Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Cầu bình an cho năm mới

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

NGÀY MÙNG 1 TẾT:  CẦU BÌNH AN  CHO NĂM MỚI

 

Kính thưa Cộng Đoàn,

 

 Khi truyền giáo cho dân tộc Việt Nam, các cha, chắc chắn, ngoài cái chuyện mà loan báo Tin Mừng thì các ngài phải nghiên cứu đến văn hóa của dân tộc.Bởi vì mỗi dân tộc có cái nền văn hóa khác nhau. Văn hóa Tây Phương chắc chắn sẽ khác văn hóa Đông Phương và văn hóa Á Châu nữa!  Việt Nam ta thì ảnh hưởng văn hóa Á Châu.  

 

 Và đặc biệt rằng là người Việt Nam ăn tết rất là lâu, rất là nhiều ngày. Và 3 ngày đầu tiên của năm mới. Như chúng ta thấy, nó đi vào cái dòng chảy văn hóa của người Việt Nam.

 

 Đặc biệt ngày mùng 1 là ngày cầu bình an, ngày mùng 2 là ngày kính nhớ tổ tiên, ngày mùng 3 là ngày thánh hóa công ăn việc làm. Ba ngày đó thật sự là 3 nhưng mà nó quyện  trong một cái mối tương quan đặc biệt của đời người.

 

 Mùng 1, khi mà cầu bình an: Đó là lòng của người ta hướng lên trời, hướng lên Thượng Đế, hướng lên Thiên Chúa, Chúa là chủ của vũ trụ này.  Để rồi hướng lên trời  để cầu xin trời giúp cho chúng ta có tương lai tốt đẹp. Xin Chúa chúc lành cho cái năm mới này.

 

 Ngày mùng 2, đặc biệt là nhớ đến ông bà tổ tiên, cha mẹ, những đấng sinh thành còn sống, cũng như đã qua đời. Ngày mùng 2 giúp cho con người nhìn lại tương quan với mọi người và nhìn lại quá khứ của mình. Bởi vì đời mình được có như ngày hôm nay là dệt nên bằng những mồ hôi, nước mắt của ông bà cha mẹ và của quá khứ.

 

 Ngày mùng 3, chúng ta hướng đến công ăn việc làm và Xin Chúa thánh hóa công ăn việc làm, để rồi ngày hôm đó là ngày mà chúng ta nhìn vào cái hiện tại chúng ta đang sống và nhìn vào tương quan với đất đai mà con người canh tác.

 

 Và ngày hôm nay ngày mùng 1 Tết, chúng ta hợp nhau nơi đây để dâng lên Chúa trong năm mới này, và xin Chúa thánh hóa cái năm mới này và xin Chúa mở ra cho chúng ta năm mới này được bình an.  

 

 Chắc chắn, có hai điều mà ai trong chúng ta có thể là không nói ra, nhưng  đều thao thức rằng: Năm mới này mình không biết là nó sẽ là xảy ra đối với mình như thế nào mình khao khát, mình lo lắng nhiều điều lắm, cho cái năm mới này! Và dẫu rằng có lo đi chăng nữa, thì hoàn toàn không hề biết được. Bởi vì tương lai của con người đều nằm trong bàn tay của Chúa.

 

 Những ngày mà cuối năm, và bước sang đầu năm mới thì những người mà làm ăn, những người mà bói toán thì xem ra làm ăn khấm khá lắm! Bởi vì không biết tại sao mà, họ dựa vào cái gì đó, mà họ viết cái số tử vi, cái số của người này, người kia.  Rằng tương lai thế này, thế kia !

 

Để rồi những người nhẹ dạ họ chấp nhận, tốn biết bao nhiêu tiền cũng được. Để đi mua được cái cuốn tử vi, coi năm nay mình được cái gì? Và những người ở cái tuổi Quý Sửu như con, trong cái năm mới này, Năm Tuất này, con trâu nó có hạp với tuổi Sửu hay không?

 

 Thật sự , đọc thì có đọc, cho nó vui thôi!  Đi tới nhà thờ thì chắc chắn, sẽ không có những cái thứ đó!  không phát những  cái gọi là tử vi trọn đời, tử vi trọn kiếp.  Nhà thờ có phát, là phát cái gì?

 

 Nhà thờ có chăng là phát Lộc thánh, Lộc Xuân. Lộc Lời Chúa đó để mỗi người đọc như là một cái niềm tin tưởng, phó thác trong năm mới này. Mình sống theo cái lời Chúa mà mình bắt được đó!

 

 Và Hội Thánh rất là dễ thương khi chọn đọc bài thứ nhất này trích đoạn ngắn trong trình thuật dài của sách Sáng Thế.  Ngày thứ 7 Chúa nghỉ ngơi, không phải theo cái ý nghĩa lịch sử ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba… ngày thứ bảy.

