Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Dừng lại một chút để thấy mình có phúc

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

Thứ Sáu

Lc 1, 46-56

DỪNG LẠI MỘT CHÚT ĐỂ THẤY MÌNH CÓ PHÚC

 

Khi Mẹ Maria tới thăm người chị họ là bà Elizabeth, ngay giờ phút đầu tiên mới gặp nhau, bà Elizabeth đã cất lời ca ngợi Mẹ là Người có phúc nhất trong giới phụ nữ; Mẹ Maria đã hân hoan vui sướng ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa vì Mẹ đã cảm nghiệm sâu sắc tình thương Thiên Chúa dành cho Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi.”

 

Đức Ma-ri-a, với tâm hồn tràn ngập niềm vui và hạnh phúc vì được Thiên Chúa đoái thương, cất tiếng hát bài Magnificat để chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa. Bài ca thể hiện sự khiêm nhường, lòng biết ơn và hiếu thảo của một thụ tạo đối với Thiên Chúa.

 

Qua lời ca ngợi, Đức Mẹ khẳng định công trình cứu chuộc loài người là kế hoạch của Thiên Chúa và Mẹ có vai trò là người cộng tác, là công cụ trong bàn tay của Ngài. Đức khiêm nhường hiện rõ trong cuộc đời Mẹ qua việc nhận biết chân thực về bản chất, giá trị của mình và phó thác hoàn toàn bản thân để cho ơn Chúa hoạt động.

 

Bài ca của Đức Maria cũng được gọi là bài ca Magnificat theo những chữ đầu tiên của bài ca này trong tiếng La tinh. Mẹ hát khen ca tụng Thiên Chúa. Mặc dù Mẹ là con người yếu đuối và mọn hèn nhưng Thiên Chúa đã làm những điều kỳ diệu nơi Mẹ để kiện toàn lời hứa ban Đấng cứu độ.

 

Kinh Magnificat chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa vì lòng trung thành của Thiên Chúa đối với dân Ngài. Bài ca còn ca ngợi những việc làm cứu độ của Thiên Chúa để nâng dậy kẻ yếu đuối và làm no thỏa kẻ đói nghèo bằng những điều tốt lành. Bài ca đề cao lòng thương xót vô bờ bến của Thiên Chúa.

 

Mẹ đã vui mừng hớn hở vì Mẹ cũng như mọi người thời đó đang hết sức chờ mong “Đấng Cứu Thế”. Không vui sướng sao được vì  nay không những Đấng Cứu Thế đã đến, mà còn đến ngay trong cung lòng của Mẹ. Mẹ tuyệt vời vui sướng, nhưng không phải vì thế mà Mẹ tỏ ra vênh vang, lên mặt với mọi người, ngược lại với lòng khiêm nhượng thẳm sâu, Mẹ nói mình không xứng đáng được ơn trọng đại này (ơn làm Mẹ Đấng Cứu Thế) qua lời : “Phận Nữ tỳ hèn mọn Người đoái thương nhìn tới”. Người mẹ của một vị vua trần thế, họ tỏ vẻ sang trọng và cung cách của họ tỏ ra quí phái biết chừng nào thế nào.

 

Bài ca ngợi của Mẹ Maria cũng là bài ca ngợi của Giáo Hội dâng lên Thiên Chúa qua bài Thánh ca Tin Mừng trong giờ kinh chiều hàng ngày. Những gì Chúa để cho xảy đến với Mẹ, dù Mẹ không hiểu, dù gây cho Mẹ nhiều khổ đau, nhưng Mẹ vẫn không than trách, không bi luỵ, không tuyệt vọng. Trái lại Mẹ dâng lời tạ ơn Chúa, và nhận ra đó là việc Chúa làm. Mẹ đã đón nhận tất cả như quà tặng ân ban của Chúa từ khi đón nhận lời Thiên sứ truyền tin cho đến khi Mẹ đứng dưới chân thập giá.

 

Maria nhìn nhận Ngài là Đấng Cứu Độ của Mẹ (c. 47). Nếu Mẹ được đầy ân sủng, được Chúa ở cùng và được đẹp lòng Ngài, nếu Mẹ được thụ thai Con Đấng Tối Cao nhờ Thánh Thần (Lc 1, 28-35), thì đó không phải là do công của Mẹ, nhưng là ơn của Chúa. “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi những điều cao cả” (c. 49). Maria không có một sự khiêm nhường giả tạo về mình. Khiêm nhường thực sự là nhìn nhận sự thật. Mẹ nhìn nhận những điều độc nhất vô nhị Chúa làm cho đời mình. Ngài đã nhìn xuống đời Mẹ, cuộc đời thấp hèn của một tỳ nữ. Và cái nhìn cúi xuống của Ngài đã nâng Mẹ lên cao, khiến cho muôn thế hệ phải ngợi khen, tôn kính (c. 48). 

 

Mẹ Maria suy nghĩ : ơn trọng đại này là hoàn toàn do tình thương của Thiên Chúa ban cho Mẹ:“Đấng Toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại”. Suốt cuộc đời Mẹ luôn là bài ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa. Còn chúng ta, khi được ai khen ngợi một chút đã vênh vang và coi đó là tài năng của mình. Chúng ta thường quên những gì chúng ta có được là hoàn toàn do lòng thương yêu Thiên Chúa dành cho mình. Chúng ta cần học nơi Mẹ lòng khiêm tốn thẳm sâu, nhất là những khi được người khác khen ngợi; để chúng ta luôn khiêm tốn ca tụng Thiên Chúa vì những ơn huệ đó.

 

Mẹ Maria còn giới thiệu cho chúng ta lòng thương xót Chúa dành cho mỗi người, nếu mỗi người trong chúng ta biết tỏ lòng kính tôn Thiên Chúa :“Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người”. Chúng ta tỏ lòng kính tôn Thiên Chúa qua việc chúng ta tuân giữ Lời Chúa và các giới răn cũng như các huấn lệnh Chúa truyền qua Giáo Hội.

 

Một tấm gương nữa chúng ta học được nơi Mẹ là Mẹ luôn quan tâm đến nhu cầu của những người chung quanh, như việc Mẹ đến thăm bà Elizabeth và còn ở lại giúp đỡ bà ba tháng nữa; Cũng như trong tiệc cưới tại Cana, Mẹ đã can thiệp kịp thời khi chủ tiệc hết rượu, mà duy chỉ mình Mẹ nhận ra, Mẹ nói với Chúa Giesu: “Họ hết rượu rồi”. Chúng ta cần học nơi Mẹ sự quan tâm đến nhu cầu của những người sống chung quanh và sẵn sàng đưa tay giúp họ với một tình yêu vô vị lợi. Xã hội ngày nay người ta chỉ phục vụ khi có lợi nhuận hay chức quyền chứ khó tìm thấy người phục vụ một cách vô vị lợi. Đối với Thiên Chúa thì không như thế :

 

Thiên Chúa thường thực hiện những điều đi ngược với ý nghĩ của loài người: “Chúa giơ tay biểu dương quyền lực, diệt trừ hạng kiêu căng, đề cao kẻ khiêm nhường”. Mỗi người hãy cảm nghiệm tình yêu thương Thiên Chúa đã, đang thực hiện trong cuộc đời mình và học nơi Đức Maria tâm tình ca ngợi tạ ơn Chúa và luôn phó thác cuộc đời mình cho bàn tay Chúa quan phòng: “Kẻ đói nghèo Chúa ban của đầy dư”. Khi đã cảm nghiệm được tình thương Chúa dành cho mình, chúng ta hãy vui tươi, phấn khởi và luôn nhớ rằng chúng ta có Mẹ là mẫu gương và là Người dẫn dắt cuộc đời chúng ta.

 

Thiên Chúa vẫn hoạt động trong chúng ta. Ngài bước đi, dõi theo chúng ta và tuôn đổ muôn vàn điều kỳ diệu trên mỗi người chúng ta. Chúng ta có thể liệt kê một số hồng ân của Thiên Chúa như: cuộc sống và thế giới xinh đẹp của chúng ta, sức khỏe tốt và gia đình yêu thương,  công việc và bạn hữu trung thành.

 

Cuộc sống bon chen với nhiều lo toan ngày nay làm cho bạn khó nhận ra tất cả những gì xảy đến là quà tặng yêu thương của Chúa. Dừng lại ít phút mỗi ngày để nhận ra những ơn ban của Chúa, để thấy mình thật diễm phúc vì được Chúa đoái thương nhìn tới, và nhất là để bạn dâng lời tạ ơn Chúa.