Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bánh Hằng Sống

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

Thứ Năm tuần III PS

Ga 6, 44-51

BÁNH HẰNG SỐNG

 

Trong loạt bài giảng của Chúa Giêsu, Bánh Hằng Sống là diễn từ rất quan trọng đã được thánh sử Gioan đã ghi lại toàn bộ trong chương 6.

 

Ăn uống để sống là chuyện không có gì để bàn cãi. Nhưng ăn gì uống gì để sống đời đời mới phát sinh nhiều phản ứng trái chiều. Thật vậy, khi Chúa Giêsu nói “bánh hằng sống từ trời” là thịt máu Ngài, “ai ăn sẽ được sống muôn đời” thì không ít người, kể cả các môn đệ của Ngài, bị “’sốc” và bỏ đi vì những lời “chướng tai, không thể nghe nổi” đó. Mà chỉ có những ai được Chúa Cha “lôi kéo,” hay nói cách khác, biết “nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha” với lòng tin, mới có thể “ở lại” và tuyên xưng: “Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời” (Ga 6,68).

 

“Ta là bánh hằng sống từ trời xuống.” Để nói được điều nầy, Con Thiên Chúa đã thực hiện ‘cú đúp’ gồm hai cuộc biến đổi: thứ nhất, nhập thể làm người; thứ đến, biến mình thành tấm bánh. Một việc kỳ diệu ngoài sức tưởng tượng của con người! Nhưng với cử tọa bấy giờ, câu nói đó thật khó nghe; các môn đệ cũng trách Ngài “sao mà chướng tai quá!” Nhưng đôi khi trong cuộc sống, có những việc mà đối với người này là điên dại, nhưng lại là chọn lựa ưu tiên, tối hậu với người kia: một chàng đẹp trai sáng sủa lại đi cưới một cô gái ‘ma chê quỷ hờn’, người đó ‘ngon lành’ như thế sao lại đi tu nhỉ?… Và cuộc sống sẽ tốt biết bao khi mọi hành vi đều được thúc đẩy bởi tình yêu

 

Chúa Giêsu luôn muốn ở lại để gần gũi với con người. Ngài đã hiến thân thành tấm bánh bé nhỏ để nuôi sống con người. Chúa Giêsu nuôi dưỡng con người bằng chính Mình Ngài. Niềm tin vào Đức Kitô Giêsu không phải chỉ nhất thời khi lúc con người tuyên xưng đức tin và chịu Phép Rửa; nhưng trải dài trong suốt cuộc đời Kitô hữu. Để giữ đức tin sống động và trung thành đến cùng, con người cần được nuôi dưỡng như Chúa Giêsu đã nói với dân chúng: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời. Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Đây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống." (Ga 6,47-51) Bí Tích Thánh Thể không phải là một việc, làm cũng được, không làm cũng không sao; nhưng là việc tối quan trọng. Ai không rước Mình Chúa, sẽ không có nghị lực để chống trả chước cám dỗ của thế gian và ma quỉ, và sẽ khó lòng trung thành với Đức Kitô trọn đời.

 

Thiên Chúa yêu thương đã cho chúng ta được sống làm người có thân xác và linh hồn bất tử. Vũ trụ này xinh đẹp, tầng trời cao xanh, hoa trái ngọt lành, những tia nắng ấm, cơn mưa mát mẻ...tất cả đều được tạo nên vì con người.

 

Thật vậy, nỗi bận tâm lớn nhất của Thiên Chúa là yêu thương và cứu chuộc loài người. Ngài không nỡ để cho chúng ta ăn bánh hay hư nát, sống lang thang tạm bợ và chết trong sa mạc như thời tiên tổ nên đã cho Đức Giêsu xuống như bảo chứng thật cho chúng ta sự sống viên mãn.

