Cuộc
hiện ra
của Đức
Mẹ được
Giáo Hội
công
nhận gần
đây
nhất:
ĐỨC MẸ
LAUS,
PHÁP:
NƠI ẨN
NÁU CỦA
CÁC LINH
HỒN TỘI
LỘI
CUỘC
HIỆN RA
VỚI CHÂN
PHƯỚC
BENOITE
RENCUREL
(TẠM
DỊCH:
ĐỨC MẸ
HỒ LỤA –
PHÁP
QUỐC)
Cát Minh
chuyển
dịch cho
thanhlinh.net
Lời
Ngỏ:
Giáo hội
Pháp vừa
mới
chính
thức
công
nhận
ngày
7/5/2008
cuộc
hiện ra
của Đức
Mẹ Laus
ở Pháp
cách đây
3 thế kỷ
với một
cô bé
chăn
chiên.
Mục đích
của cuộc
hiện ra
là giúp
hoán cải
các tội
nhân.
Ngoài
ra,
lời tiên
báo của
Đức Mẹ
về thông
điệp
được
loan đi
vào thời
cuối
cùng.
Phải
chăng
đây là
thông
điệp mà
Thiên
Chúa
cũng
muốn gởi
tới nhân
loại hôm
nay, khi
thế giới
đang rời
xa Thiên
Chúa.
Tỗi lội
đang lan
tràn
khắp thế
giới qua
internet,
phá
thai,
buôn
người,
khủng bố
và các bệnh
dịch,
thiên
tai dồn
dập… Thế
nhưng
con
người
vẫn còn
hy vọng,
khi họ biết sám
hối trở
về với
Thiên
Chúa.
Xin tiếp
tay phổ
biến
thông
điệp Đức
Mẹ Laus
đến với
mọi
người.
Chân
thành
cám ơn.
Download
Acrobat
pdf
gởi cho
bạn bè.
=======
Sau hơn
3 thế
kỷ, Đức
Mẹ hiện
ra ở
Laus
(tạm
dịch Hồ
Lụa),
một
thành
phố dưới
chân
rặng núi
Alps,
nước
Pháp có
lẽ mang
đến một
thông
điệp cho
thế giới
hôm nay.
Một
trong
những
lời tiên
báo của
Đức Mẹ
Laus là
một
thông
điệp
được ban
ở đó sẽ
tái xuất
hiện vào
thời kỳ
cuối
cùng của
thế
giới.
Đức Mẹ
Laus,
nơi ẩn
náu của
các linh
hồn tội
lỗi được
các Giám
Mục Pháp
chính
thức
công
nhận vào
ngày 7
tháng 5
năm 2008
vừa qua.
Tọa lạc
tại
Dauphiné
thuộc
miền Nam
nước
Pháp
dước
chân
rặng núi
Alps,
nằm về
phía
Đông Nam
của
thành
phố Gap
là thung
lũng
Laus.
Laus
tiếng
địa
phương
có nghĩa
là hồ
nước, vì
đã từng
có một
cái hồ ở
dưới
thung
lũng
này. Vào
năm
1666,
làng này
gồm
khoảng
20 gia
đình
sống rải
rác
trong
những
túp lều
nhỏ. Dân
cư ở đây
đã xây
một
nguyện
đường
tận hiến
cho
Thánh
Mẫu
Truyền
Tin.
Chính
tại nơi
này, Đức
Mẹ đã
chọn để
hiện ra
trong
một cuộc
gặp gỡ
tốt đẹp,
ý nghĩa
với một
cô gái
khiêm
nhường,
thất học
tên là
Benoite
Rencurel.
Đức
Trinh Nữ
nói với
cô bé
chăn
chiên:
- Ta đã
xin Con
của Ta
cho những
người kẻ
tội lỗi
ở Laus được ơn hoán cải,
và Ngài
đã ban
cho Ta
điều đó.
Benoite
đã học
chịu
đựng đau
khổ từ
thời thơ
ấu, khi
cô sinh
ra trong
cảnh rất
nghèo
khổ, mà
hoàn
cảnh
càng trở
nên tồi
tệ hơn
lúc cha
của cô
qua đời
khi cô
mới lên
bảy.
Benoite
ra đời
vào
tháng 9,
năm
1647, và
2 tháng
trước
ngày
sinh
nhật của
thánh nữ
Mađalêna
Maria,
người nữ
yêu mến
của
Thánh
Tâm
Chúa,
các chủ
nợ không
ngừng
xiết nợ
người mẹ
góa phụ
của
Benoite,
và vì
thế các
con của
bà phải
đi lao
động để
nuôi
sống và
giúp đỡ
gia
đình.
