Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Tâm hồn ta thế nào?

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

Thứ Tư tuần III TN

Mc 4:1-20

TÂM HỒN TA THẾ NÀO ?

 

Dụ ngôn người gieo giống trong đoạn Tin Mừng này cho chúng ta thấy: Hạt giống được người gieo giống gieo vài vào những môi trường khác nhau: vệ đường, đất sỏi, bụi gai, đất tốt. Kết quả: chỉ có mảnh đất tốt đón nhận hạt giống, mới sinh hoa kết quả: “Hạt sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm".

 

Dụ ngôn Người gieo giống kéo dài trong 7 câu, từ câu 3 đến câu 9, mà có lẽ mỗi người trong chúng ta nghe ít nhất không dưới một lần. Trong dụ ngôn này, người gieo hạt giống thật phung phí quá sức. Ông ta đi trên bờ, tay giơ cao và giang rộng để vung thật xa những hạt giống nhỏ bé. Từ tay ông, hạt giống rơi vào nhiều ngõ ngách, nơi chốn khác nhau : vệ đường, bụi gai, sỏi đá và đất màu mỡ.

 

Ta thấy lòng quảng đại của người gieo hạt giống. Vệ đường làm sao có đất để nảy mầm, trong bụi gai dù có nảy mầm cũng không thể phát triển hơn được; Nơi sỏi đá khô cằn, cứng cỏi khó mà len lỏi sống sót. Thế mà, ông vẫn gieo, bởi vì niềm hy vọng vào thành quả thu được chỉ xuất phát từ ¼ số lượng gieo vãi. Cứ 4 hạt, chỉ có một hạt là rơi vào đất tốt, có thể nảy mầm và trổ sinh hoa trái. Điều này muốn nói rằng : Cho dù hạt giống nảy mầm èo uột, ngay cả thân cây bị bóp nghẹt, nhưng mùa gặt vẫn dồi dào, phong phú, “hạt được 30, 60, và 100” (c.8).

 

Quả vậy, dù công cuộc rao giảng Tin Mừng về Nước Thiên Chúa có gặp khó khăn, trở ngại, thất bại hay bị chống đối của người đời và sự dữ, thì sức mạnh của Tin Mừng vẫn lướt thắng, vì Tin Mừng Chúa Giêsu rao giảng là công trình của Thiên Chúa, chứ không phải của loài người.

 

Vì thế, chúng ta cần phải tin tưởng vào công cuộc loan báo Tin Mừng. vào sức mạnh tiềm tàng của Tin Mừng. hy vọng việc rao giảng Tin Mừng sẽ thành công và đạt kết quả tốt đẹp.

 

Sau khi giảng dạy cho họ theo lối dụ ngôn, thì ngay cả những người từng đi theo Ngài cũng không hiểu (x.c10). Họ xúm lại hỏi Đức Giêsu về ý nghĩa của dụ ngôn này.

 

Chúa Giêsu đã trích dẫn sách Isaia chương 6, từ câu 9 đến câu 10 để nói về tình trạng mù quáng của thính giả. Có hai loại người lãnh hội Tin Mừng. Nhóm 12 và các môn đệ thân tín của Chúa Giêsu thuộc loại người không tin là những kẻ ở ngoài, nên phải dùng dụ ngôn để nói với họ (11b). Đó là lý do Chúa Giêsu sử dụng dụ ngôn vì “xác họ trố mắt nhìn cũng không thấy, có lắng tai cũng không nghe, không hiểu, kẻo họ trở lại và được ơn tha thứ” (c.12). Ý nói sự cứng lòng của con người, vì họ không tin nên không thấy, không nghe, không hiểu, nên không thể trở lại để lãnh nhận ơn tha thứ. Lời Chúa gieo vãi cho mọi người, nhưng chỉ sinh ơn cứu độ cho những ai biết mở lòng đón nhận và thực hành Lời Chúa.

 

Chúa Giêsu cắt nghĩa dụ ngôn cho các môn đệ (c.13-20). Ngài phân tích rõ từng hoàn cảnh mà Lời Chúa không có tác dụng hay được trổ sinh mỹ mãn. Có lẽ đây là mảnh đất tâm hồn của mỗi người chúng ta.

 

Trang Tin Mừng này như một bản xét mình về đời sống thiêng liêng, chúng ta đã để Lời Chúa được gieo vãi trong tâm hồn chúng ta như thế nào?

 

Nếu tâm hồn tôi là vỉa hè, đường trải nhựa, xi măng không đất cát, nóng bỏng, thì làm sao hạt giống đâm rễ được ? Nếu tâm hồn tôi là một bụi gai um tùm, đâm tua tủa, khi hạt giống rơi vào sẽ bị vướng và nằm chơ vơ giữa bụi gai, thì làm sao hạt giống chạm tới đất và nảy mầm được ? Nếu cõi lòng tôi như một mãnh đất hoang khô cằn sỏi đá, không một dòng nước hay một bóng cây, chỉ có nắng, sỏi với đá  cứng cỏi, khô khốc... và nếu hạt giống có rơi vào kẽ đá và nảy mầm, thì “ tuổi thọ” của nó cũng không kéo dài được bao lâu hoặc chỉ phát triển trong èo uột vì thiếu nước, thiếu đất.

 

Dụ ngôn nhấn mạnh rằng: “Người gieo hạt là gieo lời Chúa”. Như vậy, người gieo hạt giống ở đây chính là Đức Giêsu Kitô. Ngài đến trần gian rao giảng Tin Mừng Nước Trời, gieo Lời của Ngài vào lòng chúng ta.

 

Thế nhưng, thái độ đón nhận hạt giống Lời Chúa nơi con người hoàn toàn khác nhau. Có người thì đón nhận, lại cũng có người thì từ chối.

 

Và rồi ta tự hỏi chính mình: liệu mảnh đất tâm hồn của chúng ta có đón nhận Lời Chúa hay không? Mảnh đất tâm hồn của chúng ta có điều kiện để hạt giống Tin Mừng được sinh hoa kết quả, hay chỉ là mảnh đất chai cằn khô cứng?

 

Là Kitô hữu, chúng ta thường xuyên được nghe Lời Chúa, nhưng một tiếp xúc thực sự với hạt giống Lời Chúa vẫn ít xảy ra. Điều này đã là vấn đề của các Kitô hữu sơ khai rồi.Tất cả bốn hạng người trong dụ ngôn Người gieo giống đều nghe.Tuy nhiên kết quả lại rất khác nhau,vì vấn đề không phải là nghe bằng tai, nhưng là nghe bằng cả tâm hồn.

 

Vẫn có thứ tâm hồn hời hợt như đất cứng ở vệ đường. Hạt giống chưa bao giờ thâm nhập được vào đất, mới chỉ nằm trơ vơ trên bề mặt. Hạt giống này nhanh chóng làm mồi cho chim chóc, cho Satan.

 

Vẫn có thứ tâm hồn chai đá, như mảnh đất chỉ có lớp đất mỏng bên trên. Hạt giống mọc ngay, nhưng sau đó bị khựng lại,không đâm rễ được vì đất nhiều sỏi đá. Khi nắng lên, cây bị héo khô vì không có rễ hút nước. Để cho Lời Chúa đâm rễ sâu trong đời mình và nuôi dưỡng mình, đó là nỗ lực suốt đời của người Kitô hữu. Vui vẻ đón nhận Lời ngay lập tức mà không chịu đào sâu, đâm rễ, thì cũng sẽ bỏ cuộc ngay lập tức khi cơn bách hại đến từ bên ngoài.

 

Vẫn có thứ tâm hồn nặng nề, vì những lo lắng sự đời, đam mê giàu có.Chính những lệch lạc từ bên trong như bụi gai đã bóp nghẹt hạt giống.Lời Chúa đòi ta vượt lên trên những thèm muốn, khoái lạc và âu lo. Để Lời Chúa sinh trái phải làm cỏ, dọn bụi gai cho sạch.

 

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn người gieo giống để giảng về Nước Trời. Việc gieo giống có lẽ rất quen thuộc với người Việt Nam, vì có đến 4/5 dân số sống bằng nghề nông nghiệp. Người gieo giống nào cũng muốn gieo hạt trên đất đã cày bừa cẩn thận; Thiên Chúa cũng muốn tâm hồn con người được trở nên như thửa đất để hạt giống Lời Ngài có thể mọc lên, phát triển và sinh nhiều hoa trái, làm ích cho mình và cho người khác nữa.

 

Nhìn lại cuộc đời của mình, có lẽ chúng ta phải thành thật nhận rằng từ trước tới nay chúng ta chưa đón nhận và sống Lời Chúa được bao nhiêu, bởi vì chúng ta vẫn để cho tâm hồn xao xuyến lo lắng, những đam mê sự đời, tham vọng địa vị và của cải làm chết ngạt Lời Chúa. Ðấy là chưa kể những biến cố xảy đến trong cuộc sống bản thân, gia đình, xã hội, đều là những tiếng Chúa nhắc nhở, mời gọi chúng ta, nhưng chúng ta vẫn chưa thoát khỏi những đam mê, ích kỷ trong đời sống. Lời Chúa vẫn chưa bén rễ sâu trong tâm hồn chúng ta.