Chìm - nổi
Sáng nay, lòng đã
buồn trong bầu tang lễ của một
người thân quen lại chồng thêm
nỗi buồn khi nghe tin Em bị
dừng khấn ! Một người quen
biết với mình mà rơi vào cảnh
ngộ ấy làm sao mà vui được.
Chắc có lẽ các vị hữu trách
cầu nguyện và suy nghĩ nhiều
để ra quyết định với Em.
Chuyện bề trên quyết định trên
Em làm tôi lại có dịp để suy
nghĩ đến chuyện chìm, chuyện
nổi của đời tu, của ơn gọi của
mình.
Một tu sĩ, không
thuộc dòng chiêm niệm nghĩa là
hoạt động nhưng không phải là
cứ chăm chăm chú chú vào hoạt
động mà đánh mất đi đời chiêm
niệm, đời cầu nguyện. Dù tu
trong dòng hoạt động đi chăng
nữa ta cũng phải ngầm hiểu với
nhau rằng cần lắm những giây
phút chiêm niệm, những giờ
phút cầu nguyện. Những giờ
phút “chìm” ở Tu Viện sẽ là
“dưỡng chất” cho ta “nổi” ở
ngoài Tu Viện và những chuyện
“nổi” ta làm ngoài Tu Viện
phải được đặt trên nền tảng
“chìm” mà ta trau dồi ở trong
Tu Viện. Phải chăng đời tu chỉ
đánh giá ở những bề nổi mà
quên đi bề chìm. Dẫu là dòng
hoạt động đi chăng nữa nhưng
đâu phải lúc nào cũng như con
rối hoạt động ngoài đường.
Tôi cũng như Em,
mang trong mình phận của một
con người và nhất là tuổi trẻ,
ta thích làm và làm nhiều việc
để tìm cái thành công của cuộc
đời nhưng đó không phải là
cùng đích của đời tu, không
phải là căn cốt của đời tu.
Căn cốt của đời tu vẫn phải
đặt trên nền tảng của bề chìm
chính là đời sống cầu nguyện,
đời sống chiêm niệm. Bằng
chứng là tất cả những gì Em đã
nổ lực và cống hiến dẫu cho
rằng đó là cho người nghèo,
cho người tất bạt rất nổi
nhưng bề chìm của Em bị thiếu,
bị khuyết để rồi các vị hữu
trách phải đi đến quyết định
chẳng mấy gì gọi là vui ấy.
Tất cả những thành quả, những
kết quả có được phải nói rằng
chỉ là con số “không” thật lớn
trước quyết định ấy của Bề
Trên.
Tôi không làm bề
trên, tôi không có trách nhiệm
đào tạo trên Em nhưng tôi cũng
hiểu rằng các đấng các bậc
cũng đau lòng lắm với cái
quyết định ấy. Vì lẽ, cái
quyết định ấy phải cân nhắc,
phải suy nghĩ, phải cầu nguyện
nữa chứ không dựa trên cảm
tính được. Trong lòng tin, qua
quyết định của các vị hữu
trách là ý mà Chúa gợi lên
trong Em.
Nhìn lại Em, qủa
thật Em quá thành công và
thành công mỹ mãn trên bước
đường Em đi. Có thể nói Em là
một “ngôi sao” của các bạn
đồng lớp, của các bạn cùng
trang lứa. Những việc Em làm,
những thành công của Em mà Em
có được ắt hẳn là hơn nhiều
người, hơn nhiều bạn cùng lớp.
Nhìn Em, nhiều người trong đó
có tôi cũng thích, cũng mong
có những thành quả ấy nhưng
dưới mắt của Thiên Chúa, dưới
mắt của những vị hữu trách
không phải là như vậy.
Với quyết định của các đấng
các bậc cũng như kết quả những
ngày tháng Em cố gắng hoạt
động ấy một lần nữa cho tôi
thấy rằng căn cốt của đời tu
không phải là những thành công
rực rỡ, những tràng pháo tay
thật to, những lời ngợi khen
đầy hoa mỹ. Không phải ngẫu
nhiên hay vì cảm tính mà các
vị hữu trách quyết định như
vậy. Tôi nghĩ rằng phải cầu
nguyện, phải tham khảo ý kiến,
phải cân nhắc lắm mới quyết
định như vậy. Các vị hữu trách
quyết định như vậy để đưa ra
lập trường chung của đào tạo,
của ơn gọi đó là cầu nguyện,
chiêm niệm chứ không phải ở
những cái rực rỡ thành công bề
ngoài. Lập trường, đường lối
của các vị hữu trách vẫn đặt
nặng bề chìm, đời sống cầu
nguyện và chiêm niệm chứ không
phải là bề nổi, là bên ngoài
của một tu sĩ.