 

 Bởi vì nếu mà hiểu như thế thì xung đột giữa Đức tin và Khoa học. Bởi vì đang khi đó bài tường thuật về tạo dựng là gửi đến một thông điệp mang tính cách tôn giáo. Để trả lời những cái câu hỏi sâu xa nhất của con người : con người từ đâu có?  Con người từ Hư Vô, hay là con  người từ cái định mệnh mù quáng . Hay là với niềm tin Kitô giáo:  con người được sinh ra từ một Đấng Thượng Trí Vô Song.

 *

Bài đọc thứ nhất, gợi lại  hâm nóng lại niềm tin cho mỗi người chúng ta vào Thiên Chúa là Đấng Hằng Hữu, là Đấng Tạo Dựng mọi sự. Để rồi từ đó , Chúa mới chính là chủ của lịch sử , chủ của thời gian, chủ của cuộc đời mỗi người chúng ta.

 

 Với cái niềm tin đó, giúp chúng ta không chân nhận một cái thứ quyền lực nào, nô lệ nào để mà chúng ta bám vào. Nhưng, chúng ta là những người con cái Chúa, Chúng ta là những người sống trong tự do, của người con cái Chúa.

 

 Và rồi, chúng ta thấy cái cám dỗ nặng nề nhất của cả người Việt Nam và người Công giáo của chúng ta nữa. Dẫu rằng chúng ta mang tên trong mình là người Kitô Hữu đó, nhưng chúng ta không tin nhận Chúa chính là chủ thời gian của chúng ta, Chúa là chủ  đích thực  đời chúng ta.  Để rồi chúng ta thấy,  chúng ta một cách nào đó, một cách vô hình chung, chúng ta để cho tiền bạc, quyền lực, danh vọng làm chủ đời mình . Để rồi tiền bạc quyền lực, danh vọng đó biến mình thành nô lệ và mất tự do với cái quyền lực và nô lệ đó!

 **

«Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước

 là ánh sáng dẫn đường cho con đi»  

 

 Để rồi khi mà chúng ta nghe Lời Chúa, nhắc nhớ cho chúng ta rằng: Chúa là Đấng Tạo hóa, còn chúng ta chỉ là thụ tạo trong tay Ngài.

 

 Nếu mà Chúa là chủ đời ta, thì  ta đang sống trong năm mới này với tâm tình nào ?

 

Rất đơn giản rằng: dẫu rằng chúng ta không biết tương lai của chúng ta là thế nào? nhưng  trong cái tâm tình Chúa là Đấng Tạo hóa thì chúng ta lại trao gửi cuộc đời của chúng ta trong bàn tay Chúa. Bởi vì Chúa là chủ thời gian chủ của lịch sử. Để rồi nhờ thế, mà chúng ta bước vào năm mới này, bước vào trong cái tiến bước của sự bình an không sợ hãi . Bởi vì dẫu rằng: ngày nay, ngày mai, ngày mốt, tháng kia có cái chuyện gì xảy ra với tôi, có cái bất trắc nào xảy ra với tôi. Thế nhưng, Chúa luôn luôn ở với tôi, Chúa luôn luôn bên cạnh tôi và Chúa luôn luôn nâng đỡ tôi.

 

 Chúa muốn làm nổi bật lên cái bài Tin Mừng hôm nay đó là: Chúa đã  khởi  đi từ kinh nghiệm cuộc sống.

 

Thử hỏi đi : Có ai lo cho mình cao hơn một gang, trắng hơn một tí!  Chúng ta dù rằng, ngoan lắm mà có tiền nhiều lắm, nhưng mà chúng ta cũng không làm được gì cả. Dù tính toán lắm đi, mà năm ngoái cố gắng làm nhiều lắm, nhưng mà cũng trắng tay thôi! Không ai lo lắng hết sức mà đạt được điều mình mong muốn.

 

Trong khi đó, Chúa lại mời gọi chúng ta nhìn vào hình ảnh rất là bình dị đó là:  ngắm hoa huệ ngoài đồng thôi!

 

Chúa ban cho mình trí khôn, Chúa ban cho mình cái đầu . Chúa ban cho mình lý trí thì mình phải vận dụng cái lý trí đó chứ ! Chúng ta được chia sẻ chức năng và quyền làm chủ công trình tay Chúa sáng tạo.  

 

Chúa không có bỏ chúng ta.  Và Chúa không có khuyên chúng ta khỏi có suy nghĩ  hay là tư duy sáng tạo. Nhưng mà điều Chúa muốn rằng là  chúng ta phải tận dụng vận dụng khả năng mà Chúa ban cho chúng ta để rồi trong ánh sáng  và niềm tin:  Chúa là Đấng tạo dựng nên chúng ta.  Để rồi Ngài nói rằng : « Tiên vàn hãy tìm nước Thiên Chúa , mọi sự khác Ngài sẽ ban cho .»

 

***

Năm nay là năm con chó. Hình ảnh con chó là một con rất khôn ngoan. Ở trong nhà xứ có một con là chó nhà xứ nuôi, không bao giờ đánh được nó. Mỗi lần các cha tới rày nó một cái, là nó nằm bẹp sát người. Cha xứ đọc kinh ra khỏi nhà thờ là nó bu theo, nó bám theo không ai dạy nó. Nó quá khôn !

 

Rồi có một con chó hàng xóm người ta nói rằng chó có đốm lưỡi thì khôn lắm thường thường đốm một tí thôi Nó đốm cả đốm, cả nguyên cái lưỡi của nó. Nó khôn, nó cứ nằm chực bên cha sở để kiếm ăn. Bởi vì nó biết Cha sở thương nó.  

 

Và rồi  khôn ngoan như con chó đó!  Hình ảnh của nó là gì ?

 

Chúng ta có thể lấy hình ảnh là sự khôn ngoan như con rắn. Con rắn thì xảo quyệt . Nhưng mà con rắn thì khôn lắm!

 

Người đời thì thường hay xảo quyệt dối trá lừa đảo nhau nhưng mà Chúa lại khuyên chúng ta hiền lành đơn sơ như con chim bồ câu và khôn ngoan như con rắn. Và đó chính là tâm tình mà thánh Phaolô đã diễn tả trong bài đọc thứ II chúng ta nghe thánh Phaolô nói: « Những gì là chân thật, những gì là cao quý, những gì là danh thơm tiếng tốt, đức hạnh thì xin anh chị em hãy hướng đến và sống.»

 

Với Lời Chúa ngày hôm nay, và đặc biệt với niềm tin vào Thiên Chúa là Đấng quan phòng . Chúng ta mạnh mẽ, chúng ta mạnh dạn bước vào năm mới, năm con chó này:  Với tất cả sự khôn ngoan của con chó, với tất cả ơn lành của Chúa, sự quan phòng của Chúa, chúng ta đi trong bình an.  Bởi vì dẫu rằng cuộc đời của chúng ta vẫn còn đó bạn nhỏ một năm mới chúng ta không biết gì trong tương lai: 

 

 Tương lai còn dài Chúa dẫn con đi,  sợ gì những nổi gian nguy. Đời con qua như mây bay, con tiến bước giữa thế giới.  Cho con một lần thấy Chúa trong con...

 

  Cho con được bình an trong tâm hồn. Xin Chúa thêm ơn cho mỗi người chúng ta để tất cả mọi sự trong cuộc đời của chúng ta.

 

 Tương lai còn dài Chúa  dẫn con đi.  Chúng ta trao phó cuộc đời của chúng ta trong tay Chúa. Để dẫu rằng đường đi của chúng ta :  Chúa dẫn tôi đi, Chúa dẫn tôi đi qua mọi nẻo đường, dù gian nan dù gập ghềnh, dù có khó khăn mà Ngài vẫn ở bên cạnh tôi.

 

 Nói tới đây con lại nhớ tới cái câu chuyện " Dấu Chân Trên Cát" .

 

Một người kể lại giấc mơ của mình rằng:  Anh ta được Chúa dẫn đi trên bờ cát. Những lúc trời đẹp thì anh ta thấy bốn vết chân người đi dọc bờ biển. Những lúc trời tối đen như mực thì chỉ thấy có hai thôi. Anh ta hoảng sợ và giật mình và rồi anh ta trách Chúa:

 

 Chúa ơi! sao mà trời đẹp thì con lại thấy có bàn chân của bốn người, của con với Chúa. Còn những lúc mà:  trời bão giông tố, chỉ có thấy hai bàn chân thôi !

 

 Chúa  mới nói rằng những lúc mà trời nắng đẹp TA đi với ngươi, TA  dạo với ngươi. Còn những lúc trời bão tố phong ba,  TA lại đến với ngươi và TA lại bế ngươi trên tay, TA bồng ngươi trên tay.

 

Một tâm tình rất dễ thương gửi đến cộng đoàn.  Để chúng ta gói ghém cuộc đời của chúng ta trong bàn tay của Chúa. Để dẫu rằng cuộc đời có giông bão, cuộc đời có khó khăn, cuộc đời có thử thách thì Thiên Chúa mãi mãi bồng ẵm chúng ta tiến bước trong năm mới này. Amen