Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ Sáu 25-8-2017

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thiên Chúa đã phải sửa soạn cho bữa tiệc cưới thần linh này từ lâu

 

 

Bài Đọc I: (Năm I) R 1, 1. 3-6. 14b-16. 22

Đáp Ca: Tv 145, 5-6. 7. 8-9a. 9bc-10

Phúc Âm: Mt 22, 34-40

 

Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Sáu Tuần XX Thường Niên, cũng không liên tục với bài Phúc Âm hôm qua, cách bài Phúc Âm hôm qua 16 câu, trong đó có hai vấn đề được đặt ra cho Chúa Giêsu, trước hết là vấn đề được nhóm biệt phái cố tình gài bẫy Chúa Giêsu về việc nộp thuế cho Cesar (xem Mathêu 22:22:15-22), và sau đó là vấn đề được nhóm Saducê đặt ra về niềm tin phục sinh (xem Mathêu 22:23-33), cả hai vấn đề đã được Phúc Âm Thánh ký Marcô thuật lại ở Thứ Ba và Thứ Tư Tuần IX Thường Niên trước đây.

 

Tuy nhiên, bài Phúc Âm hôm nay, bài Phúc Âm về điều răn trọng nhất, dù đã được Giáo Hội chọn đọc theo Thánh ký Marcô cho Thứ Năm Tuần IX Thường Niên, Giáo Hội vẫn chọn đọc lại một lần nữa, chẳng những bởi tính cách quan trọng của giới răn trọng nhất này mà còn liên quan đến Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm nay nữa. Ngoài ra, giới răn trọng nhất trong bài Phúc Âm hôm nay cũng liên hệ với 2 bài Phúc Âm hôm qua và hôm kia trong tuần này. 

 

Ở chỗ, nếu con người sống trọn giới răn trọng nhất là mến Chúa hết mình và yêu nhau như mình: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất. Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy, là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi", thì các nhóm thợ làm vườn nho lâu giờ đã không tỏ thái độ bất mãn với chủ và ghen tị với nhóm thợ cuối giờ, và thành phần bất ngờ được mời đến dự tiệc cưới trong hoàng cung sẽ mặc áo cưới xứng đáng với đặc ân diễm phúc khôn lường của mình.

 

Ngoài ra, bài Phúc Âm hôm nay cũng liên quan đến ý nghĩa của câu chuyện trong Bài Đọc 1 cùng ngày, ở ngay câu trả lời của nàng dâu góa tên Ruth với người mẹ chồng góa là bà Noemi rằng: "Xin mẹ đừng bắt con bỏ mẹ mà ở lại, vì mẹ đi đâu thì con cũng đi theo đó. Dân tộc của mẹ là dân tộc của con, và Thiên Chúa của mẹ là Thiên Chúa của con", cho dù nàng có được người mẹ góa chồng này thúc giục nàng hãy làm như nàng dâu cả của bà là ở lại quê hương của Moab của họ đừng theo bà về quê hương của bà nữa, vì dầu sao 2 người chồng của 2 nàng là 2 người con trai của bà đã chết: "Kìa, chị dâu con đã ở lại với dân mình và các thần minh của họ, con hãy ở lại với chị con".

 

Trong câu trả lời của nàng dâu góa người Moab dân ngoại tên Ruth này với mẹ chồng của nàng là người Do Thái chất chứa tất cả giới răn trọng nhất: mến Chúa hết mình "Thiên Chúa của mẹ là Thiên Chúa của con", và yêu người như mình: "Dân tộc của mẹ là dân tộc của con" - Chính vì thế: "Xin mẹ đừng bắt con bỏ mẹ mà ở lại, vì mẹ đi đâu thì con cũng đi theo đó".

 

Một người thuộc dân ngoại mà có một tấm lòng thủy chung vô cùng hiếm quí như vậy, thủy chung chẳng những với người chồng quá cố mà còn với mẹ chồng nữa, nhất là với cả Thiên Chúa của gia đình chồng, nên quả thực nàng đã xứng đáng được Thiên Chúa bên nhà chồng chọn làm bà cố nội của Vua Đavít, tức là người đã sinh ra đứa con trai mang tên Obed là ông nội của vua và Obed đã sinh ra bố của vua là Jesse (xem Mathêu 1:5-6), và vì thế nàng đã nghiễm nhiên trở thành bà cố tổ của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa làm người.

 

Dụ ngôn về đức vua mở tiệc cưới cho con trai của mình ở bài Phúc Âm hôm qua, mà tiệc cưới của người con trai này ám chỉ mầu nhiệm nhập thể của Con Thiên Chúa hóa thân làm người, thì Thiên Chúa đã phải sửa soạn cho bữa tiệc cưới thần linh này từ lâu, chẳng những ngay sau nguyên tội, khi Ngài tự động hứa cứu chuộc loài người liên quan đến giòng dõi của người nữ (xem Khởi Nguyên 3:15), mà còn trong suốt giòng lịch sử cứu độ của dân Do Thái nữa, trong đó có nàng dâu Ruth thuộc dân ngoại Moab này, một dấu chỉ cho thấy Thiên Chúa đã muốn cả dân ngoại nữa cũng được tham dự vào bữa tiệc cưới này của Con Mình.

 

Bài Đáp Ca hôm nay có một nội dung như thể nói về nàng dâu Ruth, qua những chỗ rất thích hợp với nàng như: "được Thiên Chúa nhà Giacóp phù trợ" (câu 1), "Thiên Chúa che chở những khách kiều cư" (câu 3), nhất là câu "Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi quả phụ" (câu 4).

 

1) Phúc thay người được Thiên Chúa nhà Giacóp phù trợ, người đặt hy vọng vào Chúa là Thiên Chúa của mình: Người là Đấng đã tạo thành trời đất, biển khơi và muôn vật chúng đang chứa đựng. 

 

2) Người là Đấng trả lại quyền lợi cho người bị ức, và ban cho những người đói được cơm ăn. Thiên Chúa cứu gỡ những người tù tội.

 

3) Thiên Chúa mở mắt những kẻ đui mù. Thiên Chúa giải thoát những kẻ bị khòm lưng khuất phục, Thiên Chúa yêu quý các bậc hiền nhân, Thiên Chúa che chở những khách kiều cư. 

 

4) Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi quả phụ, và làm rối loạn đường lối đứa ác nhân. Thiên Chúa sẽ làm vua tới muôn đời. Sion hỡi, Thiên Chúa của ngươi sẽ làm vua tự đời này sang đời khác. 

 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL