Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Chúa Nhật V Mùa Chay 2-4-2017

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

"Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ..." 

- Cái Chết Lần Thứ Hai!

 

 

Ba Chúa Nhật cuối của Mùa Chay thuộc chu kỳ phụng niên Năm A, cho tới hôm nay, Chúa Nhật V Mùa Chay, đã tiến đến bài Phúc Âm cuối cùng của cùng Thánh ký Gioan thuộc bộ 3 bài Phúc Âm liên quan đến ý nghĩa tái sinh của thành phần dự tòng Kitô giáo, thành phần sẽ được lãnh nhận Phép Rửa tái sinh vào lễ đêm Vọng Phục Sinh.

 

Thật vậy, nếu bài Phúc Âm cho Chúa Nhật III Mùa Chay Năm A về mạch nước sự sống liên quan đến người đàn bà ngoại lai Samaritanô, và bài Phúc Âm cho Chúa Nhật IV Mùa Chay về ánh sáng sự sống liên quan đến người mù từ lúc mới sinh, thì bài Phúc Âm cho Chúa Nhật V Mùa Chay về sự sống phục sinh liên quan đến Lazarô hồi sinh sau khi chết 4 ngày.

 

Trước hết, chúng ta lưu ý là cả 3 bài Phúc Âm này: 1- đều là truyện thật chứ không phải dụ ngôn; 2- ba nhân vật trong 3 bài Phúc Âm khác nhau ấy có một liên hệ với Chúa Giêsu từ xa tới gần: trước hết là người phụ nữ Samaritano ngoại lai đối với người Do Thái, sau đó tới người mù từ lúc mới sinh chính tông Do Thái ở giáo đô Giêrusalem, và sau hết là chính Lazarô ở Giêrusalem là một trong những người bạn thân của Chúa Kitô.

 

Việc Chúa Giêsu hồi sinh cho Lazarô trong bài Phúc Âm hôm nay là một cuộc hồi sinh đặc biệt hơn lần Người hồi sinh đứa con trai của người mẹ góa (xem Luca 7:11-17), hay đứa con gái của ông Giairô coi sóc hội đường (xem Mathêu 9:18-26; Marcô 5:21-43), vì lần này Người làm cho người chết đã xông mùi rồi mà vẫn có thể tự động bước ra khỏi mồ với những tấm khăn vải niệm xác trước mặt nhiều người ở ngay gần thành Giêrusalem và vào thời điểm gần đến Lễ Vượt Qua của dân Do Thái.  

 

Chúa Giêsu thực hiện phép lạ hồi sinh Lazarô trong bài Phúc Âm hôm nay, bởi thế, chẳng những để cứu con người khỏi tội lỗi và sự chết bằng cuộc khổ nạn và tử giá của mình bằng tình yêu vô cùng nhân hậu của Đấng Thiên Sai Cứu Thế, mà còn để công chính hóa con người được Người cứu chuộc bằng sự sống thần linh Người ban cho họ của một Đấng "là sự sống lại và là sự sống".

 

Như thế, vì chính việc hồi sinh cho Lazarô và mục đích hồi sinh cho người bạn thân này của Chúa Kitô, một người bạn thân cho thấy hình ảnh cùng thân phận của dân Do Thái đối với Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất trong Cựu Ước, mà lời Tiên Tri Êzêkiên về Người đã thật sự ứng nghiệm và trở thành hiện thực trong Bài Đọc I hôm nay: "Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ và dẫn dắt các ngươi vào đất Israel. Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống, Ta sẽ cho các ngươi an cư trên đất các ngươi, và các ngươi biết rằng: Ta là Chúa, chính Ta đã phán và đã thi hành".

 

Sự kiện Lazarô được hồi sinh dù đã chết đến độ xông mùi bao hàm ý nghĩa xác loài người ta sẽ sống lại nói chung, nhất là xác của kẻ lành, đúng với mục đích cứu chuộc theo dự án của Thiên Chúa muốn cứu trọn vẹn bản tính đã bị hư hoại bởi nguyên tội của con người, nghĩa là cả hồn lẫn xác của con người sau nguyên tội đều được Thiên Chúa cứu độ nơi cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu Kitô.

 

Tuy nhiên, cuộc hồi sinh của Lazarô về phần xác, một xác chết đã xông mùi hôi thối kinh tởm ám chỉ bản tính băng hoại bởi nguyên tội của loài người nói chung và linh hồn tội lỗi bởi tư tội của từng cá nhân con người nói riêng, có thể ám chỉ và tiêu biểu cho tình trạng linh hồn tội lỗi của con người như đang ở dưới vực sâu cần được Lòng Thương Xót Chúa cứu độ, nhưng chính vì tội lỗi nên con người lại cảm thấy mình hoàn toàn bất lực không thể tự độ (không thể tự cứu độ mình theo học thuyết Phật giáo), bởi thế con người kêu cầu lên Đấng có thể cứu độ mình, tin vào Ngài là Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất như chính Ngài đã tỏ mình ra trong lịch sử cứu độ của dân Do Thái. Tình trạng tội lỗi và bất lực của linh hồn con người cần được cứu độ và mong được cứu độ bằng tất cả lòng tin tưởng như thế đã được bày tỏ hết sức tha thiết và thảm thiết ở Thánh Vịnh 129 trong Bài Đáp Ca hôm nay: 

 

1) Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con.