 

Nhưng điều kiện nào để hưởng được sự sống ấy, đó là phải Tin “ai tin thì được sống đời đời”. Vậy căn nguyên của nguồn sống ấy là tin. Vì như các vị tổ tiên xưa cũng được ăn bánh nhưng họ đã đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa khi gặp thử thách trong sa mạc, khi phải lưu đày trốn chạy nơi đất khách quê người, nơi rừng hoang núi thẳm.

 

Một lần nữa Chúa Giêsu khẳng định lại rằng sự sống nơi thân xác, cái ăn cái mặc là điều kiện cần nhưng chưa đủ, chỉ niềm tin mới đưa con người ta đến được Chân Trời Sống Mới, đến Bến Bờ Hạnh Phúc.

 

Trong một đoạn văn ngắn gồm 8 câu, Chúa Giêsu nhắc lại 6 lần từ “sống”. Điều đó cho thấy sứ mạng của Chúa đến là cho con người được sống và sống dồi dào. Khi chúng ta ăn bánh trường sinh không phải là ăn thứ thực phẩm giàu chất dinh dưỡng nhưng là ăn thịt máu Chúa Giêsu, một món quà tình yêu cao quý không gì sánh bằng. Mẹ Têrêsa Calcutta bảo rằng “Khi ta trao cho ai một món quà và nếu nó là một mất mát hy sinh to lớn đối với ta thì món quà đó càng trở nên quý giá”.

 

Ta thấy một người mẹ trao tặng sự sống cho con đó là món quà lớn nhất, kết quả của chín tháng cưu mang với muôn vàn vất vả hy sinh. Một người cha tặng cho con món quà quý giá là khi ông dành sức lực thời giờ cả một đời người để nuôi dạy con nên người. Một người tình trao tặng món quà quý nhất cho người mình yêu khi họ dám hy sinh tất cả vì người mình yêu.

 

Với ý nghĩa đó, Thiên Chúa là kiểu mẫu của người tặng quà. Món quà đó là người Con Một yêu dấu với một trái tim đầy ắp tình yêu đã hiến trọn thân mình qua cái chết trên thập giá. 

 

          Nhiều lần nhiếu lúc chúng ta cũng có quan niệm sai lầm về Thiên Chúa. Nói khác đi, chúng ta thường quan niệm theo mẫu mực và lối suy tưởng riêng của chúng ta, do đó Thiên Chúa mà chúng ta muốn chối bỏ không phải là Thiên Chúa thật: chúng ta chối bỏ vị Thiên Chúa theo quan niệm của chúng ta chứ không phải vị Thiên Chúa được mạc khải cho chúng ta, và nhờ qua Chúa Giêsu Kitô, Ðấng đã quả quyết: "Ai thấy Ta là thấy Cha Ta". Chúa Giêsu là mạc khải hữu hình của Thiên Chúa vô hình, và Thiên Chúa được Chúa Giêsu mạc khải hoàn toàn khác với Thiên Chúa mà chúng ta thường quan niệm hoặc tự vẽ ra cho chính mình.

 

Trang Tin Mừng hôm nay, ta đọc thấy lời mạc khải của Chúa Giêsu: "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời". Những lời giảng dạy của Chúa Giêsu nói lên sự thật quan trọng và là trung tâm của đức tin Kitô giáo: con người không những phải tin nhận, mà còn phải ăn thịt và uống máu của Chúa để có sự sống đời đời. Giáo Hội đã trải qua bao thử thách, chống đối, vẫn kiên trì trong niềm tin này: tin vào Lời Chúa và hàng ngày cử hành Thánh Thể để con người được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa.

 

Được nuôi dưỡng bởi Bánh Thánh là Thịt Máu Chúa Giêsu, ta cũng được Chúa mời gọi trở thành tấm bánh bẻ ra cho anh chị em mình qua việc chia cơm sẻ áo hằng ngày cho tha nhân đồng thời dấn thân vào hoạt đồng tông đồ rao giảng Tin Mừng cứu độ cho mọi người hầu cuộc sống ta mỗi ngày hạnh phúc và đượm thắm tình Chúa và tình người hơn.