MLCN BácÁi
Hội Viên ÝKiến
Hìnhnh  VuiCười
LờiChứng TĐiển
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Tài Liệu LưuBút
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu TViện Audio
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần  GiảiĐápThắcMắc
MụcVTrẻ - 1001 PhòngThánhCa GởiThiệp Ecards Trang MMaria WebHost Nối Kết
 

MẸ MARIA VÀ LỜI MẸ NHẮN NHỦ TẠI MEDJUGORJE
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi

Trở về trang Mục Lục

 

CHƯƠNG  3
NHỮNG VIỆC XẢY RA TRONG TUẦN LỄ ĐẦU TIÊN

(ngày 27, 28, 29, 30 tháng 6, và ngày 1 tháng 7, 1981)

 Sáng ngày 27 tháng Sáu, 1981, cha Jozo Zokov, đang ở Sarajevo, tình cờ gặp bà Dragica, vợ ông Marinko, và nghe bà kể lại việc Đức Mẹ hiện ra tại Medjugorje. Khi trở về Medjugorje, cha Jozo thi hành trách nhiệm cha sở của ngài cách khôn ngoan, hiền từ, yêu thương và giúp đỡ các em được thị kiến. Cha Jozo được thần ứng và đã cứu các em thị kiến khỏi bị khó khăn trong ngày 1 tháng Bảy, 1981, và cũng từ ngày đó Đức Mẹ hiện ra tại phòng nhỏ trong nhà cha sở một thời gian trước khi di chuyển vào phòng nhỏ bên cung thánh trong nhà thờ. Chính cha Jozo chỉ ít tháng sau bị bắt và bị kết án ba năm khổ sai vì việc Đức Mẹ hiện ra.

*

 Ngày 27 tháng Sáu, 1981, nhà cầm quyền tại Citluk gọi các em được thị kiến tới để điều tra và gởi các em đi giảo nghiệm y khoa. Riêng Ivan Dragicevic bị khám nghiệm trong hơn một tiếng đồng hồ. Nhưng kết quả khám nghiệm y khoa xác nhận các em đều có tinh thần và thể chất bình thường mạnh khoẻ. Sau các chất vấn và khám nghiệm, Ivan vì không khỏe đã đi về nhà, các em khác tới thẳng điểm hẹn gặp Đức Mẹ ở núi Podbrdo. Tại đây các em lại phải trải qua cuộc trắc nghiệm do ông Marinko chủ trương để xem việc Đức Mẹ hiện ra đích thực hoặc không.

 Hôm nay có rất đông người tới nơi vào giờ Đức Mẹ hiện ra, trong số này có cha Zrinko Cuvalo và ông Mate Pavlovic, ông này thâu vào băng nhựa những đối thoại giữa Đức Mẹ và các em được các em nói lại.

 Marija và Jakov, trong nhóm được tách ra do sáng kiến ông Marinko và Mate, nhìn thấy Đức Mẹ và được Đức Mẹ bảo các em lên với Đức Mẹ. Marija chạy đi trước với tốc độ lạ lùng, cha Zrinko và ông Mate không thể theo kịp và mọi người đều hết sức bỡ ngỡ.

Lát sau Jakov, cha Zrinko và ông Mate tới chỗ Marija đang đứng một mình, Marija bối rối nói: “Tôi không biết gì hết, ông Mate à. Đức Mẹ đưa tôi tới đây rồi Người biến mất.”

Ông Mate đi kiếm các em kia và đưa tới chỗ Marija. Các em cùng nhau ca hát và cầu nguyện chung với mọi người hiện diện.

*

 Bất thình lình các em được thị kiến cùng qùy xuống. Đức Mẹ đã tới và được báo bằng tia chớp mọi người nhìn thấy. Mọi người đổ xô tới phía các em. Các em thấy người ta đạp chân lên khăn choàng đầu của Đức Mẹ phủ dài tới đất, Đức Mẹ biến đi. Sau khi các em tha thiết van nài yêu cầu mọi người lui ra khỏi nơi Đức Mẹ đứng, Đức Mẹ lại hiện ra. Người ta lại xô lấn dẫm lên khăn choàng đầu của Đức Mẹ, Đức Mẹ lại biến đi. Ông Marinko và Mate tổ chức làm hàng rào chung quanh các em được thị kiến, Đức Mẹ lại hiện ra và ở lại.