Thật đáng thương cho những tu
sĩ sống dựa trên những thành
công bề nổi rực rỡ, những
tràng pháo tay và những lời
ngợi khen đầy hoa mỹ. Tất cả
nó chẳng là gì cả nếu như tu
sĩ ấy không đặt cuộc đời mình
trong sự chiêm niệm với Chúa,
trong đời sống cầu nguyện với
Ngài.
Đã có người làm mát lòng tôi
khen tôi điều này điều kia,
tôi đều cảm ơn họ vì họ đã
dành cho mình những lời khen
ấy nhưng xét cho cùng nó chẳng
là gì cả. Chúa Giêsu ngày xưa
cũng thế ! Người ta theo Chúa,
người ta cũng tung hô Chúa,
tán dương Chúa và thậm chí còn
đòi tôn Chúa lên làm Vua nhưng
rồi người ta giết Chúa chẳng
khác gì một tên trọng tội. Nếu
như ta sống trên những lời tán
dương đó một lúc nào đó ta sẽ
đau đớn nếu như những người đó
sát hại chúng ta. Và nếu muốn
lòng mình được thanh thản,
bình an như Chúa trước lời
tung hô, trước bản án tử người
ta dành cho Chúa thì không có
con đường nào khác con đường
chiêm niệm, kết hiệp với Chúa
Cha.
Nhớ lại suy nghĩ
và cách lối của Cha Thánh
Anphongsô - tổ phụ Dòng Chúa
Cứu Thế - quả thật là hay.
Ngài vẫn dặn dò các tu sĩ dòng
mình là phải chiêm nghiệm rồi
mới hoạt động và hoạt động rồi
phải về lại tu viện để sống
đời chiêm nghiệm. Dù làm gì đi
chăng nữa như là giảng đại
phúc, lo cho người nghèo khổ
tất bạt đi chăng nữa thì Ngài
vẫn mời gọi tu sĩ dành một nửa
thời gian cho hoạt động và
dành một nửa cho chiêm niệm.
Một đoàn đi giảng đại phúc thì
cần lắm những trợ sĩ lo bếp
núc và quan trọng hơn là đoàn
trợ sĩ đó cầu nguyện cho lời
rao giảng của các linh mục.
Chuyện Em được mời
gọi dừng lại cũng là dịp để
tôi nhìn lại mình. Tôi cũng
như Em, hăng hái, nhiệt huyết
với ơn gọi, với đời tu nhưng
những hoạt động bề nổi ấy
không phải là cùng đích của
đời tu. Những hoạt động nổi ấy
nếu như không đặt trên bề chìm
của đời sống cầu nguyện, của
đời sống chiêm niệm thì thành
quả ấy chẳng là gì cả.
Đời sống cầu nguyện, đời sống
chiêm nghiệm của ta không ai
đánh giá, không ai nhận xét
được, chỉ mình ta và Chúa và
Chúa với ta biết chuyện này mà
thôi. Thật đáng tiếc nếu ta
chỉ chăm chăm chú chú bề ngoài
mà ta không nuôi dưỡng đời
sống nội tâm của ta.
Đôi khi vì lòng nhiệt thành
tông đồ, vì lòng nhiệt thành
với người nghèo mà ta đánh mất
bề chìm của đời tu thì tất cả
những hoạt động, những thành
công ấy thành rỗng vô nghĩa.
Khi ấy, ta muốn nổi còn ta để
Chúa chìm. Chuyện quan trọng
của cuộc đời, như Gioan Tẩy
Giả nói và sống là ta để Chúa
nổi và ta thì chìm.
Chuyện của Em nhắc
nhớ tôi dù mình ở cung bậc nào
mình cũng phải dành giờ cho bề
chìm của đời tu đó là chiêm
nghiệm, cầu nguyện chứ đừng
dốc hết lòng hết sức cho bề
nổi của cuộc đời.
Chuyện của Em cũng nhắc nhớ
tôi rằng mình cần phải bồi đắp
bề chìm của đời tu thật tốt để
rồi khi bề chìm tốt bỗng dưng
những thành quả bề ngoài sẽ tự
đến. Còn nếu ta cứ chăm chăm
chú chú bề nổi thì một lúc nào
đó ta sẽ gãy, ta sẽ đổ vì căn
cốt của đời tu là bề chìm của
ta nó rỗng tuếch !
Bề nổi : những
thành công sẽ chẳng là gì cả
nếu như bề chìm : đời sống
chiêm nghiệm trống vắng.
Anmai, CSsR
