho
nhân
loại.
Trong
một xã
hội khi
mà mọi
giá trị
luân lý
chao đảo
và khi
người ta
muốn tự
do tung
hoành
trong
cơn lốc
của mọi
thứ dễ
dãi phù
phiếm,
người ta
dễ dị
ứng với
những
giá trị
vĩnh
cửu. Đó
là lý do
tại sao
tôn giáo
bị từ
chối.
Thời học
sinh,
chúng
tôi được
học giáo
lý qua
cuốn
“Giải
Quyết
Vấn Đề
Nhân
Sinh”.
Trong ấy
có một
câu rất
hay mà
tôi
không
nhớ của
tác giả
nào, đại
ý rằng
đa phần
người ta
mất đức
tin chỉ
vì đời
sống
luân lý
buông
thả. Và
như thế,
chúng ta
hiểu
rằng nếu
chúng ta
tin và
giữ
những
tín
điều,
những
ràng
buộc
“nhẹ
nhàng và
êm ái”
(cf.
11,30),
thì Hội
Thánh
thật là
gia đình
êm ấm và
bình an
nhất.
Trong
gia đình
ấy,
chúng ta
có người
Mẹ tuyệt
hảo. Tôi
đồng ý
với anh
bạn tôi
ở chỗ
khi ta
có mẹ
thì đã
là hạnh
phúc. Dù
mẹ đẹp
hay xấu,
tốt hay
không,
thì mẹ
vẫn là
mẹ ta,
và ta đã
hạnh
phúc.
Nhưng
anh ấy
đã quên
rằng nếu
mẹ đẹp,
mẹ tốt,
mẹ nhân
từ và mẹ
tuyệt
vời, thì
ta bình
an hơn,
tin
tưởng
hơn, yêu
mến hơn
và tự
hào hơn
nhiều.
Mẹ Vô
Nhiễm
chính là
niềm hy
vọng cho
thế giới
đang
lung
lay,
niềm cậy
trông
cho thế
giới
nhiều hư
hỏng,
niềm
khích lệ
lớn lao
cho
những
tâm hồn
đang khó
khăn
vượt
gian khó
trên đời
để tìm
về với
Đấng Tạo
Thành.
Viết bài
này, tôi
không có
ý định
dùng Lời
Thánh
Kinh để
chứng
minh Mẹ
Vô Nhiễm
nguyên
tội, vì
chắc
chắn tôi
sẽ không
làm cho
đầy đủ
được.
Điều ấy
các nhà
thần học
đã làm
và đã
thành
công,
cho nên
Giáo Hội
mới long
trọng
công bố
tín
điều.
Thế
nhưng,
Lời
Thiên
Chúa
phán
cùng con
rắn
trong
Vườn Địa
Đàng
ngày
trước
không
thể nào
biến
khỏi tâm
trí khi
tôi suy
nghĩ về
Mẹ:
“Người
Phụ Nữ
ấy sẽ
đạp nát
đầu
ngươi”.
Một lời
tuyên
hứa và
cũng là
lời
tuyên
phạt.
Tuyên
hứa cho
ơn cứu
độ và
tuyên
phạt
phường
kiêu
căng giả
dối.
Ngày Mẹ
hiện ra
với
thánh nữ
Benadette
ở hang
đá xứ
Lourdre
năm
1858, Mẹ
tự xưng
“Ta là
Đấng Vô
Nhiễm
Nguyên
Tội”,
minh
chứng
cho tín
điều Đức
Thánh
Cha Piô
IX đã
long
trọng
công bố
bốn năm
trước đó
(ngày 8
tháng 12
năm
1854).
Nhưng
giả sử
không
đọc Kinh
Thánh,
giả sử
không
nghe
tuyên bố
tín
điều,
thì có
lẽ dân
Chúa qua
muôn thế
hệ cũng
sẽ kiên
trung
tin vững
vàng Mẹ
Vô Nhiễm
nguyên
tội, bởi
vì Thánh
Thần
Thiên
Chúa
luôn là
ánh sáng
cho tâm
trí con
người
trước
những
thực tại
thần
linh.
Trần
Ngọc
Mười
Hai,
trong
tác phẩm
“Chuyện
Phiếm
Đạo Đời
II”,
trích
dẫn lời
một
thiền sư
Phật
giáo:
“Đạt tới
Thiên
Chúa
ngang
qua Đức
Thánh
Thần của
Ngài,
bao giờ
cũng an
toàn hơn
đi vào
thần
học”.
Một nhà
sư còn
hiểu
được
điều ấy,
tại sao?
Chính là
nhờ sự
hoạt
động
không
ngừng
nghỉ của
Thiên
Chúa
Ngôi Ba,
Đấng đã
dùng
quyền
năng để
Ngôi Lời
nhập
thể.
Nhạc sĩ
Hải Linh
thật tài
tình khi
khiến
“bao tâm
hồn thao
thức”,
“dân con
đất Việt
thao
thức”
khi hoà
ca Kính
Mừng Nữ
Vương,
và tất
cả đều
xúc động
khi bản
hoà ca
chợt
trầm và
êm dịu
lại: “Mẹ
chẳng
vướng
tội
truyền.
Bông huệ
ngát
hương
thiêng”
(Kính
Mừng Nữ
Vương).
Chúng ta
dám quả
quyết
rằng tâm
tình
thao
thức ấy
và nao
nức ấy
sẽ mãi
mãi đi
cùng con
của Mẹ
mỗi lần
họ ngắm
suy hồng
ân Mẹ Vô
Nhiễm.
Mừng
kính Lễ
Mẹ Vô
Nhiễm
Nguyên
Tội là
mừng
những
hồng ân
Chúa ban
cho Mẹ,
và qua
Mẹ, Chúa
ban cho
đoàn dân
lữ hành
trong sa
mạc cuộc
đời.
Ngày xưa
Maisen
giương
cao con
rắn đồng
để dân
Israel
lữ hành
được
cứu.
Ngày nay
nhờ Đấng
Vô Nhiễm
chấp
nhận thụ
thai,
sinh hạ
Con
Thiên
Chúa làm
người và
chấp
nhận
dâng
chính
Con mình
mà đoàn
dân mới
được cứu
độ.
Trong
suốt
chiều
dài lịch
sử Giáo
Hội,
không
thiếu
những
con
người
muốn hạ
thấp uy
quyền và
sự cao
sang của
Mẹ,
không
thiếu
những
con
người dù
tin Chúa
Giêsu
vẫn muốn
coi Mẹ
là người
phụ nữ
bình
thường
như bao
người
phụ nữ
khác. Và
khủng
khiếp
hơn, có
nhiều
người
chống
lại Mẹ,
xúc phạm
đến Mẹ,
đập phá
tượng
ảnh Mẹ…
Đối với
Mẹ,
những
điều ấy
chẳng
làm cho
vinh
quang
của Mẹ
vơi đi.
Nhưng
đối với
những kẻ
“giơ
chân đạp
mũi
nhọn”,
phạm tội
khi quân
với Nữ
Vương
của cả
trời và
đất, thì
những
hành vi
rồ dại
và ngông
cuồng ấy
là sự từ
chối rõ
ràng
những ơn
huệ và
phúc lộc
cho
chính
họ. Mẹ
nhân từ,
nhưng sự
công
thẳng
của
Thiên
Chúa
chắc
chắn
không bỏ
qua
những
hành vi
và thái
độ của
loài hèn
kém mà
muốn đội
vương
miện của
thần
linh.
Trái
lại,
những
người
con dũng
cảm chấp
nhận đau
khổ và
hàm oan
trên cõi
trần này
ngay
trong
ngày của
Mẹ, chắc
chắn Mẹ
sẽ ra
tay nâng
đỡ và
bênh
vực. Có
sự nâng
đỡ và
bênh vực
nào
tuyệt
vời hơn
là sự
nâng đỡ
và bênh
vực của
Mẹ Chúa
Trời?
Lạy Mẹ
là Đấng
Vô Nhiễm
Nguyên
Tội,
chúng
con ca
ngợi Mẹ
và cùng
Mẹ,
chúng
con ca
ngợi và
tạ ơn
Chúa vì
lòng
nhân hậu
của
Ngài.
Xin Mẹ
dạy
chúng
con luôn
“làm
theo
những
điều
Ngài chỉ
bảo”
(Ga.
2,5). Và
xin Mẹ
cứu giúp
những
anh chị
em chúng
con đang
gặp điều
oan
trái,
đau khổ
hôm
nay.
Gioan Lê
Quang
Vinh