MẸ
MARIA SỨ GIẢ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi
Trở Về Mục Lục
SƠ LƯỢC NHỮNG LẦN MẸ MARIA ĐẾN VỚI CON CÁI TRẦN
GIAN
ĐƯỢC GIÁO HỘI NHÌN NHẬN HOẶC CHƯA
ĐƯỢC CÔNG NHẬN
(TỪ 1214 ĐẾN HÔM NAY)
|
Mua Sách
|
Giêsu, Maria, Giuse,
con yêu mến,
xin cứu rỗi các linh hồn.

Câu chuyện 17:
ĐỨC MẸ HIỆN RA TẠI FATIMA,
BỒ ĐÀO NHA
NĂM 1917
Những thập niên cuối thế kỷ 19 và
hai thập niên đầu thế kỷ 20 là thời kỳ đen tối
và cũng đặc biệt nhất trong lịch sử quốc gia và
dân tộc Bồ Đào Nha. Quốc gia này vốn theo thể
chế quân chủ và hầu như toàn tòng Công Giáo, cho
tới những năm 1890-1899 và thập kỷ đầu thế kỷ
20, Bồ Đào Nha là một quốc gia quân chủ và mộ
đạo gắn liền với Giáo Hội Công Giáo. Thống kê
nói vào thời gian này có lúc cứ 9 người thì 2
người là linh mục hoặc tu sĩ.
Từ những năm cuối thế kỷ 19, các
lực lượng chống hoàng gia và giáo hội bắt đầu
thành hình. Năm 1900, các lực lượng này kết hợp
với nhau trong chủ trương "vị vua cuối cùng sẽ
bị treo cổ cùng với ruột gan của vị linh mục
cuối cùng." Năm 1908, vua Charles I và hoàng
thái tử bị ám sát. Năm 1910 vua Manuel I trốn
sang Anh Quốc, và chính thể cộng hòa cách mạnh
cầm quyền. Chính quyền này theo chủ trương
Marxist, vô thần, xã hội, tự do tư tưởng. Chính
quyền mới đã cai trị dựa trên căn bản khủng bố
tàn bạo và gây sợ hãi.
Thống kê cho thấy trong các năm
1911-1916, ít nhất 17 ngàn linh mục, tu sĩ nam
nữ bị giết, hoặc riêng rẽ hoặc tập thể. Đôi khi
ruột gan và đầu của người bị giết bị treo vào
cây sào đem riễu ngoài đường phố để khủng bố
tinh thần các linh mục, tu sĩ, còn sót lại. Tất
cả các thánh đường đều bị đóng cửa hoặc tiêu
hủy. Không một ai dám đi dự Thánh Lễ, cả kinh
Mân Côi cũng không dám cầu nguyện công khai. Ảnh
tượng Chúa, Đức Mẹ và các thánh bị chà đạp giữa
đường phố. Sự sợ hãi thống trị - và tôn giáo như
đã chết. Trong khi đó Thế Chiến I, một trong
những đại ác họa của nhân loại, xảy ra tại Âu
Châu.
THIÊN THẦN DỌN ĐƯỜNG
Năm 1915, Lucia dos Santos, một
cô bé mập mạp, 8 tuổi, thuộc xóm Aljustrel, giáo
sứ Fatima, cùng với hai chị em cô Maria Rosa và
Teresa Matias và cô Maria Justino thuộc xóm
Velha, đang chăn cừu tại núi Cabeco. Ăn trưa
xong, bốn cô đọc kinh Mân Côi theo truyền thống
yêu mến Đức Mẹ tại miền Fatima. Chính lúc đó các
cô thấy một bóng người trắng hơn tuyết bay là là
trên ngọn cây trong thung lũng phía dưới chân
các cô. Riêng Lucia thấy bóng dáng này ba lần,
nhưng không biết là gì.
Đến năm 1916, bóng trắng này
chính là thiên thần ba lần hiện ra với Lucia, và
hai em họ là Jacinta và Francisco Marto. Lần thứ
nhất khi ba chị em đang chăn cừu cho gia đình
tại Chousa Velha. Thiên thần hiện ra với các em
trong hang đá nơi các em ăn trưa và đọc kinh Mân
Côi xong. Thiên thần nói với các em:
"Các bé đừng sợ. Tôi là Thiên
Thần Hòa Bình. Mời các bé cầu nguyện chung với
tôi."
Nói xong, thiên thần quì sấp mình
tới khi trán chạm đất. Các bé cũng bắt chước
thiên thần trong tư thế phủ phục đó. Khi đó
thiên thần dâng lời nguyện:
"Lạy Thiên Chúa, con tin, con thờ
lạy, con trông cậy, và con yêu mến Chúa. Con tha
thiết xin Chúa tha thứ cho những kẻ không tin,
không thờ lạy, không cậy trông, và không yêu mến
Chúa."
Sau khi dâng ba lần lời nguyện
này, thiên thần nói với các bé:
"Các bé hãy cầu nguyện như vậy.
Thánh Tâm Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria lắng nghe
lời các bé cầu nguyện."
Thiên thần hiện ra lần thứ hai
với các bé tại núi Cabeco, trên đường các bé dẫn
đàn cừu về nhà khoảng 9 hoặc 10 giờ sáng vì trời
quá nóng. Thiên thần hỏi:
"Các bé đang làm gì thế? Các bé
hãy cầu nguyện, cầu nguyện thiệt nhiều! Thánh
Tâm Chúa Giêsu và Đức Maria yêu thương các bé.
Các bé hãy liên tục dâng lời cầu nguyện và hy
sinh lên Thiên Chúa Tối Cao."
Lucia hỏi:
"Làm cách nào chúng con dâng được
các hy sinh?"
Thiên thần đáp:
"Các bé hy sinh trong bất cứ điều
gì có thể, và dâng lên Thiên Chúa làm của lễ đền
tạ vì tội lỗi xúc phạm đến Thiên Chúa và làm của
lễ cầu xin cho người tội lỗi ăn năn trở lại.
Bằng cách này, các bé xin được hòa bình cho quê
hương các bé. Tôi là Thiên Thần bảo vệ, Thiên
Thần của nước Bồ Đào Nha. Trên hết, các bé hãy
tiếp nhận và vâng chịu những đau khổ Chúa sẽ gởi
đến cho các bé."
Thiên thần hiện ra lần thứ ba vào
mùa thu năm 1916. Cũng chính tại hốc đá núi
Cabeco, ba chị em mục tử đọc kinh Mân Côi và lời
cầu nguyện Thiên Thần dạy xong. Thiên thần hiện
ra, trong tay cầm Chén Thánh, và trên Chén
Thánh, Thiên Thần cầm Bánh Thánh. Từ Bánh Thánh
những Giọt Máu chảy vào trong Chén Thánh. Để
Chén Thánh và Bánh Thánh trên không trung, Thiên
Thần quì sấp mình xuống đất, đọc ba lần lời cầu
nguyện sau đây:
"Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực
Thánh, Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh,
con thờ lạy Chúa thẳm sâu và dâng lên Chúa Thân
Xác, Máu và Linh Hồn Cực Châu Báu và Thiên Tính
của Chúa Giêsu Kitô, hiện diện trong các Nhà
Chầu trên khắp thế giới, để đền tạ những tội xúc
phạm, những tội bất kính và hững hờ chính Chúa
Giêsu Kitô phải chịu. Nhờ công nghiệp vô cùng
Trái Tim Cực Thánh Chúa Giêsu và công nghiệp vô
cùng Đức Maria, con nài xin Chúa thánh hóa các
người tội lỗi khốn nạn."
Thiên Thần đứng dậy, cầm Chén
Thánh và Bánh Thánh, đặt Bánh Thánh vào lưỡi
Lucia. Thiên Thần cho Jacinta và Francisco uống
Máu Thánh. Khi phân phát Mình và Máu Thánh Chúa
cho ba bé, Thiên Thần nói:
"Các em hãy ăn Mình và uống Máu
Thánh Chúa Giêsu Kitô bị loài người xúc phạm
kinh khủng. Các bé hãy làm việc đền tạ vì tội
lỗi nhân loại và an ủi Thiên Chúa của các bé."
Thiên Thần lại sấp mình xuống đất
đọc chung với các bé ba lần lời nguyện: "Lạy
Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh ..." Sau đó Thiên
Thần biến đi.
ĐỨC MẸ HIỆN RA LẦN THỨ NHẤT
Chúa Nhật, 13 tháng 5, 1917, sau
khi đọc kinh Mân Côi, ba chị em Lucia, Jacinta
và Francisco, đang chơi vui ở sườn đồi Cova da
Iria, Fatima, bất chợp các bé thấy làn ánh sáng
lạ như chớp. Ba chị em bàn nhau gom cừu định dẫn
về vì sợ bão. Khi gần tới cây sồi lớn, các bé
thấy một làn chớp sáng hơn nữa từ cây sồi phát
ra. Lucia, Jacinta và Francisco dừng chân nhìn
lên và thấy một Vị Phụ Nữ xinh đẹp đứng trên
đỉnh cây sồi. Người nói:
"Các con đừng sợ. Mẹ không làm
hại các con đâu."
Các bé lặng lẽ ngây ngất chiêm
ngưỡng Đấng Hiện Ra.
Sau một lúc chiêm ngưỡng say sưa,
Lucia mạnh dạn hỏi:
"Thưa Bà, Bà từ đâu tới?"
Vị Phụ Nữ từ ái trả lời:
"Mẹ từ thiên đàng đến."
Cô bé hỏi tiếp:
"Và Bà muốn chúng con làm gì?"
Người đáp:
"Mẹ đến xin cả ba các con đến
đây sáu tháng liên tiếp, vào ngày 13 mỗi tháng,
cũng giờ này. Khi đó Mẹ sẽ cho các con biết Mẹ
là Ai, và Mẹ muốn điều gì. Sau đó Mẹ sẽ trở lại
đây lần thứ bảy."
Được khích lệ, Lucia hỏi thêm:
"Con có được lên thiên đàng
không?"
"Có, con sẽ được lên thiên
đàng."
"Còn Jacinta?"
"Có."
"Còn Francisco?"
"Nó cũng được lên thiên đàng,
nhưng nó phải đọc rất nhiều kinh Mân Côi."
Lucia hỏi về người bạn mới qua
đời:
"Chị Maria das Neves có ở trên
thiên đàng không?"
"Có."
"Còn Amelia?"
"Cô đó sẽ phải ở luyện ngục cho
tới tận thế."
Sau khi trả lời các câu hỏi của
Lucia, Đức Mẹ đưa ra lời yêu cầu quan trọng:
"Các con có vui lòng tận hiến
cho Thiên Chúa và chịu các đau khổ Chúa muốn gởi
đến cho các con, để đền tạ tội lỗi xúc phạm đến
Thiên Chúa và van xin cho các kẻ tội lỗi ăn năn
trở lại không?"
Lucia thấy lời yêu cầu này tương
tự lời yêu cầu của Thiên Thần lúc trước, và tin
rằng hai em họ cũng đồng ý, cô đáp:
"Thưa Bà, chúng con vui lòng."
Các bé xúc động, và quì xuống sốt
sắng dâng lời nguyện thiên thần dạy:
"Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực
Thánh, con thờ lạy Chúa. Lạy Chúa, con yêu mến
Chúa trong Phép Thánh Thể."
Lúc sau, Đức Mẹ nói:
"Các con hãy đọc kinh Mân Côi
hàng ngày để xin hòa bình và chấm dứt chiến
tranh."
Tới đây Đức Mẹ biến đi.
ĐỨC MẸ HIỆN RA LẦN THỨ HAI
Ngày 13 tháng 6, 1917, Lucia,
Jacinta và Francisco không dẫn đàn cừu đi chăn,
mà lên đồi Cova da Iria với nhiều người đi theo.
Mọi người đọc kinh Mân Côi, nhưng lâu quá không
thấy Đức Mẹ tới. Mọi người chia trí, các bé cũng
đứng lên một lúc. Lucia lại yêu cầu mọi người
cầu nguyện kinh Mân Côi, khi người ta muốn đọc
kinh cầu, Lucia nói: "không đủ giờ đọc kinh cầu
đâu." Ngay sau đó Lucia mừng rỡ reo lên:
"Jacinta à, kìa Đức Mẹ tới ! Tia sáng vừa mới
lóe lên." Lập tức người ta thấy ba bé trong tình
trạng xuất thần.
Sau một lúc im lặng chiêm ngưỡng,
Lucia hỏi:
"Thưa Bà, Bà muốn con làm gì?"
Đức Mẹ nói:
"Mẹ muốn các con đến đây ngày 13
tháng tới, và Mẹ muốn các con đọc kinh Mân Côi
hàng ngày."
Sau đó Đức Mẹ vui vẻ nói:
"Mẹ muốn các con học chữ. Rồi Mẹ
sẽ nói cho các con biết Mẹ muốn gì."
Nhớ đến những ơn người ta nhờ
Lucia chuyển lên Đức Mẹ, cô nói:
"Có một người tật nguyền xin Đức
Mẹ chữa anh ta."
Đức Mẹ đáp:
"Con hãy nói cho anh ấy biết nếu
anh ta ăn năn thống hối, anh ta sẽ được chữa
lành trong vòng một năm."
Lucia sung sướng vì được Đức Mẹ
nhận lời, đã xin:
"Con muốn xin Đức Mẹ đưa chúng
con về thiên đàng."
Đức Mẹ trả lời:
"Được, chẳng bao lâu nữa Mẹ sẽ
đưa Jacinta và Francisco về thiên đàng, nhưng
con phải ở lại thế gian lâu hơn. Chúa Giêsu muốn
dùng con làm cho thế giới biết và kính yêu Mẹ.
Chúa Giêsu muốn thiết lập trên khắp thế giới
việc kính yêu Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ.
Mẹ hứa ban ơn rỗi linh hồn. Những linh hồn này
sẽ được Thiên Chúa yêu thương như những bông hoa
Mẹ trang hoàng Thánh Ngai Thiên Chúa."
"Con sẽ phải ở lại thế gian lâu
hơn" như lưỡi kiếm xuyên thấu trái tim thơ ngây
của Lucia.
Cô bé hỏi:
"Con phải ở lại thế gian này một
mình sao?"
Đức Mẹ trả lời:
"Không, con à. Có phải điều này
làm cho con đau khổ lắm không? Con đừng nản
lòng. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con đâu. Trái
Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ sẽ là nơi con náu ẩn
và là đường đưa con tới Thiên Chúa."
Khi nói lời này, Đức Mẹ mở rộng
hai bàn tay và ánh sáng từ bàn tay Đức Mẹ tỏa ra
bao bọc các bé.
Mải mê chiêm ngưỡng Đức Mẹ, các
bé thấy Người đưa chuỗi tràng hạt ra như thể nài
nỉ các bé nhận và ấp xâu chuỗi vào trái tim. Kế
đó các bé bị thu hút bởi Trái Tim bị những mũi
gai lớn đâm thấu mọi phía. Các bé hiểu rằng đang
chiêm ngưỡng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ
Maria bị xúc phạm vì tội lỗi loài người, và Trái
Tim này mong được đền tạ.
Đến đây, Đức Mẹ biến đi. Lucia
kêu lên: "Nhìn kìa, Nếu các ông bà muốn thấy Đức
Mẹ. Người ra đi kia kìa! Đức Mẹ đi kia kìa!"
ĐỨC MẸ HIỆN RA LẦN THỨ BA
HỎA NGỤC, CHIẾN TRANH VÀ
TRÁI TIM VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI
MẸ MARIA
Ngày 13 tháng 7, 1917, Lucia,
Jacinta và Francisco có rất nhiều người cùng đi
lên đồi Cova da Iria. Tới nơi, Lucia xướng và
mọi người đáp kinh Mân Côi. Đọc kinh xong, Lucia
đứng lên, nhìn về hướng đông, từ đó Đức Mẹ
thường đi tới. Lập tức Lucia la lên bảo mọi
người đang dùng dù che nắng giữa trưa: "Xin các
ông bà gấp dù lại! Các ông bà hãy gấp dù lại!
Đức Mẹ đã tới rồi đó!"
Các bé vui sướng chiêm ngưỡng Đức
Mẹ. Lúc sau, Lucia hỏi Đức Mẹ:
"Thưa Đức Mẹ, hôm nay Đức Mẹ
muốn chúng con làm gì?"
"Mẹ muốn các con trở lại đây
ngày 13 tháng tới và tiếp tục đọc kinh Mân Côi
hàng này dâng kính Đức Mẹ Mân Côi, để xin được
hòa bình cho thế giới và chấm dứt chiến tranh,
vì chỉ một mình Mẹ mới cứu giúp được các con."
Lucia nói tiếp:
"Thưa Bà, con muốn xin Bà cho
chúng con biết Bà là Ai. Và xin Bà làm phép lạ
để mọi nguời tin Bà đã hiện ra với chúng con."
Vắn tắt Đức Mẹ loan báo quyết
định của Người:
"Các con hãy tiếp tục đến đây
mỗi tháng. Đến tháng 10, Mẹ sẽ nói cho các con
biết Mẹ là Ai và Mẹ muốn gì. Và Mẹ sẽ làm một
phép lạ mọi người đều thấy và phải tin."
Lucia xin Đức Mẹ chữa lành một số
người, và Đức Mẹ hứa chữa cho một số nếu những
người đó đọc kinh Mân Côi.
Sau đó Đức Mẹ nói:
"Các con hãy hy sinh bản thân
các con cho các kẻ tội lỗi, và năng nhắc lại,
nhất là sau mỗi lần các con làm việc hy sinh cho
kẻ tội lỗi: 'Lạy Chúa Giêsu, chính vì lòng yêu
mến Chúa, xin cho các kẻ tội lỗi ăn năn thống
hối, và để đền tạ những tội lỗi xúc phạm đến
Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria'."
Khi nói những lời này, Đức Mẹ mở
rộng hai bàn tay như dáng điệu của linh mục khi
chúc: "Chúa ở cùng anh chị em" trong Thánh Lễ.
Lập tức Lucia kêu lên kinh sợ. Chỉ những người ở
gần các bé nhất nghe được tiếng kêu này. Nhưng
tất cả những người có thể nhìn được mặt các bé
đều thấy rõ thình lình sắc diện các bé biểu lộ
vẻ kinh hoàng và đau khổ. Vì khi Đức Mẹ mở hai
bàn tay ra, những tia sáng phản chiếu từ tay Đức
Mẹ như xuyên qua trái đất, và hỏa ngục mở ra
trước cặp mắt kinh hoàng của các bé. Rúng động
toàn thân, các bé ngước mắt lên cầu khẩn. Bằng
giọng hết sức nhân từ xót thương Đức Mẹ nói:
"Các con đã nhìn thấy hỏa ngục,
nơi linh hồn những kẻ tội lỗi phải tới. Để cứu
các linh hồn đó, Thiên Chúa muốn thiết lập khắp
thế giới việc sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên
Tội Mẹ.
“Nếu nhân loại thi hành điều Mẹ
dạy, nhiều linh hồn sẽ được cứu vớt và sẽ có hòa
bình.
"Chiến tranh này sắp chấm dứt,
nhưng nếu loài người không thôi xúc phạm đến
Thiên Chúa, một chiến tranh khốc liệt hơn sẽ
bùng nổ trong triều đại Đức Thánh Cha Piô XI.
Khi nào các con thấy một đêm bừng sáng do làn
ánh sáng lạ, các con biết đó là dấu Thiên Chúa
cho biết Người sắp phạt thế giới vì tội ác của
nhân loại bằng chiến tranh, đói khát, bắt bớ
Giáo Hội và Đức Thánh Cha.
"Để ngăn cản điều này, Mẹ đến yêu
cầu dâng hiến nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm
Nguyên Tội Mẹ, và rước Lễ đền tạ các ngày thứ
Bảy đầu tháng.