 Vicka xin Đức Mẹ ban bằng chứng việc Đức Mẹ đang ở đây đã được Đức Mẹ trả lời:

“Những ai không được nhìn thấy Mẹ cũng hãy tin như thể họ được chứng kiến tường tận.”

*

 Mirjana trút hết tâm tư nặng chĩu về những phản ứng của mọi người ra với Đức Mẹ nghe và được trả lời: “Trên thế gian này luôn luôn có những bất công, và lúc nào cũng có một số điều người ta nói mà con không nên để ý tới.”

 Khi đáp câu hỏi của Ivanka: “Bà là Ai?”, Đức Mẹ trả lời: “Mẹ là ĐỨC TRINH NỮ MARIA.”

*

 Các em chuyển lên Đức Mẹ lời cha Jozo, cha sở, muốn biết Đức Mẹ nhắn nhủ gì cho giáo xứ và các cha dòng Phanxicô, và Đức Mẹ đáp: “Các cha dòng Phanxicô cần phải tin vững chắc.”

 Sau các đối thoại, Đức Mẹ biến đi lần thứ ba, nhưng Đức Mẹ không nói: “Chúc các con đi trong bình an của Chúa,” nên các em hy vọng Đức Mẹ còn trở lại và các em cùng với mọi người ở lại chờ thêm một lúc lâu nữa mới ra về.

*

 Đi về nửa đường, bất thình lình các em thụ kiến vuột khỏi đám đông vừa chạy vừa la: “Đức Mẹ kia kìa!.” Và hàng rào lại được ông Marinko và Mate bao quanh các em. Đức Mẹ chào các em một cách mới và hết sức dịu dàng: “Các thiên thần của Mẹ, các con là những thiên thần yêu dấu của Mẹ.”

Sau khi hứa ngày hôm sau sẽ trở lại tại cùng địa điểm, Đức Mẹ từ biệt: “Chúc các con đi trong bình an của Chúa.”

*  

 Khi biến đi lần thứ ba khá lâu, Đức Mẹ đến thăm Ivan vì Ivan bị đau bụng không hiện diện cùng với các em kia. Lúc đó Ivan ra khỏi nhà một khoảng ngắn và được gặp Đức Mẹ. Đức Mẹ chào đón Ivan, bảo cậu ta yên lòng và can đảm. Khi từ biệt Ivan, Đức Mẹ mỉn cười.

 *

Ngày 27 tháng Sáu, 1981, các em được thị kiến trải qua thử thách cam go và cũng được Đức Mẹ thưởng cách hết sức đặc biệt.

 Ngày 28 tháng Sáu, 1981, Chúa Nhật nắng đẹp, cha Zrinko Cuvalo và cha Viktor Kosir góp mặt chung với khoảng mười lăm ngàn người đón Đức Mẹ hiện ra ít phút sau sáu giờ chiều. Hai cha cùng đi với Marija và Jakov, bất chợt Marija kêu lên: “Nhìn kìa, nhìn kìa, nhìn kìa!” rồi Marija và Jakov chạy ngược lên núi với tốc độ lạ lùng mà cha Zrinko kể lại: “dường như cô ta bay.”

 *

Đúng sáu giờ ba mươi, Đức Mẹ hiện ra và các em được thị kiến yêu cầu mọi người qùy xuống. Những đối thoại giữa Đức Mẹ và các em về sau được các em thuật lại và ghi vào băng mà nội dung chính như sau:

 Khi các em hỏi: “Đức Mẹ muốn chúng con và các linh mục làm gì?”, Đức Mẹ nói: “Lòng tin cậy và tôn kính Mẹ. Các linh mục hãy tin vững vàng.”

 Khi các em hỏi: “Đức Mẹ không muốn hiện ra ở thánh đường để mọi người được thấy Đức Mẹ sao?” Đức Mẹ đáp: “Phúc cho những ai không thấy mà tin.”

 Sau khi nói: “Họ tin mà không cần nhìn thấy” để trả lời câu hỏi “Đức Mẹ muốn những người tụ họp ở đây làm gì?” Đức Mẹ biến đi.

 Đức Mẹ chưa nói lời tạm biệt thường lệ “Chúc các con đi trong bình an của Chúa”, Vicka nghĩ Đức Mẹ sẽ trở lại nên cô nói, “Chúng ta hãy cầu nguyện thêm. Đức Mẹ chưa nói gì với chúng ta cả.” Vì thế, các em lại bắt đầu cầu nguyện.

 Lát sau các em nói: “Kìa, Đức Mẹ lại hiện ra! Nào chúng ta hãy ca hát!” Marija xướng: “Maria, Maria, Mẹ xinh đẹp biết bao!” Và Đức Mẹ nói: “Các thiên thần của Mẹ, các thiên thần yêu dấu của Mẹ.”

 Các em lại hỏi Đức Mẹ muốn những người hiện diện tại đây làm gì và Đức Mẹ đáp: “Mẹ muốn những người hiện diện ở đây nhưng không được nhìn thấy Mẹ, hãy tin như sáu người các con được nhìn thấy Mẹ.”

 Khi các em xin Đức Mẹ vui lòng để lại dấu chỉ để làm cho mọi người tin rằng các em không nói dối, không lừa lọc, Đức Mẹ chỉ nói: “Chúc các con đi trong bình an của Chúa” và Đức Mẹ biến đi.

*

 Thứ Hai, 29 tháng Sáu, 1981, là một ngày dài thử thách đau khổ đối với các em được thị kiến. Các em lại bị nhà cầm quyền gọi tới Citluk và đưa đến bệnh viện ở Mostar thử nghiệm tâm thần, và các em ra về ngay chiều hôm đó vì bác sĩ Mulija Dzudza, người chịu trách nhiệm cuộc thử nghiệm, công bố các em đều thể chất và tinh thần khoẻ mạnh. Thực ra các em đã phải trải qua những khám nghiệm gay gắt như lời Mirjana được cha Tomislav Vlasic kể lại: “Mirjana vẫn còn bị khích động vì kinh nghiệm hãi hùng trong cuộc thử nghiệm. Khi được hỏi cô có đi tới sườn núi nữa không, Mirjana nói 'không chắc' và nói thêm 'vì nếu họ đưa con tới nhà xác hai lần nữa, thì chắc là con điên mất'”.

Dẫu vậy, Mirjana đã cùng với năm anh chị em kia tới địa điểm đón Đức Mẹ và khi cha Tomislav Vlasic hỏi, cô trả lời: “Khi tới giờ đi núi Podbrdo không ai có thể ngăn cản con. Không có câu hỏi con sẽ đi hoặc không đi.”

 Bất chấp khó khăn và đau khổ, lúc 6 giờ 19 phút các em tới núi Podbrdo khởi đầu hát thánh ca cùng với mọi người chờ đón Đức Mẹ. Chen giữa rừng người đông hơn chiều hôm trước là cha Tomislav Vlasic và cha Viktor Kosir đứng cách các em được thị kiến khoảng 3 thước  (3  mét ).

 Đúng 6 giờ 26 phút, Đức Mẹ tới và các em được thị kiến lại được nói chuyện với Đức Mẹ. Khi Đức Mẹ đi khỏi, các em kêu lên: “Đó, Đức Mẹ đi khỏi! Hãy nhìn đó! Ánh sáng đó!”

 Một số chi tiết quan trọng được ghi nhận trong lần Đức Mẹ hiện ra ngày hôm nay như sau:

   Ông Marinko đặt viên đá có sơn hình thánh giá, ông đem theo, tại chính nơi Đức Mẹ đứng theo lời các em chỉ. Phần đối thoại giữa Đức Mẹ và các em được các em nói lại để ông Grego Kozina, người địa phương, thâu vào băng và phát thanh lại cho mọi người nghe sau khi Đức Mẹ đi khỏi.

  Đức Mẹ cho sáu em được thị kiến được sờ vào áo Đức Mẹ và cho phép các em hướng dẫn mọi người khác tới chạm vào Đức Mẹ. Các em hỏi và được Đức Mẹ cho phép nữ bác sĩ Glaumuzina, từ Citluk tới, được chạm vào Đức Mẹ và Đức Mẹ nói: “Luôn luôn có những tên Judas bất trung. Các con hãy để nữ bác sĩ đó tới.” Nhưng khi bác sĩ này chạm vào Đức Mẹ, Đức Mẹ biến đi, sau khi mọi người hát thánh ca (như để đền tạ thay cho bác sĩ Glaumuzina) Đức Mẹ lại hiện ra.

 Các em xin Đức Mẹ chữa cho bé Daniel bị tê liệt và không nói được. Đức Mẹ hứa chữa lành bé Daniel với điều kiện cha mẹ bé đó phải có lòng tin vững chắc là bé đó sẽ được chữa lành. Bé Daniel đã được chữa lành như lời Đức Mẹ hứa và bệnh tật của bé Daniel bắt đầu thuyên giảm và nói được dần dần ngay từ chiều ngày 29 tháng Sáu, 1981.

 Sau đây là một vài điểm quan trọng nhất trích từ cuộc đối thọai giữa Đức Mẹ và các em trong thị kiến ngày 29 tháng Sáu, 1981:

   Các em hỏi Đức Mẹ các em có thể chịu đựng được những khó khăn đang chờ các em không. Đức Mẹ trả lời: “Các con sẽ chịu đựng được những khó khăn đó, các thiên thần của Mẹ,” giọng Đức Mẹ nói hết sức dịu dàng như để khuyến khích và an ủi các em.

   Khi các em tha thiết lặp đi lặp lại xin Đức Mẹ chữa bé Daniel bị tê liệt và không nói được, Đức Mẹ nói: “Những người đó (ý nói cha mẹ bé Daniel) cần tin vững chắc là cậu bé sẽ được chữa khỏi bệnh. Chúc các con đi trong bình an của Chúa.” Sau lời này Đức Mẹ biến đi.

 Điểm đặc biệt trong ngày hôm nay (29-6-81) là Đức Mẹ cho phép mọi người hiện diện chạm vào Đức Mẹ và sự việc này được tái diễn một số lần về sau. Đặc biệt hơn nữa là cả những người mắc tội trọng cũng được sờ vào áo Đức Mẹ, nhưng khi người mắc tội trọng chạm vào Đức Mẹ, Đức Mẹ biến đi và thường áo Đức Mẹ đổi thành màu đen và nét mặt Đức Mẹ buồn rầu.

 Sau khi Đức Mẹ đi khỏi, các em được thị kiến đã tới văn phòng giáo xứ gặp cha sở.

*

 Thêm một điểm lạ lùng của tình mẫu tử Mẹ Maria tỏ ra cho các em được thị kiến nói riêng và cho nhân loại nói chung là Đức Mẹ đã hiện ra với các em tại nơi nào các em hiện diện và cầu nguyện vào giờ hẹn. Ngày 30 tháng Sáu, 1981, nhà cầm quyền Citluk phái hai nữ cán sự xã hội tới Bijakovici, Medugorje, buộc các em được thị kiến lên xe của họ và chở các em đi vòng vòng cố tình không để các em tới núi Podbrdo vào giờ Đức Mẹ hẹn. Lúc giờ Đức Mẹ hẹn gặp đã tới và các em bị chở đi vòng vo tới Cerno, cách xa núi Podbrdo khoảng vài dặm. Các em yêu cầu hai cán sự, bà Ljubica Vasilj và Mirjana Ivankovic, ngừng xe. Thoạt tiên hai bà không đồng ý nhưng sau cùng đã nghe theo lời các em. Các em xuống xe và bắt đầu cầu nguyện như thường lệ. Các em thấy từ núi Podbrdo làn ánh sáng rực sáng nơi người ta đang chờ đợi và làn ánh sáng đó tiến về phía các em. Hai bà cán sự cũng nhìn thấy ánh sáng đó.

 Các em cầu nguyện và hát thánh ca và Đức Mẹ hiện ra với các em tại Cerno. Sau ít phút đắm chìm trong hạnh phúc thị kiến và nói chuyện với Đức Mẹ, các em hỏi Đức Mẹ có buồn lòng nếu các em không trở lại núi Podbrdo nữa mà tới nhà thờ.

Đức Mẹ trả lời: “Mẹ không phiền đâu, các thiên thần của Mẹ.”

Kế đó Đức Mẹ chỉ nhìn các em thật lâu, rồi nói: “Chúc các con đi trong bình an của Chúa.” và từ từ khuất dạng. Các em lại thấy làn ánh sáng chiếu trên núi Podbrdo nơi người ta đang chờ.

*

 Khoảng sáu giờ rưỡi các em về tới Medugorje và lập tức gặp và kể cho cha sở các việc xảy ra. Khi về tới nhà các em được tin ông Marinko đã bị bắt giữ để thẩm vấn. Lập tức các em đã tới xác nhận với nhà cầm quyền rằng ông Marinko Ivankovic vô tội trong biến cố Đức Mẹ hiện ra.

*

 Ngày 1 tháng Bảy, 1981, đánh dấu nhiều việc quan trọng xảy ra trong biến cố Medugorje.

 Việc thứ nhất liên quan đến cha Jozo, cha sở giáo xứ thánh Giacôbê, làng Medugorje. Từ ngày được bà Dragica, vợ ông Marinko, báo tin việc Đức Mẹ hiện ra, cha Jozo đã hết sức khôn ngoan lãnh đạo giáo xứ trong giai đoạn tràn đầy hồng ân và cũng gay go này. Cha tiếp xúc, theo dõi, lắng nghe, hỏi han các em được thị kiến. Cha âm thầm nhưng tích cực cầu nguyện xin Chúa soi dẫn phải hành động thế nào.

Khi đang cầu nguyện trong nhà thờ sáng ngày 1 tháng Bảy, 1981, cha Jozo được ơn linh ứng nghe tiếng bảo cha ra ngoài nhà thờ để bảo vệ con cái. Khi cha vừa mới bước ra khỏi cửa nhà thờ, các em được thị kiến ào tới vì bị đuổi bắt. Các em kêu: “Người ta đang đuổi theo chúng con. Xin cha giấu chúng con đi!” Cha dẫn các em về nhà xứ, cho các em ở trong một phòng vốn để trống và khoá cửa lại, nhờ đó các em thoát được.

Về sau cha ngăn chặn được việc nhà cầm quyền làm khó các em bằng việc nại ra đạo luật vẫn còn hiệu lực tại địa phương là cảnh sát không được bắt giữ, tra hỏi các vị thành niên nếu cha mẹ họ không đồng ý. Đức Mẹ hiện ra với các em tại căn phòng này bảy lần, và trong thời gian này Đức Mẹ cũng hiện ra ở nơi khác nữa.

*

 Chiều ngày 1 tháng Bảy, 1981, người ta tụ họp rất đông tại sườn núi Podbrdo chờ Đức Mẹ hiện ra và được thông báo rất sớm rằng có nghi lễ phụng sự tại nhà thờ vào buổi chiều. Khoảng năm giờ chiều, cha Zrinko được cha Jozo yêu cầu hướng dẫn mọi người, lần đầu tiên, cầu nguyện kinh Mân Côi chung trong nhà thờ. Lúc sáu giờ, cha Jozo cử hành Thánh Lễ. Người ta tụ họp trong nhà thờ đông đến mức phải đứng lấn lên tới gần bàn thờ. Trong bài giảng tại Thánh Lễ buổi chiều đầu tiên này, cha Jozo yêu cầu mọi người cầu nguyện và ăn chay, xin Chúa giúp mọi người hiểu được những biến cố xảy ra trong giáo xứ. Đoàn người đông đảo đáp ứng lời kêu gọi, đã lớn tiếng đáp: “Chúng con sẽ thi hành!”

 Để thưởng cho việc làm và cũng chuẩn bị cho cha Jozo đương đầu với những đau khổ đang chờ, Đức Mẹ đã cho cha được thấy Đức Mẹ một lần khi hiện ra với các em và có cha hiện diện.

Trở về trang Mục Lục

Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Website được thăm viếng lần từ 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
| Home | | Email |