Benoite
không
những là
một sự
trợ giúp
mà còn
là một
sự bảo
vệ cho
mẹ của
cô,
người đã
trung
thành
dạy dỗ
các con
cái của
bà thuộc
kinh Lạy
Cha,
Kính
Mừng và
kinh Tin
Kính.
Một ngày
nọ, cô
thấy một
số đàn
ông đang
đi về
phía nhà
của
mình, và
cô đã
chạy về
cảnh báo
cho mẹ,
và chống
lại một
người
trong
bọn họ
đã cả
gan dám
mua
chuộc
bằng
tiền bạc
để đổi
lấy tiết
nghĩa
của mẹ
cô.
Khi
Benoite
lên 12
tuổi,
gia đình
cô bị
rơi vào
thảm
cảnh tồi
tệ nhất,
vì thế
cô đã
xin làm
việc
chăn
chiên
cho hai
tá điền
cùng một
lúc. Vì
vậy,
giữa sự
mất mát,
hy sinh
và cầu
nguyện
mà vị
thánh
tương
lai đã
chuẩn bị
cho sứ
mệnh
được
tiền
định cho
cô.
Vào
tháng 5,
năm
1664, cô
được 17
tuổi,
khi đang
cầu
nguyện
lần
chuỗi
Mân Côi,
kinh mà
cô yêu
thích
nhất
trong
khi chăn
sóc đàn
chiên,
thì bỗng
nhiên
một
người
đàn ông
khả
kính,
mặc áo
của Đức
Giám Mục
thời
Giáo hội
sơ khai,
đến với
cô và
nói:
- Con
gái của
Ta, con
làm gì ở
đây vậy?
Cô trả
lời:
- Con
đang
trông
coi đàn
chiên
của con,
và đang
đi tìm
nước để
uống.
Ông già
trả lời:
- Ta đi
lấy nước
cho con.
Và ông
đi đến
bên bờ
giếng mà
Benoite
chưa
thấy bao
giờ.
Cô nói:
- Ông
đẹp quá,
ông ơi!
Ông là
thiên
thần hay
là Chúa
Giêsu
vậy?
Người
đàn ông
trả lời:
-
Ta là
Maurice,
người mà
nhà
nguyện ở
gần đây
đã dùng
để đặt
tên… Con
gái của
ta, đừng
trở lại
nơi đây
nữa. Nó
thuộc về
lãnh thổ
của
người
khác,
những
lính
canh sẽ
tịch thu
đàn
chiên
của con,
nếu họ
thấy nó
ở đây.
Hãy đến
thung
lũng
trên đồi
Saint
Étienne.
Nơi đó,
con sẽ
gặp Mẹ
Thiên
Chúa.
Cô gái
nói
tiếp:
- Nhưng
thưa
ông, Đức
Mẹ ở
trên
thiên
đàng cơ
mà. Làm
sao con
gặp Mẹ ở
đó được
chứ?
Ông nói:
- Đúng
thế, Đức
Mẹ ở
thiên
đàng, và
cũng ở
dưới đất
nữa, khi
Mẹ muốn.
Vào sáng
sớm ngày
hôm sau,
Benoite
vội vã
dẫn đàn
chiên
tới nơi
đã chỉ
định là
Vallon
des
Fours,
được gọi
như vậy
bởi vì
ngọn đồi
trên
thung
lũng này
có chất
thạch
cao, mà
người
trong
làng gạn
lọc và
nung vào
lửa làm
chất
thạch
cao cho
các căn
nhà của
họ.
Benoite
vừa đến
trước
một cái
hang nhỏ
ở nơi
ấy, khi
cô thấy
một Phụ
Nữ đẹp
khôn
sánh
đang ẵm
một Hài
Nhi
trong
vòng tay
cũng
không
kém vẻ
đẹp của
Thiếu
Nữ. Cô
say đắm
trước
những gì
mình
đang
thấy.
Mặc dù
thánh
Maurice
đã báo
trước,
thế
nhưng cô
bé chăn
chiên
ngây thơ
không
nghĩ ra
rằng cô
đang ở
trước sự
hiện
diện của
Mẹ Thiên
Chúa.
Nghĩ
rằng
mình
đang
thấy một
người
nhân thế
bình
thường,
cô nói
rất ngây
thơ:
- Bà yêu
qúi ơi,
bà làm
gì ở đây
vậy? Bà
đến để
mua chất
thạch
cao à?
Và rồi
không
đợi được
trả lời,
cô nói
tiếp:
- Bà làm
ơn có
thể cho
chúng
tôi Em Bé này không? Em Bé này sẽ
làm
chúng
tôi vui
mừng
lắm.
Người
Thiếu Nữ
mỉm
cười
không
nói gì.
Ngây
ngất và
khâm
phục,
Benoite
ngưỡng
mộ vẻ
đẹp của
người
Thiếu
Nữ. Vào
giờ ăn,
cô lấy
một
miếng
bánh mì
và hỏi:
- Bà có
muốn ăn
với con
không?
Con có
một ít
bánh mì
ngon
lắm.
Chúng ta
có thể
chấm
xuống
dòng
suối”.
Người
Thiếu Nữ
mỉm cười
lần nữa,
và tiếp
tục để
cô tận
hưởng sự
hiện
diện của
mình, Bà
đi vào
và đi ra
khỏi
hang đá,
đi đến
với
Benoite
và lúc
thì rời
xa cô.
Và rồi,
khi trời
tối,
người
Thiếu Nữ
ẵm lấy
Hài Nhi
đi vào
trong
hang
biến
mất.
Ngày
kế tiếp
và liên
tục
trong 4
tháng
liên
tiếp,
Benoite
chiêm
niệm ở
nơi đó,
Niềm Vui
của Các
Thiên
Thần và
Trang
Cảnh của
Thiên
Đàng.
Mặt cô
bé chăn
chiên
biến
dạng
ngay từ
lúc đầu
gặp
Người
Thiếu
Nữ. Cô
chia sẻ
niềm vui
của cô
với mọi
người
trong
niềm vui
đơn sơ.
Thấy sự
thay đổi
nơi cô,
người ta
bắt đầu
thắc
mắc,
“nếu như
người cô
thấy có
phải là
Mẹ Thiên
Chúa
không?”
Benoite
không
biết về
điều
này, và
cô không
bao giờ
dám hỏi
người
Thiếu Nữ
đã cho
cô tất
cả niềm
vui này,
rằng Bà
là ai?
Trước
khi cho
Benoite
là bạn
của Bà,
và là
người
trao ban
hồng ân
của Bà,
Đức
Trinh Nữ
đã gắn
chặt
linh hồn
cô bé
chăn
chiên
với
Người,
bằng sự
lôi cuốn
không
thể
khước
từ. Thế
rồi sau
hai
tháng
yên
lặng,
Đức Mẹ
đã làm
cho cô
trở nên
người
học trò,
và bắt
đầu nói
để dạy,
để thử
và
khuyến
khích
cô.
Đức Mẹ
đã hạ
mình
xuống
trình độ
của một
cô gái
thất học
miền
rừng
núi, Nữ
Vương
Thiên
Đàng đã
hạ mình
xuống
với
những
người
thấp kém
điều đó
sẽ làm
ngạc
nhiên
chúng
ta, nếu
chúng ta
không
biết
rằng sự
tốt lành
của Mẹ
Maria
không có
biên
giới.
Một ngày
nọ,
Người Mẹ
dịu dàng
của
chúng ta
mời
Benoite
an nghỉ
bên cạnh
Mẹ, và
người
con mệt
mỏi này
đã ngủ
an bình
trên tà
áo
choàng
của Đức
Trinh
Nữ. Lần
khác,
giống
như
những
người mẹ
dạy con
cái mình
cầu
nguyện,
Mẹ dạy
cô lập
lại từng
chữ, đọc
kinh cầu
Đức Mẹ
Loreto,
và ra
chỉ thị
cho cô
về dạy
cho các
cô gái ở
làng
Saint
Étienne,
và đi
nhà thờ
với họ
mỗi tối
để ca
hát ở
đó.
Với sự
dịu hiền
và kiên
nhẫn của
một
người
mẹ, Đức
Mẹ đã
uốn nắn
cô từ từ
trong
viễn ảnh
sứ mệnh
tương
lai của
Mẹ dành
cho cô.
Cô gái
ngoan
đạo vẫn
chưa
quen
thuộc,
không
lay
chuyển
và thiếu
kiên
nhẫn.
Trước
khi Đức
Trinh Nữ
tự mình
tiết lộ
danh
tánh của
Mẹ, Mẹ
bắt đầu
cho
Benoite
trong
vai trò
mà cô sẽ
thi hành
suốt
cuộc đời
của cô:
đó là
làm việc
để hoán
cải
những
người
tội lỗi
qua cầu
nguyện,
hy sinh
và một
ơn gọi
đặc biệt
--- sự
cổ võ
(hoán
cải tội
lỗi), vì
Thiên
Chúa đã
ban cho
cô một
đặc sủng
đọc thấu
các tâm
hồn
người
ta. Vì
vậy, cô
được
giao cho
những
công
việc
quan
trọng
cải sửa
các linh
hồn, và
tiết lộ
tình
trạng bi
thảm của
họ cho
họ biết.
Khi cần
thiết,
cô nhắc
nhở họ
về những
tội đã
quên hay
che dấu
không
thấy, và
khuyến
khích họ
thánh
tẩy về
những
tội đó.
Một sự
hoán cải
nổi bật
giữa các
người
khác đã
xảy ra
để xác
tín
không
phải chỉ
cho cuộc
hiện ra,
mà cho
khả năng
nhìn
thấu
suốt tâm
hồn của
cô. Bà
chủ của
Benoite,
Bà
Ralland,
một
người
đàn bà
không có
thích
thú gì
về tôn
giáo, đã
muốn
chính bà
được
thấy
điều gì
đã đang
xảy ra ở
nơi có
các cuộc
hiện ra.
Một ngày
nọ trước
bình
minh, bà
đã bí
mật đi
tới hang
đá, rồi
bà đi
vào
trước cả
Benoite,
và núp
đàng sau
một hòn
đá để
xem. Khi
Benoite
đến, một
vài phút
sau, cô
thấy
Người
Thiếu Nữ
đẹp
tuyệt
vời xuất
hiện.
Mẹ Maria
nói:
- Bà chủ
của con
ở kia
kìa,
đang núp
sau một
hòn đá.
Hãy nói
với bà
đừng
chửi thề
với danh
Chúa
Giêsu,
bởi vì
nếu bà
ta cứ
làm như
thế, thì
sẽ không
có thiên
đàng
dành cho
bà:
Lương
tâm của
bà đang
ở trong
tình
trạng
tồi tệ.
Bà cần
đi xưng
tội”.
Bà chủ
của
Benoite
nghe
được tất
cả, đã
khóc
sướt
mướt hứa
sửa đổi
đời
sống. Và
bà đã
giữ lời
hứa của
mình.
Tin tức
về các
cuộc
hiện ra
bắt đầu
lan
tràn.
Người ta
bắt đầu
nói về
những
cuộc
hiện ra
ấy ở
khắp
nơi.
Nhiều
người đã
tin,
nhưng
một số
khác thì
hoài
nghi, và
đối xử
với cô
bé chăn
chiên
như là
một nhà
thần bí
giả
hình.
Trong số
những
người
ủng hộ
Benoite
là một
cô bé
thuộc
cộng
đoàn St
Stephen,
cũng
giống
như
Benoite,
cô yêu
mến Mẹ
Maria
với hết
cả trái
tim. Để
tổng kết
những
lại gì
đã nói ở
trên,
Đức
Trinh Nữ
nói với
cô:
- Hãy
nói với
các cô
gái ở
cộng
đoàn St.
Stephen
hát bài
kinh cầu
Đức Mẹ
Đồng
Trinh
vào mỗi
buổi tối
trong
nhà thờ,
với phép
của bề
trên, và
con sẽ
thấy họ
sẽ làm
điều
đó”.
Quả
thực,
khi
những cô
gái đã
học bài
học của
họ, kinh
cầu được
xướng
hát lên
mỗi tối
với lòng
sùng
kính lớn
lao.
Điều
đáng lưu
ý để nêu
ra ở
đây, đó
là cộng
đoàn
Laus ở
trong
địa phận
Embrun.
Từ năm
1638,
năm tận
hiến
nước
Pháp cho
Mẹ Maria
do Vua
Louis
thứ XIII
ban
hành,
kinh cầu
Đức Mẹ
Loreto
được
xướng
hát
thường
xuyên
trong
nhà thờ
chính
tòa
Embrun.
Những
tin tức
về các
cuộc
hiện ra
được
loan
truyền
rộng
rãi.
Quan tòa
Francois
Grimaud
của vùng
thung
lũng
Avancon,
một
người
Công
giáo
thuần
thành và
là người
có đức
độ, đã
quyết
định mở
cuộc
điều
tra. Sau
cuộc
điều tra
kỹ
lưỡng,
ông kết
luận
rằng
Benoite
chưa hề
hỏi
người
Phụ Nữ
tiết lộ
danh
tánh của
mình,
cũng như
Người
Phụ Nữ
chưa nói
ra. Theo
yêu cầu
của quan
tòa, dù
rằng
điều này
chính cô
đã phải
trả giá
rất lớn,
Benoite
bị ép
buộc để
hỏi:
- Người
Phụ Nữ
tốt lành
của con
ơi, con
và tất
cả mọi
người ở
đây nóng
lòng
muốn
biết Bà
là ai.
Bà có
phải là
Mẹ của
Thiên
Chúa tốt
lành
không?
Xin vui
lòng
thương
xót nói
cho con
đi, và
chúng
con sẽ
xây một
nhà
nguyện
để tôn
kính
Ngài.
Người
hiện ra
từ thiên
đàng trả
lời rằng
không
cần
thiết
phải xây
cái gì ở
nơi đây,
bởi vì
Bà đã
chọn một
nơi khác
đúng ý
hơn. Và
rồi,
Benoite
đã không
thấy
Người
Phụ Nữ
từ thiên
đàng
nguyên
cả tháng
trời.
Điều này
đã khiến
cho cô
rơi vào
tình
trạng
buồn rầu
khôn tả,
mà nếu
không có
sự trợ
giúp từ
thiên
đàng, cô
đã không
thể sống
được.
Vào ngày
29/9/1664,
ở bên
kia bờ
suối,
giữa
đường
dẫn đến
Laus, cô
gái đã
nhận ra
Đức
Trinh Nữ
và nói
với Mẹ:
- Ôi, Mẹ
tốt
lành!
Tại sao
Mẹ nỡ
lấy đi
niềm vui
được
thấy Mẹ
quá lâu
như thế?
Và cô
lội qua
con suối
ngập
nước đến
sấp mình
dưới
chân Nữ
Vương
thiên
đàng.
Đức
Trinh Nữ
trả lời
thế này:
- Kể từ
bây giờ
trở đi,
con chỉ
thấy Mẹ
trong
nhà
nguyện ở
Laus mà
thôi.
Và Mẹ
Maria
chỉ cho
cô gái
con
đường đi
lên và
đi qua
ngọn đồi
dẫn tới
Laus,
một ngôi
làng mà
cô bé đã
nghe nói
đến,
nhưng
chưa bao
giờ đặt
chân tới
viếng
thăm, vì
cô thực
sự sống
ở làng
St
Étienne
d’Avancon.
Vào năm
1640,
một số
người
đạo đức
đã xây
một nhà
nguyện
nhỏ để
kính Đức
Mẹ của
Cuộc Gặp
Gỡ Tốt
Lành nằm
sâu nơi
vắng vẻ
của
Laus. Họ
đã làm
với mục
đích để
tụ họp
cầu
nguyện
khi mực
nước
dâng cao
khiến họ
không
thể tới
nhà thờ
giáo xứ
ở Saint
Etienne.
Bên
ngoài
nhà
nguyện
lợp mái
lá khô
nhìn
giống
như
những
căn nhà
nhỏ
khác;
chỉ lớn
khoảng 2
mét
vuông,
có một
bàn thờ
thạch
cao với
hai chân
nến bằng
gỗ và
một chén
thánh.
Đó là
nơi Nữ
Vương
thiên
đàng chờ
đợi cô
bé chăn
chiên,
như là
một
chuồng
chiên bò
Bethlehem
mới.
Vì
Benoite
chưa
được
biết về
nhà
nguyện
ấy, nên
ngày hôm
sau cô
đi tìm
kiếm
rất lâu không thấy, nước mắt rơi dàn dụa. Cô đi từ
nơi này
đến nơi
khác để
tìm. Có
khi đi
lạc một
lúc. Cô
đã dừng
chân
trước
mỗi căn
nhà
nghèo
nàn
trong
làng, cố
gắng
ngửi hơi
tìm “mùi
nước hoa
dịu
dàng”
(của Đức
Mẹ).
Cuối
cùng, cô
đã nhận
ra mùi
nước hoa
gần một
cánh cửa
khép hờ
của một
căn nhà.
Bước vào
cô đã
thấy
Người
Phụ Nữ
đẹp
tuyệt
vời đang
đứng
trên
một bàn
thờ lấm
bụi. Mẹ
nói:
- Hỡi
con gái
của Mẹ,
con đã
tìm kiếm
Mẹ mỏi
mòn,
nhưng
con
không
nên
khóc. Dù
vậy, con
đã làm
hài lòng
Mẹ vì đã
không
thiếu sự
kiên
nhẫn”.
Benoite
khiêm
nhường
đón nhận
lời nói
của Mẹ,
và rồi
cô rất
buồn
nhận ra
tình
trạng
thảm
thương
của bàn
thờ. Cô
nói:
- Người
Phụ Nữ
đáng
kính ơi,
Bà có
muốn con
trải tấm
khăn của
con dưới
chân Bà
không?
Khăn rất
là
trắng.
Đức Mẹ
trả lời:
- Không,
chẳng
bao lâu
sẽ không
có gì
thiếu
thốn ở
đây cả -
ngay cả
áo lễ,
khăn
trải bàn
thờ, hay
nến đốt.
Ta muốn
một ngôi
nhà thờ
lớn xây
ở nơi
này, và
một ngôi
nhà cho
một số
linh mục
thường
trú.
Ngôi nhà
thờ sẽ
xây để
tôn kính
Con yêu
dấu của
Ta và
chính Ta
nữa. Nơi
này,
nhiều
người
tội lỗi
sẽ được
hoán
cải. Ta
sẽ hiện
ra với
con
thường
xuyên ở
nơi
này”.
Benoite
la lên:
- Xây
nhà thờ?
Ở đây
làm gì
có tiền
để xây!
Đức Mẹ
trả lời:
- Đừng
lo lắng
gì. Khi
thời
gian đã
đến để
xây, con
sẽ tìm
được tất
cả những
gì cần,
và sẽ
không
còn bao
lâu nữa
đâu.
Những
đồng xu
của
người
nghèo sẽ
cung cấp
tất cả.
Chẳng có
gì sẽ
thiếu
thốn.
Trong
suốt mùa
Đông năm
1664-1665,
mặc dù
cách 4
cây số
đường
ngăn
cách
làng
Saint
Etienne
và ngôi
nhà
nguyện ở
Laus,
nhưng cô
bé
Benoite
đã đến
nơi ấy
mỗi
ngày. Và
ở đó,
Benoite
thường
được
thấy Đức
Trinh
Nữ. Đức
Mẹ nói
với cô:
- Hãy
cầu
nguyện
luôn cho
những
người
tội lỗi.
Có những
lúc, Đức
Mẹ nêu
tên
những
người mà
Đức Mẹ
muốn cô
cầu
nguyện
cho họ.
Bằng
cách
này, Đức
Trinh Nữ
đang uốn
nắn
Benoite
cho sứ
mệnh của
ngài, đó
là giúp
các linh
mục
trong
mục vụ
Giải
tội, và
hoán cải
những
người
tội lỗi.
Vào năm
1665,
Đức
Trinh Nữ
xin
Benoite
ngưng đi
chăn
chiên để
tận hiến
mình cho
sứ mệnh
của Mẹ.
Đức
Trinh Nữ
nói với
Benoite:
- Ta đã
xin Con
Ta cho
Laus
được ơn
hoán cải
những
người
tội lỗi,
và Ngài
đã ban
cho Ta
điều ấy.
Những
lời của
Mẹ Thiên
Chúa
được ứng
nghiệm.
Tin tức
về các
cuộc
hiện ra
tiếp tục
được
loan đi
rộng
rãi, các
khách
hành
hương
đến Laus
tiếp tục
gia
tăng.
Những
hồng ân
và phép
lành
được
tuôn đổ
xuống
cho
nhiều
linh
hồn.
Người ta
đến từng
hàng
trăm,
rồi lên
hàng
ngàn
ngàn để
đến cầu
nguyện
nơi nhà
nguyện
nghèo
nàn, xác
xơ.
Những sự
chữa
lành mọi
căn bệnh
xảy ra
nhan
nhãn, và
những
người
tội lỗi
được
hoán cải
rất
đông.
Vào ngày
25/3/1665,
gần một
năm sau
cuộc
hiện ra
lần thứ
nhất,
đoàn
người
đông đảo
tuôn đến
ngôi nhà
nguyện
mà trước
đây đã
một thời
hoang
vắng.
Cũng vào
năm ấy,
vào ngày
3/5/1665,
ngày lễ
kính
Thánh
Giá, 35
cộng
đoàn đổ
về nơi
ấy, mỗi
cộng
đoàn đi
sau một
biểu ngữ
dẫn đầu.
Những
bàn thờ
và tòa
giải tội
phải
dựng nên
ngoài
trời để
đáp ứng
lòng
nhiệt
thành
của dân
chúng.
Các linh
mục lân
cận đến
giúp một
bàn tay
cho linh
mục
Fraisse,
cha sở
giáo xứ
Saint
Etienne,
và giải
tội cho
nhiều
người.
Những
người có
thẩm
quyền
của Giáo
phận
cách
khôn
ngoan đã
không
tuyên bố
một
quyết
định
nào,
nhưng
cho phép
cử hành
thánh lễ
ở nơi
nhà
nguyện.
Đó là
khi linh
mục
Canon
Pierre
Gaillard,
phụ tá
Giám mục
Giáo
phận Gap
đến hiện
trường.
Chẳng
bao lâu
sau đó,
ngài trở
thành
giám đốc
hành
hương,
và sau
này ngài
đã3 viết
một số
tường
thuật
thuộc
thẩm
quyền
giáo
hội. Từ
việc tò
mò dò
dẫm vào
tháng 8,
1665,
ngài đã
xin và
nhận
được
nhiều ơn
lớn lao,
khiến
ngài xác
tín ngay
lập tức
tính
chất xác
thực của
các cuộc
hiện ra.
Thế
nhưng
khốn
nỗi,
Laus lại
thuộc về
Giáo
phận
Embrun
vào lúc
ấy. Là
người
đến từ
Giáo
phận
Gap,
linh mục
Gaillard
không có
thẩm
quyền để
thông
qua
quyết
định
chính
thức.
Dựa trên
những đề
nghị của
một số
linh
mục,
ngài đã
viết thư
cho linh
mục
Antoine
Lambert,
phụ tá
Giám mục
Giáo
phận
Embrun,
và yêu
cầu ngài
bắt đầu
cuộc
điều
tra.
Linh mục
Lambert
hầu như
không có
cảm tình
về các
cuộc
hiện ra
ở Laus,
và ngài
không
hài lòng
khi thấy
những
giáo dân
rởi bỏ
nơi hành
hương cũ
là Đức
Mẹ
Embrun.
Ngài thì
tin rằng
các cuộc
hiện ra
với
Benoite
là trò
của ma
quỷ, và
cô chỉ
là một
người tô
son quét
phấn
thông
thường.
Vào ngày
14/9/1665,
ngài đi
đến Laus
cùng với
một số
linh mục
lỗi lạc,
họ cũng
tương tự
chẳng có
cảm tình
về các
biến cố
ở Laus,
hy vọng
là sẽ
chấm dứt
“trò phù
thuỷ”
này, và
chứng
minh
rằng
Benoite
có tội
lường
gạt
thiên
hạ, và
để đóng
cửa nhà
nguyện.
Khi cô
bé chăn
chiên
nghèo
nàn nghe
các linh
mục ấy
đã đến,
cô sợ
hãi và
cô muốn
bỏ đi,
thế
nhưng Mẹ
Thiên
Chúa bảo
đảm với
cô:
- Đừng,
hỡi con
gái của
Ta. Con
không
thể bỏ
chạy.
Con phải
ở lại,
vì con
phải thi
hành
công lý
đến
những
người
của giáo
hội. Họ
sẽ khảo
cung con
từng
người
một, và
cố gắng
bắt bớ
con bằng
chính
lời nói
của con.
Thế
nhưng,
đừng sợ
hãi. Hãy
nói với
linh mục
phụ tá
Giám mục
rằng
ngài có
thừa tác
truyền
phép làm
cho
Thiên
Chúa
phải từ
trời
xuống,
do bởi
quyền
năng mà
ngài đã
lãnh
nhận khi
làm linh
mục, thế
nhưng
ngài
chẳng có
mệnh
lệnh nào
đối với
Mẹ Thiên
Chúa.
Khi linh
mục phụ
tá Giám
mục đặt
chân đến
Laus,
ngài vào
nhà
nguyện
cầu
nguyện
một lát
và triệu
hồi cô
bé chăn
chiên
đến. Trợ
giúp bởi
những
người
bạn đồng