MẸ
MARIA SỨ GIẢ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi
Trở Về Mục Lục
SƠ LƯỢC NHỮNG LẦN MẸ MARIA ĐẾN VỚI CON CÁI TRẦN
GIAN
ĐƯỢC GIÁO HỘI NHÌN NHẬN HOẶC CHƯA
ĐƯỢC CÔNG NHẬN
(TỪ 1214 ĐẾN HÔM NAY)
|
Mua Sách
|
Giêsu, Maria, Giuse,
con yêu mến,
xin cứu rỗi các linh hồn.

Câu chuyện 06:
MẸ MARIA HIỆN RA
TẠI LA VANG, VIỆT NAM, NĂM 1798
Đức tin Công Giáo đến Việt Nam
từ năm 1533. Tín hữu Công Giáo Việt Nam phải
chịu đựng bao lần bách hại ác nghiệt kéo dài 300
năm, từ năm 1644 (thế kỷ 17) đến năm 1885 (thế
kỷ 19), hàng trăm ngàn tín hữu, trong đó 200
linh mục (150 vị quốc tịch Việt Nam), 340 thầy
giảng, 270 nữ tu dòng Mến Thánh Giá, đã kiên
dũng hiên ngang hy sinh mạng sống tuyên xưng đức
tin, và 3000 họ đạo bị tàn phá. Trong khi con
cái Công Giáo Việt Nam của Mẹ Maria anh dũng
chịu đau khổ triền miên, Mẹ Maria đã cùng với
Chúa Hài Đồng hiện ra tại La Vang để an ủi, ban
ơn vững đức tin, và hứa ban mọi ơn lành hồn xác
cho con cái Mẹ, mà một vài điểm lịch sử sơ lược
sau đây.
La Vang nguyên gốc là Phường Lá
Vằng, như được ghi trong địa bạ làng Cổ Vưu
thiết lập thời Lê Triều. Cổ Vưu là một họ đạo
thuộc giáo xứ Đinh Cát. Giáo xứ Đinh Cát được
thành lập vào thế kỷ 17, nay đổi tiên là Trí
Bưu, gần thị xã Quảng Trị.
Theo sử liệu, đồng bào lương giáo
tại Cổ Vưu mưu sinh bằng nghề đi rừng (lấy gỗ,
bẫy dã thú) và nghề nông. Để tăng gia diện tích
canh tác, đồng bào Cổ Vưu phá một khu rừng để
trồng khoai sắn và cấy lúa. Diện tích canh tác
và hoa mầu gia tăng, một số người dựng lều tại
khu tân khai này để coi hoa mầu khỏi bị thú rừng
phá hoại. Khi diện tích khẩn hoang canh tác và
người tới ngụ tại đó tăng thêm nhiều, dân cư xin
đăng bộ nhập hộ, lập phường, mà vì tại đây có
nhiều cây lá vằng, nên lấy tên là Phường Lá
Vằng, sau đổi là La Vang.
Theo nhiều tác phẩm về Đức Mẹ
hiện ra tại La Vang thì năm 1798, cao điểm của
biến cố hãi hùng đến với các tín hữu Công Giáo,
nhiều người Công Giáo từ Cổ Vưu, Thạch Hãn, v.v.
chạy vào ẩn ở La Vang, vì La Vang ở sâu trong
rừng xanh núi hiểm. Trong khi lánh nạn, tối đến
bà con tụ nhau cầu nguyện Kinh Mân Côi. Một lần
đang khi cầu nguyện Kinh Mân Côi, những người
hiện diện bất chợt thấy trong hào quang rực rỡ
một Vị Phụ Nữ đẹp tuyệt vời, mặc áo choàng, hiện
ra gần một đại thụ. Các Kitô hữu tại đây nhận ra
Vị Phụ Nữ này là Đức Mẹ Maria vì Người bồng Chúa
Hài Đồng và có hai thiên thần cầm đèn tháp tùng.
Đức Mẹ an ủi những người hiện diện và dạy họ bẻ
lá cây quanh đó nấu uống sẽ được lành bệnh. Đức
Mẹ cũng hứa bất cứ ai tới cầu nguyện tại đây sẽ
được Đức Mẹ ban ơn phù hộ. Đức Mẹ hiện ra với
các tín hữu tại đây nhiều lần trong thời gian
này. Đồng bào đến ở La Vang ngày càng đông, và
vào những lúc vua quan nới rộng việc bắt đạo, bà
con đã dựng một nhà thờ nhỏ dâng kính Đức Mẹ tại
nơi Đức Mẹ đã hiện ra.
Tiếc rằng sử liệu về Đức Mẹ hiện
ra tại La Vang không được ghi chép đầy đủ, mà
hầu hết là truyền khẩu, mãi về sau mới có những
vị biết sự tích kể lại dưới hình thức những bài
vãn (ca bình dân). Duới đây là bài Vãn La Vang
trong tác phẩm Linh Địa La Vang của linh mục
Xintanilaô Nguyễn Văn Ngọc:
"Trời sinh cái chốn lạ lùng.
Tự nhiên giữa núi nên cung
Chúa Bà.
Truyền rằng: có một cây đa,
Mọc trên núi nọ gọi là La
Vang.
Ngày thì hạc phụng dạo chơi,
Đêm thì hổ báo chầu nơi linh
hoàng.
Chốn này linh ứng nghiêm
trang,
Hai bên khe ruộng giữa làng La
Vang.
..."
Những người địa phương đi làm
rừng thường hay tới van vái tại cây đa (nơi Đức
Mẹ hiện ra) ở Phường La Vang. Về sau họ nghe nói
có Bà Linh Thiêng hiện ra tại đây, nên ba làng
chung nhau đắp một cái nền vọng dưới gốc cây đa
và rào sơ bốn mặt, họ dựng mái chùa tranh tại
đây, nhưng không ổn, và phải nhượng lại cho giáo
dân La Vang. Vì thế trong Vãn La Vang có đoạn:
"Bên lương chức dịch rộn ràng.
Đắp nền thờ vọng rào hàng xơ
ly.
Chốn này linh ứng oai nghi.
Ngoại mình khấn vái điều gì
cũng linh.
Dân thôn chớ khá nại tình.
Công lao khó nhọc thần linh
phù trì.
Qua đây thì phải kiêng vì.
Chốn này linh ứng nhiều khi lạ
lùng.
Những ai vào chốn sơn trung,
Hễ khi đến đó nguyện cùng được
an.
Những người mót củi đốt than,
Cũng đều đến đó kêu van khẩn
nài."
...
"Dân ta chớ khá công nài.
Bứt tranh đốn củi để mai làm
chùa.
Làm rồi khi ấy đi mua
Hương đèn lễ vật dọn chùa sửa
sang.
Dọn ra Thần Phật hai hàng,
Lư hương bát nước nghiêm trang
đề huề.
Làm rồi chức dịch mới về.
Nhơn dân lao khổ ê hề bấy lâu.
Về nhà nghỉ giấc canh thâu.
Tự nhiên mộng mị chiêm bao rập
ràng.
Trên chùa Thần Phật rộn ràng.
Về bắt chức dịch mấy làng xôn
xao.
Rằng Phật rằng Thần lao đao.
Có "Bà bên đạo" phép cao lạ
lùng.
Bà vào Bà đánh tứ tung.
Bao nhiêu Thần Phật đều tung ra
ngoài.
Tiếng Bà thật đã linh oai.
Lư hương bát nước đền đài đều
hư.
Chức làng thức dậy lao lư.
Hỏi nhau coi thử cũng như một
điềm.
Sáng mai chức việc đi liền.
Kêu nhau coi thử sự thiềng làm
sao.
Xét coi trong việc chiêm bao.
Hoặc hư hoặc thiệt thể nào cho
yên.
Kéo nhau mới tới ngoài viên.
Thấy ngôi Thần Phật ngả nghiêng
ngoài đường.
Kêu nhau khi ấy rộn ràng.
Kẻ khiêng người vác về làng cho
mau.
Tưởng rằng Thần thánh linh mầu.
Đem về cúng tế bấy lâu nay tròn
Không hay Phật giả yên ngôn.
Tiếc vàng quang thiếp, tiếc
son, tiếc dầu.
Linh Bà người hóa phép mầu.
Thôi thôi ta phải chạy mau về
làng.
Cùng nhau bàn bạc rộn ràng.
Chùa này để cúng về đàng đạo
nhơn.
Rỡ đi thì sợ người hờn.
Phá không dám phá thiệt hơn thế
nào.
Tiếc công dân sự lao đao.
Ăn làm ba tháng lại hao của
tiền.
Bây giờ Phật ở không yên.
Lo làm nơi khác tiêu miền xứ
xa."
Sau biến cố lạ lùng trên, các
chức dịch sắc hào cả ba làng đồng thuận nhượng
cúng đám đất và ngôi chùa tranh mới làm cho bên
Công Giáo.
***
Tài liệu theo đức giám mục Hồ
Ngọc Cẩn (giáo phận Bùi Chu) nói về biến cố tử
đạo tại La Vang:
"Ngày 7 tháng 9 năm 1885, đoàn
người theo đảng Văn Thân tàn sát và thiêu hủy
nhà cửa các tín hữu Công Giáo họ Cổ Vưu. Ngày
hôm sau, tức 8 tháng 9, 1885, họ kéo vào La
Vang, nhưng dân cư đã chạy trốn lên núi, họ vơ
vét tài sản, rồi phóng hỏa đốt hết nhà cửa,
nhưng không dám đốt nhà thờ Đức Mẹ, vì họ nghe
tiếng Đức Mẹ linh thiêng. Trưa ngày 9 tháng 9,
1885, một người theo đảng Văn Thân, tên Thơ, con
ông Mẹo, thuộc xóm Bốc, làng Phú Long, đến La
Vang. Y thấy nhà cửa của các tín hữu đã bị thiêu
rụi, nhưng nhà thờ Đức Mẹ còn nguyên vẹn, y liền
phóng hỏa đốt rồi bỏ đi.Nhưng không hiểu lý do
gì, chiều hôm đó, nhóm Văn Thân, đã tàn sát giáo
dân tại Cổ Vưu và đốt nhà cửa các tín hữu tại La
Vang, kéo đến bao vây nhà ông Mẹo và đốt hết cả
gia trang. Ông Mẹo, tên Thơ và vợ con y đều bị
chết thiêu."
"Ngày 12 tháng 9 năm 1885, một số
giáo dân La Vang từ núi trở về, chẳng may ba
mươi người bị quân Văn Thân chận bắt và thiêu
sát. Trong số này, có ông tên Thoàn đứng ra xin
đặc ân là được chết trên nền nhà thờ Đức Mẹ (nhà
thờ đã bị đốt), quân Văn Thân thuận cho. Ông
Thoàn và hai mươi chín bạn đồng đạo bị trói
thiêu sống trên nền nhà thờ Đức Mẹ La Vang. Về
sau, một số giáo dân La Vang kể lại rằng ít ngày
sau khi nhà thờ Đức Mẹ LaVang bị đốt, các giáo
dân ẩn trên núi gần đó thấy ban đêm tại nền nhà
thờ đèn sáng trưng và nghe tiếng người cầu kinh.
Nhà thờ bị đốt, nhưng bàn thờ và mấy chân đèn
bằng gỗ chỉ cháy sém thôi."
"Cuộc bách đạo chấm dứt. Giáo dân
La Vang dựng lại nhà thờ Đức Mẹ trên nền cũ, và
nhiều lần trùng tu. Ngày 22 tháng 8 năm 1961,
thánh đường Đức Mẹ La Vang được Tòa Thánh nâng
lên hàng Tiểu Vương Cung Thánh Đường. Tại thánh
đường Đức Mẹ La Vang, ngày 22 tháng 8 năm 1961,
đức tổng giám mục Nguyễn Kim Điền, tổng giáo
phận Huế, sau khi tuyên đọc Sắc Lệnh của Tòa
Thánh nâng thánh đường Đức Mẹ La Vang lên hàng
Tiểu Vương Cung Thánh Đường, ngài tuyên bố: ‘Kể
từ nay, Vương Cung Thánh Đường và khu vực La
Vang là Nhà của Mẹ, đất của Mẹ, là Trung Tâm
Thánh Mẫu toàn quốc.’"
Ngược dòng lịch sử, năm 1901, đức
cha Lộc (Gaspar) đã ấn định: Bổn Mạng của thánh
đường La Vang là Đức Bà Phù Hộ Các Giáo Hữu.
Chúng ta nhớ năm 1571, Đức Piô V lập lễ kính Đức
Bà Phù Hộ Các Giáo Hữu vào ngày 24 tháng 5 hằng
năm, và thêm vào Kinh Cầu Đức Bà lời nguyện:
"Đức Bà phù hộ các giáo hữu, (xin cầu cho chúng
con)".
Nhiều mẫu tượng ảnh Đức Mẹ La
Vang được nhiều điêu khắc gia và họa sĩ sáng
tác, nhưng năm 1901, giáo quyền Việt Nam đã
chính thức chọn hình tượng Đức Mẹ đứng trên mây,
hai tay nâng Chúa Hài Đồng đứng trên trái cầu;
Đức Mẹ mặc áo gấm thêu, phảng phất mầu sắc Á
Đông. Về sau, nhiều điêu khắc gia và họa sĩ sáng
tác tượng và ảnh Đức Mẹ La Vang hoàn toàn Việt
Nam, Đức Mẹ mặc y phục Việt Nam, có khăn choàng
đầu và trên đầu có vương miện, đang bồng Chúa
Hài Đồng, Đức Mẹ mang hài mũi cong và đứng trên
trái cầu.
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi
www.thanhlinh.net