 

2) Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu.

 

3) Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn con mong đợi Chúa con, hơn người lính gác mong trời rạng đông.

 

4) Hơn người lính gác mong hừng đông dậy. Israel đang mong đợi Chúa con: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Israel cho khỏi mọi điều gian ác.  

 

Nguyên lý hay tác lực làm cho con người được phục sinh về phần xác là do Thánh Thần, như vị Tông Đồ Dân Ngoại Phaolô khẳng định trong Thư gửi Giáo Đoàn Rôma ở bài Đọc 2 hôm nay: "Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em".

 

Chính Vị Thánh Thần phục sinh Chúa Kitô và làm cho xác loài người sống lại từ trong cõi chết đây là Thánh Thần được ban cho thành phần dự tòng Kitô giáo khi họ lãnh nhận Phép Rửa, để nhờ đó họ được tái sinh về phần hồn, nghĩa là chẳng những họ được thanh tẩy khỏi tội lỗi (bao gồm cả nguyên tội và tư tội cùng hình phạt gây ra bởi tội), mà còn được trở nên những dưỡng tử của Thiên Chúa, và là chi thể của Chúa Kitô trong Nhiệm Thể Giáo Hội, bằng không, như Thánh Phaolô trong cùng Bài Đọc 1 hôm nay xác định: "Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người".

 

Nhờ Thánh Thần được ban cho thành phần dự tòng Kitô giáo khi họ lãnh nhận Phép Rửa như thế, Vị Thánh Thần được chính Chúa Kitô Phục Sinh thông ban cho các tông đồ từ thân xác phục sinh vinh hiển của Người (xem Gioan 20:22), mà nơi Kitô hữu xẩy ra hai tác dụng thần linh bất khả thiếu và bất khả phân lý, như Thánh Phaolô đã xác tín trong cùng Bức Thư ở Bài Đọc 1 hôm nay:

 

1- Họ có thể sống sự sống Thần Linh của Thiên Chúa: "Anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em"; và

 

2- Chúa Kitô mới có thể sống trong họ: "Nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính", cho đến khi họ đạt đến tầm vóc của Chúa Kitô là đầu (xem Epheso 4:13,15), đến độ họ có thể nói như Thánh Phaolô: "Tôi sống nhưng không phải là tôi sống nữa mà là Chúa Kitô sống trong tôi" (Galata 2:20).

 

Nhưng thực tế sống đạo cho thấy, Kitô hữu sau khi lãnh nhận Phép Rửa, họ vừa là thánh nhân vừa là tội nhân, bởi nơi bản thân của họ vẫn phải chịu đựng hậu quả của nguyên tội là đau khổ và chết chóc, nhất là vẫn còn nguyên mầm mống tội lỗi là đam mê nhục dục cùng tính mê nết xấu. Bởi thế, họ khó lòng có thể sống xứng đáng với thân phận cao trọng là con cái Thiên Chúa của họ, và vì th61 lại càng không thể nào "nên trọn lành như Cha trên trời là Đấng trọn lành" của họ (Mathêu 5:48). Trái lại, nếu không có ơn Chúa, họ có thể sa ngã bất cứ lúc nào trước ba thù: 1- "bản chất thì yếu nhược" (Mathêu 26:41) luôn hướng hạ về những gì là thấp hèn xấu xa bất xứng và hướng nội về những gì vị kỷ, 2- ma quỉ lại "là cha của các thứ gian ác" (Gioan 8:44) thật tinh quái cám dỗ, và 3- thế gian là vương quốc của ma quỉ lại tràn đầy những quyến rũ về nhục dục, tham lam và danh vọng (xem 1Gioan 2:16).

 

Đó là lý do, cho dù đã được tái sinh, nhưng như thi thể hồi sinh của Lazarô vẫn còn bị cuốn chặt bởi những khăn vải táng liệm vướng víu cần phải được thân nhân bạn hữu cởi ra cho, Kitô hữu cũng cần phải được cộng đồng Dân Chúa của mình giúp tháo gỡ bằng mối hiệp thông yêu thương với họ và sự hướng dẫn cùng lời nguyện cầu của họ. Bằng không, con người sẽ trở nên "tệ hơn trước" (Mathêu 12:45; Luca 11:26), nghĩa là còn bị băng hoại đến độ không còn nghe thấy tiếng Chúa vốn sắc hơn gươm hai lưỡi có thể rạch cả tâm can xương tủy (xem Do Thái 4:12), tiếng quyền uy của Đấng mà kẻ chết (như Lazarô) cũng có thể nghe thấy (xem Gioan 5:28), và vì thế, vì không thể nghe thấy tiếng Chúa nữa, hay nhất định không muốn nghe thấy tiếng Người nữa, sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong nấm mồ hỏa ngục là "cái chết lần thứ hai" (Khải Huyền 20:14), một số phận vô cùng bất hạnh đã khiến cho Đấng trước khi hồi sinh Lazarô đã không thể nào cầm được nước mắt mà không khóc thương cho số phận vô cùng bất hạnh của họ (xem Gioan 11:35).

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL