ĐỜI
NGƯỜI CHIẾC LÁ
Những
ngày cuối tháng 10, Đất Thánh các Giáo xứ đông người đi tảo mộ. Bên
người thân yêu đang an nghĩ, con cháu, thân nhân thành kính đốt nến,
thắp nhang cầu nguyện.
Mỗi
chiều, tôi ra Đất Thánh của Giáo xứ cùng mọi người dọn dẹp cỏ rác,
phát quang bụi rậm, sữa sang lễ đài, chuẩn bị cho ngày lễ các đẳng
linh hồn.
Nhìn
những chiếc lá vàng rơi rụng khắp Nghĩa Trang, tôi nghĩ về mùa thu,
nghĩ về đời người và chiếc lá.
Nhớ
bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Lư:
Em
nghe không mùa thu.
Lá thu
rơi xào xạc.
Con
nai vàng ngơ ngác.
Đạp
trên lá vàng khô.
(Tiếng
thu)
Màu
vàng của lá, màu úa của cỏ, nắng nhạt gió chiều là hình ảnh đặc trưng
của mùa thu. Mùa “chịu tang” của những chiếc lá vàng. Ngồi nhìn lá
rơi, mỗi chiếc lá chọn cho mình một cách “chia tay”. Có những chiếc lá
ra đi trong sự quằn quại khổ đau, dùng dằng bịn rịn như thể không muốn
lìa cành; có những chiếc lá “hấp hối” loạng choạng buông mình cách
nặng nề nghiêng ngã trên mặt đất. Lại có những chiếc lá ra đi cách nhẹ
nhàng trong dáng điệu thướt tha buông mình theo gió. Những chiếc lá
khác không bàng hoàng hối hả mà chậm rãi, thanh thản, an nhiên rơi
mình trên thảm cỏ xanh như thể một bông hoa say trong giấc ngủ yên
lành. Một đời lá mong manh, chóng tàn phai rụng xuống. Mới đó, lá còn
xanh tươi, mà nay đã úa vàng lìa cành.
Đời
người có khác chi một chiếc lá cuối thu. Có những người ra đi trong
bấn loạn, hối tiếc, khổ đau, nặng nhọc. Lại có người ra đi về với cội
nguồn một cách thanh thản nhẹ nhàng thanh thản. “Lá rụng về cội”. Lá
rơi bên gốc cây. Lá chờ đợi một quá trình sinh học để trở thành dinh
dưỡng nuôi cây. Lá góp thân xác tàn úa để trả ơn cho cây. Đời lá ngắn
ngũi mà đầy ý nghĩa nhân sinh.
Nhìn
lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Kinh: “Có thời sinh ra, có thời chết
đi” (Gv 3,2). Mỗi loài thụ tạo đều có thời hạn của nó. Đời người
như chiếc lá mỏng manh, ngắn ngủi. Chỗ dựa trần gian chẳng an toàn
vững chắc.Tiền bạc vật chất, bằng cấp, kiến thức, chức quyền đều chóng
tàn phai. Sức khoẻ, sắc đẹp hao mòn rồi rệu rã theo tuổi đời năm
tháng.
Nhìn
lá vàng rơi, ta nhận ra sự thật cay đắng nhất của đời người là sự
chết. Nó chẳng từ ai, chẳng thương tiếc ai. Nó đến bất ngờ làm ta bang
hoàng. Phải bỏ lại tất cả mọi thứ ta gắn bó và gom góp suốt đời để ra
đi với hai bàn tay trắng. Cái chết của mỗi người là một chuyến đi cuối
cùng. Một chuyến đi quyết định và quan trọng. Một chuyến đi vĩnh viễn
không bao giờ trở lại. Một chuyến đi một vài tuần về thăm quê nhà, một
chuyến đi nghỉ hè đôi ba ngày…tôi đã phải sắp xếp chuẩn bị nhiều ngày,
có khi nhiều tuần …. Nhưng tôi đã chuẩn bị được những gì cho chuyến đi
cuối cùng và thật quan trọng của cuộc đời tôi? Tôi có nỗ lực để xắp
xếp chuẩn bị cho chuyến đi vĩnh viễn và không bao giờ trở lại này
không?
Nhìn lá
vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Vịnh: “Đời sống con người giống như cây
cỏ, như bông hoa nở trên cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến
đi, nơi nó mọc không còn mang vết tích” (Tv 102,15-16). Dù văn
minh đến dâu, con người vẫn không thắng nổi cái chết bằng sức mạnh của
khoa học kỹ thuật. Giàu nghèo sang hèn, trí thức hay bình dân, văn
minh hay lạc hậu … ai ai rồi cũng phải chết. Đứng trước cái chết, mọi
người đều bình đẳng. Sống là chuẩn bị cho con người đi về với cái
chết. Suy
tư về cái chết là suy tư về sự sống. Chết là một phần của sự sống bỡi
lẽ trong sự sống đã có sự chết. Nó là cánh cửa nối liền hai thế giới
như cửa sông đưa giòng nước vào nguồn biển rộng. Cứ theo định luật tự
nhiên, con người được sinh ra, lớn lên, già đi và chết. Đó là định
luật chung của con người. Không ai có thể sống mãi mà không chết. Các
vua chúa ngày xưa đã cố công đi tìm thuốc trường sinh bất tử nhưng họ
cũng chết. Để sống cách trọn vẹn, phải can đảm chấp nhận sự sống lẫn
sự chết.
Đời người ngắn ngủi như chiếc lá như lời Thánh Vịnh:
Đời
con là một kiếp phù du,
Loài người Chúa dựng nên thật mỏng manh quá đỗi.
Sống làm người ai không phải chết,
Ai
cứu nổi mình thoát quyền lực âm ty ?
(Tv
88,48-49)
Con
người không có quyền gì trên sự chết và sự sống. Sống và chết là kỳ
công và đều bởi Thiên Chúa.
Sự sống là mong manh, thế
mà Thiên Chúa lại phải đánh đổi bằng máu của các tiên tri, bằng mạng
sống của Con yêu dấu là Chúa Giêsu.
Nhìn
lá vàng rơi ta nghĩ về cuộc đời lữ thứ. Xin đừng mưu mô tính toán mà
làm gì. Xin đừng chia rẽ và thù ghét làm chi. Cuộc đời này thật ngắn,
tiền bạc trên thế gian này nhiều lắm, bàn tay ta có tham mấy cũng
chẳng vơ vét hết được. Rồi đến lúc bàn tay xuôi xuống, lạnh cóng, cô
đơn, chẳng nắm giữ được gì.
Để có
được sự ra đi trong thảnh thơi nhẹ nhàng và đong đầy niềm tin hy vọng
ngày mai tươi sáng, ta hãy định nghĩa cuộc đời mình bằng sự “hiện
hữu”, đừng bao giờ là sự “sở hữu”. Ta hãy chọn phương châm “sống với”
chứ đừng “sống vì”. Thấu cảm được ý nghĩa về cuộc đời thì ta mới nhẹ
nhàng, thanh thản ra đi mà không vướng bận, không ưu phiền. Như ai đó
đã từng nói:“Ngày ta sinh ra đời, mọi người cười ta khóc. Hãy sống như
thế nào để khi ra đi mọi người khóc ta cười”.
Lm
Giuse Nguyễn Hữu An