"Nếu người ta tuân theo những lời
Mẹ yêu cầu, nước Nga sẽ trở lại và sẽ có hòa
bình. Nếu không, nước Nga sẽ gieo rắc tai ương
khắp thế giới, xúi giục chiến tranh, đàn áp Giáo
Hội, những người lành sẽ tử đạo, Đức Thánh Cha
sẽ phải đau khổ nhiều, nhiều quốc gia sẽ bị xóa
trên bản đồ.
"Sau cùng, Trái Tim Vô Nhiễm
Nguyên Tội Mẹ sẽ vinh thắng. Đức Thánh Cha sẽ
dâng nước Nga cho Mẹ và nước đó sẽ trở lại, và
một thời gian hòa bình sẽ được ban cho thế giới.
"Ở Bồ Đào Nha, đức tin sẽ mãi mãi
được duy trì."
Vì những lý do không tiết lộ, Đức
Mẹ muốn thị kiến về hỏa ngục và lời tiên tri
khủng khiếp về tai họa của thế giới phải được
giữ kín. Đức Mẹ bảo các bé:
"Các con đừng nói điều này với
bất cứ ai. Tuy nhiên các con có thế nói cho
Francisco biết" (Francisco được thấy Đức Mẹ,
nhưng không nghe được các lời Đức Mẹ nói).
Ngưng một lúc, Đức Mẹ nói tiếp:
"Khi các con đọc kinh Mân Côi,
sau mỗi mầu nhiệm, các con hãy dâng lời nguyện:
'Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ tội
lỗi chúng con, xin cứu chúng con khỏi hỏa ngục,
xin hướng dẫn mọi linh hồn lên thiên đàng, nhất
là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót
hơn'."
ĐỨC MẸ HIỆN RA LẦN THỨ BỐN
KHÔNG VÀO NGÀY 13 THÁNG 8,
MÀ 18 THÁNG 8, 1917
Ngày 13 tháng 8, 1917, khu đồi
Cova da Ira đông đầy người chờ đợi các bé được
thị kiến đến đón Đức Mẹ hiện ra. Nhưng đã quá
trưa không thấy bóng dáng các bé đâu, mọi người
nóng lòng trao đổi những nghi vấn về việc xảy ra
cho các bé. Các bé không đến Cova da Iria được
vì bị viên thị trưởng xí gạt bắt cóc đem đi mất.
Tại tòa thị chính, các em bị phỉnh gạt, hăm dọa
bỏ vào chảo dầu sôi, nạt nộ đủ cách, bị nhốt qua
đêm trong nhà giam cùng với các phạm nhân, nhưng
rồi sau cùng, viên thị trưởng vốn là người vô
thần chịu đầu hàng và ngày hôm sau tha các em.
Bốn ngày sau khi các em được trở
về, ngày 18 tháng 8, 1917, lúc khoảng 4 giờ
chiều, người ta thấy nhiệt độ thình lình giảm
xuống, đồng thời mặt trời nhuộm cả vùng quê và
mọi vật bằng nhiều mầu sắc khác nhau như đã xảy
ra tại Cova da Iria hôm 13 tháng này. Đức Mẹ
hiện ra với các em trên cây sồi tại Os Valinhos,
một đồng cỏ ỡ giữa Aljustrel và Núi Cabeco.
Sau khi ngây ngất vì những yêu
kiều diễm lệ của Đức Mẹ, Lucia hỏi:
"Thưa Đức Mẹ, Đức Mẹ muốn con
làm gì?"
Đức Mẹ đáp:
"Mẹ muốn các con tiếp tục đến
Cova da Iria ngày 13 mỗi tháng và tiếp tục đọc
kinh Mân Côi hàng ngày. Đến tháng chót, Mẹ sẽ
làm phép lạ để mọi người phải tin. Tiếc thay,
nếu người ta không đem các con tới thị trấn, hẳn
phép lạ còn vĩ đại hơn."
Đức Mẹ chấm dứt phần thông điệp
bằng giọng vui vẻ nói:
"Chúa Hài Đồng Giêsu sẽ cùng với
thánh Giuse đến ban phép lành cho thế giới, và
Thiên Chúa sẽ ban hòa bình cho thế giới."
Lúc đó Lucia nhớ bà Maria
Cerreira đã bảo cô hỏi Đức Mẹ về số tiền người
ta dâng cúng mà bà đang giữ, cô bé hỏi:
"Phải làm gì với số tiền người
ta để lại dâng cúng tại Cova da Iria?"
Đức Mẹ đáp:
"Sẽ làm hai chiếc kiệu mừng Lễ
Đức Mẹ Mân Côi. Con và Jacinta với hai cô gái
khác, mặc áo trắng, khiêng một kiệu, Francisco
và ba bé trai khác khiêng chiếc kia. Số tiền
trên hai chiếc kiệu đó sẽ phải dùng để mừng Lễ
Đức Mẹ Mân Côi."
Lucia dâng lên lời cầu khẩn người
ta nhờ bé chuyển lên Đức Mẹ:
"Nhiều người bệnh hoạn nhờ con
xin Đức Mẹ chữa họ."
"Được, Mẹ sẽ chữa lành một số
người trong vòng một năm."
Đức Mẹ nói tiếp mà nét mặt Người
rất buồn:
"Các con hãy cầu nguyện, hãy cầu
nguyện thiệt nhiều, và các con hãy dâng hy sinh
cho các kẻ tội lỗi, nhiều linh hồn sa hỏa ngục
chỉ vì không có ai dâng hy sinh và cầu nguyện
cho."
ĐỨC MẸ HIỆN RA NGÀY 13 THÁNG 9,
1917
Có tới ba mươi ngàn người từ rất
xa đến cùng với những người ở gần, ở địa phương,
đón Đức Mẹ hiện ra tại Cova da Iria ngày 13
tháng 9, 1917. Trong số này không thiếu những
nhân viên chìm của chính quyền, và người vô
thần. Giáo quyền cũng quan tâm theo dõi.
Giờ ngọ (12 giờ trưa) điểm, mặt
trời trong vắt chói chang trên nền trời. Tiếng
chuông báo kinh Truyền Tin vọng lên từ tháp
chuông thánh đường Anthony. Mọi người theo dõi,
mặt trời dịu dần, mờ đi tới độ nhìn thấy những
ngôi sao. Bất chợt Lucia ngưng đọc kinh, mặt
rạng rỡ, cô reo lên: "Kìa, Đức Mẹ đó! Tôi thấy
Đức Mẹ!"
Nhiều người nhìn thấy bầu ánh
sáng trắng di chuyển từ hướng Đông đi tới và
ngưng lại trên cây sồi.
Trong khi mọi người chứng kiến
những thay đổi ánh sáng của mặt trời, các em đắm
chìm trong thị kiến Đức Mẹ. Sau một lúc chiêm
ngắm, Lucia hỏi:
"Đức Mẹ muốn chúng con làm gì?"
Đức Mẹ đáp:
"Các con hãy tiếp tục cầu nguyện
kinh Mân Côi để xin chấm dứt chiến tranh. Đến
tháng 10, Thiên Chúa sẽ hiện ra, Đức Mẹ Bảy Sự
(Đức Mẹ Sầu Bi) và Đức Mẹ Núi Carmel cũng sẽ
hiện ra. Thánh Giuse cùng với Chúa Hài Đồng sẽ
đến ban phép lành cho thế giới."
Đến đây Đức Mẹ ngưng nói, nét mặt
bớt uy nghiêm và bằng giọng hết sức dịu dàng,
Đức Mẹ nói tiếp:
"Thiên Chúa hài lòng với những
hy sinh các con dâng, nhưng Chúa không muốn các
con ngủ với thắt lưng vải đó. Các con chỉ mang
thắt lưng đó ban ngày thôi."
(Ba em tự sáng chế và mang thắt
lưng bằng vải cứng đâm vào da để dâng hy sinh
cầu nguyện cho kẻ tội lỗi như Đức Mẹ dạy các
em).
Kế đó, Lucia nói với Đức Mẹ:
"Người ta nhờ con xin Đức Mẹ
nhiều điều, một người câm điếc xin được chữa
lành, những ơn xin ăn năn thống hối ... và những
ơn xin chữa lành mọi thứ bệnh tật."
Đức Mẹ trả lời:
"Mẹ sẽ chữa một số, nhưng không
phải tất cả, trong vòng một năm."
Nhớ lại lời bà Maria Carreira và
một số người ngoan đạo khác mong muốn một nhà
nguyện được kiến thiết ngay tại chính nơi Đức Mẹ
hiện ra, và nhờ Lucia hỏi Đức Mẹ có cho phép
dùng một phần tiền dâng cúng tại Cova da Iria
vào mục đích này không. Lucia hỏi:
"Đức Mẹ có muốn một nhà nguyện
nhỏ được kiến thiết tại chính nơi này với số
tiền người ta để lại dâng cúng không?"
Đức Mẹ đáp:
"Có, Mẹ muốn một nhà nguyện nhỏ
được xây cất ngay tại chỗ này để dâng kính Đức
Mẹ Mân Côi. Nhưng con nói với người ta chỉ dùng
một nửa số tiền vào việc xây nhà nguyện thôi.
Nửa số tiền con lại sẽ dùng vào việc tôn kính và
mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi. Hai cỗ kiệu được mua
bằng số tiền dâng cúng, phần còn lại được khiêng
trên hai kiệu tới nhà thờ giáo xứ trong ngày lễ
Đức Mẹ Mân Côi. Con và Jacinta với hai bé gái
khác kiệu một cỗ; Francisco và ba bé trai khác
khiêng chiếc kia."
Đức Mẹ biến đi sau khi hứa ban
phép lạ cả thể vào ngày 13 tháng 10, 1917.
ĐỨC MẸ HIỆN RA NGÀY 13 THÁNG 10,
1917
PHÉP LẠ MẶT TRỜI VŨ
Ngày 13 tháng 10, 1917, trời mưa
như trút, nhưng người ta đoàn đoàn lũ lũ từ muôn
phương xa xôi đã bằng mọi phương tiện đến Cova
da Iria, nhiều người đến từ hôm trước. Lucia,
Jacinta và Francisco phải được nhiều người lớn
hộ tống mới đến được nơi cây sồi. Quá giờ ngọ
(giờ chính quyền), nhưng chưa thấy dấu hiệu Đức
Mẹ hiện ra, nhiều người trong đó có cả một linh
mục, vốn hoài nghi, cố lôi các em ra khỏi chỗ
các em đang chờ đón Đức Mẹ. Lucia và hai em kiên
trì, cưỡng lại mọi sức xô đẩy.
Chỉ ít phút sau đó, Lucia ngẩng
đầu lên để tiếng nói vọng đi xa: "Xin im lặng!
Xin mọi người im lặng! Đức Mẹ đang đến! Chúng
tôi vừa mới thấy làn chớp sáng của Người." Bây
giờ mới đúng là giờ ngọ theo mặt trời.
Lucia, Jacinta và Francisco, lúc
này hoàn toàn đắm mình trong Đức Mẹ sáng chói,
hôm nay Đức Mẹ rực rỡ hơn những lần trước. Đức
Mẹ sáng chói đến độ những tia sáng từ Đức Mẹ tỏa
ra, dù không làm hư mắt các bé, cũng khiến các
bé hấp háy lim dim mắt. Ngoại trừ ánh sáng rực
rỡ hơn, Đức Mẹ vẫn y hệt những lần hiện ra
trước. Đức Mẹ cũng mặc chiếc áo ánh sáng trắng
đó, tay Người cũng chắp lại và xâu chuỗi đeo
giữa hai bàn tay vòng qua lưng bàn tay phải, vẻ
diễm kiều của Người vẫn y như vậy. Lucia quá
ngây ngất quên cả nói, Jacinta thúc cùi chỏ
(khuỷu tay) vào Lucia và nói: "Lucia, chị nói
với Đức Mẹ đi chứ! Đức Mẹ đang chờ đợi đó!"
Bừng tỉnh, Lucia nói với Vị Khách
từ thiên đàng:
"Thưa Đức Mẹ, Đức Mẹ muốn chúng
con làm gì?"
Đức Mẹ nói:
"Mẹ muốn một nhà nguyện được xây
cất tại chính chỗ này để dâng kính ĐỨC MẸ MÂN
CÔI. Các con hãy tiếp tục đọc kinh Mân Côi hàng
ngày. Chiến tranh này sắp chấm dứt và các binh
sĩ sẽ hồi hương."
Vì Đức Mẹ đã hứa hôm nay Người sẽ
cho biết Người là Ai, Lucia hỏi:
"Xin Bà vui lòng cho chúng con
biết tên của Bà."
Đức Mẹ trả lời:
"Mẹ là ĐỨC MẸ MÂN CÔI."
Nhớ đến vô số lời khấn nguyện
người ta nhờ cô dâng lên, Lucia nói:
"Con có nhiều ơn muốn xin, nhiều
người xin ơn lành bệnh và thống hối ăn năn."
Đức Mẹ trả lời:
"Mẹ sẽ ban một số ơn xin, nhưng
không phải tất cả. Những người đó phải cải đổi
đời sống và xin tha thứ tội lỗi của họ."
Rồi với nét mặt hết sức buồn sầu
làm các bé xúc động, Đức Mẹ nói thêm:
"Người ta không được xúc phạm
đến Thiên Chúa thêm nữa, vì Thiên Chúa đã bị xúc
phạm quá nhiều rồi."
Sau khi nói lời cuối cùng này,
Đức Mẹ ra đi, quay mình lướt lên từ từ về hướng
đông. Lucia nhìn mặt trời và lớn tiếng kêu: "Hãy
nhìn mặt trời kìa!" Phép lạ vĩ đại mặt trời vũ
bắt đầu.
***
Sơ lược về Lucia, Jacinta và
Francisco sau ngày Đức Mẹ hiện ra.
Khi hiện ra lần thứ nhất, ngày
13 tháng 5 năm 1917, Đức Mẹ hứa sớm đưa
Francisco và Jacinta về thiên đàng, Lucia còn
phải ở lại để truyền bá việc yêu mến đền tạ Trái
Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ.
* Ngày 4 tháng 4 năm 1919,
Francisco được Mẹ Maria đưa về thiên đàng qua
bệnh phổi.
* Ngày 20 tháng 2 năm 1920, Mẹ
đưa Jacinta về thiên đàng cũng qua bệnh phổi.
* Ngày 16 tháng 6 năm 1921, chị
Lucia vào nội trú tại nhà dòng các nữ tu dòng
thánh Dorothy tại Aliso de Villa. Ngày 2 tháng
10 năm 1925, chị vào nhà tập lấy tên là Irma
Maria des Dores (chị Maria Đức Mẹ Sầu Bi). Chị
khấn trọn đời ngày 3 tháng 10 năm 1934, và hiện
nay (1999) chị vẫn còn sống.
***
Các đoàn hành hương ngày càng
đông, và các phép lạ ngày càng nhiều. Ngày 26
tháng 6, 1927, đức giám mục José Correira da
Silva chính thức tới thăm Fatima. Ngày 13 tháng
10, 1930, trước hơn một trăm ngàn người hiện
diện, đức giám mục đọc văn kiện cảm động kết
thúc bằng lời tuyên bố:
"Chúng tôi cho rằng đúng:
1.- Tuyên bố xứng đáng tin tưởng
những thị kiến các bé mục tử được thấy tại Cova
da Iria, giáo xứ Fatima, thuộc giáo phận chúng
tôi, vào những ngày 13 các tháng từ tháng 5 đến
tháng 10, năm 1917.
2. Chính thức cho phép việc tôn
kính Đức Mẹ tại Fatima.
José, Giám Mục Leiria
Leiria, ngày 13 tháng 10, 1930
ĐỀN TẠ TRÁI TIM MẸ CÁC THỨ BẢY
ĐẦU THÁNG và DÂNG HIẾN NƯỚC NGA
Để bổ túc thông điệp về "Rước Lễ
đền tạ các ngày thứ Bảy đầu tháng", ngày 10
tháng 12 năm 1925, Mẹ Maria và Chúa Hài Đồng
hiện ra với chị Lucia tại nhà dòng ở thành phố
TUY, Tây Ban Nha. Đức Mẹ cho chị Lucia thấy Trái
Tim Mẹ, và Chúa Hài Đồng buồn rầu nói:
"Con hãy xót thương Trái Tim rất
hiền dịu này liên tiếp chịu tử đạo vì sự bội bạc
của loài người mà chẳng có ai an ủi bằng việc
đền tạ."
Kế đó, Đức Mẹ ban thông điệp
chính yếu này:
"Này con của Mẹ, con hãy nhìn
Trái Tim Mẹ bị gai nhọn vây quanh, loài người
đâm những gai nhọn này vào Trái Tim Mẹ mỗi lần
người ta lộng ngôn và bội bạc.
"Ít nhất, con hãy cố gắng an ủi
Mẹ. Mẹ hứa ban ơn cứu rỗi, giúp đỡ cần thiết
trong giờ cuối cùng của cuộc đời, cho những ai
thành tâm đền tạ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ
bằng cách XƯNG TỘI, RƯỚC MÌNH THÁNH CHÚA, CẦU
NGUYỆN NĂM CHỤC KINH MÂN CÔI VÀ CÙNG VỚI MẸ SUY
GẪM MƯỜI LĂM MẦU NHIỆM MÂN CÔI TRONG MƯỜI LĂM
PHÚT, NĂM THỨ BẢY ĐẦU THÁNG LIÊN TIẾP."
Trong một tài liệu đề ngày 21
tháng 9, 1939, đức giám mục giáo phận Leiria
giải thích một số điểm về việc đền tạ Trái Tim
Mẹ Maria như sau:
"Việc xưng tội có thể được thực
hiện trong vòng 8 ngày trước ngày thứ Bảy đầu
mỗi tháng, miễn là rước Lễ trong tình trạng có
ân nghĩa với Chúa. Nếu một người quên lập tâm
đền tạ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Maria,
thì việc lập tâm có thể được lập vào lần xưng
tội kế tiếp.
"Việc suy gẫm gồm một hoặc nhiều
mầu nhiệm; việc này hiển nhiên bao gồm hết cả
mười lăm mầu nhiệm hoặc riêng rẽ từng mầu nhiệm
một, tùy theo cá nhân ưa thích hoặc lòng tận
hiến; TUY NHIÊN MỖI THÁNG SUY GẪM MỘT MẦU NHIỆM
THÌ TỐT HƠN."
Ngày 10 tháng 12, 1929, Đức Mẹ
ban cho chị Lucia đầy đủ thông điệp về việc dâng
hiến nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội
Đức Mẹ khi chị đang quì chầu Thánh Thể lúc nửa
đêm. Đức Mẹ nói:
"Thiên Chúa muốn Đức Thánh Cha
kết hợp với toàn thể các giám mục khắp thế giới
thi hành việc dâng hiến nước Nga cho Trái Tim Vô
Nhiễm Nguyên Tội Mẹ. Thiên Chúa sẽ cứu nước đó
bằng cách này."
Việc này đã được các Đức Thánh
Cha Piô XII, Phaolô VI thi hành nhưng không đạt
điều kiện được yêu cầu.
Nước Nga và thế giới được Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II dâng hiến cho Trái Tim
Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria ngày 13 tháng 5,
1982. Ròng rã một năm trời, Đức Gioan Phaolô II
đã chuẩn bị mọi việc nhất là gởi thơ kêu gọi các
giám mục toàn cầu kết hợp với Đức Thánh Cha
trong việc dâng hiến này dịp Ngài tới Fatima cảm
tạ Đức Mẹ đã duy trì mạng sống của Ngài. Lần này
được coi là toàn thể các giám mục khắp thế giới,
theo tỉ lệ tối đa, hợp ý với Đức Thánh Cha trong
việc dâng hiến này. Và chỉ một số năm sau nước
Nga và khối Đông Âu đã trở lại như lời Đức Mẹ
hứa.
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi
www.thanhlinh.net