Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ Bảy 27-1

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thứ Bảy

 

Phụng Vụ Lời Chúa

 

 

Bài Ðọc I: (năm II) 2 Sm 12, 1-7a, 10-17

"Tôi đã phạm tội đến Chúa".

 

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

 

Trong những ngày ấy, Chúa sai Nathan đến cùng Ðavít. Ông đến và nói với Ðavít rằng: "Trong thành kia có hai người, một người giàu và một người nghèo. Người giàu có rất nhiều chiên bò, còn người nghèo thì không có gì, ngoài một con chiên con mà ông đã mua và nuôi dưỡng, nó lớn lên trong nhà ông cùng với con cái ông, cùng ăn một bánh, cùng uống một chén và cùng ngủ một giường với ông; ông kể nó như con gái mình. Có một người khách đến thăm người giàu ấy, ông ta không muốn bắt chiên bò của mình để dọn tiệc đãi khách, nhưng lại bắt con chiên của người nghèo mà dọn tiệc đãi khách". Ðavít tức giận người đó lắm, và nói cùng Nathan rằng: "Nhân danh Thiên Chúa hằng sống! Người làm như thế là đáng chết. Nó phải bồi thường gấp bốn lần vì đã hành động bất nhân như thế!"

 

Nathan liền nói với Ðavít: "Ngài chính là người đó. Chúa là Thiên Chúa Israel phán rằng: Lưỡi gươm sẽ không bao giờ rời khỏi dòng dõi ngươi cho đến muôn đời, vì ngươi đã khinh dể Ta, đã cướp vợ của Uria người Hêthê làm vợ mình. Vì thế Chúa phán rằng: Từ gia đình ngươi, Ta sẽ gây nên tai hoạ đổ trên đầu ngươi. Ngay trước mặt ngươi, Ta sẽ đem thê thiếp của ngươi trao cho người khác, nó sẽ ăn ở với chúng ngay dưới ánh sáng mặt trời. Ngươi đã hành động thầm lén, còn Ta, Ta sẽ làm việc đó trước mặt toàn dân Israel và giữa thanh thiên bạch nhật".

 

Ðavít nói cùng Nathan rằng: "Tôi đã phạm tội đến Chúa". Và Nathan nói cùng Ðavít rằng: "Chúa cũng đã tha tội cho ngài rồi, ngài sẽ không phải chết. Nhưng vì việc này, ngài làm dịp cho quân thù của Chúa nói phạm thượng, nên đứa con của ngài sẽ chết". Rồi Nathan ra về.

 

Và Chúa giáng hoạ trên đứa con của Ðavít do vợ của Uria sinh ra, nên nó lâm trọng bệnh. Ðavít khẩn cầu Chúa cho đứa trẻ, ông ăn chay và lui về phòng nằm dưới đất. Các kỳ lão đến nhà vua và nài xin vua trỗi dậy, nhưng vua không chịu và không dùng bữa với họ.

 

Ðó là lời Chúa. 

 

Ðáp Ca: Tv 50, 12-13. 14-15. 16-17.

 

Ðáp: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch (c. 12a).

 

Xướng: 1) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. - Ðáp.

 

2) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài. - Ðáp.

 

3) Xin cứu gỡ con khỏi đền nợ máu, ôi lạy Chúa là Chúa cứu độ con, lưỡi con sẽ ca ngợi đức công minh Chúa. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen. - Ðáp. 

 

Alleluia: Tv 118, 27

Alleluia, alleluia! - Xin Chúa cho con hiểu đường lối những huấn lệnh của Chúa, và con suy gẫm các điều lạ lùng của Chúa. - Alleluia. 

 

Phúc Âm: Mc 4, 35-41

"Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?"

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

 

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ". Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?" Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?"

Ðó là lời Chúa.

 

 

Suy nghiệm Lời Chúa

 

   

  

  Chúa mà "giả vờ" thì con cứ "tỉnh bơ"!

 

 

Hôm nay Thứ Bảy, ngày cuối cùng của Tuần 3 Thường Niên hậu Giáng Sinh, chủ đề "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý" của thời điểm phụng vụ này vẫn được tiếp tục ở chung phụng vụ Lời Chúa hôm nay, cách riêng là bài Phúc Âm, qua sự kiện Người dẹp yên bão tố.

 

Thật vậy, "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý" này đã tỏ mình ra qua sự kiện dẹp yên bão tố để cứu các môn đệ của Người, thành phần yếu đức tin cần phải mạnh tin hơn nhờ chứng kiến thấy quyền năng của Người: "Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: 'Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?'"

 

Căn cứ vào sự kiện xẩy ra được Phúc Âm hôm nay thuật lại là "chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: 'Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?'" chúng ta thấy quả thực các môn đệ đáng bị Thày của các vị quở trách: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?"

 

Lời quở trách này của Người như thể Người muốn nói cùng các vị rằng: Tại sao các con lại cuống lên và quá hoảng loạn như thế. Chính Thày đang ở bên các con và ở cùng các con mà các con còn sợ và vẫn sợ hay sao. Các con không nhớ rằng Thày đã từng tỏ quyền năng thần linh của Thày ra bằng cách chữa lành đủ thứ bệnh nạn tật nguyền, thậm chí trừ được cả quyền lực của ngụy thần ma quỉ. 

 

Phải, chắc chắn các môn đệ của Người không chối cãi được quyền năng của Thày trong việc Người chữa lành và trừ quỉ, nhưng còn bão tố dữ dội khủng khiếp trong thiên nhiên như lần này thì các vị mới gặp lần đầu tiên, nên không biết quyền năng của Thày các vị ra sao và tới đâu, liệu có thể làm chủ nổi sức mạnh cuồng phong kinh hoàng bấy giờ hay chăng thì chưa thấy, do đó để chắc ăn các vị cần phải "đánh thức Người đậy mà nói: 'Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?'"

 

Đúng là cơn bão tố quá dữ dội đến độ đã làm cho các môn đệ trở nên hoảng loạn, thậm chí các vị không còn bình tĩnh để nghĩ được rằng tại sao Thày của các vị, Đấng luôn thức dậy từ sáng sớm để đi cầu nguyện (xem Marco 1:35), làm sao lại có thể ngủ say đến thế, đến độ "những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước" mà Thày lại cứ "dựa gối mà ngủ ở đằng lái" được nhỉ? Các vị đang hết sức chống chọi với bão tố mà còn có thể bị chết thì chẳng lẽ Thày ngủ như vậy mà chỉ có mình Người thoát chết được hay sao, trong khi các vị bị chết chìm?? Nếu Chúa hay chơi trò "giả vờ" (Luca 24:28), như đối với 2 môn đệ về làng Emmau hay như trong trường hợp của Bài Phúc Âm hôm nay, thì những ai bị Người thử thách chỉ cần "tỉnh bơ" (cứ giữ tâm hồn bình an hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Người), thế là xong: Chúa mà "giả vờ" thì con cứ "tỉnh bơ"!

 

Tuy nhiên, dầu sao cũng nhờ tình trạng quá yếu kém đức tin của các vị mà Chúa Kitô được dịp tỏ quyền năng của Người nơi cả thiên nhiên tạo vật nữa, chứ không phải chỉ nơi loài người hay nơi ma quỉ mà thôi. Thiên nhiên tạo vật sở dĩ xẩy ra những thiên tai cũng do bởi tội lỗi của loài người, như bệnh hoạn tật nguyền cũng bởi nguyên tội, bị quỉ ám cũng bởi nguyên tội. Là "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý", Người cứu độ con người chẳng những phần hồn mà còn phần xác của họ nữa

 

Chỉ vào lúc con người cảm thấy hoàn toàn bất lực, cảm thấy bất khả cứu vãn, Thiên Chúa thường mới lợi dụng để tỏ mình ra, nhờ đó đức tin của họ được gia tăng trong đời sống trần gian này và Người được họ nhận biết. Bởi thế, như bài Phúc Âm hôm nay thuật lại: "Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: 'Hãy im đi, hãy lặng đi'. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ". 

 

Bài Đọc 1 cho Năm Chẵn hôm nay cũng cho thấy trường hợp sóng gió bão bùng nổi lên trong cuộc đời của Vua Đavít, gây ra bởi tội lỗi của vua, như được thuật lại trong Bài Đọc 1 hôm qua. Bão tố nổi lên như hậu quả của tội vua phạm, như lời tiên tri Nathan tiên báo trong Bài Đọc 1 hôm nay, đó là:  

 

"Lưỡi gươm sẽ không bao giờ rời khỏi dòng dõi ngươi cho đến muôn đời, vì ngươi đã khinh dể Ta, đã cướp vợ của Uria người Hêthê làm vợ mình. Vì thế Chúa phán rằng: Từ gia đình ngươi, Ta sẽ gây nên tai hoạ đổ trên đầu ngươi. Ngay trước mặt ngươi, Ta sẽ đem thê thiếp của ngươi trao cho người khác, nó sẽ ăn ở với chúng ngay dưới ánh sáng mặt trời. Ngươi đã hành động thầm lén, còn Ta, Ta sẽ làm việc đó trước mặt toàn dân Israel và giữa thanh thiên bạch nhật".

 

Chưa hết, cho dù vua Đavít có tỏ lòng ăn năn thống hối chăng nữa thì tội được tha nhưng hậu quả của tội vua phạm thì vua vẫn phải đền tội của mình một cách cân xứng. Đó là lý do đoạn kết của Bài Đọc 1 hôm nay mới tiếp tục cho biết thêm như sau: 

 

"Ðavít nói cùng Nathan rằng: 'Tôi đã phạm tội đến Chúa'. Và Nathan nói cùng Ðavít rằng: 'Chúa cũng đã tha tội cho ngài rồi, ngài sẽ không phải chết. Nhưng vì việc này, ngài làm dịp cho quân thù của Chúa nói phạm thượng, nên đứa con của ngài sẽ chết'. Rồi Nathan ra về. Và Chúa giáng hoạ trên đứa con của Ðavít do vợ của Uria sinh ra, nên nó lâm trọng bệnh. Ðavít khẩn cầu Chúa cho đứa trẻ, ông ăn chay và lui về phòng nằm dưới đất. Các kỳ lão đến nhà vua và nài xin vua chỗi dậy, nhưng vua không chịu và không dùng bữa với họ".

 

Bài Đáp Ca hôm nay, cũng được trích từ Thánh Vịnh 50 là Thánh Vịnh thống hối của Vua Đavít, tiếp ngay sau Bài Phúc Âm hôm qua, bài thánh vịnh trong Bài Đáp Ca hôm nay, sau phần thống hối ăn năn (trong Bài Đáp Ca hôm qua), sang tới phần xin những ơn cần thiết để có thể sống đẹp lòng Chúa, chẳng hạn những ơn tiêu biểu sau đây:

 

1) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. 

 

2) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài. 

 

3) Xin cứu gỡ con khỏi đền nợ máu, ôi lạy Chúa là Chúa cứu độ con, lưỡi con sẽ ca ngợi đức công minh Chúa. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen.

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

 

Ngày 27 tháng 1 - Thánh Angiêla Mêrici, trinh nữ (1474-1540)

 

 

Angêla Mêrici chào đời ngày 21/3/1474 trong một gia đình trung lưu và đạo hạnh bên Ý. Khi lên 9 tuổi, Angêla làm một tuần tĩnh tâm và khấn nguyện giữ mình đồng trinh trọn đời. Từ đó ngài từ khước mọi xa hoa phù phiếm, chuyên tâm cầu nguyện và hăng hái làm việc lành. Năm 12 tuổi, Angêla mồ côi cha mẹ nên phải sống chật vật, nhưng càng cực khổ, ngài càng sống kết hiệp với Chúa hơn và tăng thêm lòng yêu mến Ðức Mẹ. Ðể đáp lại tấm lòng của người con hiếu thảo, Ðức Mẹ đã báo trước cho ngài được biết ngày hưởng hạnh phúc Thiên Ðàng. Từ đó thánh nữ càng cố gắng hơn trên con đường tu đức, với cuộc sống hy sinh và cầu nguyện. Ngài thường nhủ mình: "Cầu nguyện hãm mình đi trước rồi việc làm và lời nói đến sau thì công việc tông đồ mới có kết quả". Do đó, ngài tỏ ra tận tụy giúp đỡ người nghèo khó, săn sóc và an ủi kẻ yếu đau. Khi thi hành công việc bác ái, ngài được Chúa cho biết nên tổ chức và phổ biến công việc đó rộng rãi hơn. Với sự soi sáng và mục đích đó, Hội Phụ Nữ Bác Ái do ngài sáng lập, đã phát triển mau lẹ. Năm 1529, sau chuyến đi hành hương thánh địa, ngài được Chúa cho biết phải lập một tu viện. Dòng được mở mang nhiều nơi và chính ngài đích thân huấn luyện các chị em.

 

Ngày 28/01/1540, sau một cơn bạo bệnh, ngài qua đời hưởng thọ 66 tuổi.

 

Năm 1807, ngài được Ðức Giáo Hoàng Piô VII phong lên bậc Hiển Thánh.