CUỘC HIỆN RA CỦA ĐỨC MẸ AKITA NHẬT BẢN
Ðức
Mẹ Akita
nói gì với
nhân loại hôm nay?
Thanhlinh.net
chuyển dịch
từ tài liệu Akita
Download pdf file để gởi
cho bạn bè
Nữ Tu
Sugawara
Năm 1946, một năm sau khi thế chiến thứ hai chấm dứt, một phụ nữ trẻ trở thành
người định cư ở Yuzawadai, một đỉnh đồi chưa được khai thác cách
trung tâm thành phố Akita 7 cây số. Tên của thiếu nữ ấy là Sumako Sugawara và
sau này cô trở thành người đầu tiên tìm đến Seitai Hoshikai.
Sinh ra tại Akita, Sumako Sugawara phụ giúp cha và gia đình buôn bán quần
áo. Để bù lại sự giúp đỡ, cô được phép rửa tội trở thành người Công
giáo, một giấc mơ cô đã theo đuổi từ thời thơ ấu. Biến cố này là một
biến cố rất vui, là một sự chúc lành mà cô đã chờ đợi gần 10 năm qua. Sau khi
rửa tội, cô bị thu hút bởi ý định theo đuổi một đời sống cầu nguyện
chiêm niệm và cô đã quyết định xin vào tu viện Trappistine ở Hakodate, tỉnh Hokaido, dù phải hy sinh công việc giúp đỡ gia đình
buôn bán. Thế nhưng nhà dòng trả lời đơn xin của Sumako rằng: với dáng
người nhu mì như cô thì cô không thể chịu đựng nổi đời sống khó khăn làm
việc nặng nhọc và cầu nguyện ở đây. Đơn xin nhập tu viện bị từ chối.
Khi biết được việc xin vào nhà dòng của Sumako, cha mẹ cô hết sức bực
tức và cô liền bị đuổi ra khỏi gia đình. Mất nơi nương tựa gia đình, cô tiến
hành công việc trồng cấy với dự tính trở thành thầy dạy cho những nữ học sinh
nông nghiệp đang làm việc ở Nông trường thời chiến ở Shogunno, Akita.
Trong thời gian này, Sumako trải qua một kinh nghiệm không quên được. Cô
chứng kiến cuộc tấn công cuối cùng vào Nhật bản trong thời chiến tranh,
sau này được biết đến đó là cuộc không tập Tsuchizaki rạng sáng ngày
Nhật bản đầu hàng quân đội đồng minh. Kinh nghiệm khắc nghiệt này có ảnh hưởng
mạnh mẽ trên đời sống đức tin của cô hơn nữa.
Đời Sống ở Yuzawadai
Sau khi chiến tranh chấm dứt, Sumako tiếp tục ước muốn một đời sống cầu
nguyện chiêm niệm, và lợi dụng cơ hội đang có dự án phát triển đất đai của chính phủ địa phương để định cư tại Yuzawadai. Yuzawadai là một trong những khu vực
đang có chiến dịch thái thiết định cư với mục đích gia đăng sản xuất thực phẩm trong vùng. Cùng với gia đình người bạn gái Aiko Wada, Sumako dựng một chòi nhỏ và bắt đầu một đời sống cầu nguyện cộng đồng vào năm 1948, khi Sumako được 28 tuổi.
Việc định cư thật đơn giản và vùng ấy không có đường xá hay giếng nước, cũng như điện hay nước
vòi. Nước được xách mang về từ dòng suối dưới thung lũng, và một đèn dầu nhỏ
dùng cung cấp ánh sáng vào các đêm tối. Đã vậy, nhiều người cười chê họ với cái nhìn lạnh lẽo, một số thanh niên có chút tử tế giúp họ một bàn tay để cầy xới và khai thác đất đai. Thỉnh thoảng họ được hướng dẫn tâm linh từ linh mục Puhl và linh mục Klein dòng Ngôi Lời của giáo xứ Akita, giúp họ kiên trì
bền đỗ trong cầu nguyện và làm việc. Thật vậy, đời sống đầy khó khăn như
thế nên việc mời gọi bất cứ người bạn nào tham gia với họ chẳng thể nào xảy ra
được.
Năm 1948, Wada rởi bỏ Yuzawadai để vào tu viện chiêm niệm thánh Đaminh ở Morioka. Sumako học được rằng một cộng đồng chiêm niệm không thể thành hình trừ khi
có mức sống căn bản tối thiểu, thực phẩm và quần áo được bảo đảm với sự
trợ giúp tài chánh cần thiết. Năm 1950 khi cuộc sống bắt đầu kiệt quệ vì thiếu ngân sách, dâng cúng hay
thiếu chương trình vay mượn, Sumako thình lình được báo cho biết đơn xin
việc trước đây của cô nộp cho văn phòng quận trưởng được chấp thuận. Trong những ngày đó, Nhật bản thi hành
việc cải cách nông nghiệp khuyến khích làm chủ nông trường với luật mới về đất đai nông nghiệp và cải thiện đời sống cho nông dân. Nhờ kết quả này, Sumako có thể kiếm được tiền và với sự trợ giúp của
các tình nguyện viên do các người lãnh đạo các nhóm thanh thiếu niên, tình trạng đời sống của cô bắt đầu được ổn định.
Năm 1951, một phụ nữ trẻ, cô "S" đến sống tại Yuzawadai với chức vụ một người giữ nhà. Cô ở đó giúp Sumako công việc nội trợ và các việc lặt vặt khác. Năm 1953, cô "S", một người thợ mộc trẻ và một người thợ khác
góp sức cùng nhau dựng một căn nhà bằng gạch. Vào thời gian đó, không ai nghĩ rằng một tượng Đức Mẹ Maria
lại có thể khóc ở trong căn nhà này. Năm 1954, cô "M" được thu hút bởi đời sống ở Yuzawadai đã đến gõ cửa và tham gia vào cộng đoàn. Thế nhưng một năm sau
vào 1956, cô "M" được gọi để gia nhập một tu viện ở Tokyo và kết quả là
Sumako và cô "S" sống trong một cộng đoàn chỉ có 2 người. Vào thời gian này, điện đã bắt đầu có và
cái máy bơm tay cũ kỹ đã được thay thế bởi một máy bơm điện. Đời sống ở
Yuzawadai từ từ trở nên sáng sủa và tiện nghi hơn.
Dâng Hiến Tu Hội Seitai Hoshikai
Ba Nữ Tu
Năm 1961, Sumako Sugawara được Saki Kotake, một giáo lý viên ở giáo xứ Akita
viếng thăm và hỏi rằng: "Cô có thể làm việc với tôi để bắt đầu một ngôi nhà cho người gìa không? Saki giải thích rằng cô đã bàn với bà Chie Ikeda, một người sống với cô và
một ngôi nhà cho người già có thể hoạt động với sự trợ giúp của bà con bà Ikeda". Thế nhưng, Sumako từ chối đề nghị này nói rằng, mục đích
cô định cư ở Yuzawadai là để chuẩn bị một chỗ cho mục đích lâu dài của cô về một đời sống cầu nguyện chiêm niệm, thay vì
hoạt độngt điều hành ngôi nhà cho các người già.
Nhờ biến cố này dẫn đến sự bàn luận xa hơn về những viễn tượng mà Sumako đã ấp ủ bao năm qua được
giải bày với hai người phụ nữ kia. Kinh nghiệm của cô sống vùng đồng quê, những khó khăn cô đã trải qua để
biến đổi nông dân thành người Công Giáo, tất cả được chia sẻ và bàn luận. Khi Sugawara, Kotake và Ikeda tiếp tục bàn luận, sự nhất trí gia tăng giữa họ rằng họ cần làm việc với nhau
cho việc chuẩn bị thành lập một tu hội cầu nguyện chiêm niệm đáp ứng truyền thống của Nhật.
Khi linh mục Shojiro trở thành Giám mục đầu tiên của Giáo phận Niigata vào năm 1962, ba người phụ nữ thỉnh cầu ước nguyện của họ được trở thành một cộng đồng chiêm niệm. Giám mục Ito, sau khi hoàn tất
các chương trình ở Akita đã viếng thăm Yuzawadai lần đầu tiên, để xem xét địa hình. Giám mục Ito đã luôn hy vọng có thể thành lập một nhà dòng tận hiến cho
việc tôn sùng Thánh Thể. Thế nhưng, ngài trước hết phải tham dự đầy đủ bốn năm công đồng Vatican II bắt đầu khai mạc vào năm ấy, và bắt đầu công việc chuẩn bị về việc thành lập một tu hội đúng với những nguyên tắc của công đồng.
Khởi Sự
Khắc Tượng Đức Mẹ
Vào năm 1963, ba nữ tu, Kotake, Ikeda và Sugawara quyết định tận hiến cộng đồng cho Mẹ Maria và khởi sự đặt tượng Đức Mẹ ở Yuzawadai. Một tấm hình Đức Mẹ Các Dân Tộc mà Kotake và Ikeda
vẫn có lòng sùng kính được đưa cho ông Saburo Wakasa, một thợ điêu khắc gỗ sống ở Hodono, thành phố Akita, để khắc một tượng gỗ giống như
trong hình ấy. Đức Mẹ Các Dân Tộc là danh xưng của Đức Mẹ khi hiện ra với bà Ida Peerdeman, ở Amsterdam, Hòa lan vào khoảng giữa 1945 - 1959. Đức Mẹ mặc chiếc ào dài trắng và đứng trên quả địa cầu với một thánh giá phía sau và Mẹ đang xoải tay xuống
với bàn tay xòe ra. Ông Wakasa nói rằng ông "chú ý đến việc làm nổi bật sự dịu dàng của Đức Mẹ và làm cho khuôn mặt Mẹ có nét người Nhật bản. Bức tượng này, được trạm trổ ra với một con dao duy nhất từ một khúc gỗ cây Judas, và được đặt ở
phòng giải trí của Yuzawadai Aiji-en.
Năn 1966, đăng ký trở thành hội viên ở Yuzawadai từ từ tăng dần và Giám mục Ito đồng ý với ba
nữ tu gọi cộng đồng là "Seitai Hoshikai". Căn nhà được tu sửa
lại để có một nhà nguyện nhỏ. Đây là lần đầu tiên Thánh Thể Chúa được lưu giữ ở Yuzawadai. Năm 1967 tiếp theo
đó, Giám mục Ito đến thăm linh mục Hikaru Mochizuki, người đang dạy thần học ở Đại học Chủng viện ở Tokyo, trở thành cha linh hướng của các tu sĩ Seitai Hoshikai. Cha Mochizuki đến Yuzawadai vào tháng Mười Một vào một ngày mưa lạnh buốt. Ngài là một thần học gia với 20 năm theo học ở Âu châu và giảng cho các sơ hằng ngày về Thánh Kinh, Giáo lý, thần học và tiếng Latinh. Ngài cũng dạy ở Trường Đại học
dành cho nữ sinh viên ở Akita. Cha thích cảnh núi đồi và người ta thường thấy cha leo các núi ở địa phương.
Chấp Thuận Là Một Tu Hội
Giám mục Ito áp dụng chỉ thị mới của công đồng Vatican II về "Tu hội đời" và gia tăng con số nữ tu hoạt động mạnh mẽ sống đời sống tận hiến trong khi vẫn sống giữa lòng người giáo dân. Ngày 12/5/1969, cộng đồng Seitai Hoshikai được hợp thức hóa là một tổ chức tôn giáo hợp pháp do văn phòng Quận trưởng Akita công nhận. Trong cùng năm ấy, các nữ tu Ikeda, Kotake, và Sugawara dâng lời khấn đầu tiên "Khó nghèo, Khiết tịnh và Vâng phục" trước sự hiện diện của Giám mục Ito.
Ngày 8/9/1970, tu nhà viện được hoàn tất và trong cùng một ngày cộng đồng Setai Hoshikai nhận được sự chấp thuận của Giám mục điạ phận Niigata là một cộng đồng đạo đức liên kết (một thứ tự trong tiến trình thành hình) và cộng đồng Seitai Hoshikai chính thức
được thành hình. Con số nữ tu tiếp tục gia tăng, và đến tháng 8 năm 1972 có tất cả 16 nữ tu, trong đó 6 nữ tu sống ở nhà mẹ tại Yuzawadai và 10 nữ tu kia sống giữa lòng đời.
Biến
Cố
Dấu Thánh Giá Máu Nơi Bàn Tay Đức
Mẹ
Vào năm 1969 khi cộng đồng Seitai Hoshikai đang ở trong bước tiến cuối cùng để hình thành, phần đông các nữ tu sống ở nhà chi nhánh tại Senshu Nakajima thành phố Akita thay vì ở nhà mẹ tại Yuzawadai. Dĩ nhiên lý do một phần là vì các nữ tu làm việc là các giáo lý viên và là các cô giáo ở trong thành phố, thế nhưng lý do thật sự là vì đời sống khó khăn ở Yuzawakai. Tuy nhiên, cám ơn Giám mục Ito tích cực kêu gọi các phụ nữ làm việc ở các nhà thờ địa phương tại Niigata, chúng tôi có thể tụ tập đủ thành viên để đạt chỉ tiêu thành lập làm một tu hội đời. Vì thế, nữ tu Ikeda, Kotake và một vài nữ tu khác thường sống trong thành phố
nay về sống tại Yuzawadai. Con số nữ tu sống ở nhà mẹ nhờ đó lên đến 7 người.
Một ngày nọ vào tháng 3,1973, một trong các nữ tu đời của chúng tôi làm việc tại giáo xứ Myoko, chị "S" tự nhiên không nghe được. Bác sĩ ở nhà thương Niigata Rosai khám bệnh
cho chị và thấy là bị "tê liệt thần kinh thính giác vì quá kiệt sức" và chị được gọi về sống ở nhà mẹ.
Chị "S" thường làm ngạc nhiên các nữ tu khác bằng cách nói với họ trong bữa ăn về kinh nghiệm thiêng liêng của chị từ thời thơ ấu. Sau khi chị ấy về đến Yuzawadai những kinh nghiệm huyền bí tiếp tục xảy đến với chị.
Tháng 6 năm 1973, chị nói rằng chị chứng nghiệm thấy một luồng ánh sáng từ Nhà Tạm và chị cũng nghe một giọng nói tuyệt vời từ tượng Đức Mẹ nói với chị. Vì linh mục Mochizuki đã từ nhiệm làm tuyên uý và trở về Tokyo năm 1973, sự kiện này được tường trình trực tiếp cho Giám mục Ito. Giám mục chỉ thị cho chị "đừng nghĩ rằng mình đặc biệt bằng bất cứ cách nào", và quyết định theo dõi tình hình một thời gian lâu hơn. Và vào tháng 7,1973 một vết thương hình Thánh giá xuất hiện trong lòng hai bàn tay của chị "S" và
trong bàn tay của tượng Đức Mẹ. Một chị đã nhìn thấy vết thương trên tượng Đức Mẹ tường thuật lại sự kiện như sau:
"Vào 6 giờ tối thứ Sáu đầu tháng (đây là ngày sùng kính Trái Tim Chúa Giêsu vào mỗi tháng), tôi vừa trở về từ trường học nơi tôi làm việc, khi chị Kotake nói với tôi về vết thương xuất hiện trên lòng bàn tay của tượng Đức Mẹ. Tôi đến gần bức tượng và thấy một vết thương cắt rõ nét có hình thánh giá
dài khoảng 1.5 đến 2 centimeters, ở giữa lòng bàn tay phải, nét cắt giống như một con dao sắc vậy. Tôi khẳng định là không có hình thánh giá ở tay Đức Mẹ trước đây. Tôi có trách nhiệm phục vụ nơi phòng áo lễ đã 5 năm, và thường lau chùi tượng với khăn vải, vì thế tôi biết chắc chắn
như thế. Đêm ấy, lần nữa trong nhà nguyện, tôi được cho thấy vết thương nơi lòng bàn tay của chị "S". Những đường nét màu đỏ tạo thành hình một cây thánh giá và trông thật đau đớn lắm".
Một nữ tu khác làm chứng như sau:
"Có một biến cố là một vết thương hình một cây thánh giá thình lình xuất hiện trong lòng bàn tay của tượng Đức Mẹ và kéo dài ba tháng. Vết thương được chứng kiến bởi Giám mục Ito và tất cả các nữ tu đang sống ở đó. Thế nhưng, bên cạnh vết thương, tôi thấy những bong bóng máu chảy ra từ bàn tay phải của tượng Đức Mẹ. Tôi quệt vết máu với ngón tay trỏ của tôi và
đưa lên ngửi. Nó có mùi giống như máu người ta".
Biến
Cố
Đức
Mẹ Khóc
Trong thời gian ấy, buổi sáng ngày 4/1/1975, xảy ra một biến cố mới khác là nước mắt bắt đầu chảy xuống từ tượng Đức Mẹ. Những dòng nước mắt bắt đầu từ ngày này và tiếp tục mỗi ngày, có khi cách vài ngày, tất cả 101 lần cho đến ngày 15/9/1981, Lễ Đức Mẹ Sầu Bi. Một nữ tu chứng kiến đầu tiên những giọt nước mắt của Đức Mẹ tường thuật như sau:
"Tôi lần đầu tiên thấy tượng Đức Mẹ đang khóc. Tôi thấy cả hai mắt Đức Mẹ sũng ướt nước mắt khi tôi đi từ phòng áo đến bàn thờ để sắp đặt mọi sự cho trật tự sau thánh lễ buổi sáng. Tôi rất ngạc nhiên một giây lát, và liền sau đó tràn ngập cảm giác một sự hiện diện Linh Thiêng. Tôi cũng cảm thấy
như Đức Mẹ hiểu sự đau đớn lớn lao của tôi, và vì thế Mẹ đã khóc cho tôi. Con số thánh giá mà tôi phải mang
trên vai càng gia tăng từ khi tôi chịu phép rửa và gia nhập tu hội, và tôi chưa nói với ai về điều này..."
Theo thông lệ mỗi khi Đức Mẹ khóc, các nữ tu ngưng làm việc và tụ họp trước tượng Đức Mẹ để lần hạt, và sau đó thì linh mục lau những giọt nước mắt. Miếng bông gòn dùng lau nước mắt
Đức Mẹ được gởi tới phòng thí nghiệm tại đại học Akita và Gifu để thử nghiệm và
kết quả được xác nhận là có chứa "chất nước từ con người".
Các
Thông
Ðiệp
Ðức
Mẹ
Akita
1)
Thông
điệp
thứ
nhất
của
Đức
Mẹ
ngày
6/7/1973
"Con
yêu
dấu,
tập
sinh
của
Mẹ,
con
đã
ngoan
ngoãn
vâng
lời
Mẹ
từ
bỏ
mọi
sự
để
theo
Mẹ.
Thương
tật
nơi của
đôi
tai
có
làm
cho
con
đau
đớn
lắm
không?
Hãy
tin
chắc
là
con
sẽ
được
chữa
lành
bệnh
điếc
tai.
Vết
thương
nơi
bàn
tay
có
làm
cho
con
đau
đớn
không?
Hãy
cầu
nguyện
để
đền
tội
cho
loài
người.
Mỗi
người
trong
tu
viện
này
đều
là
những
người
con
bất
khả
thi
của
Mẹ.
Con
có
sốt
sắng
đọc
kinh
"các
Nữ
Tỳ
Của
Thánh
Thể"
không?
Vậy
Mẹ
con
ta
cùng
đọc
nhé."
"Lạy
Trái
Tim
Cực
Thánh
Chúa
Giêsu,
thật
sự
hiện
diện
trong
Thánh Thể,
con
xin
hiến
dâng
linh
hồn
và
xác
con,
để
hoàn toàn hiệp nhất cùng Thánh Tâm Chúa, đang hiến dâng từng phút giây
trên
các
bàn
thờ
khắp
thế giới,
để
cảm tạ cùng
Chúa
Cha,
và
cầu
cho
Triều
Đại
Cha
trị
đến.
Xin
Chúa
đoái
nhận
lễ
hèn
mọn
chính
thân
xác con.
Xin
Chúa
dùng
con
theo
Thánh ý
Chúa
để
tôn
vinh
Chúa
Cha,
và
cho
sự
cứu
rỗi
các
linh
hồn.
Lạy
rất
Thánh
Đức
Mẹ
Chúa
Trời,
xin
Mẹ
đừng
bao
giờ
để
con
phải
xa
lìa
Con
của
Mẹ.
Xin
Mẹ
che
chở
và
bảo
vệ
con
như
con
riêng
Mẹ vậy.
Amen."
Khi
đọc
xong
bài
kinh
thì
có
giọng
nói
Thiên
đàng
tiếp:
"Hãy
cầu
nguyện
nhiều
cho
Đức
Giáo
Hoàng,
cho
các
Giám
Mục
và
các
Linh
Mục.
Từ
khi
được
chịu
phép
Rửa
Tội,
con
vẫn
trung
thành
cầu
nguyện
cho
các
ngài.
Hãy
tiếp
tục
cầu
nguyện
thật nhiều...
thật
nhiều.
Hãy
nói
lại
với
bề
trên
của
con
tất
cả
những
gì
đã
xảy
ra
hôm
nay
và
hãy
vâng
lời
ngài
trong
mọi
sự
ngài
sẽ
nói
cho
con.
Bề
trên
của
con
đã
yêu
cầu
con
hãy
sốt
sắng
cầu
nguyện".
2)
Thông
điệp
thứ
hai
của
Đức
Maria
ngày
3/8/1973
"Con
yêu
dấu,
tập
sinh
của
Mẹ,
con
có
yêu
mến
Thiên
Chúa
không?
Nếu
con
yêu
mến
Thiên
Chúa,
hãy
lắng
nghe
lời
Mẹ nói
với
con.
Điều
này
rất
quan
trọng...
Con
hãy
nói
lại
với
bề
trên
của
con.
Rất
nhiều
người
đang
gây
buồn
phiền
cho
Chúa.
Mẹ
muốn
nhiều linh hồn an ủi Ngài để làm dịu
cơn
thịnh
nộ
của
Chúa
Cha.
Cùng
với
Con
của
Mẹ,
Mẹ
muốn
nhiều
linh
hồn
dâng
những
đau
khổ
và
khó
nghèo
của
mình,
để
đền
tạ
cho
kẻ
tội
lỗi
và
những
kẻ
vô
ơn
bội
nghĩa.
Để
thế
gian
biết cơn
thịnh
nộ
của
Ngài,
Thiên
Chúa
Cha
đang
chuẩn
bị
giáng
xuống
toàn
thể
nhân
loại
một
sự
trừng
phạt
ghê
gớm.
Mẹ
đã
nhiều
lần
cùng
với
Con
Mẹ,
can
thiệp
để
làm
nguôi
cơn
thịnh
nộ
của
Thiên
Chúa
Cha.
Mẹ đã ngăn cản được tai họa đổ xuống
nhờ
dâng
những
đau
khổ
và
hy
sinh
của
Chúa Con
đã chịu trên Thánh Giá, Máu Châu Báu của Người đã đổ ra, và
những
linh
hồn
yêu dấu
an
ủi
Thiên
Chúa tạo thành đội quân những linh hồn tội nhân cầu khẩn Chúa.
Cầu
nguyện,
ăn
năn
thống
hối
và
những
can
đảm
hy
sinh
có
thể
làm
giảm
cơn
thịnh
nộ
của
Thiên
Chúa
Cha.
Mẹ
muốn
cộng
đoàn
các
con
cũng
làm
điều này như vậy... đó là yêu mến đức khó nghèo để tự thánh hoá và cầu
nguyện đền tạ những sự xúc phạm và vô ơn bội nghĩa của rất nhiều người.
Hãy đọc kinh các Nữ Tỳ Của Thánh Thể với sự ý thức ý nghĩa của nó, và
đem ra thực hành; hãy phó dâng (tất cả những gì Thiên Chúa gửi đến), để
đền tạ tội lỗi. Mỗi người hãy cố gắng tùy theo khả năng và địa vị của
mình, dâng hiến toàn thân mình cho Chúa.
"Ngay
cả
trong
một
Tu
hội
đời,
việc
cầu
nguyện
rất
cần
thiết.
Những
linh
hồn
sẵn sàng
cầu
nguyện
thì đang
trên
đường
được quy tụ lại.
Ðừng
ràng
buộc
chú
ý
nhiều
đến
hình
thức,
hãy
trung thành
và
sốt
sắng
cầu
nguyện
để
yên
ủi
Chúa.
Ngừng
một
lát
Đức
Mẹ
nói
tiếp:
"Điều
gì con nghĩ trong lòng có thật
không?
Con
có
thực
sự
quyết
định
trở
nên
viên
đá
bị
thợ xây loại
bỏ
không?
Hỡi tập
sinh
của
Mẹ,
con
là
người
không
do
dự,
mong
ước
được
hoàn
toàn
thuộc
về
Chúa,
muốn
được
trở
nên
hiền
thê
xứng
đáng
của
Đấng Phu
Quân,
thì con hãy
tuyên hứa với sự hiểu biết rằng con phải chịu đóng đanh vào Thánh
Giá
bằng
ba
cái
đinh nhọn:
Đó
là
ba
cái
đinh
của
khó
nghèo,
khiết
tịnh
và
vâng
lời.
Trong
ba
điều
này,
đức
vâng
lời
là
nền
tảng.
Để
hoàn
toàn
từ
bỏ
bản
thân,
hãy
để
bề
trên
hướng
dẫn
con. Ngài sẽ biết thế nào để
hiểu
con
và
hướng
dẫn
con.'
3)
Thông
điệp
thứ
ba
của
Đức
Trinh
Nữ
ngày
13/10/1973
"Con
gái
cưng
của
Mẹ,
hãy
lắng
nghe
những
lời
Mẹ
phải
nói
với
con.
Và
con
hãy
nói
lại
với
bề
trên
của
con.'
Ngưng
một
lát:
"Như
Mẹ
đã
nói
với
con,
nếu
loài
người
không
ăn
năn
sám hối và
cải
thiện
đời
sống,
Thiên
Chúa
Cha
sẽ
giáng
xuống
một
hình
phạt
khủng
khiếp.
Hình
phạt
này
còn
khủng
khiếp
hơn
nạn
đại
hồng
thuỷ,
một
hình
phạt
mà
loài
người
chưa
từng
thấy
bao
giờ.
Lửa
sẽ
từ
trời
rơi
xuống
tiêu
diệt
một
phần
lớn
nhân
loại,
người
lành
cũng
như
kẻ
dữ,
không
chừa các linh mục lẫn người giáo dân.
Những
kẻ
sống
sót
sẽ
cảm
thấy
cô
quạnh
đến
nỗi
thèm
khát
số
phận
của
người
chết. Niềm an ủi duy nhất còn lại cho các con là Chuỗi Mân côi và
Dấu Chỉ mà Con Ta để lại. Hãy đọc kinh Mân côi mỗi ngày.
Với
chuỗi
Mân
côi,
hãy
cầu
nguyện
cho
Đức
Thánh
Cha,
cho
các
Giám
mục
và
các
linh
mục".
"Thế lực ma quỷ sẽ xâm nhập vào trong
Giáo
Hội,
đến
nỗi
người
ta
sẽ
thấy
Hồng
y
chống
đối
Hồng
y,
Giám
mục
chống
đối
Giám
mục.
Những
linh
mục
có
lòng
sùng
kính
Mẹ
sẽ
bị
chính
đồng bạn
của
họ
khinh
miệt
và
chống
đối...
Thánh
đường
và
bàn
thờ
bị
cướp
phá;
Giáo
Hội
thì
đầy
dẫy
những
người chấp
nhận
thương
lượng thỏa hiệp, và
ma
quỷ
sẽ
ép
buộc
nhiều
linh
mục
và
những
linh
hồn
thánh
hiến
từ
bỏ
việc
phụng
sự
Thiên
Chúa".
"Ma
quỷ
đặc
biệt
sẽ
không
buông
tha chống lại
những
linh
hồn
đã
dâng
hiến
cho
Chúa.
Nghĩ
đến
sự
mất
mát
quá
nhiều
linh
hồn
như
thế
là
nguyên
nhân
làm
cho
Mẹ
đau
buồn.
Nếu
tội
lỗi
gia
tăng
cả
số
lượng
và
cường
độ
thì
sẽ
không
còn
tha
thứ
cho
họ
được
nữa."
"Với
can
đảm
hãy nói
lại
với
bề
trên
của
con.
Ngài
sẽ
biết
cách
nào
để
khuyến
khích
mỗi
người
các
con
cầu
nguyện
và
hoàn
thành
những
công
việc
đền
tạ tội lỗi."
Khi Tiếng Nói đã ngưng, tôi lấy hết can đảm để ngước đầu lên, thì thấy
bức tượng vẫn còn sáng láng, nhưng nét mặt Mẹ đượm một vẻ buồn. Rồi tôi
định bụng hỏi,
'Ai
là
bề
trên
của
con?'
Bỗng
nhiên
tôi
cảm
thấy
Thiên
thần
hiện
ra
bên
cạnh
tôi,
tôi
không
nghe
được
tiếng
nói
nhưng
chỉ
cảm
thấy
Thiên
thần
nói
với
tôi,
'Trong
những
dịp
như
vậy
đúng
ra
con
có
thể
hỏi
những
câu
hỏi
quan
trọng
hơn.'
Nhưng
ngoài
Đức
Giám
Mục,
tôi
còn
có
ba
bề
trên
nữa,
nên
nghĩ
đây
là
cơ
hội
để
hỏi.
Tức
thì
Tiếng
Nói
trả
lời:
"Đó là Đức Giám Mục Ito, người hướng dẫn
tu
hội
của
con."
Đức
Mẹ
mỉm
cười
và
nói
tiếp:
"Con còn điều gì muốn
hỏi
nữa
không?
Hôm
nay
là
lần
cuối
cùng
Mẹ
nói
với
con
bằng
tiếng
nói
sống thực.
Từ
nay
trở
đi
con
sẽ
vâng
lời
đấng
được
gửi
đến
với
con
và
bề
trên
của
con".
"Hãy
năng
cầu
nguyện
kinh
Mân
côi.
Chỉ
một
mình
Mẹ
còn
có
thể
cứu
các
con
khỏi
những
thảm
hoạ
sắp
xảy
ra.
Những
ai
tin
tưởng
nơi
Mẹ
thì
sẽ
được
cứu thoát."
Lá Thư Của Điạ Phận
Đức Giám Ito mục ra chỉ thị nghiêm ngặt cho các nữ tu rằng: "Những biến cố xảy ra ở đây rất huyền nhiệm, vì thế nên hành xử một cách thận trọng. Tôi yêu cầu mỗi chị em giữ im lặng về việc này". Thế nhưng chẳng bao lâu biến cố này được tiết lộ qua những khách hành hương đã chứng kiến các biến cố và rồi bài viết được đăng trên nguyệt san Công Giáo. Bài viết ấy cho biết số người chứng kiến Đức Mẹ khóc lên đến 500 người. Không những người ta thấy nước mắt mà còn cảm nghiệm một mùi thơm dễ chịu lúc ấy nữa.
Vào ngày 22/4/1984 trước khi về hưu theo luật của Giáo phận Niigata, Giám mục Ito
phổ biến "Thư Giáo phận liên quan đến tượng Đức Mẹ Akita" như sau:
- Theo cuộc điều tra của tôi, không có điều gì từ chối những chuỗi biến cố siêu nhiên chung quanh tượng Đức Mẹ ở Seitai Hoshikai, Yuzawadai, thành phố Akita. Và tôi cũng không tìm thấy điều gì trái ngược với đức tin và luân lý.
- Vì thế, tôi không ngăn cấm việc tôn kính Đức Mẹ Akita trong giáo phận cho tới này chúng ta có được trả lời chắc chắn từ Tòa thánh Rôma.
Tháng 6 năm 1988 Đức Hồng Y Ratzinger, Trưởng Bộ Tín lý đức tin, đưa ra
phán quyết về biến cố ở Akita và những thông điệp là đáng tin cậy và có
giá trị đức tin.
Bạn thân mến,
Những biến cố hôm nay đang xảy ra từ nhiều nơi
trên thế giới và ở Việt nam dường có phần đúng với
lời tiên tri của Mẹ.
Là Mẹ ai cũng thương con mình. Mẹ Maria một đàng
thương chính Con mình, một đàng Mẹ thương chúng
ta. Mẹ không muốn nhân loại đi sai đường, Mẹ không
muốn một lưỡi gươm thâu qua lòng Mẹ một lần nữa
khi thấy hình phạt của Thiên Chúa giáng xuống trên
nhân loại, Mẹ không muốn nhân loại tiếp tục lầm
bước trong đêm tối. Mẹ mời gọi nhân loại hãy trở về với
Thiên Chúa bằng cách sám hối, ăn năn và dâng những
hy sinh lên Thiên Chúa. Vũ khí mà Mẹ ban cho nhân
loại để chiến đấu với thế gian và ma quỷ đó chính
là Chuỗi Mân Côi. Ước gì mỗi người hãy tiếp tay
với Mẹ giữa thế giới hôm nay đầy biến loạn và đã
rời xa Thiên Chúa. Mẹ đang mời gọi bạn, đặc biệt
những người con yêu mến Mẹ hãy tiếp tay với Mẹ để
hướng nhân loại về với Thiên Chúa và làm dịu bớt
cơn thịnh nộ mà nhân loại đang chọc giận Ngài.
Mời bạn nghe bản nhạc Lạy Thánh Nữ Maria như
lời khẩn cầu lên Mẹ
AVE MARIA
ĐK1: AVE MARIA, LẠY THÁNH NỮ MARIA MẸ TRÀN NGẬP
HỒNG ÂN THIÊN CHÚA. QUỲ GỐI CÚI BÊN MẸ CON NGUYỆN
TRỌN ĐỜI CA VANG ƠN THÁNH. TRINH NỮ Ở CÙNG CHÚNG
CON, LUÔN ĐOÁI THƯƠNG NHÌN NGẮM CON. CÚI XIN KHẤN
NGUYỆN ƠN PHÚC NHÂN TỪ CHIA BAN HỒNG ÂN.
1- CHUÔNG NGÂN VANG CHIỀU BUÔNG GIÓ LUNG LINH NẾN
VÀNG ĐOÀN CON ĐANG CÚI XIN (AVE MARIA) XIN SỐNG
TRONG AN BÌNH (XIN SỐNG TRONG AN BÌNH) NIỀM VINH
CỦA TÌNH YÊU (AVE MARIA) TRAN HÒA TRONG MỖI TÂM
HỒN CỦA TÌNH MẸ ƠI CAO XA KIA. MẸ NHÌN THẤU TÂM
CON.
ĐK2: MẸ ĐỨC CHÚA GIÊSU ĐANG HÒA CÙNG CON BÀI CA
DÂNG CHÚA. BÀI HÁT ẤY VANG TRONG TÂM HỒN MỌI NGƯỜI
RU ĐÊM U TỐI. CON HỠI HÃY BỪNG SÁNG LÊN CON HỠI
HÃY CÙNG CHÚNG SINH, HÁT VANG THÁNH TÒA THIÊN CHÚA
AVE MARIA. (HÁT ĐK1)
2- CON DÂNG LÊN MẸ YÊU, TRÁI TIM ÚA TÀN (TIM CON
ĐANG TÀN PHAI) MẸ ƠI XIN ĐOÁI THƯƠNG (AVE MARIA)
THƯƠNG ĐỨA CON ĐỌA ĐẦY MẸ ƠI HÃY ỦI YÊN (AVE
MARIA) TÂM HỒN CON NHỮNG ƯU PHIỀN LẶNG CÂM TÌM SỨC
SỐNG XIN MẸ HÃY THƯƠNG BAN.