Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ Tư 9/8/2017

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

 Dù là một con chó nhưng luôn biết gắn mắt vào chủ của mình
 

Bài Đọc I: (Năm I) Ds 13, 1-3a. 26 -- 14, 1. 26-29. 34-35
Đáp Ca: Tv 105, 6-7a. 13-14. 21-22. 23

Phúc Âm: Mt 15, 21-28

 

 

Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư trong Tuần XVIII Thường Niên, Thánh ký Mathêu thuật lại cho chúng ta về việc Chúa Giêsu chữa cho con gái của người đàn bà xứ Canaan được khỏi bị quỉ ám, một người đàn bà dân ngoại nhưng có một đức tin "muốn gì được nấy". 

 

Thế nhưng, để có một đức tin "muốn gì được nấy" này, người đàn bà ngoại bang Cannan này đã phải trải qua một một cơn thử thách phải nói là khủng khiếp, một trận đấu sinh tử, trận đấu thập tử nhất sinh, liên quan đến sắc tộc của bà cũng như đến chính phẩm giá của bà.

 

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến sắc tộc của người đàn bà Canaan: "Các môn đệ đến gần Người mà rằng: 'Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi'. Người trả lời: 'Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel'". Qua câu trả lời cho các môn đệ này, Chúa Giêsu như muốn nói rằng chỉ có dân Do Thái của Người là nhất, còn các dân ngoại chỉ là đồ thứ yếu, không đáng chú trọng cho bằng dân Do Thái. 

 

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến phẩm giá làm người của người đàn bà Canaan: "Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: 'Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi'. Người đáp: 'Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó'". Đến đây, bị chạm tự ái như thế, bị coi như loài chó như vậy, không biết có ai còn nhẫn nại để tiếp tục với con người khinh bỉ mình và chửi mình như thế nữa hay chăng, hay là điên tiết quại lại bằng câu hùng hổ như: "Này, ông đừng có tưởng rằng ông ngon lắm, không đáp ứng những gì tôi xin thì thôi, chứ đừng có mà khinh bỉ tôi như vậy. Tôi cóc cần ông".  

 

Thế nhưng, cho dù người đàn bà Canaan bị một độc chưởng vô cùng lợi hại chỉ từ chết tới bị thương như vậy mà bà chẳng những vẫn không hề hấn gì, trái lại, bà còn tung lại một tuyệt chiêu vô cùng ngoạn mục: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống", một tuyệt chiêu đã làm cho đối thủ vô địch của bà đành chào thua bà lập tức: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy"

 

 

So sánh với tông đồ Phêrô trong Bài Phúc Âm hôm qua, vị tông đồ vì không còn gắn mắt vào Thày mình nữa nên đã bắt đầu bị chìm xuống nước thì người đàn bà xứ Canaan trong bài Phúc Âm hôm nay, cho dù ở dưới gầm bàn ăn chực của thành phần con cái nhưng vẫn cứ gắn mắt vào vị chủ nhà nên đã được thừa hưởng những vụn lương thực của con cái.

 

Điều duy nhất người đàn bà ngoại bang Canaan này muốn đó là làm sao để người con gái của bà khỏi "bị quỷ ám khốn cực lắm", đến độ, bà cảm thấy cái khổ của chính con bà như là của bà, nên bà đã xin Chúa Giêsu thương chính bản thân bà chứ không phải là đứa con gái của bà: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi". Để rồi, nhờ đức tin "muốn gì được nấy" của bà mà "ngay lúc đó, con gái bà đã được lành".

 

Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm nay được Sách Dân Số thuật lại hậu quả của biến cố thăm dò Đất Hứa được Chúa truyền cho Moisen thực hiện: "Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Môsê (ở trong hoang địa Pharan) rằng: 'Ngươi hãy sai đàn ông, mỗi chi tộc một người (thuộc hàng vương công trong chúng), đi xem đất Canaan mà Ta sẽ ban cho con cái Israel'".

 

Hậu quả đó là họ nghe được đám thám tử tường thuật về đất đai và dân cư địa phương như thế này: "Sau bốn mươi ngày, những người dò thám đất đi khắp miền, đoạn trở về... Và họ đã báo cáo với các ông và toàn thể cộng đồng, và cho người ta thấy thổ sản đất ấy. Họ đã tường thuật và nói: 'Chúng tôi đã vào đất, nơi các ông sai chúng tôi đến, và thật là đất chảy tràn sữa và mật, và đây là thổ sản đất ấy. Hiềm một nỗi là dân cư trong xứ hùng cường! Thành trì kiên cố (và) lớn lắm... Đất chúng tôi đã băng qua để dò thám là đất làm tiêu diệt cả những người ở trên ấy; dân chúng tôi đã thấy trong xứ toàn là những người vóc dạng. Chúng tôi đã thấy ở đó những người khổng lồ (con cháu của Anaq thuộc hạng người khổng lồ). Quay nhìn lại mình, thật chúng tôi chỉ như những con châu chấu, và trước mắt họ, chúng tôi chỉ như thế đó'".

 

Từ đó và bởi đó họ đã tỏ ra chán nản thất vọng đến độ "đêm ấy toàn dân la lối khóc lóc. (Họ trách móc Môsê và Aaron, và nói rằng: '(...) Phải chi chúng tôi chết quách ở trong sa mạc này!')". Tinh thần và thái độ của dân Do Thái trong trường hợp này quả thực cho thấy họ thật là cứng lòng và yếu tin, cho dù họ đã thấy tận mắt các điềm thiêng dấu lạ cả thể Thiên Chúa đã làm để cứu họ ra khỏi Ai Cập, hầu đưa họ vào Đất Hứa cho bằng được, như Ngài đã hứa với tổ phụ Abraham, Isaac và Giacóp của họ. Động một tí là than, hơi một tí là trách, bị một tí là kêu. 

 

Bởi thế không lạ gì ở Bài Đọc 1 Thứ Hai vừa rồi Moisen đã xin Thiên Chúa thà giết ông đi cho rồi hơn là phải chịu đựng đám dân quá quẩn này, dù ông là con người hiền nhất trên thế gian này, như Thiên Chúa phán với Aaron và Maria về ông trong Bài Đọc 1 hôm qua. Chính Thiên Chúa cũng đã tỏ ra như thể không còn chịu được họ nữa và để cho họ chết dần chết mòn trong sa mạc:

 

"Dân bạc ác này kêu trách Ta cho đến bao giờ? Ta đã nghe tiếng kêu trách của con cái Israel. Ngươi hãy nói với chúng rằng: Chúa phán: Ta hằng sống, như các ngươi đã nói, Ta đã nghe, nên Ta sẽ làm cho các ngươi như vậy. Xác chết của các ngươi sẽ nằm trên rừng vắng này. Tất cả các ngươi, tính từ hai mươi tuổi trở lên, đều đã kêu trách Ta. Các ngươi đã xem thấy đất, trong bốn mươi ngày, (thì) một năm kể thay cho một ngày; các ngươi mang lấy cái khổ của sự gian ác các ngươi, và sẽ biết sự thù ghét của Ta: vì Ta đã phán thế nào, thì Ta sẽ làm cho dân bạc ác này dấy lên chống lại Ta như vậy: nó sẽ hao mòn và chết trên rừng vắng này".

 

Bài đọc 1 hôm nay về trường hợp dân Do Thái bất nhẫn đáng bị trừng phạt có liên quan gì tới bài Phúc Âm về người đàn bà xứ Canaan mạnh tin muốn gì được nấy hay chăng? Thưa có, cả hai bài đọc đều liên quan đến đức tin, ở chỗ, một khi tuyệt đối tin tưởng vào Chúa thì sẽ thấy Người tỏ mình ra, như trường hợp của người đàn bà dân ngoại xứ Canaan, ngược lại, không tin vào Chúa thì sẽ chịu hậu quả tương xứng, như trường hợp dân Do Thái trong hoang điạ.

 

Có thể so sánh dân Do Thái như đứa con gái của người đàn bà xứ Canaan bị qủi ám mà bà phải chịu khổ với nó và như nó, và đến kêu xin Chúa trừ quỉ cho nó thế nào, thì dân Do Thái cũng như bị quỉ ám ở chỗ có những tác hành phản lại với đức tin, phạm đến Vị Thiên Chúa hằng ở với họ, đến độ Moisen đã phải gánh chịu lỗi tội của họ mà cầu khẩn Chúa tha cho họ, đúng như cảm nhận của dân Do Thái sau này về lỗi lầm quên Chúa của mình và vai trò của Moisen trong Bài Đáp Ca hôm nay:

 

1) Chúng con đã phạm tội cũng như tổ phụ chúng con, chúng con đã làm điều gian ác và ăn ở bất nhân. Tổ phụ chúng con khi còn ở bên Ai-cập, đã không suy xét những việc lạ lùng của Chúa. 

 

2) Nhưng họ đã mau quên công việc của Chúa khi gia ân huệ cho dân Ngài, họ không tin cậy vào định kế của Ngài. Họ chiều theo dục vọng ở nơi hoang địa, và thử thách Thiên Chúa trong cõi cô liêu. 

 

3) Họ đã quên Thiên Chúa là Đấng cứu độ mình, Đấng đã làm những điều trọng đại bên Ai-cập, Đấng đã làm những điều kỳ diệu trên lãnh thổ họ Cam, và những điều kinh ngạc nơi Biển Đỏ. 

 

4) Chúa đã nghĩ tới chuyện tiêu diệt họ cho rồi, nếu như Moisen là Người Chúa chọn, không đứng ra cầu khẩn với Người, để Người nguôi giận và đừng tiêu diệt họ. 

 

 

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL